Trăng Trong Gương

Quyển 3 - Chương 6



Editor: mèomỡ

(http://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Lục Kiên Cường phát sốt, Lục Lê đoán có lẽ là ngày đó anh mang bệnh trên người Lâm Hinh về truyền cho Lục Kiên Cường.

Anh thông qua cách thức mập mờ nói cho Lâm Hinh biết tin Lục Kiên Cường sinh bệnh, lại không cẩn thận nói cho cô bệnh viện và số phòng bệnh của Lục Kiên Cường. Biết hôm đó Lâm Hinh sẽ đi thăm con, Lục Lê cố tình dặn dò quản gia không được tới gần bệnh viện, để tránh cho Lâm Hinh thấy lo lắng.

Lục Lê lặng lẽ đi theo Lâm Hinh đến bệnh viện, anh cảm thấy gần đây mình càng ngày càng giống một kẻ cuồng theo dõi. Đi theo sau Lâm Hinh, muốn hiểu về thế giới của cô.

Nhìn Lâm Hinh vào phòng bệnh của Lục Kiên Cường , anh lặng lẽ đứng ở ngoài cửa phòng. Nghe thấy được Lục Kiên Cường mơ mơ màng màng gọi: “Mẹ.”

Sau đấy anh nghe thấy tiếng nghẹn ngào , cô gần như khóc không thành tiếng.

Lòng bàn tay Lục Lê siết lại, ngực không hiểu sao có hơi nhói đau. Cô yêu Lục Kiên Cường như vậy, nhưng lại đưa con đến bên cạnh anh, không được nhìn không được gặp. Anh có thể tưởng tượng, là một người mẹ, cô đã phải vất vả kìm chế mức nào.

Lục Lê cảm thấy tính nhẫn nại anh luyện được ở trên thương trường có lẽ còn không mạnh được bằng Lâm Hinh. Trên vấn đề này, anh không kìm chế nổi nữa. Nếu Lâm Hinh còn không chịu mở miệng, anh sẽ nói cho cô, bọn họ kết hôn, cho con một gia đình hoàn chỉnh, để cô không phải sống gian khổ ở bên ngoài nữa.

Anh. . . . . . muốn che chở hai mẹ con cô.

“Mẹ. Mẹ đến để gả cho ba con à? Về sau chúng ta cùng nhau ở trong nhà lớn, cùng nhau ăn của ba uống của ba dùng của ba?”

“Không được, mẹ không thể làm như vậy.” Giọng Lâm Hinh truyền đến, “Mẹ có lỗi với ba con, không thể ở đó. Con dưỡng bệnh cho tốt, chờ hết bệnh rồi mẹ sẽ lại đến thăm con, được không?”

“Mẹ lại muốn đi sao?” Trong giọng Lục Kiên Cường mang theo tiếng nức nở, cậu vốn không phải một đứa trẻ thích khóc nhè, “Mẹ ở lại thêm một lát được không? Con muốn mẹ. Mẹ gả cho ba không tốt sao?”

“Ba con không thích mẹ, sao mẹ có thể gả cho ba con được? Con hãy kiên cường lên, đừng khóc , cũng đừng nói cho ba mẹ đã đến thăm con.”

“Thực đáng tiếc, tôi đã thấy rồi.” Lục Lê đẩy cửa vào, lẳng lặng nhìn Lâm Hinh, “Lâm tiểu thư nói xem, em đã làm gì chuyện sai mà lại phải trốn tránh tôi như vậy. Hoặc nên nói, tôi đã làm sai chuyện gì, mà khiến em muốn dày vò tôi như vậy?”

Lâm Hinh phát hoảng, đứng dậy, kinh hãi nhìn Lục Lê, “Anh. . . . . . Anh sao lại. . . . . .”

Lục Lê chậm rãi đi vào trong phòng, nghiêm túc nhìn Lâm Hinh: “Lâm tiểu thư là đánh giá mình quá cao hay là xem nhẹ tôi, em nghĩ rằng tôi và em là ngồi không sao?”

Lâm Hinh siết chặt nắm tay, nghĩ tới chuyện xảy ra mấy ngày nay, run giọng nói: “Anh đã biết tất cả. . . . . .”

Lục Lê khoanh tay, lẳng lặng nhìn cô, muốn đợi chính cô ngoan ngoãn nói rõ ràng tất cả mọi chuyện. Lâm Hinh sau một lúc trầm tư, lại cắn răng hung hăng đẩy Lục Lê ra, đạp cửa bỏ chạy. Quả thật là. . . . . .

Bỏ chạy?

Lục Lê bị Lâm Hinh đẩy ngã xuống đất ngẩn người, Lục Kiên Cường tức giận gọi: “Ba, sao chân ba mềm vậy! Vừa đẩy đã đổ! Mẹ chạy rồi kìa!”

Lúc này Lục Lê mới phản ứng lại, trong lòng tức giận ngùn ngụt, cởi áo khoác tây trang phẫn nộ ném xuống đất, “Để xem cô ấy còn có thể chạy đi đâu!”

Sau đó vội đuổi theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.