Triền Định Tướng Quân Phu

Chương 5



Edit: Linhxu

Beta: dark Angel

Hai ngày sau ―

“Thiếu gia, ngài làm thế này có ý gì?”

Ân Võ Kiệt đang thu dọn quần áo xong quay đầu cười, vân đạm phong khinh nói: “Trở về biên quan a.”

“A……” Đột nhiên như vậy? “Ngài hẳn không phải là thành thân xong mới hồi biên quan sao?”

“Ừ” hắn gật đầu, ý cười trên mặt khiến người ta không thể nhìn thấu, “Vốn phải là như vậy.”

“…..” Lão quản gia cảm thấy mình có nghe nhưng không có hiểu.

“Nhưng có một số việc nên dùng hành động, không thể dựa theo trình tự bình thường.”

Lão quản gia khẳng định nụ cười trên mặt chủ tử có gian trá, thấy hắn thu dọn xong bọc hành lý, xoay người muốn đi ra nội thất, vội vàng lại hỏi, “Thiếu gia! Nhưng là…… Minh tiểu thư đang ốm đau trên giường, ngươi như vậy thật sự được không?” Có thể hay không quá mức kích thích nhà gái ? Vạn nhất làm cho đối phương bệnh tình tăng thêm…… điều này không tốt lắm đâu.

“Có đôi khi lửa giận so với thuốc còn hiệu quả hơn.” Nói xong, Ân Võ Kiệt cố gắng nén cười ly khai.

Lão quản gia càng mờ mịt, chẳng lẽ ý thiếu gia là nói hắn cố ý chọc giận Minh gia tiểu thư ? Mà đối phương sẽ bởi vì tức giận làm cho khỏi bệnh nhanh hơn?

Khi Ân Võ Kiệt đi về phía phụ thân chào từ biệt, gặp được một vị khách ngoài ý muốn “Minh đại nhân, ngài đã tới?”

“Đúng vậy, tướng quân.”

“Kiệt nhi, nên sửa lại, sao lại gọi là Minh đại nhân.” Trấn Bắc hầu vẻ mặt vui mừng sửa đúng lời con nói.

Ân Võ Kiệt vì thế một lần nữa chào, “Tiểu tế ra mắt nhạc phụ đại nhân.”

“Được được.” Minh Học Hải cười đến không thấy mắt đâu.

Hắn chuyển qua phụ thân “Cha, con là đến chào từ biệt người.”

Trấn Bắc hầu cùng thông gia tương lai đồng thời ngẩn ra. Chào từ biệt?

“Hoàng Thượng không phải cho con một tháng nghỉ ngơi sao?” Trấn Bắc hầu không rõ.

“Chẳng lẽ không thành thân trước đã hồi biên quan?” Minh Học Hải vẻ mặt ngưng trọng. Việc này nếu bị nữ nhi biết, hậu quả khó có thể đoán trước.

“Việc hôn nhân đã được Thánh Thượng ân chuẩn, khi nào cưới không không quan trọng lắm.” Ân Võ Kiệt đảo mắt khắp nơi trả lời.

Nói là nói như vậy, nhưng là hắn rất muốn sớm một chút được ôm kim tôn a! Trấn Bắc hầu âm thầm oán niệm không thôi. “Như vậy a, vậy cũng nên chọn ngày mới phải phép.” Hắn có thể chờ, Minh gia nữ nhi cũng có thể chờ, nhưng là hắn cùng Minh ngự sử hai cái lão nhân cũng không thể mãi cùng bọn họ chờ đợi.

“Ta nghĩ hẳn là sẽ không lâu lắm.”

Hai cái lão nhân nhìn vẻ mặt hắn như đã có định liệu trước, trao đổi ánh mắt với nhau một cái, việc này có vấn đề, nhưng, hai lão nhân đã lăn lộn chốn quan trường hơn mười năm cũng phi thường ăn ý không truy vấn, chỉ cần mở to hai mắt xem diễn thì tốt rồi.

“Muốn lên đường ngay hôm nay sao?” Trấn Bắc hầu hỏi.

“Vâng.”

“Không đi gặp Minh gia tiểu thư nói lời từ biệt sao?”

“Việc này làm phiền nhạc phụ đại nhân chuyển lời.” Ân Võ Kiệt cố ý xem nhẹ ánh mắt nóng bỏng chờ đợi của Minh Học Hải.

“Ách.” Minh Học Hải có chút không vừa ý, tin tức tàn bạo như vậy bắt mình đi chuyển lời, nếu làm không tốt tất sẽ liên lụy bản thân, nữ nhi mình tâm địa không tốt lắm a.

“Hiện tại nhạc phụ muốn hồi phủ sao?”

Minh học giật mình không giấu nổi kinh ngạc nhìn hắn, dĩ nhiên lập tức hiểu ra, không khỏi cười ha ha, “Được được, ta lập tức hồi phủ.” Thú vị thú vị!

Còn chưa ngồi nóng ghế Minh Học Hải vô cùng sung sướng chạy vội đi, Trấn Bắc hầu cũng nhịn không được mặt đầy ý cười, quay đầu nhìn về phía con, “Con như vậy mà đi, không phải sẽ làm cho người ta có cảm giác kim thiền thoát xác sao?”

“Không, nên là…… Dục đoán cố túng (*).”

(*) Dục đoán cố túng: đoán lung tung

“Ha ha……” Lão Hầu gia không nhịn được cất tiếng cười to, quả nhiên như hắn dự đoán, con là đang dụng tâm với Minh gia tiểu thư.

“Nếu Minh đại nhân hôm nay không vừa vặn đến đây, con sẽ làm như thế nào cho Minh gia tiểu thư biết chuyện con phải về biên quan đây?”

Ân Võ Kiệt nghiêm trang trả lời “Trên đường người nhiều như vậy, chắc chắn sẽ có người nhìn thấy Tịnh Biên tướng quân thần sắc vội vàng rời kinh, có người nhìn thấy tin tức tự nhiên sẽ rơi vào tay Minh phủ, chỉ cần tin tức rơi vào tay, nàng nhất định sẽ đến chứng thực.”

“Khẳng định như thế?” Trấn Bắc hầu nhíu mày.

“Chính là khẳng định như thế.”

“Nghe con nói như vậy, vi phụ cũng muốn sớm được gặp Minh tiểu thư.”

“Yên tâm, cam đoan người nhất định sẽ sớm đạt được ý nguyện.”

Ân thị phụ tử nhìn nhau cười, tựa như một đôi hồ ly ngàn năm đã tu luyện thành tinh.

*********************************

Không có phản ứng,

Minh Học Hải từ vụng trộm đánh giá đến quang minh chính đại nhìn kỹ nữ nhi từ trên xuống dưới.

Nhưng thiên hạ như trước dựa ở đầu giường dùng một động tác tao nhã mê người, chậm rãi uống bát thuốc trong tay, làm như đó là mĩ vị tuyệt vời nhất trên đời.

“Liễu nhi, con hiểu cha nói gì không?” Hắn không nhịn được hoài nghi vì thuốc rất đắng, có thể làm cho nữ nhi đặt toàn bộ tâm tư vào việc uống thuốc nên không nghe rõ mình nói gì.

“Cha nói Tịnh Biên tướng quân phải về biên quan.” Minh Dương Liễu thản nhiên nói, vô cùng ra vẻ mình nghe được phi thường rõ ràng.

“Vậy sao phản ứng của con lại như vậy?” Tại sao lão lại cảm thấy mình càng ngày càng đoán không ra tâm tư nữ nhi đây?

“Hắn là tướng quân, từ biên quan đến tất nhiên phải về biên quan rồi, thực bình thường, con nên có phản ứng gì?” Nuốt vào ngụm thuốc cuối cùng, nàng không khỏi nhíu mày liễu lại. Thuốc này thật ra được bỏ thêm bao nhiêu hoàng liên a, uống xong thuốc đầu lưỡi của nàng đều đã tê rần.

“Con đây là phụng chỉ ném tú cầu–”

“Đã ném xong rồi.” Nàng cắt ngang lời phụ thân.

“Hắn cho dù phải về biên quan, cũng có thể thành thân với con xong rồi mới đi.” Dừng một chút, hắn tiếp tục nói: “Ít nhất cũng nên chờ đính ước xong hãy đi.”

“Sốt ruột làm gì.”

“……”

Tiếp nhận khăn tay Như Xuân đưa đến, Minh Dương Liễu lau khóe miệng, nhìn phụ thân mỉm cười nói, “Nếu hắn phải đi, tự nhiên sẽ đem mọi việc an bài tốt, kháng chỉ dù sao cũng là đại sự không phải sao?”

Phía sau lưng Minh Học Hải lặng lẽ toát mồ hôi lạnh, hiện tại là như thế nào, đây là đôi trẻ muốn trình diễn một tuồng đấu trí? “Ý của con là hắn đã muốn có an bài trước?”

“Yên lặng chờ là tốt rồi.” Mắt đẹp lại đảo qua, “Cha, muốn đánh cuộc hay không?”

“Đánh cuộc gì?”

“Ta cá là ngày mai Ân gia sẽ đến đưa sính lễ, làm lễ đính ước.”

Một khi nữ nhi đã khẳng định như vậy, hắn mới không cần cá, chắc chắn chỉ thua không thắng. “Không cược.” Lời cự tuyệt chắc như đinh đóng cột.

“Chúng ta đây cược cái khác cũng được.” Minh Dương Liễu khẩu khí vẫn không hề thay đổi.

“Cái gì?”

“Con cá là hắn bảo cha trở về nói cho con biết.”

Minh Học Hải ngây dại, nữ nhi thật sự là thông minh làm cho hắn lạnh ngắt cả người.

“Quả nhiên là…” Nụ cười yếu ớt trong suốt trên mặt nháy mắt biến mất không thấy, chỉ còn lại bầu trời u ám.

Không xong! Nữ nhi tức giận, hắn lại còn tới vào lúc không thích hợp không kịp chạy trốn.

“Làm sao con có thể nghĩ như vậy?” Hắn cố gắng che dấu vẻ sợ hãi cười.

“Vừa rồi con có hỏi qua Tề bá nơi cha vừa đi, hắn nói nhiều khả năng là đến Trấn Bắc hầu phủ bái phỏng, mới đi không bao lâu cha liền trở về nói cho ta biết chuyện này.”

“Vậy…… Sao con lại khẳng định là hắn bảo cha chuyển lời đến con đâu?” Hắn còn muốn cứng rắn lừa gạt.

“Hắn nếu muốn vụng trộm rời kinh thì chúng ta sẽ không biết tin tức. Tuy nhiên cha chẳng những chiếm được tin tức, còn làm ra vẻ phi thường muốn nhìn bộ dáng phản ứng của nữ nhi như thế nào.” Nói xong, nàng tựa tiếu phi tiếu nhìn phụ thân.

Nguyên lai là hắn đã quá nóng lòng muốn xem diễn nên để lộ chân tướng, con rể, xin lỗi a!

“Vậy con tính làm sao bây giờ?” Hắn một chút cũng không tin nữ nhi sẽ không phản kích.

“Tiếp tục dưỡng bệnh.”

“……”

“Nữ nhi của ngài là con bệnh, không hảo dưỡng thì bệnh nặng thêm nha, vô luận con nghĩ muốn làm cái gì đều là lý luận suông, sẽ không làm nên chuyện gì.”

Cũng phải, hai ngày nay nhìn nữ nhi khí sắc tuy rằng đã tốt lên rất nhiều, nhưng vẫn đang bệnh, nhìn thôi cũng khiến cho người làm cha như hắn đau lòng, cũng không biết rốt cuộc là người nào dùng ngàn đao hại nữ nhi bệnh thành như vậy.

“Cha, con có chút mệt mỏi, muốn ngủ một lát.”

“Vậy con hảo hảo nghỉ ngơi, cha đi trước.”

“Như Xuân, đưa cha ta đi ra ngoài.”

“Vâng.” Như Xuân ở một bên lên tiếng trả lời.

Đợi cho đến khi trong phòng chỉ còn lại một mình, Minh Dương Liễu nhéo vạt áo trước ngực, mày nhíu chặt, oa một tiếng đem thuốc vừa mới uống xong phun ra toàn bộ.

Nàng mặt không chút thay đổi dùng ống tay áo lau đi nước thuốc trên khóe miệng, thì thào lẩm bẩm “Đùa giỡn ta chơi vui như vậy sao? Ân, Võ, Kiệt —” Ba chữ cuối cùng cơ hồ là dùng hết sức nghiến răng thật chặt.

Như Xuân tiễn bước lão gia trở về, vừa vào phòng đã nhìn thấy một mảnh bừa bãi trước giường, không khỏi quá sợ hãi, chạy vội đến trước giường, “Tiểu thư, ngươi không sao chứ?”

“Nghe ta nói, Như Xuân.” Minh Dương Liễu nắm chặt tay nha hoàn, nhìn chằm chằm vào mắt nàng nói “Không cho phép nói chuyện này cho bất luận kẻ nào, nếu không ngươi hãy chờ về nhà mình ăn hại đi.”

Như Xuân lập tức gật đầu, tiếp tục nghi hoặc, nhưng nàng lại phi thường rõ ràng tại cái nhà này ai mới là chủ. “Vậy nô tỳ lại đi mang tiên dược đến cho tiểu thư.”

“Đứa ngốc, tiên dược ngươi vừa nói, chẳng phải là chén thuốc ta vừa uống xong sao?”

Nàng bừng tỉnh đại ngộ, lập tức lại sầu mặt, “Nhưng tiểu thư không uống thuốc thân thể làm sao có thể tốt lên được?”

“Đừng lo, một chén thuốc mà thôi. Ngươi hiện tại ra ngoài canh chừng, ta muốn nghỉ ngơi.”

“Vâng.” Nhìn chủ tử khuôn mặt tái nhợt, Như Xuân thực lo lắng, nhưng nàng cũng rõ ràng chủ tử cố chấp không dám phản bác, đành phải ngoan ngoãn đi ra bên ngoài.

Thời điểm tiểu thư cùng lão gia nói chuyện rõ ràng còn đang yên ổn, nàng nhất định là quá để ý cô gia tương lai, nếu không sẽ không tức giận đến khí huyết cuồn cuộn, đem toàn bộ thuốc nhổ ra.

Quả nhiên không ngoài sở liệu của Minh Dương Liễu, ngày hôm sau, Trấn Bắc hầu phủ liền đưa tới một đống sính lễ ăn hỏi, chỉ là nam nhân vật chính không có xuất hiện.

Mà Minh gia đại tiểu thư được nha hoàn giúp đỡ dìu vào phòng khách, liền ở trước mắt bao người té xỉu ở.

Nhất thời mọi người ồ lên, mà lời đồn đãi cũng nhanh chóng ở kinh thành lan rộng ra ―

Tịnh Biên tướng quân trốn đi biên quan, vứt bỏ Minh gia thiên kim chịu khổ bệnh không dậy nổi.

Trước khi phụng chỉ ném tú cầu, tam gia Ngự Sử thiên kim lời đồn đãi bay đầy trời.

Sau khi phụng chỉ ném tú cầu, tam gia Ngự Sử thiên kim lời đồn đãi mỗi ngày đổi mới.

Mấy ngày sau, ngoại ô kinh thành.

Một chiếc xe ngựa đang chậm rãi đi, thản nhiên giống như đạp trên cỏ xuân, xa phu đội đấu lạp (*) trên đỉnh đầu, trong tay mặc dù cầm roi da, cũng cũng chỉ vung vẩy trái phải chứ không ra roi, tùy ý con ngựa yêu đi đều bước

(*) đấu lạp: chiếc nón rộng vành có một lớp vải che mặt mà nhân vật đi lại trên giang hồ thường dùng để che giấu thân phận hay ngụy trang

“Tề bá, kỳ thật ngươi không cần theo ta.” Màn xe nhấc lên, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp thần sắc vẫn mang theo vẻ suy yếu chưa khỏi bệnh “Có Như Xuân đi theo ta là tốt rồi.”

“Đây là đi biên quan, ngàn dặm xa xôi, ta cùng lão gia cũng không yên tâm.” Tề bá lắc đầu, “Như Xuân trừ bỏ con người chịu khó một chút, tính tình lại giống như tiểu hài tử, xuất môn bên ngoài tình huống hay thay đổi, chỉ có nàng cùng tiểu thư, chắc chắn không ổn.”

Minh Dương Liễu buông màn xe xuống, chính là không muốn bị quản nhiều, nàng mới để cho Như Xuân cùng mình xuất môn, nhưng bây giờ có Tề bá đi theo, rất nhiều sự tình cũng chưa có biện pháp làm.

Muốn nửa đường bỏ trốn, quả thực khó như lên trời. Ai, Tề bá từng được xưng thiên hạ đệ nhất danh bộ đâu, nàng làm sao có thể thoát được khỏi sự truy lung của hắn đây.

“Tiểu thư, ngươi không thoải mái sao?” Như Xuân hỏi.

“Không.” Nàng hữu khí vô lực trả lời.

“Nhưng ngươi mày mặt nhăn nhó rất khó chịu.” Sắc mặt cũng rất khó xem.

“Trong xe ngựa rất buồn.” Nàng thuận miệng tìm một lý do cho có lệ.

“Tiểu thư, ngài bệnh chưa khỏi hẳn, ngoan ngoãn ở trong xe giường êm đệm ấm nghỉ ngơi đi.” Tề bá thanh âm hợp thời từ bên ngoài truyền đến.

“Ta đã biết.” Tề bá xác định chắc chắn là cha phái tới giám thị nàng, Minh Dương Liễu tuy không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể nhận mệnh.

Như Xuân lanh lợi mang một bát thuốc lên, lấy lòng cười nói, “Tiểu thư, uống thuốc, như vậy mới có thể ngủ ngon.”

Do dự một chút, Minh Dương Liễu vươn tay lấy bát thuốc, tuy rằng Tề bá điều khiển xe rất an toàn, nhưng dọc đường đi khó tránh khỏi xóc nảy, vẫn là chăm chỉ uống thuốc một chút.

Chỉ chốc lát sau khi uống thuốc xong, dược tính phát tác làm cho mệt mỏi suy yếu nàng nguyên bản đã mệt mỏi chìm vào giấc ngủ mơ màng.

“Quản gia bá bá.” Như Xuân nhẹ giọng thấp gọi, “Tiểu thư ngủ rồi.”

“Uhm, ta đã biết.” Tiếp theo, hắn hét lên một tiếng ra roi, “Giá.” Mã tiên trong tay vung lên, hai con ngựa nhất tề tung vó phóng nhanh.

Ấm áp và mềm mại, giống ngủ ở trên một tầng mây trắng, trong gió hiu hiu.

Có người nhẹ nhàng kéo áo ngủ bằng gấm lên cho nàng, nàng hơi khẽ cười, Như Xuân nha đầu kia thực tri kỷ thôi.

Cảm thấy có cái gì thô ráp đang mơn trớn trên mặt nàng, nàng lập tức nhướng mày, hai tay này quá cứng rắn, không giống tay của Như Xuân nhỏ bé mềm nhẵn……

Cặp mi dài của Minh Dương Liễu run nhè nhẹ, biểu hiện chủ nhân sắp tỉnh lại.

Trước mắt rõ ràng là ánh mặt trời, nàng cảm thấy không khoẻ nâng tay che mặt một chút, khó trách lại cảm thấy ấm áp, nguyên lai là ngày phơi nắng đi.

“Rốt cục tỉnh.”

Nàng bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt chống lại đôi phượng mâu vững vàng hữu thần dưới mày kiếm rõ nét, cái mũi rất thẳng, làn môi hồng nhuận, khóe miệng cong lên tố cáo ý cười của chủ nhân, làm cho hắn cả người thoạt nhìn thiếu đi chút cảm giác nghiêm túc, lại nhiều hơn một chút thân thiết hiền hoà.

“Ân Võ Kiệt ―” Nàng hô nhỏ.

“Xem ra là không ngủ đến hồ đồ.” Hắn cười.

“Ngươi làm sao có thể ở chỗ này?” Nàng vội vàng quay đầu đánh giá nơi mình đang ở.

Không phải xe ngựa, là ở trong phòng, mà nha hoàn cùng quản gia của nàng tất cả đều không thấy bóng dáng “Tề bá cùng Như Xuân đâu?”

Ân Võ Kiệt vừa lòng cười, hắn chính là thích nàng rõ ràng trực tiếp, không chút nào xấu hổ làm ra vẻ “Vì sao lại hỏi ta?” Hắn không vội mà trả lời nàng, dù có hứng thú hỏi lại.

“Bởi vì hiện tại chỉ có ngài ở trước mắt ta.”

“Ta nghĩ nàng nóng lòng muốn biết nhất không phải điều này.”

“Như vậy ngài nghĩ rằng ta muốn biết cái gì?”

“Tỷ như nơi này là chỗ nào, vì sao nàng lại xuất hiện ở trong này.”

Nàng hừ hừ, “Chỉ cần biết rằng bọn họ đi nơi nào, ta tự nhiên sẽ biết đáp án hai vấn đề đó.” Nàng một chút cũng không khách khí đáp trả.

“Bọn họ thôi……” Hắn cố ý dừng một chút “Đi trở về.”

“Cái gì?” Kiều nhan biến sắc, âm lượng nhịn không được cất cao mấy độ, “Trở về?” Lúc trước Tề bá còn kiên quyết đòi cùng nàng đi, lại dễ dàng thay đổi không kiên trì như vậy, cũng quá không lập trường đi?

“Hiện tại nàng là không phải tính hỏi hai vấn đề kia?” Trong giọng nói của hắn dẫn theo vài phần trêu chọc.

“Ta vì cái gì muốn hỏi?”

“Nàng liền tuyệt không tò mò?”

Nàng lạnh như băng nói “Nơi này hẳn là cách kinh thành rất xa, mà ngài sau khi cách kinh luôn luôn ở đây chờ ta. Đúng không?”

Ân Võ Kiệt vỗ tay cười nói “Thật sự là nửa điểm cũng không sai, ta thật sự là càng ngày càng thích trí tuệ của nàng.”

“Phải không?” Ý cười của nàng có chút lạnh, “nam nhân không phải cũng không rất thích nữ nhân quá mức thông minh mà bộc lộ tài năng sao? Tướng quân là ngoại lệ?”

“Nếu là cố ý bộc lộ tài năng như nàng nói, tự nhiên sẽ có sự bất đồng.” Hắn ngô ngoại hữu thoại (*) nói.

(*) ngô ngoại hữu thoại: ý trong lời nói

“Vì sao nói vậy?”

“Nàng nghĩ nói như vậy ta sẽ chán ghét nàng sao?”

“Cùng với bị kẻ khác coi là con mồi thú vị, ta tình nguyện tướng quân chán ghét ta.” Nàng lạnh lùng nói ra lời nói thật.

Thật sâu nhìn nàng một cái, hắn cười ý vị thâm trường nói, “Có đôi khi, nàng thật sự là nghĩ quá nhiều.”

“Đúng, ta còn nghĩ nhiều lắm, vẫn là tướng quân làm ra chuyện làm cho người ta không dễ dàng suy nghĩ đâu?” Nàng không nhanh không chậm phản bác.

“À, lời nói này có ý gì?” Vẻ mặt hắn hưng trí bừng bừng, chờ nàng giải thích.

“Một mặt đính hôn, một mặt đào hôn, làm việc mâu thuẫn như thế, ta nên dùng thái độ nào đối đãi tướng quân?”

“Đính hôn là thật, tại sao lại nói đào hôn?” Hắn tỏ vẻ thập phần vô tội.

Nàng hừ mạnh, “Nếu biên quan thực sự có quân tình khẩn cấp, tướng quân sẽ còn nhàn nhã cùng ta ở trong này nói chuyện như vậy sao a.”

Nữ nhân thông minh lại khí thế bức nhân, thật là có điểm làm cho người ta ăn không tiêu a! Trong lòng cũng không nhịn được cảm thán một chút, bất quá, hắn chính là thật tâm thích nàng như vậy, trí tuệ lại cũng không chút nào che dấu tính tình.

Minh Dương Liễu vẫn còn chưa nói xong. “Nếu thực sự quân tình khẩn cấp, tướng quân còn lo lắng dặn người nhà ngày hôm sau mang sính lễ đến minh phủ ra sao?”

Nàng càng nói càng tức giận, lúc này xem ra, hắn thật sự là không nên mở miệng.

“Tướng quân không lời nào để nói ?”

Mở miệng là sai, không mở miệng cũng là sai lầm, thật đúng là ngàn vạn lần không được chọc vào nữ nhân a.

Bỗng dưng, nàng lại chuyển chủ đề!

“Ta đã ngủ mấy ngày ?”

Ân Võ Kiệt giật mình, có chút theo không kịp suy nghĩ của nàng, như thế nào lập tức liền chuyển đề tài tới chuyện này đây?

“Mấy ngày?” Không nghe hắn trả lời, nàng một lần nữa hỏi lại.

“Ba ngày.”

“Nhìn thấy ngài bọn họ liền trở về sao?”

“Ừ.”

“Nói cách khác, đã nhiều ngày đều là ngài ở đây chăm sóc ta?” Mắt to vi muội, vẻ mặt hiện lên vẻ tà ác.

Hiện tại là muốn khởi binh vấn tội sao? Chẳng lẽ nàng hoài nghi hắn đã nhiều ngày có hành động mờ ám với nàng sao?

Trời đất chứng giám, hắn nhiều nhất bất quá là sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn, nắm bàn tay nhỏ bé, ban đêm ngủ cùng nàng mà thôi, bất quá, những điều đó hắn đương nhiên sẽ không ngốc đến nỗi nói cho nàng biết. (Vâng, anh “mới chỉ” thế thôi!)

“Nàng và ta danh phận đã định, việc gì phải để ý những việc nhỏ này?”

“Định danh phận rồi liền nhất định sẽ gả cho ngài làm vợ sao?” Thật sự là nhìn không quen bộ dáng chắc chắn của hắn, nàng nhịn không được gầm lên.

“Chẳng lẽ nàng còn có tâm tư khác?” Hắn hơi hơi nhíu mày, ánh mắt cũng trở nên lạnh lùng.

“Có thì sao, không có thì như thế nào?”

“Có, thì từ giờ trở đi hãy nhanh chóng hết hy vọng đi. Không có, thì từ nay trở đi có nghĩ cũng không được phép nghĩ.”

“Ha.” Nàng không cho là đúng xoay người đi.

Hắn dùng tay khóa chặt cằm của nàng, đưa mặt vào gần sát nàng nói: “Nàng tốt nhất để lời nói của ta vào trong lòng, ghi tạc trong não.”

Nhìn thần sắc hắn trở nên âm trầm, Minh Dương Liễu trong lòng nhịn không được giật mình một cái. Đây mới là bộ mặt thật của nam nhân này, bỏ đi vỏ bọc nho nhã hiền hoà, lúc này hẳn mới là bộ mặt chân chính của tướng chỉ huy tam quân biên quan thủ thành đi.

“Lời này nghe qua như là uy hiếp.” Dưới ánh mắt lợi hại đang nhìn chăm mình, nàng vân đạm phong khinh đáp lại.

“Đúng.” Hắn trực tiếp thừa nhận.

“Ngài cho rằng như vậy là công bằng sao?”

“Công bằng?” Đây là cái vấn đề gì?

“Namnhân yêu cầu nữ nhân một lòng theo mình, chính mình lại ba vợ bốn nàng hầu, tả ủng hữu ôm, hưởng hết phúc phận nhân gian, vì cái gì nữ nhân liền nhất định phải ủy khuất chính mình? Liền bởi vì giống như tướng quân bạo lực uy hiếp sao?” Nàng bất tuân nâng cằm lên, ánh mắt không che dấu vẻ khinh miệt.

Nghe nàng nói như vậy, Ân Võ Kiệt không khỏi cười ha ha, sự âm trầm trên mặt biến mất, tay cũng buông lỏng kiềm chế cằm nàng, kiệt ngạo (*) bất tuân như vậy, tính cách cường ngạnh của nàng, mới xứng đôi cùng hắn tư thế hào hùng tung hoành sa trường.

(*) kiệt ngạo: kiệt xuất+kiêu ngạo

Nàng tức giận trừng hắn, “Lời ta nói đáng cười lắm sao?” Thật sự là nam nhân khó hiểu.

“Người ta thường không tự biết.”

“Ngài ―”

Lần này đến lượt hắn đổi đề tài. “Nàng nguyên bản còn có bệnh trong người, lại mấy ngày chưa uống giọt nước, chưa ăn hạt cơm nào, không đói bụng sao?”

Làm sao có thể không đói bụng?

Minh Dương Liễu lấy tay che bụng, hiện nay bị hắn nhắc tới, bụng không không chịu thua kém phát ra những âm thanh cô lỗ, thật sự là mất mặt đến chết.

Nhìn vẻ mặt quẫn bách của nàng, hắn không khỏi lại cười ha ha.

Namnhân này thật sự là ác độc a!

Nhìn cháo trắng trên bàn, ăn sáng, Minh Dương Liễu nhấp mím môi, không nói được một lời bắt đầu ăn.

“Nàng mê man nhiều ngày cái gì cũng chưa ăn, thêm nữa trên người còn đang bệnh, đồ ăn nhẹ là tốt nhất.” Ân Võ Kiệt ở một bên giải thích.

“Cám ơn.” Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng là hắn lo lắng thực sự chính xác, cứ việc không quá cam nguyện, nàng vẫn là không cần cảm tạ.

“Không cần.” chăm sóc nàng là trách nhiệm của hắn .

Hắn ngồi ở một bên xem nàng lẳng lặng ăn cơm, cho dù đói bụng mấy ngày, nàng cũng không có ăn như lang hùm hổ đói không để ý hình tượng, vẫn như trước duy trì tao nhã.

Xem nàng ăn xong một chén cháo lại nhấp một ngụm trà, hắn nhịn không được mở miệng, “Kỳ thật, nàng không cần cố kỵ nhiều lắm.” Đói bụng nên ăn, xem nàng rụt rè như vậy, hắn có chút sốt ruột thay nàng.

“Cố kỵ cái gì?” Nàng khó hiểu.

“Nàng có thể coi như ta không ở đây.”

Nàng nghe hiểu được, không khỏi nhe răng cười “Lúc bụng đói kêu vang là lúc càng phải ăn chậm rãi, nếu không sẽ thương tổn dạ dày.”

Nguyên lai, là hắn nghĩ nhiều.

Nàng nhân chuyện này lại nói, “Bất quá, tướng quân hình thể như vậy, ta muốn làm bộ như không nhìn thấy thật là thực chuyện khó khăn.”

Ân Võ Kiệt hết chỗ nói rồi.

“Cho nên có thể mời tướng quân đi ra ngoài được không? Làm cho ta không cần làm bộ.”

“Việc này là không thể.” Đây cũng là phòng hắn.

Minh Dương Liễu đưa ra lời kết thúc, “Thế thì tướng quân cũng đừng quản tướng ăn của ta như thế nào.”

Hắn phát hiện một sự kiện khác, “Nàng xưng hô với ta quá mức xa lạ đi.”

Không gọi tướng quân chẳng lẽ kêu tướng công? Nàng cố gắng chú tâm vào bát cháo, không để ý tới lời hắn nói.

“Liễu nhi ―”

Cái này không có biện pháp làm như không có nghe thấy, nàng ngẩng đầu, “Ai cho phép ngài gọi như vậy?”

Này năm năm trước hại nàng bệnh nặng, năm năm sau lấy thủ đoạn ác độc giống trước hại nàng một lần nữa, lại thập phần không đúng dịp thành vị hôn phu của nàng, vô luận như thế nào nàng cũng chưa biện pháp làm cho chính mình tâm bình khí hòa tiếp nhận sự thật này.

Nàng nhớ mãi không quên ‘kẻ thù’ năm năm đột nhiên trở thành người thân cận nhất với mình trong tương lai, sự chênh lệch này đã làm cho nàng thập phần buồn bực, hơn nữa nàng còn chưa kịp hồi báo hắn ‘ân tình’ năm đó, hắn lại cho nàng một món quà đại vui mừng, hại nàng bị bắt trở thành nữ nhân vật chính trong sự kiện đào hôn, thật sự là mặt mũi lót bên trong áo hay dưới chăn đều bị lột hết ra.

“Không thể gọi như vậy sao?”

“Đương nhiên.”

“Vì sao?” hắn nhíu mày, một bộ rất hứng thú muốn biết đáp án. “Mất hứng, không thích, không vừa ý.”

“Nguyên nhân còn rất nhiều.” Bộ dáng thở dài của hắn thực đáng đánh đòn. “Không thể gọi Liễu nhi a…… Có lẽ nàng càng thích ta trực tiếp gọi nàng một tiếng phu nhân, nương tử……” Hắn cố ý mà làm biểu tình, “Được rồi, ta liền cung kính không bằng tuân mệnh.”

“Ngài dám?” Nàng trợn mắt nhìn.

“Cho nên, xưng hô Liễu nhi là tốt nhất, không phải sao?” Ân Võ Kiệt cười đến ôn hòa vô hại, lại cố tình làm cho người ta có một loại áp lực vô hình.

Nàng chán nản, trong lòng biết rõ ràng nam nhân này tuyệt đối dám xưng hô không biết xấu hổ như thế!

Quên đi, nàng là tốt nữ không cùng ác nam đấu, bại bởi một tướng quân cũng không mất mặt, cứ ghi sổ trước đã.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.