Tri Huyện Bị Ép Gả Lấy Chồng

Chương 30




"Chúc mừng tạo người thành công ——" Mễ Bối mừng rỡ tay chân múa may.

"Nhị công tử, nguy rồi" Lỗ Ba Đao thần sắc khẩn trương chạy mau đến, "Đại công tử dẫn theo ý chỉ đến đây, hiện tại đang ở đại sảnh đợi ngươi cùng phu nhân đi ra ngoài lĩnh chỉ."

"Cái gì? Hắn thật sự lĩnh chỉ đến trị tội ta?" Mộ Thiên Tú tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

Chẳng lẽ hạnh phúc trước mắt này lại khó giữ được rồi? Uông mẫu cùng Mễ Bối sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

"Đừng xúc động, là phúc thì không phải là họa, là họa thì tránh không khỏi, chúng ta trước hết nghe chỉ rồinói sau." Giang Yên Hồng kéo trượng phu.

Trong đại sảnh, Mộ Thiên Ân một thân cẩm y da hồ trắng, tại trong đại sảnh biệt thự hồi lâu chưa tới mà đi dạo chơi, Lô Song Yến y phục rực rỡ la quần, nhắm mắt theo theo sát đuôi, trông thấy vợ chồng Mộ Thiên Tú đến đây, hai người đứng ở chính giữa, tiếp nhận đại lễ quỳ lạy của bọn hắn.

Mộ Thiên Tú tức giận quỳ trên mặt đất trừng mắt đại ca bức bách, Mộ Thiên Ân lại đăm chiêu nhìn đệ đệ, tầm mắt giằng co chỉ trong chốc lát, Mộ Thiên Ân mới nâng lên quyển trục màu vàng lên, tuyên đọc thánh ý.

"Hoàng hậu ý chỉ, Tuyên thành Quận Vương phủ tứ phẩm Thị Lang Mộ Thiên Tú thê tử Giang thị, phẩm đức đoan chính...... Nay đặc biệt sắc phong làm Cáo Mệnh (phụ nữ được phong tước hiệu trong thời phong kiến, thường thấy trong Bạch thoại thời kỳ đầu) phu nhân......"

Hai vợ chồng trao đổi một cái biểu lộ kinh ngạc, Mộ Thiên Tú nhìn về phía đại ca cao giọng tuyên chỉ, tức giận đằng đằng trong mắt biến thành nghi hoặc thật sâu.

"Còn không mau lĩnh chỉ tạ ơn." Lô Song Yến thấp giọng nhắc nhở hai người ngây dại, chờ bọn hắn hết lễ, nàng cười dịu dàng nâng Giang Yên Hồng dậy, chỉ lấy hai rương lăng la tơ lụa, trang sưc vàng ngọc, "Lần trước náo loạn một hồi như vậy, hoàng hậu cảm thấy áy náy, đặc biệt ban phát ý chỉ, còn đưa những đồ đạc này cho hai vị."

"Lô cô nương là làm việc cho hoàng hậu, người tới không kỳ quái, kỳ quái chính là......" Con mắt Mộ Thiên Tú quét về phía đại ca đến bây giờ còn không có mở miệng châm chọc.

"Kỳ quái chính là ta, phải không?" Mộ Thiên Ân nhẹ nhàng mà di động khóe miệng, "Ta chỉ nhận lời giúp đỡ Lô cô nương, cùng đồng hành thôi."

"Cái gì tại sao đại ca trở nên dễ nói chuyện như thế rồi?"

Lô Song Yến thấy Mộ Thiên Ân xấu hổ không nói, quan tâm tiếp chuyện, "Thị Lang đại nhân, ta đem điều kiện mà công chúa khai ra với người tạiTử Vân đều nói cho Quận Vương rồi, hắn rất kinh ngạc, ta cũng rất kinh ngạc, ngươi tại sao không đem sự tình nói rõ ràng? Như vậy huynh đệ cũng không hiểu lầm."

Thời điểm tại Tử Vân lâu, công chúa uy hiếp dùng quyền lợi dụ dỗ, nói chỉ cần Mộ Thiên Tú chịu ghi hưu thư, ngoan ngoãn chịu lấy nàng, nàng sẽ giúp hắn đoạt lại tước vị Tuyên thành Quận Vương, Mộ Thiên Tú không nói hai lời quả quyết cự tuyệt.

"Có cái gì để nói, dù sao hắn cũng sẽ không tin." Mộ Thiên Tú không cho là đúng trả lời.

"Nếu như hắn không tin, hắn sẽ cùng ta tới đâysao?" Lô Song Yến ý tứ hàm xúc sâu xa hỏi lại.

Hắn sửng sốt một chút, trong lòng nghi hoặc sâu hơn, Mộ Thiên Ân ngồi xuống, tựa hồ đang trầm ngâm suy nghĩ gì đó.

Giang Yên Hồng phân phó nha đầu người hầu.

Cùng Lô song yến lui ra, để cho hai huynh đệ bọn họ nói chuyện.

Một hồi lặng im, yên tĩnh đến phảng phất có thể nghe thấy thanh âm tuyết rơi ngoài cửa sổ.

"Ngươi nói phụ thân để cho ta kế thừa tước vị tức là yêu thương ta, đây là cái ý tứ gì?" Mộ Thiên Ân cuối cùng phá vỡ trầm mặc.

"Chính là ý tứ như thế đó."

"Nói bậy" Mộ Thiên Ân đứng lên, "Mỗi lần hắn hồi phủ cũng chỉ hỏi thân thể của ta thể tốt một chút không, đọc sách gì, ta muốn cùng hắn nói thêm mấy câu, lại trò chuyện không được, chờ ta lớn tuổi hơn một chút, muốn ở bên cạnh hắn, hắn lại không chịu, hắn rõ ràng muốn đem vị trí Quận Vương truyền cho người hắn thương yêu nhất là ngươi, tại sao muốn truyền cho ta? Còn nói cái gì đây là yêu thương ta, hắn căn bản là không thương ta."

"Uy, ngươi uốn éo náo loạn đã đủ chưa? Người cũng đã lớn, còn đang nói những lời trẻ con."

"Đây là lời nói thật ——"

"Nói ngươi tâm tư tỉ mỉ, thật đúng là tỉ mỉ đến tiến vào rúc vào sừng trâu (ví với vấn đề không có cách nào giải quyết hoặc những vấn đề nhỏ không đáng được giải quyết)." Mộ Thiên Tú chịu không được thở ra khí, "Ở trong quân ngũ, dù là chủ soái tướng lãnh, nơi ở cũng chỉ là lều căng, cho dù dừng lại đóng quaan, phòng ở cũng không thoải mái như Quận Vương phủ, đừng nói tới đi hành quân thì rất là mệt nhọc, khi chiến đấu thì binh hoang ngựa loạn, cha không nỡ để ngươi dùng loại thân thể này ăn ngủ ngoài trời."

"Thân thể không tốt cũng không phải ta muốn thế."

"Cũng không phải cha mong muốn." Hắn tức giận nói: "Phụ thân sở dĩ đem tước vị truyền cho ngươi, cũng không phải chỉ là dựa theo lệ cũ, mà là hắn sợ ngươi mất đi chỗ đứng, phân phó ta thông cảm nhiều cho ngươi, chính là không yên lòng ngươi thân thể không tốt, chẳng lẽ cái này còn không phải hắn là vì hắn thương yêu ngươi sao?!"

Mộ Thiên Ân vô lực ngồi xuống. Ầm ĩ nửa ngày, là hắn đem cá tính tối tăm vây khốn chính mình, không đếm xỉa yêu mến của phụ thân, tình ruột thit huynh đệ, thật là hối hận.

Trong đình viện, Giang Yên Hồng cùng Lô Song Yến không hẹn mà cùng nhìn về phía cánh cửa đóng chặt tại đại sảnh.

"Lô cô nương, cám ơn cô." Cuộc sống nước sông không phạm nước giếng tại Lam Điền tuy khoái hoạt, nhưng là nếu như huynh đệ có thể hòa hảo mà nói thì rất tốt, Giang Yên Hồng cảm tạ Lô Song Yến thúc đẩy cuộc gặp lần này.

"Đâu có, ta luôn luôn rất thưởng thức Thị Lang đại nhân hào sảng......" Lô Song Yến giật mình vì nói lỡ, giải thích: "Phu nhân đừng hiểu lầm."

"Yên tâm, ta hiểu rõ ý của cô mà." Đại bá từ trước đến nay lãnh băng lại chịu nghe lời Lô cô nương nói…, chịu đi cùng nàng, trong chuyện này tất có duyên cớ, nàng thử hỏi thăm: "Vậy cô thưởng thức Tuyên thành Quận Vương hay không?"

Lô Song Yến gương mặt ửng hồng, khách sáo nói: "Đương nhiên, huynh đệ Tuyên thành Quận Vương đều là nhân trung long phượng ( rồng trong biển người), không ai không thưởng thức."

Giang Yên Hồng con mắt đảo quanh, giả ra biểu lộ thất vọng, "Ai, nguyên lai chỉ là như vậy, nếu như cô có ý tứ mà nói…, ta còn muốn cùng Hoàng hậu nương nương nói chuyện, giúp cái đại bá tính tình cổ quái kia tìm một phu nhân ôn nhu hiểu biết."

"Phu nhân, người đừng nói đùa, Song Yến định mặc dù là họ hàng xa của Hoàng hậu nương nương, nhưng gia đạo sa sút, sao xứng đôi Quận Vương." Lô Song Yến mắc cỡ không ngóc đầu lên được, trong giọng nói nhẹ nhàng khó nén mất mát.

"Lưỡng tình tương duyệt, dĩ nhiên là xứng đôi." Giang Yên Hồng kéo tay của nàng qua, "Thế nào? Chờ một câu của cô, những chuyện khác liền giao cho ta."

Qua nửa ngày, Lô Song Yến xấu hổ gật đầu.

Lúc này Mộ Thiên Ân mở cửa ra đại sảnh, nói: "Ta trở về."

"Không tiễn." Mộ Thiên Tú đi theo phía sau, hướng Lỗ Ba Đao chạy tới nói: "Giúp ta tiễn khách."

"Lễ mừng năm mới nhớ về nhà một chuyến, miễn cho để cho người khác chê cười."

"Cười thì cười, ta mới không cần trở về để cho người nhà khi dễ."

"Sẽ không."

Mộ Thiên Ân vứt lại những lời này liền đầu cũng không quay lại mà thẳng bước đi, Lô Song Yến thi lễ cáo từ, Lỗ Ba Đao cùng đi ra ngoài tiễn khách.

Mộ Thiên Tú cảm thấy thật bất ngờ.

" Người khó chịu như vậy nhất thời nửa khắc cũng không thể thay đổi ngay, tóm lại, lần này hắn chịu tin tưởng chàng là đủ rồi."

Giang Yên Hồng cười hì hì nói: "Hiện tại ta có thần y diệu dược, cam đoan đem bệnh của hắn trị tốt, cho dù không thể hết toàn bộ, cũng sẽ khá đén tám phần, tâm bệnh đại bá khỏi rồi, mẹ chồng cũng tốt theo. Hì hì, ta thật là thông minh."

" Phu nhân thông minh, nhanh lên nói cho ta biết phương pháp bí mật gì vậy." Ánh mắt hắn nhanh chóng đảo một vòng, thấy trong đình viện to như vậy chỉ có hai vợ chồng bọn họ, liền vươn tay nắm ở eo của nàng.

" Tướng công thông minh, ngươi đoán thử xem." Nàng tinh nghịch bắn cái trán của hắn.

"Không nói? Xem ta làm sao khảo vấn nàng" Mộ Thiên Tú một tay ôm lấy nàng, hướng nội viện đi nhanh đến.

"Này này này, chàng muốn đi đâu vậy?" Nàng ôm chặt cổ của hắn cho khỏi rơi xuống, lo lắng hơn là bị bắt gặp. "Đương nhiên là chỗ có thể hảo hảo khảo vấn nàng."

Hắn ôm nàng lướt qua rừng mai vàng nở rộ, tiến vào sân thuộc về bọn họ, đóng cửa phòng......

Hoàn