Triền Định Tướng Quân Phu

Chương 1



Ánh trăng mới nhô như hình lưỡi câu, lẳng lặng treo cao cao nơi chân trời.

Vào đêm khuya, trên đường không có một bóng người, vạn phần cô tịch.

Đột nhiên, trên đường cái vọng đến một loạt tiếng bước chân dồn dập, đánh vỡ bóng đêm yên tĩnh, chỉ thấy phía trước có người cầm theo đèn lồng dẫn đường, phía sau vài kiệu phu đi theo, khiêng kiệu trên vai, vội vàng bước thật nhanh.

Không lâu sau, cỗ kiệu dừng lại trước cửa một gia phủ bề thế, trên cửa phủ có một tấm biển ghi ba chữ ‘Trấn Bắc hầu’ dưới ánh trăng chiếu rọi xuống phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Người cầm đèn lồng tiến lên gõ cửa, người gác đêm mở cửa, tiếp nhận bái thiếp (*) hắn đưa lên, vội vàng đi vào bẩm báo.

(*) bái thiếp: thư mời

Vừa ngủ chưa được bao lâu, Trấn Bắc hầu nghe được danh tính người tới, vội vàng vừa mặc quần áo, vừa dặn dò quản gia, “Nhanh mới đại nhân đến tiền sảnh ngồi trước, ta lập tức đi ra. Hắn đêm khuya mà đến nhất định là có chuyện quan trọng……”

“Vâng, lão nô lập tức đi ngay.”

Trấn Bắc hầu cũng không trì hoãn thêm, ăn mặc chỉnh tề xong liền chạy tới đại sảnh, vừa vào đến đại sảnh, chưa kịp mở miệng hàn huyên, đã bị động tác vén áo bào quỳ xuống của người mới đến dọa cho hoảng sợ.

“Hầu gia cứu mạng a……”

“Minh đại nhân, mau đứng lên.” Trấn Bắc hầu vội vàng nâng khách quý đứng lên, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngươi đừng vội, từ từ nói.”

“Hầu gia,” Minh Học Hải rơm rớm nước mắt, hắn cầm tay lão Hầu gia, thanh âm mang theo một chút nghẹn ngào, “Vô luận như thế nào xin ngài cứu hạ quan một lần.”

“Có gì chuyện gì ngài nói đi, chỉ cần ta có khả năng, tuyệt đối sẽ không chối từ.” Năm đó nếu không phải Minh Học Hải giúp đỡ bảo vệ sự trong sạch của hắn, sẽ không thể có Trấn Bắc hầu ngày hôm nay. Nay ân nhân gặp nạn, hắn tự nhiên sẽ đem hết toàn lực tương trợ.

“Mời Hầu gia xem.” Minh Học Hải lấy từ trong tay áo ra một đạo hoàng thánh chỉ đưa qua.

“Đây là?” Trấn Bắc hầu vừa mở ra xem vừa hoang mang hỏi.

“Hoàng Thượng hạ chỉ cho tiểu nữ phải ném tú cầu.”

Nghe vậy, hắn lại càng không hiểu nổi, phụng chỉ kiếm con rể rõ ràng là việc vui, tại sao Minh ngự sử lại sợ hãi như đại họa rơi xuống đầu, liên tục kêu cứu mạng đây? Hại hắn tưởng rằng có chuyện kinh thiên động địa gì đó cơ. “Đây là việc vui a, ta còn muốn nói lời chúc mừng với ngươi đây.”

Trong kinh thành ai không biết chuyện đau đầu nhất đối với ba vị Ngự Sử đại nhân chính là trong nhà có nữ nhi chưa gả được, nay hoàng thượng hạ chỉ, ba người làm cha bọn họ rốt cục cũng có thể thành công lên cấp làm nhạc phụ đại nhân, hẳn phải là vui vẻ việc vui nhất với một người cha đi.

“Hầu gia, ngài đừng vội chúc mừng ta.” Minh Học Hải vẻ mặt đau khổ nhìn hắn. “Đây là ném tú cầu a, vạn nhất lại là a miêu a cẩu gì đó, hạnh phúc cả đời tiểu nữ sẽ hoàn toàn bị hủy.”

Trấn Bắc hầu nhướng mày, “Nhưng thánh chỉ đã xuống, nhất định sẽ không thu hồi được.”

Minh Học Hải thở dài, “Cho nên hạ quan mới đến xin Hầu gia giúp đỡ.” Hắn cắn chặt răng, nói ra ý định tương lai, “Ngài hãy cho tiểu Hầu gia cưới tiểu nữ đi.”

“A?” Trấn Bắc hầu há hốc mồm.

“Hạ quan cũng biết như vậy sẽ ủy khuất tiểu Hầu gia, nhưng hạ quan thật sự là không còn cách nào khác.” Hắn thật sự không thể ngồi yên đem nữ nhi gả cho một nam nhân xa lạ được, đành phải tự thân xuất mã (*) bàn chuyện hôn sự.

(*)tự thân xuất mã: tự mình

Trấn Bắc hầu có chút khó xử, “Tiểu nhi lúc này cũng không ở kinh thành.” Ở ngoài quan ải xa vạn dặm, hơn nữa, việc hôn nhân này nhưng là phải ném tú cầu, Kiệt nhi sẽ chịu đi cùng người ta tranh một quả banh vải nhiều màu sao?

“Hạ quan cũng đã cùng hai vị Ngự Sử đại nhân thương nghị qua, chúng ta sẽ làm hết sức để kéo dài tiến độ xây dựng Thải Lâu, trước tiên Hầu gia hãy nghĩ cách làm cho tiểu Hầu gia trở về kinh một chuyến, sau đó từ từ thuyết phục hắn cũng được.” Hắn cố gắng mặt dày thỉnh cầu.

“Hai vị Ngự Sử khác cũng lĩnh thánh chỉ như vậy?” Trấn Bắc hầu hỏi.

“Đúng vậy.” Minh Học Hải lại một lần nữa âm thầm oán giận trong lòng, Hoàng Thượng thật sự là không nghĩ đến tình nghĩa quân thần, rõ ràng để cho ba người bọn họ rơi vào tình trạng nước sôi lửa bỏng mà.

Xem ra lần này Hoàng Thượng xác thực đã nảy sinh chủ ý ác độc, Trấn Bắc hầu lập tức liên tưởng đến, sau khi thanh toán tam gia Ngự Sử thiên kim sẽ đến phiên hậu cung kim chi ngọc diệp…… Ai, nghĩ đến đứa con vĩ đại của mình, đến lúc đó nhất định sẽ trở thành người đứng đầu trong cuộc tuyển chọn Phò mã, nghĩ đến mấy vị công chúa kia…… Trấn Bắc hầu không nhịn được lắc lắc đầu.

Mặc kệ như thế nào, ân nhân đã mở miệng, mối chân tình này nhất định phải báo. Hắn rất nhanh ra quyết định, “Được, làm như vậy đi, ta sẽ dâng tấu cáo ốm xin Hoàng Thượng cho Kiệt nhi dùng tốc độ nhanh nhất hồi kinh.”

“Đa tạ Hầu gia.”

“Không cần khách khí, vào lúc này ngài không cần khách sáo như vậy.”

“Đêm đã khuya rồi, hạ quan sẽ không quấy rầy Hầu gia nghỉ ngơi.” Mọi việc cứ tạm thời quyết định như vậy đã, hắn thoáng an tâm.

“Không vội. Chúng ta đã nhiều ngày không gặp nhau, không bằng đối ẩm mấy chén đi.”

“Hầu gia nâng đỡ, hạ quan xin làm phiền.”

Trời đang tờ mờ sáng, Minh Học Hải đang định lén lút trốn vào quý phủ lại bị người ta đẩy ngã trước cửa sau.

Nhìn nữ nhi đang đứng chống tay ngang hông, mắt xếch trừng lên, xinh đẹp như hoa nhưng lại hung hãn giống như tiểu lão hổ, hắn nhịn không được trong lòng lại tiếp tục oán giận hoàng đế bệ hạ.

Đang êm đẹp lại hạ thánh chỉ làm gì thế, bắt hắn đi xây dựng Thải Lâu gì đó khiến cho nữ nhi phải ném tú cầu kén rể. Ngày hôm qua lúc hắn từ trong triều trở về, nghe hạ nhân nói nữ nhi uống say mèm, hắn xem như tránh được một kiếp, hôm nay không đợi hắn có thời gian chạy, nữ nhi tỉnh rượu nghe được tin tức liền tìm hắn tính toán sổ sách, thật sự là hết sức nguy hiểm.

“Liễu nhi,” Minh Học Hải nhanh chóng cười bồi, “Tại sao hôm nay lại dậy sớm như vậy a, sắc trời còn sớm, con nên ngủ nhiều thêm một chút.”

Minh Dương Liễu cười ngọt ngào, rồi sau đó ý cười trầm xuống, cắn răng nói: “Ngủ tiếp chỉ sợ bị người ta đem đi bán, con cũng không biết!”

Hắn cười gượng ngập, “Làm sao có thể chứ, con là nữ nhi bảo bối của ta a.”

“Phải không?” Thanh âm tràn ngập cảm giác áp bách vô hình. “Vậy tại sao lại quan hệ đến việc hôn nhân đại sự của con, phụ thân cũng không chịu nói cho con biết?” Lửa giận trong mắt bắt đầu cuồng thiêu, lập tức hợp lại thành một biển lửa mênh mông.

Mồ hôi lạnh không ngừng toát ra trên trán Minh Học Hải, đừng thấy nữ nhi mang bộ dáng tiêm tiêm yếu nhược (*), kỳ thật nhưng là một lò hỏa di động, động một chút liền phát hỏa.

(*)tiêm tiêm yếu nhược: nhỏ nhắn, yếu đuối

“Liễu nhi a……” Nên nói như thế nào đây?

“Hiện tại mới muốn nói không phải là đã quá muộn sao?” Nàng trào phúng nói.

“Nói tóm lại là thân làm thần tử thực bất đắc dĩ a.” Thiên ngôn vạn ngữ thốt ra một lời tâm huyết, quân muốn thần tử, thần bất tử bất trung a.( ta nghĩ chỗ nỳ ai kũng hiểu nên để nguyên cho hay nha ^^)

Hắn nói xong lại nhớ đến thánh chỉ kia còn giữ ở trong tay áo, vội vàng lấy ra, “Con tự mình xem đi.”

Minh Dương Liễu tiếp nhận, nhanh chóng xem xong, kinh ngạc hỏi: “Các nàng cũng phải phụng chỉ ném tú cầu?”

“Ừ, nữ nhi, con sẽ tuyệt không cô đơn đâu.” Minh Học Hải tưởng đã làm dịu đi được cơn tức giận của nữ nhi một chút.

Nàng ngoài cười nhưng trong không cười đáp lại, “Phụ thân cũng không cô đơn đâu.”

Hắn chột dạ mất mặt sờ sờ mũi, ngậm miệng lại, ít nhất cũng là không sai.

“Thời gian không còn sớm nữa, cha nhanh nhanh vào triều đi thôi.”

Hắn kinh ngạc nhìn nàng một cái, bất quá không hỏi thêm, vội vàng kéo áo bước khỏi cửa. Mặc kệ nữ nhi là quyết định buông tha hắn vì nguyên nhân gì, giờ phút này không đi chính là kẻ ngốc.

Minh Dương Liễu cầm thánh chỉ trong tay, mặt không đổi sắc tiêu sái trở về phòng. Đạo thánh chỉ này thật sự là phiền toái lớn!

Tâm tình ngày càng kém, nàng đi nhanh đến phòng thu chi, tìm được quản sự Tề bá.

“Tề bá, đem đạo thánh chỉ này cất đi.”

Cũng không đợi hắn tiếp nhận, liền chán ghét tùy ý để lại trên bàn.

Tề bá không biết nói thêm cái gì, cung kính đáp ứng, “Vâng, tiểu thư.”

Chần chờ một chút, nàng cuối cùng vẫn hỏi, “Tề bá, ta ngày hôm qua uống rượu say có làm chuyện gì không?”

Hắn mặt không đổi sắc trả lời: “Không có.”

“Ừ, vậy là tốt rồi.” Nàng gật gật đầu, chuẩn bị trở về phòng nghỉ ngơi một chút, cảm giác choáng váng sau khi say rượu vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Đi qua chỗ rẽ trên hành lang gấp khúc, chạm mặt một tỳ nữ, chỉ nghe đối phương thét lên một tiếng chói tai, nhanh chóng chạy đi.

Minh Dương Liễu trừng mắt nhìn, bừng tỉnh đại ngộ thở dài, “…… Tề bá, ngươi lại gạt ta, vì sao ta bị lừa nhiều như vậy lần vẫn còn có thể tiếp tục tin tưởng ngươi……”

Dùng lược gỗ chải mái tóc đen mượt xuống, cảm giác bóng mượt mềm mại. Như Xuân thật sự yêu chết đi được mái tóc của tiểu thư nhà nàng, mỗi khi nhìn thấy mái tóc dài ở trong tay mình biến thành búi tóc duyên dáng, trong lòng nàng tràn đầy cảm giác thành tựu không thể nói thành lời.

Đem tóc dài vấn xong, ánh mắt lướt qua hộp trang sức. Sau đó chọn lấy một cây phượng trâm, chầm chậm cài vào trong búi tóc đen mượt kia, từ trong miệng phượng nhả ra một chuỗi trân châu trong suốt trơn bóng rơi xuống trên vai tiểu thư, ngoài cửa sổ ánh mặt trời chiếu rọi tản ra ánh sáng nhu hòa, khiến cho dung nhan xinh đẹp tỏa ra ánh sáng thản nhiên.

Như Xuân kinh ngạc nhìn chủ tử, thất thần một lát. Tiểu thư thật xinh đẹp, giống như tiên nữ. (ekek tỳ nữ nỳ háo sắc quá!!!!)

“Vẫn chưa xong sao?”

Nghe được thanh âm có chút phiền chán của chủ tử, Như Xuân vội vàng lấy lại tinh thần, “Xong ngay đây.”

Lấy ra một dải lụa hồng buộc lên mái tóc tiểu thư, trên lưng tóc dài xõa ra, sau đó lui ra phía sau khoanh tay đứng nhìn, “Tốt lắm, tiểu thư.”

“Chúng ta xuống lầu đi.”

“Vâng.”

“Đúng rồi, hôm nay lấy một ít chỉ thêu mang theo đi.”

“Ơ?” Như Xuân kinh ngạc lên tiếng, “Tiểu thư hôm nay muốn thêu hoa?” Không phải đã đọc sách vài ngày rồi sao? Tại sao đột nhiên lại muốn thêu hoa đây?

“Phát tiết cảm xúc một chút mà thôi.”

Như Xuân làm ra vẻ mặt ‘thì ra là thế’. Nàng đã nói rồi, tiểu thư làm sao có thể đột nhiên trở thành hiền lương thục nữ chứ.

Nói đến chủ tử của nàng, trước kia khi chưa vào phủ được nghe phong thanh khuê bình (*) của nàng, kém đến nỗi người người oán trách. Sau khi vào phủ, lại được bọn nô tỳ khác bàn luận đến biến sắc, đến tận khi nàng trở thành nha hoàn bên người chủ tử mới hiểu được, lời đồn đãi bên ngoài thái quá đến trình độ nào.

(*)phong thanh khuê bình: thanh danh

Khụ, đương nhiên, trừ bỏ có khuyết điểm hạng nhất thật là không tốt lắm, chủ tử kỳ thật cũng coi như là đủ tư cách làm tiểu thư khuê các.

“Như Xuân, ngươi lôi lôi kéo kéo trên lầu làm cái gì đó?”

Dưới lầu truyền đến tiếng gọi to của chủ tử, làm cho nàng đang đứng tại chỗ ngẩn người hồi lâu, vội vàng trả lời nói: “Đến ngay đây.”

Như Xuân lập tức chạy vội xuống, lại vấp phải váy của chính mình, vẫn may nhờ có chủ tử đưa tay ra đỡ mới đứng vững, không khỏi sợ hãi, “Nô tỳ lại làm sai, tiểu thư……”

Chủ tớ hai người đến nhà ăn, lại chỉ nhìn thấy Tề bá đang khoanh tay đứng cùng vài phó dịch, không thấy bóng dáng phụ thân đâu.

“Cha ta đâu?” Nàng đặt mông ngồi xuống ghế, nhìn bàn đầy thức ăn lại không có khẩu vị.

“Lão gia đã đi ra ngoài rồi.” Tề bá trả lời.

“Lại đi ra ngoài?” Nàng nhịn không được cất cao thanh âm lên mấy độ, liên tục mười ngày, từ khi bắt đầu dựng lên Thải Lâu, cha nàng liền mỗi ngày sớm đi về trễ, luôn phi thường ‘đúng dịp’ tránh mặt nàng

Hừ! Như thế rõ ràng là trốn tránh, nàng có ngốc cũng biết sự việc không đơn thuần như vậy.

Mười ngày, suốt mười ngày, phía trước Thải Lâu của nàng sạch sẽ giống như lá mùa thu, hoàn toàn không có một ai. (ách, chị nỳ còn “nổi tiếng” hơn hai chị kia nữa^^!!)

Luận tướng mạo, nàng mặc dù không dám tự xưng quốc sắc thiên hương, nhân gian tuyệt sắc, nhưng là tuyệt đối sẽ làm ánh mắt nam nhân nhìn thấy đều sáng ngời, cùng hai vị Ngự Sử thiên kim kia có thể nói mỗi người mỗi vẻ.

Nếu không nói đến dung mạo, đan chỉ phong bình, nàng ở trong ba người cũng tính là thứ hai, mà cho dù là danh tiếng ác liệt như Cát Phi Hoa phía trước Thải Lâu của nàng ta vẫn còn có người đứng ở xa xa đàm luận, nhưng của nàng ngay cả một người đứng xem cũng không có, điều này quả thực không hợp lẽ thường.

Nàng nghĩ đến ngày hôm trước trong lúc vô ý, nghe được tiểu nhị phòng thu chi bàn luận, cha nàng nói ra một món bạc rất lớn, hơn nữa mấy ngày liền thấy trước Thải Lâu gặp tình cảnh không hợp tình hợp lý, khiến nàng suy nghĩ rất nhiều, trong này nhất định có vấn đề.

Phát hiện sắc mặt của nàng càng ngày càng không tốt, Tề bá thức thời mở miệng, “Tiểu thư, cháo nguội sẽ không thơm, có việc gì cơm nước xong rồi nói sau.”

“Tề bá,” Minh Dương Liễu gọn gàng dứt khoát hỏi: “Cha ta rốt cuộc lấy khoản tiền kia làm cái gì?”

Lời này vừa hỏi ra, Tề bá lập tức ngậm miệng lại, nàng hiểu biết cá tính Tề bá, biết sẽ không hỏi được gì từ hắn, ánh mắt nàng đảo qua những người khác, “Các ngươi ai biết?”

Mỗi hạ nhân bị chỉ đến đều nhanh chóng cúi đầu, nhất tề lấy đại quản gia của bọn họ làm chuẩn, bảo trì im lặng.

“Lương tháng tăng thêm một lượng.”

Im ắng.

“Thêm hai lượng.”

Yên tĩnh không tiếng động.

“Thêm ba lượng.”

Có kẻ bắt đầu di động.

Minh Dương Liễu nắm chặt tay, tốt lắm, nàng ít nhất muốn làm rõ ràng một sự kiện, khoản tiền kia chắc chắn có một phần bịt miệng hạ nhân trong phủ lại.

Người đời nói kinh thành ba vị Ngự Sử thiên kim phá sản thành tánh, khuê dự hỗn độn, không có ai biết, kẻ phá sản chính là các quan thanh thanh liêm, chiến tích văn hoa – phụ thân của bọn họ.

Những nén bạc bóng loáng này là nàng vất vả làm việc, mở tiệm buôn bán kiếm được, thế nhưng cứ như vậy bị cha dễ dàng phung phí……

Nàng cảm thấy huyệt thái dương bắt đầu đau, phụ thân là Ngự Sử đại nhân sở dĩ thanh liêm vô tư, là bởi vì bọn họ chưa bao giờ phải lo lắng cuộc sống khốn đốn, mà phía sau hắn tài lực cường đại chính là của nữ nhi đáng thương a.

Hít sâu một hơi, miễn cưỡng dồn nén cảm xúc xuống dưới, đồ ăn sáng cũng không có tâm trạng dùng, nàng đứng dậy, “Như Xuân, chúng ta ra ngoài.”

Hôm nay, nàng nhất định phải thêu xong bức bằng trát mãn châm khổng, nếu không khó có thể tiêu mối hận trong lòng nàng!

Mang tâm tình phẫn uất như vậy, Minh Dương Liễu đúng thời gian quy định đi lên Thải Lâu, bắt đầu vẽ một đóa mẫu đơn trên khung thêu.

Như Xuân ở bên cạnh nhìn nàng, vẻ mặt lo lắng.

Tâm tình tiểu thư phi thường phi thường không tốt!

Cứ tiếp tục như vậy, hôm nay nàng lấy đến ba quận chỉ thêu, cũng không đủ để cho tiểu thư hả giận.

Đối mặt chủ tử sắp bị làm cho phát điên bên cạnh, lại dặn mọi người nói năng phải thận trọng, Như Xuân đương nhiên cũng không ngoại lệ, đành phải ở một đầu khác của Thải Lâu làm một món trang sức, lúc không có người để ý liền thưởng phong thưởng cảnh.

Thời gian nhanh chóng đi đến giữa trưa.

“Cộp……….”

Tiếng ngựa hí thình lình vang lên làm Minh Dương Liễu đang chăm chú thêu nhảy dựng lên, hại nàng không cẩn thận đâm kim vào tay, đau đến nỗi nàng mày liễu nhăn lại thành một hàng.

Đem ngón trỏ tay trái cho vào miệng hút, ngẩng đầu nhìn xuống phía dưới Thải Lâu.

Đó là một nam nhân có vẻ phong trần mệt mỏi, vẻ mặt mệt mỏi, hắn cùng con ngựa lặn lội đường xa đã sớm không nhìn thấy rõ diện mạo, cả người chỉ là màu bụi xám trắng.

Ân Võ Kiệt có chút khiếp sợ nhìn cô gái trên lầu, không phải bởi vì nàng xinh đẹp, mà là giống như có cảm giác đã từng quen thuộc.

Hai người ánh mắt nhìn nhau.

Minh Dương Liễu phi thường không thích ánh mắt đối phương, mạc danh kỳ diệu (*) , người này làm cho nàng nhớ đến vài năm trước có một kẻ phi thường đáng giận, tuy rằng nàng căn bản cũng không nhớ rõ diện mạo người nọ.

(*) mạc danh kỳ diệu: không hiểu vì sao

Hơn nữa hắn vừa mới dọa đến nàng, thành áp tử lạc đà cuối cùng một cây đạo thảo (*) làm cho cơn tức của nàng mấy ngày nay không có chỗ phát tiết, giờ đây giống như núi lửa phun trào, thấy khung thêu bên cạnh không làm gì được, nàng tức giận đến cầm lấy vật gì đó bên người, cũng không thèm nhìn xem đó là cái gì hướng người dưới lầu dùng sức ném đi.

(*) thành áp tử lạc đà cuối cùng một cây đạo thảo: tức nước vỡ bờ

Namnhân theo bản năng phản ứng, dùng tay bắt lấy.

Sau đó, hình ảnh dừng lại.

Như Xuân hoan hô, “Tiểu thư, ném trúng, ném trúng!” Cám ơn trời đất, tú cầu của tiểu thư rốt cục cũng tung đi.

Minh Dương Liễu hoàn hồn, kinh hoảng không thôi, bước vài bước đến bên cạnh lầu, hướng tới nam nhân hô to, “Đem tú cầu trả lại cho ta!”

Ân Võ Kiệt ngây ngốc nhìn tú cầu sặc sỡ trong tay, trong đầu chậm nửa nhịp tiếp thu được một tin tức – hắn nhận được tú cầu !

Đây – là ý tứ gì?

Nhìn những nô bộc vây quanh ngựa làm hắn hoàn hồn, đang định đem tú cầu trả về, chỉ thấy một bóng dáng màu vàng chạy tới.

“Chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng công tử tiếp được tú cầu.” Công công phụ trách giám sát việc này, đợi mười ngày, rốt cục cũng thấy có người đến Thải Lâu này, còn vừa mới nhận được tú cầu, hắn rốt cục có thể trở về báo cáo kết quả công tác.

Trong nháy mắt này, hắn đột nhiên nhớ tới, vì sao lại có cảm giác quen thuộc khó hiểu đối với nàng, bởi vì nàng đúng là năm năm trước khi hắn rời kinh sư một đêm, là nhân vật ngoài ý muốn một lần.

Vốn hắn căn bản sẽ không đi ngang qua nơi này, nhưng vì đường trở về phủ mạc danh kỳ diệu không thể đi qua, hắn bất đắc dĩ mới phải đi vòng qua nơi này, ai ngờ – lại nhận được tú cầu này.

Tên thái giám kia không biết phải làm sao, tiếng chúc mừng the thé làm cho lòng hắn run lên, hắn nghĩ ràng, từ trước tới giờ hắn là một người tốt số a.

Trèo lên lưng ngựa, hắn không nói một lời, chân dùng sức kẹp một cái, giục ngựa chạy như điên mà đi.

Như Xuân há hốc mồm.

Thái giám há hốc mồm.

Minh Dương Liễu hoàn toàn bùng nổ, “Chết tiệt xú nam nhân, ngươi trở về cho lão nương!”

Sư tử rống phát điên với âm lượng kinh người khuếch tán khắp nơi, dân cư ở vùng phụ cận đều bị ù tai, liên tục vỗ ngực.

“Tiểu thư……” Như Xuân rất muốn nhắc nhở chủ tử chú ý một chút hình tượng.

Minh Dương Liễu cơn giận còn sót lại chưa hết quay đầu quát: “Hắn làm sao có thể đi, ít nhất cũng phải lưu tú cầu lại cho lão nương!”

Như Xuân im miệng, che lỗ tai. Ô ô, tiểu thư có phải hay không vụng trộm học quá công phu sư tử rống, uy lực kinh người.

Vốn từ sáng sớm tiểu thư đã muốn phát hỏa, nam nhân kia còn ôm cầu bỏ chạy, quả là muốn tự tử a.

“Minh tiểu thư không cần lo lắng, trong cung đã có người đi theo hắn.” Thái giám dưới lầu vội vàng báo cho nàng biết. Hay nói giỡn, thật vất vả đợi mười ngày mới bắt được một người, món ngon trước mắt này, hắn cũng không muốn phải đợi mười ngày nữa nha!

“Ngậm cái miệng thối của ngươi lại!”

Nói xong, nàng vớ lấy một khung thêu quăng xuống dưới lầu, này thái giám không kịp tránh, rõ ràng bị ném trúng, trên đầu lập tức sưng lên một cục.

Ai, giống nhau đều là đồ vật ném từ trên lầu xuống, người lại có một đoạn nhân duyên ngự ban, mà hắn đâu, nói được một tá rượu thuốc cũng không sai……….. (ặc ặc, ngươi là thái giám mà, nhân duyên cái nỗi gì chứ!!!!!!!!!)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.