Trăng Trong Gương

Quyển 3 - Chương 7



Editor: mèomỡ

(http://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Lâm Hinh đau lòng, trên mặt nước mắt nước mũi tèm lem, sao có thể chạy trốn nhanh cho được. Cô còn chưa chạy hết nửa cầu thang đã bị Lục Lê đuổi theo sau bắt được, mạnh mẽ đè lên tường. Hai tay Lục Lê trói buộc tự do của cô.

Tư thế này có ham muốn chiếm hữu quá mạnh mẽ khiến Lâm Hinh cực kì không an tâm: “Lục. . . . . . Lục tổng. . . . . .”

Lục Lê cười lạnh: “Đã giúp tôi sinh một đứa mà vẫn còn xưng hô xa cách vậy sao?” .

Sắc mặt Lâm Hinh trắng bệch, không biết nghĩ tới cái gì, gục đầu xuống, cố nén nước mắt nói: “Rất xin lỗi.” .

Lửa giận phừng phừng trong lòng khi thấy bộ dáng tội nghiệp này của cô thì không phát ra được. Một đống lời nói công khai lên án Lâm Hinh anh chuẩn bị từ trước, lúc này đều nghẹn lại. Sau một lúc lâu, anh chỉ thở dài một tiếng nói: “Có vẻ em luôn nói xin lỗi tôi, tôi muốn biết nguyên nhân, không muốn nghe mấy chữ này.”

“Tôi. . . . . . Có thể không nói được không?”

Lục Lê từ chối thẳng thừng: “Không thể.” .

Lâm Hinh siết nắm tay, im lặng thật lâu, dường như đã hạ quyết nhỏ giọng lại dứt khoát nói: “Sáu năm trước, tôi cưỡng bức anh.”

Ban đầu anh vẫn không thể hiểu được ý nghĩ của câu nói này. Chờ bảy chữ này lần lượt dạo qua đầu anh một vòng, dù lạnh nhạt như Lục Lê cũng không nhịn được lặng lẽ rớt cằm: “Hả?”

Cô gái này không nói thì thôi, mới mở miệng đã làm cho người ta kinh ngạc phát khiếp. Anh nhịn hồi lâu mới nuốt vấn đề có tính học thuật “Cường bạo thế nào?” vào bụng, anh hắng giọng một cái tiếp tục hỏi: “Vì sao?” .

“Tôi. . . . . . Luôn luôn thích anh.” Lâm Hinh cúi đầu nhìn mũi chân mình, “Sáu năm trước, trong buổi tiệc hằng năm của công ty, anh uống say , tôi dìu anh trở về phòng, trong lúc anh không có ý thức cường bạo anh. Lúc ấy tôi cũng không biết anh có bạn gái, cũng không biết anh thích cô ấy như vậy. . . . . . Tôi. . . . . .” Giọng Lâm Hinh nghẹn ngào, dường như cực kì hối hận vì chuyện năm đó, “Sáng ngày hôm sau, khi Phương tiểu thư đẩy cửa phòng ra thì thấy tôi ở bên giường mặc quần áo. Cô ấy không nói gì với tôi cả. Sau khi tôi chán nản rời đi thì phát hiện mình mang thai Lục Kiên Cường. Tôi đã định phá thai, nhưng tôi không nỡ. Lần đầu tôi gặp chuyện như vậy, tôi cảm thấy nếu bỏ nó thì chẳng khác nào giết người, còn là giết con mình, cho nên tôi lặng lẽ giữ Lục Kiên Cường lại. . . . . .” .

“Đã có đứa bé, vì sao không đến tìm tôi?”

Đầu vai Lâm Hinh hơi hơi rụt lại, giống như bị đau, trong lòng Lục Lê cũng đau theo, bắt buộc mình lạnh mặt, nghe Lâm Hinh nói: “Tôi biết về sau anh và Phương tiểu thư chia tay, tôi biết, nhất định là bởi vì tôi. . . . . . Sau này nghe nói anh vì tình mà tinh thần bị tổn thương hơn một năm. Tôi là kẻ có tội, không có mặt mũi nào đi tìm anh.”

Đoạn thời gian đó, cô cứ nghe thấy mấy chữ “kẻ thứ ba” là cả người run rẩy, cô thành kẻ thứ ba hủy hoại tình cảm người ta, thân phận như vậy đủ để cho cô áy náy cả đời..

Mặc dù đã qua nhiều năm, nhưng cứ nghĩ đến chuyện đó cô vẫn cảm thấy thẹn trong lòng như cũ: “Thực xin lỗi, lúc trước tuổi trẻ ngông cuồng không hiểu chuyện, chỉ cảm cảm thấy thích anh, lại không biết anh có bạn gái, cho nên nhất thời xúc động muốn tiền trảm hậu tấu. . . . . . Không ngờ anh có bạn gái , tôi. . . . . . Rất xin lỗi!” .

Lục Lê cẩn thận suy nghĩ một chút về chuyện năm đó, phát hiện có rất nhiều chuyện anh không nhớ gì cả. Sáu năm trước, dường như anh và Phương Tranh quả thật chia tay sau một hôm uống rượu say. Nhưng lúc ấy Phương Tranh cũng không nhắc gì đến Lâm Hinh, bởi vì khi đó tình cảm của bọn họ đã gần như vỡ tan, quan hệ yêu đương gần như không còn, không can thiệp vào chuyện của nhau. Sau anh vì tình mà tổn thương, là vì anh quả thật đã dốc rất nhiều tình cảm vào mối quan hệ này nhưng không thu được kết quả, tựa như một đoạn đường thất bại trong cuộc đời khiến anh khó tránh khỏi sinh ra một chút tự ghét, cũng khiến anh có hơi sợ hãi với chuyện “Tình cảm”.

Nhưng Lâm Hinh đã đánh vỡ sự sợ hãi đó. Cô tựa như một cây lau sậy mềm dẻo lại kiên cường nhiệt tình khiến anh có hi vọng tin vào tình cảm, tin tưởng hai người ở bên nhau sẽ có được cuộc sống hạnh phúc.

Nhưng Lâm Hinh lúc này có khúc mắc, người không dứt được đoạn tình cảm sáu năm trước không phải Lục Lê mà là Lâm Hinh. Cô luôn luôn không tin cô có thể có được hạnh phúc. .

“Em quả thật có lỗi với tôi.” Lục Lê thu tay, đứng sang một bên, để Lâm Hinh rời đi, “Nếu còn muốn chạy, em cứ đi đi.”

Anh quả nhiên. . . . . . sau khi biết được sự thực liền tức giận sao. . . . . . .

Lâm Hinh có chút thất thần nhìn Lục Lê, thấy anh quay đầu không nhìn cô, Lâm Hinh theo bản năng xin lỗi: “Rất xin lỗi. . . . . .” Cô dịch sang bên cạnh hai bước, sau đó cúi đầu chạy xuống cầu thang, nhưng lần này Lục Lê không tiếp tục đuổi theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.