Trăng Trong Gương

Quyển 1 - Chương 5



Vì sao cứu ta?

Tần Sơ đã từng hỏi Tô Kính Nguyệt câu này. Chàng còn nhớ rõ kinh hoàng lúc đó, Tô Kính Nguyệt cứu chàng từ trong nhà bị lửa đốt cháy, mang theo chàng thoát khỏi thành, xuôi nam tìm người thân. Chân Tần Sơ bị xà nhà rơi xuống đè hỏng, không đi được. Trời tuyết lớn, nàng đặt chàng trên ván gỗ, kéo đi. Trong băng tuyết ngập trời, trên mặt sông kết một tầng băng dày, bóng dáng đơn bạc mỗi một bước đều vô cùng gian nan.

Chàng rất muốn giúp nàng, nhưng chàng chẳng làm được gì cả.

“Kính Nguyệt, mặc kệ ta.”

“Nằm im.”

Chàng ngẩng đầu nhìn trời, vào đông trời luôn âm u , chỉ làm cho tâm trạng người ta thêm buồn chán: “Vì sao cứu ta?” Chàng nói, “Kẻ thù lợi hại như vậy, bọn họ nhất định còn có thể tới giết ta , Kính Nguyệt. . . . . .” Chàng nhìn lòng bàn tay nàng thắt đến chảy máu, nói: “Ta sẽ làm liên lụy muội.” Lúc trước vì giúp chàng nâng thanh xà nhà cực nóng đè lên chân chàng, tay nàng đã bị thương, tay một cô nương chỉ nên dùng để thêu hoa gấp quạt. . . . . .

“Mặc kệ ta đi.”

Tô Kính Nguyệt cũng không quay đầu lại, tiếng nói trong trời đất mênh mông có vẻ thật nhỏ bé: “Muội thật vất vả mới đưa huynh từ trong đám cháy ra, không lý nào để huynh chết vô ích ở đây. Tần Sơ, huynh phải báo đáp muội.” Nàng nói, giống con buôn tính toán. Nhưng làm gì có con buôn nào liều mạng để cứu chàng, có con buôn nào ngốc đến mức làm vụ làm ăn không biết có thể thu hồi vốn như thế này không. . . . . . .

Tần Sơ biết, cho nên càng thương Tô Kính Nguyệt, cũng càng hận mình bất lực.

Bỗng nhiên, lớp băng kêu “rắc” một tiếng. Trong lòng Tần Sơ hoảng hốt, câu “Đừng nhúc nhích” của Tô Kính Nguyệt còn chưa dứt, băng dưới chân nàng vỡ vụn, rơi “tùm” vào nước sông lạnh băng. Rét lạnh khiến băng trên mặt nước nhanh chóng đông thành một tầng băng mỏng.

Máu cả người Tần Sơ như đóng băng, nằm bên vết nứt, liều mạng đập lên tầng băng mỏng, lớn tiếng la lên : “Kính Nguyệt!” Chàng dùng hết toàn bộ sức lực gọi nàng, nhưng âm thanh lại biến mất nhanh như vậy. Trong trời băng đất tuyết này chỉ có mình chàng, nỗi sợ hãi khổng lồ như xé rách tất cả bình tĩnh của chàng, “Tô Kính Nguyệt!” Chàng mò mẫm trong dòng nước lạnh, hận không thể nhảy vào tìm nàng.

Trong lúc cuồng loạn, dưới nước một bàn tay không có độ thủ bắt được tay chàng. Trong nháy mắt Tần Sơ như tìm lại được linh hồn, tay kia vội vàng mò xuống, bắt được cổ tay Tô Kính Nguyệt, kéo Tô Kính Nguyệt lên mặt băng. Cả người nàng ướt đẫm, Tần Sơ ở bên sốt ruột muốn cởi quần áo nàng: “Muội mau cởi áo ra, muội mau cởi áo ra .”

Tô Kính Nguyệt túm chặt cổ áo, còn định lấy nam nữ khác biệt trêu ghẹo chàng hai câu. Nhưng khi ngẩng đầu chỉ thấy hốc mắt Tần Sơ đỏ hoe, trong mắt ngập tràn kinh hoàng. Những lời chế nhạo của nàng nghẹn ở trong cổ, không nói được chữ nào.

“Tần Sơ, muội không sao.” .

Nàng nói xong, liền thấy hốc mắt Tần Sơ đỏ đậm. Nàng ngồi bên cạnh chàng, nhẹ nhàng xoa xoa đầu chàng, “Muội không sao.”

Tần Sơ cắn răng, nhịn một lúc, cuối cùng không kìm chế được cảm xúc, ôm cổ Tô Kính Nguyệt, như muốn ấn nhập vào thân thể mình.

Có lẽ trong tình huống này tình cảm của Tần Sơ đối với Tô Kính Nguyệt dần dần phát triển, cho nên trong rất nhiều năm sau đối với Tần Sơ mà nói Tô Kính Nguyệt không chỉ là “Thê tử”, tình cảm của chàng đối với nàng cũng không giới hạn chỉ là “Tình yêu”. Tô Kính Nguyệt là ân nhân, là kính yêu, là bạn, là ỷ lại, là duy nhất không ai có thể thay thế được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.