Tránh Ra Hỗn Đản Tứ Bào Thai

Chương 24: Giác ngộ tình yêu (Mẫn)



Cha của bốn tiểu ca ca rất thương yêu mẹ bọn họ, không đành lòng thấy bà do sinh sản mà phải chịu đau đớn, cho nên việc sinh con nối dõi tông đường là một áp lực đối với cả gia tộc. Nhưng cha bọn họ vẫn quyết định không cho bà thụ thai.

Đáng tiếc mẹ của bọn hắn lại là mộtngười phụ nữ tính tình bướng bỉnh, cho rằng một tình yêu hoàn mỹ thì nên vì người mình yêu mà sanh con dưỡng cái, hơn nữa cũng không phải không thể sinh.

Thế là liền có bốn bọn họ.

Nhưng cha không thích bọn họ, nói bọn họ đã đem người con gái mà hắn yêu đoạt đi.

Cho đến một lần, thừa dịp một ngày trời trong nắng ấm liền đem mẹ của bọn họ đi chu du thế giới, đem bọn hắn mới vừa tập tẹ biết đi học ném cho các trưởng bối trong gia tộc, từ nay về sau sẽ không "Quản" bọn họ sống chết ra sao.

Cũng may bốn huynh đệ bọn họ lại là người không tim không phổi, qua vài ngày vẫn không khóc không nháo tìm mẹ, ngược lại còn hưởng thụ cuộc sống không có cha cái gì cũng đều do mình tự làm, kể cả sinh hoạt hàng ngày. Bởi vì các trưởng bối xác định huyết mạch của cả gia tộc chỉ có bốn bọn họ, cho nên đối với bọn họ có thể nói là che chở cùng cưng chiều tới cực điểm, bọn họ nghiễm nhiên trong gia tộc giống như một tiểu hoàng đế.

Nhàm chán, cuộc sống càng ngày càng thực nhàm chán, cho nên bốn người bọn họ quyết định chạy ra bên ngoài chơi. Các trưởng bối ai cũng lo lắng, nên chỉ định vài người chú bác ở lại cùng, bọn họ cho rằng mình cùng mấy người kia cũng chẳng có quan hệ, chính là vẫn nên đi tới chỗ ở mới vui đùa một chút, cũng không phải muốn ở luôn đó.

Ngôi nhà bọn họ mới mua thực rất mới lạ, bất quá không tới hai ngày lại khiến cho bốn người cảm thấy phiền chán , ngay tại khi bọn họ vừa mới chuẩn bị rời đi về nhà cũ, thì lại xảy ra một việc nhỏ.

Liên nói hắn tìm được một món đồ chơi thật dễ thương. Cái kia vật nhỏ mà Liên nói tại thời điểm bọ họ nhìn đến là một viên trắng trắng mềm mềm, thoạt nhìn bộ dáng thực rất đáng yêu.

Liên bên ngoài luôn bảo vệ món đồ chơi đó, đủ thấy hắn đối với vật nhỏ kia thích tới trình độ nào. Khó thấy được Liên đối với món đồ chơi hứng thú đến loại trình độ này, mặt khác ba người đều rất ngạc nhiên. Kia, rốt cuộc món đồ chơi đó hình dạng như thế nào?. Khiến bọn họ đồng dạng không khỏi tò mò.

Có một ngày, Liên hưng trí bừng bừng mà nói với ba ca ca của mình nói hắn thực rất thích cái món đồ chơi kia, nhất định phải có bằng được, ai cũng không thể cùng hắn tranh đoạt, bởi vì món đồ chơi đó chỉ có một.

Tuy nhiên, ba người cũng không có đáp ứng hắn, bởi vì sinh đôi bốn tâm linh luôn tương thông, chỉ cần trong số đó có một người thích dạng đồ vật gì, những người khác cũng sẽ có cảm giác giống nhau.

Cách một ngày, món đồ chơi nhỏ đó cũng tự động đưa tới cửa. Liên cười rất vui vẻ, còn ba người khác thì chỉ có chút ngây ngốc mà nhìn cái vật đáng yêu giống hệt như một con heo con, tim bọn họ tránh không khỏi đập nhanh. Nguyên lai món đồ chơi nhỏ lại là một cô bé hai tay hai chân mập mạp ngắn tũn. Bốn người lần đầu tiên gặp gỡ vật nhỏ như thế lại đã cảm thấy thực thích, tất cả bọn họ đều không muốn buông tha vật nhỏ.

Trừ bốn bọn hắn ra, món đồ chơi nhỏ đối bất luận kẻ nào khác cười, bọn họ đều sẽ không vui, cho nên bọn họ đã giở chút thủ đoạn, hảo hảo mà giáo huấn bé con không được tùy tiện đối người khác cười.Mà vật nhỏ cũng thuận theo bọn họ đểbọn họ vui vẻ, thích mình mà ôm mình chơi đùa.

Thẳng đến khi món đồ chơi nhỏ đã có kinh nghiệm, trở nên thực biết nghe lời, kêu làm cái gì vật nhỏ cũng không chịu phản kháng, ngoan ngoãn nghe theo, ngược lại làm cho bốn bọn họ cảm thấy không chơi vui nữa, mà náo món đồ chơi nhỏ cho khá lên chút, cho nên bọn họ bắt đầu triển khai biện pháp khi dễ bé con, bức cô cùng bọn họ đồng thời cùng tắm rửa, lệnh cho vật nhỏ cởi bỏ quần áo ra cho bọn hắn nhìn, muốn vật nhỏ trước mặt bọn họ mà đi nhà cầu, thậm chí có thời điểm bọn họ bắt đầu khát vọng nữ nhân, cũng là ép vật nhỏ giải quyết.

Bốn huynh đệ bọn họ ở lại ngôi nhà buồn tẻ này nhiều năm nhưng lại không càm thấy nhàm chán, bốn người đều thấy đây là chuyện rất kỳ quái, ngay cả chính bọn họ cũng không biết tại sao lại có thể ở đây lâu như thế. Tuy rằng luôn thực sợ hãi món đồ chơi nhỏ sẽ càng ngày càng phiền toái, nhưng bốn người vẫn là không có chút tư tưởng rời đi, ngay cả lão thái gia mở miệng cũng không có thể làm cho bọn họ nghe lời mà đi làm chuyện mình nên làm.

Bọn họ cứ tưởng rằng ngày ngày ở lại đây lâu hơn sẽ thấy nhàm chán, chỉ cần bọn họ không ly khai, hết thảy cũng sẽ không thay đổi. Lại không nghĩ rằng, món đồ chơi nhỏ lại lặng lẽ rời nhà đi , ngay cả đến một số đồ vật cũng không mang theo. Bọn họ tìm hiểu tin tức về vật nhỏ mới biết cha cô tại thời điểm đó bị điều động đi công tác xa nên không thể không dọn.

Do thời gian rất gấp, không kịp nói chia tay, đó là sự thật đương nhiên. Nhưng bốn bọn họ lại đem việc này đổ hết lên đầu vật nhỏ, nhận định là cô không giữ lời hứa, mà lẩn trốn. Bốn người đều hai mắt hồng nhuộm lập lời thề son sắt nói muốn đem cô bắt trở về, biện pháp xử lí cũng thực muốn tốt, trước hết chặt đứt hai chân vật nhỏ, rồi mới lại dùng dây khoá đem vật nhỏ khóa đứng, làm cho cô cả đời này ai cũng không thể nhìn thấy, chỉ có thể sống ở bên cạnh bọn họ.

Nguyên lai, bằng tất cả thế lực của gia tộc, muốn tìm được vật nhỏ thì rất dễ dàng , nếu lão thái gia không can thiệp vào.

Có thể là bọn họ đột nhiên ngoan ngoãn không còn thô bạo cùng với những hành động kinh động như nhà cũ nữa.Những năm gần đây lão thái gia sớm đã cảm thấy mình đối với bọn họ có sủng nịch quá độ, liền lập tức đem quyền lực của mìnhthu hồi, người cũng bị bắt về.

Năm đó, bọn họ cuồng vọng ngay cả cha mẹ đều không để vào mắt, đối lão nhân gia thì chỉ có hận, ao ước gì đối phương chết sớm một chút. Cũng may, gừng càng già càng cay, lão Khương dùng hết ba năm thời gian đem bọn họ thuyết phục, rồi ra ước định. Dần dà về sau, lửa giận cũng chậm rãi tiêu tan đi, lại phát hiện cả bốn người đều không có biện pháp nào đối nữ nhân sinh ra cảm giác hứng thú, trong đầu chỉ có liên tưởng đến món đồ chơi nhỏ. Bốn người ngay cả quyền thừa kế cũng không chịu tiếp nhận, lão thái gia chết sống mà bức bọn họ lập gia đình.

Năm này qua năm khác, Y Sư cho bốn bọn hắn cẩn thận mà kiểm tra trước, rồi đem báo cáo giao lên. Lão thái gia nhìn quanh, tự mình chọn mười mấy mỹ nhân đủa các hình dạng đưa đến tịn phòng bốn người, nhưng tất cả đều thờ ơ lạnh nhạt bỏ chạy ra ngoài. Lão thái gia tức đến hộc máu mà mắng to bốn đứa cháu bất hiếu, bốn người kia thản nhiên mà bỏ lại một câu 'Bột không đứng dậy thì làm, làm sao đây.'

Lão thái gia cẩn thận xem lại báo cáo về việc kiểm tra của bốn người mà mắng to rõ ràng không có vấn đề, sao lại không được, ngược lại Y Sư hoa râu bạc trắng ha hả cười nói sợ là bốn vị tiểu thiếu gia đều đã có người trong lòng đi.

Nghe lão y sư nói trong ngực bốn người đều hung hăng đập phải một chút tỉnh ngộ, nếu như nói mãnh liệt rung động cùng tim đập nhanh, điên cuồng chiếm hữu cùng đố kỵ, như vậy chỉ có dục vọng với một người hẳn là coi như chấm hết.

Nguyên lai bọn họ đã sớm yêu thương món đồ chơi nhỏ kia mà ngay cả chính mình cũng. không biết. Mẫn phục hồi lại tinh thần, thật sâu mà thở dài, cũng may Hậu lão đầu ra tay can thiệp kịp thời, nếu không kết quả ngày hôm nay chính là như thế nào đây, có lẽ hẳn là vật nhỏ bị bọn họ tàn nhẫn mà bức tử, rồi sau đó bọn họ sẽ cả đời cô đơn mà sống đến già.Nguy hiểm thật! Như vậy chả khác nào bọn họ đem chính mình nhốt vào địa ngục. Cả đời duy nhất chỉ có vật nhỏ sao, bọn họ ai cũng sẽ không buông tay, rốt cuộc nên làm sao mới là phương pháp giải quyết tốt nhất đâu, thật sự chỉ có thể cùng đồng thời có được sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.