Tránh Ra Hỗn Đản Tứ Bào Thai

Chương 15



-" Đây là cái gì.?" Tiểu Mỹ hai mắt mờ mịt nhìn những thứ được xếp thành núi lớn núi nhỏ trên bàn.

-" Quà tặng." Liệt đem đồ vật mà mình lựa được lôi ra -" Ngươi xem có thích hay không."

Tiểu Mỹ tiếp nhận món quà mà Liệt đưa, mở ra " Một bộ trang sức sao...cảm ơn!."

Liệt mi tâm nhăn lại, thấy nàng không thực thích món quà của mình mà đem đặt sang một bên.

-" Còn ta." Liên đem ra một đống gói lớn, gói nhỏ toàn là trang sức, nhét vào trong ngực Tiểu Mỹ.

-" Quần áo..." Hai mắt Tiểu Mỹ nhìn đám đồ vật được lôi từ trong túi ra " cảm ơn!."

Không đợi Liên kịp phản ứng, Mẫn đã đem hắn đẩy ra, mỉm cười nhẹ, lấy từ trong túi ra một phong thư, cử chỉ tao nhã đem thư mở ra, thanh âm nhẹ nhàng " Gửi nữ nhân ta yêu mến nhất - bảo bối của ta, ta nghĩ đối với nàng mà nói, nàng thật sự rất ngọt....."

-" Khoan, có thể dừng." Tiểu Mỹ hai cánh tay đã nổi đầy da gà, ớn lạnh " Cám ơn.!."

-" Tuần sau nghỉ phép đi du lịch cùng ta." Khuê bá đạo tuyên bố. " Ngươi không thể cự tuyệt."

Tiểu Mỹ không có hảo cảm với nam nhân bá đạo này, nàng đem gối ôm bỏ xuống, chạy lên lầu hai.

-" Không hiệu quả."

-" Ai nói cho ngươi cái phương pháp gì mà vụng về như thế."

-" Ngươi còn giám nói, ngươi tưởng đưa cho nàng cái gì nàng liền thích."

-" Tốt lắm, không ầm ĩ nữa."

Không biết bọn họ đang suy nghĩ cái gì mà lại cho cô nghỉ phép đi du dịch, nhìn bề ngoài có vẻ như quan tâm mình, nhưng thực tế có phải hay không bọn họ là đang suy tính gì.

Dùng cơm chiều xong, bọn họ không có lấy một ai lưu lại, Tiểu Mỹ không khỏi thở phào nhẹ nhõm, một mình đi tản bộ xung quanh biệt thự rộng lớn.

Đột nhiên Tiểu Mỹ nghe thấy trong dãy phòng gần đó có tiếng động lạ, lá gan nàng thật lớn liền tiến lại gần, kia, tiếng là phát ra trong gian phòng đó.

Cửa phòng mở, có ai trong đó sao?

Nàng tò mò lại gần, cẩn thận kéo cánh cửa đang được khép hờ ra, lách vào bên trong. Đập vào mắt nàng, trên chiếc giường lớn có người nằm.

Tiểu Mỹ nhìn kĩ người đang nằm trên giường, thở phào một hơi.

-"Là ngươi sao. Ngươi sao trở về sớm vậy.?" Tiểu Mỹ nhìn Khuê đang ôm lấy thân mình, vùi người trên giường, nàng chậm rãi đi tới." Ngươi không phải cùng bọn họ ra ngoài?."

Không phải là hắn đang ngủ đi.

Thật là, như vậy liền ngủ, ngay cả chăn cũng không đắp, nếu bị cảm lạnh thì sao đây?. Đúng là tiểu hài tử mà.

Tiểu Mỹ kéo chăn lên vừa định đắp cho hắn.

-" Đi ra ngoài." Giọng Khuê khàn khàn, thanh âm giống như bị đồ vật nào đó chẹn lại, không thoát ra ngoài được.

Động tác của nàng dừng lại một chút -" Ngươi cảm thấy không thoải mái ở đâu?." Nàng buông góc chăn xuống, vươn tay hướng trán của hắn.

-" Ta kêu ngươi đi ra ngoài.!"

Cánh tay của Tiểu Mỹ bị Khuê đẩy ra, trên mặt hồng nhạt, lại đem mặt vùi vào trong chăn. Khuê toàn thân kịch liệt run rẩy, tuy rằng được che dấu khá tốt, tuy nhiên vẫn bị Tiểu Mỹ nhìn ra.

-" Ngươi xảy ra chuyện gì vậy.?" Ngươi cảm! " Bất chấp đối phương có bao nhiêu táo bạo, Tiểu Mỹ giữ lấy bờ vai hắn, lo lắng hỏi.

Là bị ảo giác sao? Khuê giống như run lên khi bị nàng động vào người.

-" Đi ra ngoài..." Khuê cố gắng nói ra ba chữ, như chứa đầy cầu xin

-" Trước hết ngươi phải để cho ta xem ngươi có bị sao không." Trên tay truyền đến nhiệt độ nóng hổi, khiến Tiểu Mỹ có chút lo lắng." Bị cảm! Ta đưa ngươi đi bệnh viện."

Dung nhan tuấn mỹ chậm rãi nâng lên nhìn Tiểu Mỹ, hai mắt đỏ rực như dã thú, trên trán lấm tấm mồ hôi, môi mỏng khẽ nhếch, nặng nề thở dốc.

Tiểu Mỹ nhìn Khuê đầy cảnh giác, thu cách tay lại, lui về phía sau hai bước.

Khuê hơ thở dồn dập đầy hỗn loạn, chăm chú nhìn Tiểu Mỹ giống như dã thú nhìn con mồi của mình, trong ngực kịch liệt hô hấp.

-" Đi, đi mau, rời khỏi đây." Khuê cắn chặt môi, mồ hôi nhỏ từng giọt chảy xuống dưới cằm, hướng Tiểu Mỹ gầm nhẹ.

-" Khuê..." Tiểu Mỹ biết nàng bây giờ lên rời khỏi đây, nhưng trên mặt hắn bây giờ bị dị ứng đỏ hồng, khiến cho nàng có chút không an tâm.

-"Ta nói ngươi có nghe hay không!" Khuê run rẩy toàn thân, áo sơ mi bị mồ hôi làm ướt dính sát vào người.

Nóng quá...

Khuê đem áo sơ mi xé rách, lộ ra bộ ngực rắn chắc.

Không được vẫn là rất nóng.

Hai mắt Tiểu Mỹ vẫn gián chặt vào nam nhân trên giường

-" Ngươi rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Nàng nói vừa xong, liền thấy Khuê hướng mình xông tới, tay không ngừng xé đi quần áo trên người.

-" Khuê..." Tiểu Mỹ ngây ngốc tại chỗ, nhìn sắc mặt dữ tợn của nam nhân trước mặt, không kịp phản ứng.

Khoé môi mỏng khẽ câu lên, cười tà mị, tiến về phía nàng, hai mắt đã trở lên đỏ đậm, chứa đầy tình dục, muốn đem nữ nhân trước mắt hung hăng mà sáp.

Hắn tiến lên một bước, Tiểu Mỹ lại lùi về phía sau một bước cho đến khi không còn đường lui, phía sau đã là cửa phòng, dưới chân bị vấp phải vật gì đó, té ngã ngồi trên mặt đất, không đợi nàng đứng lên, mắt cá chân đã bị nam nhân trước mặt bắt lấy, hướng nàng đến

-" Không cần, buông." Tiểu Mỹ liều mạng đá chân, cuối cùng cũng thoát ra được khỏi nam nhân đó, nàng dồn hết lực chạy ra ngoài hành lang, nhưng mới chạy được hai bước liền bị đè ngã xuống đất.

Khuê đem Tiểu Mỹ đặt trên ván cửa phòng trên hành lang, hai mắt nhìn Tiểu Mỹ như đói khát, xé đi quần áo trên người nàng lộ ra cặp nhũ hoa căng tròn, đầy sức sống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.