Triền Miên

Chương 2: Đã lâu không gặp nhau



“Thế nào, đã tìm ra cô ấy chưa?”

Vinh Gia Thực phụ trách việc tìm từ tầng hai tới tầng bốn, mà Lôi Thanh lại kiếm trên tầng bốn, nửa tiếng sau, hai người cùng tụ hợp lại ở cầu thang.

Vinh Gia Thực thở hổn hển, lắc đầu nói: “Không tìm thấy. Tôi có hỏi qua y tá khám bệnh, họ đề nói không nhìn thấy Bùi Mộc Vân.”

“Cô ấy đi đâu?” Đôi mắt của Lôi Thanh có chút buồn bã, nếu như lúc trước hắn ở trên xe nhìn thấy cô gái giống Bùi Mộc Vân có thể là ảo giác của hắn, nhưng lần này đến Vinh Gia Thực còn nói là thấy cô, ảo giác trước đó hẳn là sự thật.

Thế nhưng cô ấy đi đâu?

“Nếu không thì chúng ta lên trên tìm thêm một chút?”

Lôi Thanh đứng ở cửa cầu thang, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía góc tường, nơi đó có một cái camera. Hắn cúi xuống suy nghĩ một chút, hỏi: “Có phải trong bệnh viện mỗi tầng đều có camera?”

“Đúng vậy.”

“Không chỉ có ở cửa thang máy, mà bên trong thang máy cũng lắp đặt đúng không?”

“Đương nhiên rồi.” Vinh Gia Thực bỗng nhiên bừng tỉnh, “Đúng rồi, thế mà tôi cũng không nghĩ tới. Chúng ta có thể tìm người giám sát, tốt hơn so với việc mò kim đáy biển.”

Vinh Gia Thực dẫn Lôi Thanh đi tìm người giám sát. Người ở trong phòng giám sát thấy Vinh Gia Thực ngay lập tức đứng dậy cúi người chào. Kiểm tra lại camera là chuyện đơn giản, không có vấn đề gì.

2 giờ 50 phút chiều, Bùi Mộc Vân xuất hiện ở chính giữa màn hình, ngay lập tức cô liền đi hỏi quầy làm việc của y tá, y tá chỉ đường cho cô, lúc cô kéo túi hành lý đi thì có chạm mặt Vinh Gia Thực, sau đó tiến vào thang máy. Xem thấy Bùi Mộc Vân ở trong thang máy, Lôi Thanh thấy cô ấn phím lên tầng năm.

“Tầng năm là khoa gì?” Lôi Thanh trầm giọng hỏi Vinh Gia Thực ở bên cạnh.

“Khoa nhi.”

Khoa nhi? Cô lên khoa nhi để làm gì? Lôi Thanh nhìn chằm chằm bóng dáng xinh đẹp của Bùi Mộc Vân, đôi mắt không chớp.

Ba năm, cô vẫn không có khác ngày xưa nhiều lắm, bóng dáng xinh đẹp, sự di chuyển vẫn giống năm đó, nhưng gương mặt cô lúc này tựa hồ sinh ra một ít ưu sầu. Là bởi vì hắn sao? Nếu là bởi vì hắn, hắn lại cảm thấy người phụ nữ này hình như không muốn hắn nói rõ.

Hắn như vậy nhất định bị coi thường một chút, vì người phụ nữ này.

Nhìn thấy Bùi Mộc Vân từ thang máy tầng năm bước ra, đột nhiên dừng lại ở phòng khám, giương mắt nhìn một cái nhưng không có đi vào trong. Cô giơ tay lên nhìn xuống đồng hồ đeo tay, hình như suy nghĩ một chút, sau đó quay người trở lại thang máy. Thang máy đi thẳng một mạch xuống phía dưới, cô lại nhớ tới quầy làm việc của y tá, như cũ vẫn hỏi người kia. Người kia tốt bụng đưa tay ra hướng ngoài chỉ. Cô lại nói cảm ơn, xách hành lý đi ra phía ngoài.

“Cô ấy chắc là đi vào khu nội trú.” Vinh Gia Thực chỉ vào một căn phòng rồi nói. “Đem camera theo dõi ở đây ra.”

Một đám người vội vàng kiểm tra camera khu nội trú, trong bụng không khỏi nhủ thầm, người đàn ông này là ai vậy, mặt mũi thật là khiến người ta nảy sinh sợ hãi.

Bên trong khu nội trú, Bùi Mộc Vân đi thang máy lên tầng năm. Cửa thang máy tầng năm vừa mở, phía trên có một bảng chữ to lớn màu xanh nhạt viết “Khu nội trú khoa nhi”.

“Này, thú vị thật , người phụ nữ của cậu lúc này đi tới khoa nhi, không đúng chẳng lẽ cô ấy đã lấy chồng rồi sinh con sao…”

Lôi Thanh nghe được, đôi mắt hắn nhanh chóng trở nên sắc bén, Vinh Gia Thực vừa đúng lúc ngậm miệng không nói nữa “Được rồi, tôi sẽ không nói gì nữa.”

Thấy Lôi Thanh bước đi chớp nhoáng, Vinh Gia Thực ở phía sau kêu to, “Này, cậu đi đâu thế?”

“Khu nội trú khoa nhi.” Lôi Thanh bỏ lại một câu nói, cả thang máy cũng không đợi, đi tới cầu thang bộ.

Bên trong phòng, Bùi Mộc Vân đang bưng nước lau người cho Đường Quả Đống. Cô vắt khô chiếc khăn, dè dặt lau sạch khuôn mặt của cậu bé. Da của Đường Quả Đống rất trắng, hơn nữa tuổi còn nhỏ, da lại thêm non mịn giống như quả trứng gà mới luộc.

Lau xong mặt, cô lại lau tay cho cậu bé. Tay của Đường Quả Đống thật nhỏ, nắm trong tay cô chỉ có một chút. Móng tay hơi dài, vẽ lên bàn tay của cô có chút nhột.

“Quả Đống, để một lát nữa mẹ cắt móng tay cho con có được không?” Giọng nói của Bùi Mộc Vân rất nhẹ nhàng, giống như một trận gió ấm lướt nhẹ qua.

“Dạ được.” Đường Quả Đống lanh lợi lên tiếng. Cậu bé cảm thấy mình thật hạnh phúc, có mẹ bên cạnh. Mẹ trông thật là đẹp, giống như là cô tiên nữ. Trước đây, bà đã kể cho hắn nghe về nàng tiên có phép thuật, mẹ không phải cũng biết phép thuật đấy chứ? Nếu như mẹ biết phép thuật, thì cậu muốn có một người bố, mẹ có thể hay không biến ra cho cậu? Đáng tiếc bà không có ở đây, nếu có chắc chắn cậu sẽ hỏi bà.

“Mẹ.”

“Ừ.” Bùi Mộc Vân đang cắt móng tay cho Đường Quả Đống, dè dặt cẩn thận, sợ làm cậu bé bị thương.

“Mẹ.”

“Ừ.”

“Mẹ.”

“Sao vậy?” Bùi Mộc Vân ngẩng đầu, cười hỏi: “Làm sao vậy? Khó chịu sao con?”

Đường Quả Đống lại nhanh chóng lắc đầu, “Không có, Con chỉ muốn gọi mẹ, con đang thắc mắc vài chuyện, có được không mẹ?”

Bùi Mộc Vân đưa tay nhẹ nhàng xoa trán của Đường Quả Đống, không khỏi đau lòng . Cô nói: “Được, con gọi bao lâu đều được, nhưng bây giờ con phải nghỉ ngơi thật tốt. Chỉ khi nào thân thể khỏe rồi, mới có sức khỏe để gọi mẹ, có đúng hay không?”

“Vâng.” Bà nói muốn trở thành một đứa trẻ ngoan, phải nghe lời mẹ, cậu là một đứa trẻ ngoan, dĩ nhiên phải nghe lời mẹ nói rồi.

Cậu bé láu lỉnh nhắm mắt lại, lông mi dài che lấy đôi mắt, đầu đặt xuống dưới gối. Thế nhưng chỉ một lát sau, cậu bé lại mở mắt ra, mắt không chớp nhìn chằm chằm Bùi Mọc Vân.

Bùi Mộc Vân đang muốn đi đổ nước, thấy cậu bé không ngủ, vì vậy lại ngồi xuống. “Làm sao vậy, Đường Quả Đống?”

“Mẹ” Cậu bé nhẹ nhàng gọi một tiếng, “Mẹ, con không dám ngủ.”

“Tại sao vậy?”

“Con sợ một khi đã ngủ, mẹ liền rời đi, con sẽ không còn được gặp lại mẹ.” Đường Quả Đống khó chịu nước mắt chảy ròng ròng, “Mẹ, mẹ có phải lại đi nữa đúng không? Mẹ có phải sẽ lại quên Đường Quả Đống không?” Cậu bé càng lúc càng khóc nhiều hơn, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Bùi Mộc Vân thấy cậu bé khóc thương tâm như vậy liền không đành lòng. Cô ôm lấy cậu bé, nhẹ giọng an ủi: “Sẽ không, mẹ sẽ không bỏ Đường Quả Đống đi nữa, không bao giờ…sẽ rời đi nữa. Mẹ hứa, đừng khóc, con trai ngoan.”

Bùi Mộc Vân đau lòng gần chết, cô làm sao có thể cam lòng bỏ lại cậu bé, làm sao có thể bỏ được?

Những người giường bên cạnh chứng kiến hai người khóc thương như vậy, lòng mẹ thương con bắt đầu lại hiện lên, cũng đua nhau lau nước mắt.l

Lôi Thanh đứng ở ngoài cũng trông thấy hết cảnh này, không ngờ cô cũng khóc, nhưng mà nhìn cô khóc cũng rất đẹp. Hắn thích nhất là thấy cô khóc, sau đó hắn có thể chạy tới an ủi, cho cô mượn vai hoặc là đưa tay ra lau mặt cho cô, nhẹ nhàng lau từng giọt nước mắt trên mặt cô. Nhưng mà đây cũng chỉ là hắn tưởng tượng mà thôi, không phải do hắn không nỗ nực, mà là bởi vì cô chưa từng cho hắn cơ hội.

Hắn đứng ở cửa nhìn vào một lúc lâu, đi qua khung cửa sổ thủy tinh nhỏ. Hắn rất muốn nhìn thấy cô, bây giờ đã nhìn thấy cô, hắn cũng không dám đẩy cánh cửa kia đi vào. Người ta nói, lâu không trở về quê, khi về thì cảm thấy hồi hộp, hắn đây là người thời nay lại sợ quê sao? Hắn mà sợ ai sao?

Nhưng giờ khắc này, hắn lại sợ Bùi Mộc Vân, hắn sợ Bùi Mộc Vân không muốn thấy hắn, hắn sợ Bùi Mộc Vân không để ý đến hắn, càng sợ Bùi Mộc Vân đã quên hắn.

Hắn chẳng biết đứa bé kia là ai, nhưng hắn phát hiện ra mình đang ghen tị với đứa bé đó. Bùi Mộc Vân chưa bao giờ đối xử ôn nhu với hắn như vậy, cô trước giờ đối xử với hắn rất lạnh lùng, chưa bao giờ nhìn hắn bằng một ánh mắt đầy yêu thương như vậy.

“Được rồi, bây giờ mẹ đi đổ nước, sau khi trở về sẽ ở đây có được hay không? Con phải nghe lời ngoan ngoãn nằm ngủ đấy.” Bùi Mộc Vân xoa đầu cậu bé, cậu bé thỏa mãn cười tươi, lúc này mới yên tâm nhắm mắt lại, nằm yên ngủ.

Trẻ em luôn có giấc ngủ cực ngon, Bùi Mộc Vân rất ghen tị.

Cô bưng nước đi ra, hoàn toàn không nghĩ đến bên ngoài đang có người chờ cô.

Lôi Thanh thấy cô đi vào phòng để nước, cũng đi vào theo. Trong phòng lúc đó không có người nào, Bùi Mộc Vân đem chậu nước đổ đi, xoay người thì đột nhiên đầu đạp vào một lồng ngực. Lúc đó cô vô cùng hoảng sợ, vội vàng tránh ra rồi nói xin lỗi, mà lúc cô ngẩng đầu lên, thật sự có thể nói là mất hồn mất vía.

“Bụp” một tiếng, chậu rửa mặt rớt xuống mặt đất.

Bùi Mộc Vân không nghĩ tới người đàn ông này đến đây nhanh như vậy. Mặc dù cô đã chuẩn bị tâm lý, trở về sẽ gặp phải người đàn ông này, nhưng không phải là bây giờ. Nhưng cô lại quên mất, người đàn ông này từ trước đến nay rất thần thông, cô làm sao mà thoát được con mắt của hắn. Cũng may năm ấy người đàn ông này không đứt dây thần kinh nào, thả cho cô một con đường, cô mới tránh được.

Hiện tại thì thực sự không được, cho dù cứng rắn đến đâu cô cũng phải chuẩn bị cá chết lưới rách.

“Mộc Vân.” Lôi Thanh thân mật lưu luyến mà nhìn người phụ nữ trước mặt, hàng lông mày như tồn tại sự nhẹ nhàng và vui vẻ.

Bùi Mộc Vân không nhìn hắn, cô nắm chặt tay của mình. Cô nhẹ nhàng cắn môi của mình, lúc sau quyết định cô mới ngẩng đầu nhìn về phía Lôi Thanh.

Hai người bốn mắt đối mặt nhìn nhau, Lôi Thanh trong mắt tràn đầy tình yêu, nhưng trong mắt Bùi Mộc Vân chỉ có sự chán ghét. Lôi Thanh là người thông minh, đương nhiên cũng nhìn ra được, nhưng hắn rất tự nhiên cầm tay Bùi Mộc Vân- người đối với hắn luôn chán ghét. Cũng may cô vẫn còn một chút chán ghét, nếu như đổi thành bình tĩnh, có thể hắn sẽ không vui.

“Mộc Vân.” Hắn nhẹ nhàng mà gọi một câu, hình như vẫn chưa đủ cho lắm.

Bùi Mộc Vân yếu ớt nói: “Lôi Thanh, cầu xin anh, hãy buông tha cho tôi đi. Tôi vô cùng nhớ cuộc sống cũ của mình, cho nên anh đừng tới làm phiền tôi có được không?”

Lông mày của Lôi Thanh giật giật, trong lòng mơ hồ nổi lên cơn tức giận, “Cái gì mà gọi là vô cùng nhớ cuộc sống cũ của mình? Cuộc sống kia thêm anh không được sao?”

Không được, đương nhiên không được. Bùi Mộc Vân ở trong lòng kêu to, nhưng lời ra khỏi miệng rồi lại thành một…câu khác. Cô hỏi: “Anh làm phiền tôi như vậy rốt cuộc có ý gì? Ba năm trước đây là như thế này, ba năm sau vẫn là như vậy, có ý gì?”

Lôi Thanh đột nhiên nở một nụ cười, nụ cười đó ở trong mắt Bùi Mộc Vân, quả thực rợn tóc gáy.

“Có ý tứ, anh cho rằng cực kỳ có ý tứ…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.