Tránh Ra Hỗn Đản Tứ Bào Thai

Chương 13: Huynh đệ xô xát



Khuê cùng Liên ở trong đại sảnh đánh nhau, cả hai đều hận không thể đem đối phương xé rách, hai mắt đỏ rực như lửa không lưu tình mà hung hăng giáng những cú đấm về phía đối phương.

Tiểu Mỹ đầy sợ hãi, ôm lấy mình lui về phía ghế sa lông, cả người yếu mềm như tơ liễu, trên cái cổ mảnh khảnh kia còn in nhạt dấu vân tay trên đó mơ hồ có thể thấy được.

Bọn họ đánh nhau xong, sẽ cùng nhau giáo huấn nàng sao? Hẳn là vậy đi.

Nghĩ đến đây, toàn thân Tiểu Mỹ lạnh toát, người không ngừng run nhẹ, hàm răng cắn chặt lấy môi, khuôn mặt nhỏ nhắn do sợ hãi mà xanh mép, bàn tay nhỏ bé gắt gao ôm chặt lấy chính mình như muốn cái rét lạnh kia tiêu tan đi.

-" Ta là bị điên rồi mới có thể để các ngươi đồng thời có được nàng." Liên cuồng nộ vung tay không lưu tình chút nào mà đánh vào huynh trưởng có khuôn mặt giống mình như đúc.

Khuê muốn xin lỗi Liên, coi như hắn bị thương do đã nhường nàng cùng bọn họ. Nhưng Liên lại vừa nói những lời này càng làm Khuê phẫn nộ, vung quyền lên đánh trả, bắt lấy cánh cánh của Liên giữ chặt.

-" Ngươi đừng nghĩ đem nàng mang đi, nếu không, cho dù ngươi là đệ đệ của ta, ta cũng sẽ không bỏ qua."

Liên hai mắt đỏ ngàu như sắp nứt ra, trừng mắt nhìn huynh trưởng, hàm răng nghiến chặt giống như con sói đang gắt gao nhìn con mồi của mình chỉ cần có cơ hội sẽ xông lên phía trước cắn cổ đối phương cho đến chết.

Khuê trên mặt đồng cảm, ăn năn đều bị tiêu tan hết thay vào đó là sự tàn nhẫn cùng sát ý lạnh băng

Hai người cùng toả ra sát ý cuồng loạn. Liệt và Mẫn ở xa thấy có người đánh nhau nhìn rất giống đại huynh và Liên liền chạy tới. Quả nhiên là Khuê và Liên. Vội vàng xông vào tách hai người kia ra. Mẫn và Liệt mỗi người giữ lấy một người, dùng hết lời lẽ để khuyên giải, an ủi.

-"Liên, ngươi làm loạn đủ chưa, Khuê dù sao cũng là đại ca, ngươi cũng nên có giới hạn." Liệt giữ chặt Liên không cho hắn xông lên phía trước.

-" Hắn là đại ca của ta nên ta mới không giết hắn." Liên vùng vẫy thoát ra cánh tay đang giữ chặt mình, lạnh lùng nhìn

-" Ngươi đây là đang nói cái gì? Chúng ta là huynh đệ còn có cái gì không thể giải quyết mà phải dùng tới vũ lực." Mẫn nghe xong Liên nói, nhíu nhíu mi đau lòng hỏi han

Liên thanh âm lạnh lùng, khuôn mặt vốn hồn nhiên thiên sứ bây giờ lại giống như ác ma chuyển thế hung ác nói. -" Ngươi hỏi hắn xem? Hỏi hắn đã làm cái gì.?"

Mẫn và Liệt nhíu mày nhìn bộ dáng đau lòng của Khuê.

Khuê nhắm mắt lại, chậm rã ngồi xuống sàn nhà, hai tay ôm đầu thống khổ. -" Đúng! là ta sai nhưng vô luận như thế nào Liên, ngươi không thể đem nàng đi.! Đó là lời nói xuất phát từ tận đáy lòng Khuê, mà yêu cầu nghe lại giống như lời thỉnh cầu.

Mẫn và Liệt nghe đại ca của mình nói, hai người không khỏi nhìn nhau, Khuê là đang yếu thế sao? Tuy là huynh đệ một nhà nhưng Khuê tính tình kiêu ngạo, không yếu thế trước mặt kẻ nào cho dù là quan hệ huyết thống.

Liệt liếc mắt nhìn đầu sỏ gây ra chuyện này một cái, cười lạnh nói. -" Ngươi thật cao hứng khi nhìn Liên và Khuê đánh nhau."

Trên ghế sa lông Tiểu Mỹ người co rúm lại, đầu ngón tay trở lên trắng bệch gắt gao ôm lấy chính mình, vùi đầu vào hai cánh tay làm bộ như không nghe thấy gì.

Liệt nổi giận xoay người bắt lấy tay nàng muốn đem nàng kéo nhấc lên. Mẫn nhìn thấy vậy liền sửng sốt, đem Tiểu Mỹ từ trong tay Liệt kéo về phí mình, ôm nàng vào trong ngực.

-" Liệt, ngươi đừng đổ thêm dầu vào lửa nữa." Mẫn biểu tình nghiêm túc nhìn Liệt cảnh cáo.
Diễn đàn Lê Quý Đôn

Liệt nguyên bản tính đã tàn bạo, nhưng bây giờ trước mặt các huynh đệ lại càng tàn bạo gấp đôi. Thấy Khuê cùng Liên vì một nữ nhân mà huynh đệ không tiếc đánh nhau, lửa giận trong lòng lại bừng lên muốn dơ tay tát vào mặt nữ nhân kia.

-" Chết tiệt, chỉ vì một nữ nhân." Liệt vò vò tóc bước về phía Mẫn.

-" Để ta về nhà." Tiểu Mỹ tránh thoát khỏi cái ôm của Mẫn, thản nhiên nói.

Bốn đạo ánh mắt sắc bén cùng đồng thời phóng về phía Tiểu Mỹ.

-" Các người có nghe hay không ta, muốn, về, nhà.!" Thấy bốn huynh đệ bọ họ không nói mà chỉ gắt gao nhìn chằm chằm vào nàng, Tiểu Mỹ siết chặt nắm tay, rống bọn họ hét lên

-" Câm miệng." Liên phản ứng nhanh nhất liền hung hăng nắm chặt cánh tay Tiểu Mỹ, nghiến răng nghiến lợi mà phun ra hai chữ.

-" Ngươi câm miệng."

Thoát không khỏi bàn tay của Liên, nàng không giãy dụa nữa. Mà điên cuồng cười, nước mắt từng giọt chảy tràn trên mặt -" Bằng cái gì? Bằng cái gì..Các ngươi muốn cái gì từ ta chứ? " Vừa nói, Tiểu Mỹ vừa vung tay loạn xạ không cho bọn họ tiến lại gần. Bộ dạng điên cuồng của nàng khiến cho bốn người họ bị doạ sợ, bọn họ cẩn thận bảo hộ nàng, sợ nàng nhất thời nghĩ quẩn trong lòng mà làm ra những hành động điên cuồng.

-" Thực nực cười.! Tại sao các người cứ như qủy bám theo ta vậy?, ta thiếu nợ các người sao?" Tiểu Mỹ lảo đảo, ngã ngồi trên ghế sa lông thì thào nói " Ta muốn một cuộc sống bình thường a, bình thường có bạn trai, bình thường gả đi, bình thường nuôi dậy con cái."

Mẫn thở dài một hơi, chậm rãi quỳ xuống cạnh Tiểu Mỹ, áp tay của mình lên má chậm dãi lau nước mắt cho nàng.

-" Bạn trai sao? Chúng ta cũng có thể làm bạn trai của ngươi a, sau đó thì kết hôn chúng ta sẽ là trượng phu của ngươi."Nói tới đây khuôn mặt Mẫn có chút nhăn nhó. " Còn đứa nhỏ nếu ngươi muốn sinh có thể sinh, chúng ta tuyệt đối sẽ không ép buộc." Mẫn nói hàm chứa đầy tình ý, cơ hồ Tiểu Mỹ sẽ đồng ý.

-" Ta không cần bốn."

Một câu nói của nàng thiếu chút nữa khiến cho bốn người bọn họ phát hoả, hận không thể đem căn phòng này phá tan tành.

-" Như vậy đi." Mẫn lấy lui làm tiến. " Cho chúng ta một cơ hội, nếu lúc đó cảm thấy vẫn không được thì chúng ta nhất định sẽ rời xa ngươi không đến quấy rầy nữa."

Tiểu Mỹ biết bọn họ đã nhẫn nhịn, bao nhiêu nhân nhượng cho mình. Nàng có chút chuyển biến tốt lên, đến lúc đó nàng sẽ tìm cơ hội đem bốn người bọn họ đuổi ra khỏi cuộc đời mình.

Thật vất vả lắm Tiểu Mỹ mới gật đầu. Khiến cho bốn người họ đều thở phào nhẹ nhõm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.