Triệu Hoán Sư Khuynh Thành

Chương 78: Quân Khuynh Diệu vs Nam Cung Cẩn



Edit : Trà Ft Chanh

Beta : Canina

Gia Cát Minh Nguyệt trở lại hậu viện, hạ nhân đã an bài xong ngựa cùng lương khô nước uống cần thiết trên đường. Mấy người một đường chạy liên tiếp, ngựa không dừng vó người không rời yên, ai nấy đều bất an, lòng nóng như lửa đốt chạy tới thành Thương Phong.

Gia Cát Minh Nguyệt không biết rằng, nàng đột nhiên rời đi đã làm kinh thành nổi lên một trận sóng to gió lớn như thế nào.

“ Cái gì, thành Thương Phong gặp nguy hiểm, Minh Nguyệt trở về?” Trong hoàng cung, gương mặt Hoàng thượng kinh sợ, “ Gan chó của Thương Phong thành chủ cũng thật là lớn, vậy mà lại dám giấu diếm.”

“ Đúng vậy”. Một bên, Gia Cát Phó Vân cũng ưu tư, lo lắng nói. Thương Phong thành chủ giấu diếm tình hình cũng không có gì là kỳ quái. Họa này là do hắn gây ra, bởi vì thủ đoạn của hắn đối với người Huyết Phong tàn nhẫn như vậy nên mới khiến cho Huyết Phong điên cuồng trả thù. Nếu như truy cứu xuống, hắn cũng không thể nào làm thành chủ đơn giản như vậy được nữa.

“ Sao ngươi không ngăn nó lại? Cũng không thông báo cho ta sớm một chút?” Hoàng thượng bắt đầu gầm thét.

“ Ta cũng vừa mới nhận được tin tức.” Đối mặt với cơn thịnh nộ của Hoàng thượng, Gia Cát Phó Vân có chút bất đắc dĩ nói, trong lòng lo lắng càng nhiều hơn.

“ Vậy ngươi vẫn còn ngẩn ra đó làm gì, còn không mau nghĩ biện pháp?” Hoàng thượng ở bên cạnh đưa tay túm lấy cổ áo Gia Cát Phó Vân.

“ Ta đã phái người đi trước trợ giúp.”

“ Trợ giúp? Mấy người của ngươi liệu có ích lợi gì?” Hoàng thượng hét lớn một tiếng: “ Người đâu, lệnh Thống lĩnh Cấm vệ quân, tự mình dẫn đội, hỏa tốc đi đến thành Thương Phong tiêu diệt thổ phỉ Huyết Phong.” Huyết Phong hành tung quỷ dị, thực lực cường hãn, làm cho quân chủ các quốc gia đau đầu không ngớt. Rất nhiều thành chủ tận lực tránh giao phong với Huyết Phong để tránh khỏi tổn thất quá lớn. Thế nhưng lần này không giống những lần trước. Lần này, Minh Nguyệt gặp nguy hiểm, Hoàng thượng càng không thể mặc kệ không hỏi.

“ Dạ.” Một gã cận vệ như u linh hiện thân, nhanh như gió bay ra ngoài.

“ Còn có, nói cho Thương Phong thành chủ, nếu Minh Nguyệt tổn thương dù một cọng tóc, ta liền tru di cửu tộc hắn.” Thanh âm cuồng nộ của Hoàng thượng đuổi theo từ đằng sau.

……

Gia Cát Minh Nguyệt và nhóm người Lăng Phi Dương ròng rã suốt ba ngày, mấy người gần như không dừng lại chút nào, thực sự cực kỳ mệt mỏi, chỉ tùy tiện nghỉ một, hai tiếng đồng hồ ở ven đường, ăn một chút rồi lại tiếp tục lên đường. Một đường chạy điên cuồng, tuy rằng giữa đường đã mấy lần đổi giác mã, nhưng bọn chúng cũng bị mệt mỏi, miệng sùi bọt mép. Mà chính bọn họ, toàn thân cũng mệt rã rời, tay nắm cương ngựa cơ hồ bị siết ra vết máu thật sâu, thế nhưng trong đôi mắt của mỗi người vẫn lóe lên tinh quang sáng ngời.

Nhiều nhất nửa ngày lộ trình nữa là bọn họ có thể về tới thành Thương Phong, nơi đó có thân nhân của bọn họ, bằng hữu, lão sư, đồng học, bọn họ đang gặp nguy cơ sinh tử tồn vong.

Thành Thương Phong vào ban đêm, trên bầu trời không có một ánh sao, đêm tối vô tận mơ hồ lộ ra vài phần dữ tợn.

Đột nhiên, một trận vó ngựa mơ hồ từ xa truyền tới, phá vỡ màn đêm yên tĩnh, vô số cây đuốc bùng cháy, tựa như hình một con hỏa long kéo dài, ánh lửa hừng hực đâm rách bầu trời hắc ám.

Nhưng chỉ trong thời gian mấy cái hô hấp, tiếng vó ngựa dần trở nên rõ ràng, dày đặc. Vó sắt rung động cả một vùng đất, tiếng kêu đột nhiên phóng lên cao.

Huyết Phong tới, bọn họ thực sự tới! Nội tâm tất cả mọi người trong thành đều đang run rẩy.

Đã sớm ngờ tới Huyết Phong sẽ tiến hành trả thù, nhưng không ngờ bọn họ lại trả thù dứt khoát như thế, cũng điên cuồng như thế, vậy mà lại phát động cường công với thành Thương Phong thành ( phát động tấn công bằng sức mạnh, cường độ mạnh), nhục nhã vì phải chịu cực hình điểm thiên đăng* cùng với phơi thây ba ngày đã hoàn toàn chọc giận những kẻ liều mạng này, làm cho bọn chúng trở nên điên cuồng.

(*)Điểm thiên đăng: đèn trời bằng người. Cởi hết quần áo của phạm nhân, bao lại bằng vải rách rồi bỏ vào vạc dầu ngâm, hôm sau đem buộc chặt vào cột gỗ rồi châm lửa từ dưới chân lên. Còn một kiểu khác là đục lỗ trên đầu, đổ dầu thắp vào rồi đốt. ( Chú giải: Mạc Diễm/ Canina) – cmn thực dã man =.=

Trên tường thành, tất cả thành vệ quân, quan binh, tay nắm binh khí đều đã chảy mồ hôi, thậm chí, một số tân binh nhát gan toàn thân còn run rẩy. Trong lòng bọn họ lúc này đều thầm hận hành vi tùy tiện của thành chủ lúc đó, nếu không phải thành chủ làm ra hành động dã man, tàn ác đó, làm sao lại chọc giận Huyết Phong, khiến họ điên cuồng trả thù như vậy. Nhưng bây giờ có nói gì cũng đã muộn… .

…….

Mấy canh giờ sau, những tiếng vó ngựa rộn ràng lại lần nữa vang lên ở ngoài thành, xuyên qua bóng tối dày đặc, cuối cùng mấy người Gia Cát Minh Nguyệt cũng đã nhìn thấy cổng thành Thương Phong. Trong mắt bách tính, cổng thành vốn uy nghiêm, không thể phá vỡ, mà nay giống như bị xe công thành mạnh mẽ va chạm, tạo thành một lối đi thông vào trong thành.

Vốn lòng đã nóng như lửa đốt, mà nay mấy người nhìn hình dạng cổng thành, trong lòng lại càng phát lạnh, tựa như rơi vào hầm băng, chẳng lẽ, bọn họ đã tới chậm?

Trong thành, khắp nơi hỏa quang ẩn hiện, xa xa truyền đến trận trận những tiếng chém giết, tiếng la hét điên cuồng, thất thanh thảm thiết.

Mấy người Gia Cát Minh Nguyệt chạy dọc theo lỗ hổng trên cổng thành, không trở ngại nhảy vào bên trong thành, thành Thương Phong đã từng bình an, lúc này một mảnh hoang tàn, đổ nát, khắp nơi trên mặt đất có thể thấy được những vết máu đã khô lại thành màu nâu đen, tường đất hai bên bị đốt cháy trơ trọi, còn có mấy cỗ thi thể đã lạnh như băng từ lâu. Xem cách ăn mặc của bọn họ, có lẽ là thành vệ quân, vì chống lại công kích của Huyết Phong nên bị chém chết tại chỗ.

Dọc theo đường lớn, mọi người phóng ngựa đi về phía nhà Mặc Sĩ Thần, dọc đường lại thấy hơn mười thi thể của thành vệ quân, thậm chí còn không thiếu thi thể bình dân ngã ở ven đường. Thủ đoạn của Huyết Phong cũng thực tàn nhẫn, đến bình dân cũng không buông tha, mấy người Gia Cát Minh Nguyệt rốt cuộc cảm nhận sâu sắc được tổ chức này tàn nhẫn và hung ác đến nhường nào, trong lòng dâng lên tức giận và cừu hận mãnh liệt.

Xa xa, tiếng la hét vẫn còn tiếp tục, thế nhưng đi qua đường phố, trong các trạch viện đều là một mảnh tĩnh mịch, không thấy một người nào còn sống cũng không nghe thấy bất kỳ một tiếng động nào.

Không nghe được âm thanh sống sót nào, chẳng lẽ, tất cả bị Huyết Phong giết chết ở bên trong, hay là hốt hoảng bỏ trốn, hay là bị Huyết Phong bắt lại dùng cực hình rồi giết chết tập thể? Mấy người Gia Cát Minh Nguyệt không có thời gian đi nghiệm chứng điều này.

“ Cha, nương! Đệ đệ!” Khi qua nhà, Tiết Tử Hạo lập tức phi thân xuống ngựa, chạy ào vào trong phòng gào to mấy tiếng, lại chạy thật nhanh ra ngoài nhảy lên ngựa.

“ Không có ai!” Tiết Tử Hạo thanh âm vội vàng, mang theo vài phần vui mừng nhưng càng nhiều hơn vẫn là sầu lo.

Rất nhanh, mấy người đã đến trước nhà Mặc Sĩ Thần, trạch môn mở rộng, trong trạch viện to lớn cũng là một mảnh đen tối tĩnh mịch, Mặc Sĩ Thần trực tiếp phóng ngựa vào trong viện, lên tiếng hô lớn: “ Gia gia, gia gia, cha …” Trả lời hắn chỉ là tiếng vọng lại trong không gian trống trải mênh mông. Trong nhà, cũng không một bóng người.

Người, đã đi nơi nào rồi? Ánh mắt mấy người đều không khỏi nhìn về hướng phát ra âm thanh kêu gào giết chóc, đó là phủ thành chủ, đây là nơi chiếm diện tích rộng nhất cũng là nơi phòng thủ kiên cố nhất, so với ngoại thành, hệ thống phòng ngự của nơi này còn mạnh mẽ hơn, lẽ nào, mọi người thấy tình huống cấp bách bèn chạy hết về chỗ đó?

Trong lòng Mặc Sĩ Thần và Tiết Tử Hạo lần nữa dâng lên hy vọng, dẫn đầu chạy về hướng phủ thành chủ.

Mặc dù bọn họ đoán không hoàn toàn chuẩn xác, nhưng cũng đoán trúng tám chín phần mười, ngay từ lúc Vệ Hồng Quân thi hành cực hình với người Huyết Phong, một số ít dân chúng bách tính đã mẫn cảm nhận thấy làm như vậy sẽ khiến Huyết Phong điên cuồng trả thù, sớm dẫn theo người nhà rời khỏi Thương Phong thành, sau khi Huyết Phong vào thành, cũng có một số người nhanh chân chạy ra ngoài. Bọn họ vô lực ngăn trở hành động điên cuồng của thành chủ, nên điều họ có thể làm duy nhất là chạy khỏi nơi này trước khi nguy hiểm ập tới.

Nhưng vẫn còn rất nhiều đại gia tộc, thương nhân luyến tiếc vứt bỏ gia nghiệp, tài sản tính toán dốc toàn lực cùng thành vệ quân ngăn địch, nhưng mà, khi vừa giao thủ, bọn họ mới biết suy nghĩ của mình có bao nhiêu ngây thơ.

Thành Thương Phong dù sao cũng không phải biên thành, mấy trăm năm qua chưa từng có chiến hỏa, nhìn tường thành cao lớn, cửa thành kiên cố, vững chắc, nhưng căn bản không chịu nổi Huyết Phong trùng kích, thành vệ quân ngày thường mắt cao hơn đầu làm sao có thể là đối thủ của người Huyết Phong hung danh lan truyền.

Thấy tình thế không ổn, các đại gia tộc, các lão sư học viện Bạch Vũ đều nhanh chóng quyết định, cùng với các bách tính đang hốt hoảng chạy vào phủ thành chủ, ngay cả một nhà Mặc Sĩ và Bàng gia cũng không ngoại lệ, bọn họ dự tính dựa vào tầng phòng ngự kiên cố của phủ thành chủ kéo dài thời gian đợi viện binh đến, chỉ là, thành trì gần đây nhất cũng cách mấy trăm dặm, hơn nữa, năng lực phòng ngự của họ còn yếu hơn so với thành Thương Phong, bọn họ thực có thể cứu được thành Thương Phong sao?

Chân trời đã lộ ra màu trắng bạc, dưới ánh ban mai, phủ thành chủ nguy nga, sừng sững trông như một con cự thú đang ngủ say. Dựa vào tường thành kiên cố, các quan quân, thành vệ quân, tử sĩ của các đại gia tộc, cùng các sư phụ của học viện Bạch Vũ đang cùng Huyết Phong liều chết chiến đấu. Trước phủ, thây ngã chất đầy nền đất trống, cảnh tượng cực kỳ bi thảm. Trong thành phủ, các đại gia tộc cùng bình dân chen chúc vào nhau, vào giờ khắc này, bọn họ không còn phân chia cao thấp, sang giàu bần cùng.

Nghe bên ngoài truyền tới tiếng chém giết, toàn thân bọn họ đều run lên, tràn đầy sợ hãi, một khi tường ngoài phủ thành chủ bị công phá, có lẽ, không ai trong số bọn họ còn có khả năng nhìn thấy mặt trời mọc nữa.

Ở đầu tường thành, một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên, vô cùng đau thương, nhưng trong cảnh chém giết như thế này, mọi người dường như không nghe thấy, cũng không có ai xem qua một chút.

Một gã Huyết Phong bị một đao chém phải, đầu và thân rời nhau ngã xuống dưới thành, Mặc Sĩ Kính Đức hoành đao mà đứng, râu trắng lay động, oai phong lẫm liệt, nhìn thấy thân ảnh của hắn, mọi người trong thành đều tràn đầy tôn kính, gia tộc Mặc Sĩ có thể đứng vững trăm năm cũng không phải chỉ dựa vào vận may!

Nhưng lúc này, tâm tình của hắn lại vô cùng nặng nề, đây đã là địch nhân thứ chín hắn giết trong đêm nay, mặc dù thực lực của hắn không kém nhưng thể lực đã không còn như lúc tráng niên, không biết còn có thể chống đỡ được bao lâu nữa.

“ Lão gia tử.” Cách đó hai thước, Bàng Tùng Sơn bắn ra một mũi tên, quay đầu nhẹ giọng kêu lên.

Mặc Sĩ Kính Đức vừa quay đầu lại, thấy trong mắt hai bên đều là mệt mỏi cùng bất đắc dĩ. Đã từng là địch nhân, hôm nay lại trở thành minh hữu sống chết có nhau.

“ Nếu không, để người trong tộc trốn đi?” Trong đôi mắt Bàng Tùng Sơn lộ ra tột cùng tuyệt vọng.

“ Trốn, trốn được không?” Nhìn phía dưới dày đặc người Huyết Phong, Mặc Sĩ Kính Đức cười khổ một cái.

“ Chạy ra được một người cũng được, dù sao vẫn còn hơn toàn bộ đều chết ở đây.” Bàng Tùng Sơn cắn răng nói. Mặc Sĩ gia chí ít còn có Mặc Sĩ Thần đang ở kinh thành, dù đêm nay toàn quân có bị diệt ít nhất cũng để lại một tia huyết mạch, nhưng Bàng gia hắn thì lấy đâu ra chứ? Sau lưng hắn, cách đó không xa, Bàng Vô Kỵ cũng đang không ngừng kéo trường cung, ngón tay vì dùng sức quá độ mà trắng bệch cả ra, run nhè nhẹ. Một khi phủ thành chủ bị công phá, Bàng gia hắn từ nay về sau liền tuyệt hậu.

Mặc Sĩ Kính Đức trầm ngâm trong chốc lát rồi gật đầu. Xem tình huống này, phủ thành chủ cũng không thủ được bao lâu, mặc kệ có Mặc Sĩ Thần ở kinh thành hay không, hắn cũng không hy vọng toàn bộ con em trong gia tộc đều chết ở thành Thương Phong, Bàng Tùng Sơn nói không sai, chạy ra được một người cũng tốt, những người này chính là mầm mống của Mặc Sĩ gia, có bọn họ, một ngày nào đó, Mặc Sĩ gia lại bén rễ nảy mầm, lại một lần nữa khai chi tán diệp.

“ Dật Sơn, con qua đây!” Mặc Sĩ Kính Đức hướng Mặc Sĩ Dật Sơn vẫy vẫy tay.

“ Vô Kỵ, con cũng qua đây!” Bàng Tùng Sơn hô.

“ Xem chừng phủ thành chủ không trụ được nữa, một khi tường ngoài bị phá, các ngươi liền dẫn tộc nhân xông ra ngoài, thoát được một người tốt một người.” Chờ hai người đi tới, Mặc Sĩ Kính Đức trịnh trọng nói.

“ Cái gì?” Hai người đều kinh hãi.

“ Không nên hỏi nhiều, các ngươi đi xuống trước nghỉ ngơi chuẩn bị một chút, đợi thời cơ.” Mặc Sĩ Kính Đức phất phất tay, không có giải thích gì thêm.

Thân là hậu nhân của hai đại gia tộc, hai người đương nhiên hiểu rõ dụng ý trong lời nói của lão nhân, nhưng không ai hỏi tiếp, trầm mặc trong phút chốc, cúi đầu đi xuống, rút cục vẫn không nhịn được quay đầu lại hỏi: “ Vậy hai người thì sao?”

“ Ta đã già rồi, đi không đặng, nếu Huyết Phong đã muốn chúng ta chết, ta cũng phải cho bọn chúng nhìn một chút, Thương Phong thành chúng ta, không phải là nơi bọn chúng muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.”

Lão gia tử hào tình vạn trượng, vỗ vỗ trường đao một cái.

Bàng Tùng Sơn nhìn con trai mình, giơ trường cung trong tay, cười nhạt một tiếng.

Trong mắt Mặc Sĩ Dật Sơn và Bàng Vô Kỵ lấp lánh ánh nước, cúi người quỳ thẳng trên mặt đất, sau đó kiên định đi xuống dưới, đi về phía tộc nhân.

“ Chuẩn bị một chút, có cơ hội chúng ta sẽ xông ra ngoài.” Mặc Sĩ Dật Sơn và Bàng Vô Kỵ đều tự mình thương lượng với tộc nhân của mình. Đoàn người xôn xao một trận, các gia tộc khác đều lộ ra vẻ tuyệt vọng, biết phủ thành chủ suy yếu không thể giữ vững được nữa, đều tự mình chuẩn bị chờ thời cơ trốn đi.

Mà bên ngoài tường phủ thành chủ, trên tiễn tháp cao nhất, Vệ Hồng Quân nhìn xuống, chỉ thấy chiến trường vô cùng thê thảm, trong mắt chợt lóe lên ánh lửa, bên cạnh hắn, cao thủ mạnh nhất ẩn nấp trong thành Thương Phong Kỷ tiên sinh vẫn giữ khuôn mặt đạm mạc, lạnh lùng như cũ.

Chân trời cuối cùng cũng xuất hiện ánh hồng, thế tiến công của Huyết Phong bỗng nhiên chậm lại, một gã nam tử trung niên sắc mặt âm lãnh từ trong đám người Huyết Phong giậm chân tiến lên, trong tay là hai trường thương chớp động ngân quang, dây tua rua tung bay giống như huyết quang diễm lệ.

Nhìn thân ảnh của hắn, tất cả thành viên Huyết Phong đều lộ ra vẻ kính sợ, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Hắn chính là Hạng Đỉnh Thiên, môn chủ Huyết Phong.

Mặc Sĩ Kính Đức và Bàng Tùng Sơn nắm chặt binh khí, tuy rằng cách hơn trăm thước, nhưng bọn họ vẫn cảm nhận được trên người Hạng Đỉnh Thiên có một luồng khí tức thâm trầm, sâu không lường được. Thậm chí trên người kẻ đã thăng cấp Linh hồn như Ngô Viễn Xa, bọn họ cũng không cảm thấy khí tức mạnh mẽ như vậy. Người này so với Ngô Viễn Xa còn mạnh hơn, đáng sợ hơn.

Hạng Đỉnh Thiên cầm trường thương, ngón tay chậm rãi chỉ về hướng phủ thành chủ, phía sau là gần trăm tên tay cầm trường thương khoác áo choàng huyết sắc giống hệt nhau, bước chân ngay ngắn hướng về phía trước, khuôn mặt lạnh như đá, không một chút biểu tình. Nhìn thấy bọn họ, rất nhiều thành viên Huyết Phong đều sợ hãi cúi đầu, đây là đội chấp pháp của Huyết Phong, là đội ngũ có thực lực mạnh nhất và lãnh khốc nhất Huyết Phong.

“ Một chuyện cuối cùng, giết hắn!” Vệ Hồng Quân nói với Kỷ tiên sinh.

“ Được.” Trên mặt Kỷ tiên sinh lộ ra biểu tình giống như được giải thoát, nhanh chóng bay người xuống.

Thân ảnh nhanh nhẹn như sao băng, kiếm quang bén nhọn như thiểm điện đâm thủng một tia bóng tối cuối cùng trước lúc bình mình.

Ngay cả người không biết kiếm thuật cũng nhìn ra một chiêu này có bao nhiêu đáng sợ, trong lòng lần nữa dâng lên hy vọng.

Nhìn Kỷ tiên sinh bay người đến, Hạng Đỉnh Thiên chợt bừng tỉnh, chẳng trách Hạng Nam Thiên thất thủ, chẳng trách thành Thương Phong dám thi hành cực hình với người Huyết Phong, hóa ra là có chỗ dựa như vậy.

Chẳng qua, thế này còn chưa đủ!

Hạng Đỉnh Thiên vững vàng đứng tại chỗ, không nhúc nhích nhìn Kỷ tiên sinh đâm thẳng tới, trong mắt lấp lánh tinh quang, cho đến khi trường kiếm đến trước mắt mới đâm ra một thương.

Huyết quang lóe lên, thân thể Kỷ tiên sinh đứng thẳng, bất động tại chỗ, mũi kiếm đã đến trước yết hầu Hạng Đỉnh Thiên nhưng không thể đâm vào tiếp được nữa. Một lỗ máu từ trước ngực xuyên qua sau lưng, máu tươi ồ ồ chảy ra.

Trên mặt hắn vẫn là vẻ mặt như được giải thoát, mặc dù một chuyện cuối cùng chưa hoàn thành, nhưng đối với hắn, chết, cũng là một loại giải thoát.

“ A!” Trong tiếng rống giận dữ Vệ Hồng Quân nhảy xuống khỏi lầu quan sát, giơ trường kiếm lao về phía Hạng Đỉnh Thiên. Sự việc phát triển đến bước này, hắn cũng đã không còn đường lui, bất kể kết quả cuối cùng thế nào, hắn thân là thành chủ cũng không thể đào thoát, chết, đối với hắn cũng là một loại giải thoát.

Trường thương đâm xuyên qua ngực Vệ Hồng Quân, máu tươi tung tóe khắp mặt đất.

Hạng Đỉnh Thiên chĩa trường thương chỉ thẳng lên trời, gần trăm tên chấp pháp đội mặc áo choàng huyết sắc hướng phủ thành chủ chém giết, động tác của bọn chúng nhịp nhàng, xuất thủ mạnh mẽ, hung tàn ác liệt, nơi nào đi qua, máu chảy thành sông, căn bản không có người nào có thể chống lại công kích như thủy triều của bọn chúng.

Bất kể là ai, bất kể thực lực mạnh cỡ nào, gặp đội ngũ này, tất cả đều bị đâm thành huyết nhân, không có ngoại lệ.

Phủ thành chủ rốt cục bị công phá, vô số thành viên Huyết Phong lao tới chém giết người dân tay không tấc sắt.

“ Đi.” Mặc Sĩ Kính Đức hét lớn một tiếng với tộc nhân sau lưng, tay giơ trường đao xông lên. Bên cạnh, Bàng Tùng Sơn kéo căng dây cung. Ngay cả tuyệt thế cao thủ của phủ thành chủ cũng không phải là đối thủ của hắn, thành Thương Phong liệu có ai có thể ngăn cản trùng kích của Huyết Phong, lối thoát duy nhất chính là tập hợp lại liều mạng đánh một trận. Chỉ là, đối mặt với đội chấp pháp giống như sát thần kia, có lẽ ngay cả cơ hội đánh một trận bọn họ cũng không có.

“ Cái gì kia?” Một gã tộc nhân thất kinh nhìn về phía xa kinh ngạc hỏi.

Mấy tiếng thét dài như sóng biển vang lên, mấy bóng người như bay tới, liều lĩnh xông về phía phủ thành chủ, tốc độ của bọn họ cực kỳ nhanh, ngay cả mấy con giác mã không biết tại sao lại nổi điên cũng bị họ bỏ lại sau lưng, chớp mắt đã tới trước mặt mọi người.

Trường kiếm rít lên một tiếng giữa không trung, một mảnh hàn mang chớp động che chở trước mặt mọi người, phàm là thành viên Huyết Phong ngăn trở trước mặt đều lục tục ngã xuống đất, một kiếm mất mạng, không một người sống sót. Mà bên cạnh bọn họ, đồng thời xuất hiện một con địa giáp thú to lớn cùng một mảnh hư ảo chớp động không ngừng. Đến khi hư ảnh kia dừng lại, mọi người mới nhận ra đó là một con phong báo.

Tất cả mọi người sợ ngây người, ngay cả người của Huyết Phong cũng bị thất thần trong chốc lát, không nhịn được quay đầu nhìn về phía mấy người vừa xuất hiện.

Kiếm thật nhanh, thật độc! Cấp linh hồn, không sai, là cấp linh hồn! Còn trẻ như vậy đã tấn thăng linh hồn kiếm sĩ, người vừa tới, đến tột cùng là ai?

Dựa vào thực lực linh hồn kiếm sĩ mạnh mẽ của Lăng Phi Dương, thành viên Huyết Phong căn bản là không có cách nào ngăn trở bước tiến của bọn họ, mà chủy thủ trong tay Gia Cát Minh Nguyệt cũng xuất quỷ nhập thần khiến người khác khó lòng phòng bị. Một gã đường chủ Huyết Phong tự cho là có thực lực cao cường, giơ trường kiếm ngăn cản trước mặt Lăng Phi Dương, hoa quang chợt lóe, trường kiếm bị chém gãy thành hai đoạn, tên Đường chủ hốt hoảng vung kiếm bảo vệ chỗ yếu hại, thế nhưng Lăng Phi Dương không thèm liếc hắn một cái, tiếp tục xuất kiếm một đường đi về phía trước, tên Đường chủ đang âm thầm may mắn, đột nhiên cảm thấy trước ngực mát lạnh, cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy một thanh chủy thủ tinh xảo được thu hồi nhanh như chớp.

Dựa vào phối hợp ăn ý, mấy người Gia Cát Minh Nguyệt càng ngày càng tới gần, không còn ai dám cản đường họ, ai có can đảm này đều đã biến thành người chết. Nhìn thấy những thành vệ quân ngã ven đường, chứng kiến những bình dân tay không tấc sắt bị tàn sát, nghĩ đến bá tính của thành Thương Phong đang bên bờ sinh tử, giờ khắc này, vô luận là Lăng Phi Dương, Gia Cát Minh Nguyệt, hay Mặc Sĩ Thần, Tiết Tử Hạo trong lòng đều không có một tia thương hại.( với Huyết Phong)

Các thành viên Huyết Phong bị kiếm của Lăng Phi Dương và chủy thủ của Gia Cát Minh Nguyệt dọa sợ không nhẹ, chỉ làm bộ cản trở một chút rồi vội vàng thối lui sang hai bên.

Gần, ngày càng gần, mười thước, năm thước!

Mặc Sĩ Kính Đức kinh ngạc nhìn đám người Gia Cát Minh Nguyệt ngày càng gần, cũng nhìn thấy cháu mình, Mặc Sĩ Thần. Bọn họ tựa như gió, tựa như kiếm, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, không ai có thể ngăn trở. Giờ khắc này, trái tim Mặc Sĩ Kính Đức tràn đầy kích động. Đó là Mặc Sĩ Thần, chính là tôn tử mà hắn vẫn luôn hãnh diện. Trong giờ khắc quan trọng nhất hắn đã chạy đến, cứu trợ tộc nhân, cứu trợ người Thương Phong thành. Bàng Vô Kỵ thất thần nhìn thân pháp như quỷ mị của Gia Cát Minh Nguyệt. Vẫn khuôn mặt minh diễm như trước, giữa chân mày là sự phấn chấn và quyết liệt, làm cho người khác không cách nào dời mắt. Nàng tới, vào giây phút cuối cùng, nàng đã tới. Nàng bây giờ cường đại như vậy, chói mắt như vậy!

Cứu tinh của thành Thương Phong đã tới. Trong mắt mọi người đều là kích động cùng chờ đợi. Có người thậm chí còn mừng đến chảy nước mắt.

Hạng Đỉnh Thiên nheo mắt, ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng, trường thương hóa thành một chiếc cầu vồng bằng bạc đâm thẳng tới, cả trường thương lóng lánh hồng quang sáng ngời chói mắt như máu, nóng rực như lửa. Kình khí không ngừng ngưng tụ, ánh lửa dường như phát ra âm thanh như thiêu đốt mọi thứ xung quanh, dần ngưng tụ thành một quả cầu lửa, không khí dần trở nên vặn vẹo.

Ngay cả Mặc Sĩ Kính Đức và Bàng Vô Kỵ ở xa, cũng có thể cảm giác được trong thanh trường thương này ẩn chứa lực lượng vô cùng cường đại.

Đây là sức mạnh của con người sao? Ai có thể ngăn cản sức mạnh này? Mọi người nhìn về phía Hạng Đỉnh Thiên, lại nhìn về hướng Lăng Phi Dương. Tâm của toàn bộ người Thương Phong thành đều bị nhấc lên, lời muốn nói đều bị giữ ở cổ họng, mắt hướng lên phía trên.

Gia Cát Minh Nguyệt nắm thật chặt chủy thủ, dưới cực độ mệt mỏi và căng thẳng, lo âu, luồng lực lượng thần bí lại một lần nữa tuôn ra như thủy triều, gần như không có cách nào ngăn cản, ngay cả chủy thủ cũng nổi lên một quầng sáng kỳ dị. Gia Cát Minh Nguyệt biết chủy thủ đã không thể chịu đựng nổi lực lượng kinh khủng trong cơ thể mình, nếu còn tiếp tục, chỉ sợ sẽ bị nổ tung ngay lập tức.

Đột nhiên, thân ảnh Gia Cát Minh Nguyệt chợt lóe, dưới chân, cước bộ gia tốc đứng chắn trước mặt Lăng Phi Dương.

Tất cả mọi người bị một màn này làm cho sợ ngây người. Nàng đang làm cái gì? Lẽ nào, nàng định thay Lăng Phi Dương, thay một linh hồn kiếm sĩ, ngăn trở một thương này? Thực lực của nàng, liệu có được không?

Chủy thủ rời tay, một luồng bạch quang hiện ra, tựa như một cột sóng bốc lên bắn về phía trước, trong đó tựa hồ còn mang theo một chút hắc ám. Đại não của tất cả mọi người vào lúc này đều đình chỉ hoạt động, trong mắt chỉ còn lại luồng bạch quang bất khả tư nghị kia*. Đây là cái gì? Tại sao lại đáng sợ như vậy? Dường như nó muốn triệt để hủy diệt tất cả thế giới vào giờ khắc này.

(*) bất khả tư nghị: không thể tưởng tượng nổi, huyền diệu, kỳ diệu, lạ lùng.

Nhìn bạch quang trước mặt, sắc mặt Hạng Đỉnh Thiên dần thay đổi, chưa bao giờ hoảng sợ như bây giờ.

Cột sáng thay đổi, tựa hồ trở nên nhu hòa, như một màn mưa phùn, bao trùm toàn bộ cơ thể hắn, thẩm thấu vào thân ảnh hắn, xuyên qua đội chấp pháp mặc áo choàng huyết sắc phía sau lưng hắn.

Khắp cả trời đất đều rơi vào tĩnh mịch, tất cả mọi người không ai lên tiếng, há hốc miệng, nhưng một chữ cũng không nói nên lời.

Không có đánh nhau mãnh liệt, không có khí thế ngập trời như trong tưởng tượng. Ánh sáng biến mất cũng bất ngờ như sự xuất hiện của nó. Tất cả mọi người nhìn về nơi lúc trước Hạng Đỉnh Thiên đứng, sau khi cột sáng mờ hẳn, Hạng Đỉnh Thiên đã biến mất, môn chủ Huyết Phong ngông cuồng tự đại, không ai địch nổi cứ như vậy biến mất, hôi phi yến diệt ( tan thành mây khói). Mà đằng sau cũng không thấy người đâu, thậm chí một vết máu cũng không có, giống như hắn chưa từng tồn tại ở nơi này. Đội chấp pháp đứng sau, ai nấy giống như bị trúng ngàn vạn phi châm, trên người toàn là lỗ máu, tiên huyết tiêu phi ( máu tươi tung bay J) kb dịch như nào cho hay nên ta để nguyên bản), bỏ mạng trong nháy mắt.

Chủy thủ của Gia Cát Minh Nguyệt cắm lên tường thành. Không ai có thể tưởng tượng, một thanh chủy thủ nho nhỏ lại ẩn chứa lực lượng kinh khủng như vậy, cũng không ai có thể tưởng tượng, chủ nhân của nó lại cường đại đến vậy.

Gia Cát Minh Nguyệt cũng kinh sợ trong lòng, nàng cảm thấy trong cơ thể luồng lực lượng đáng sợ kia vẫn đang cuồn cuộn dâng lên, sắp không thể nào khống chế được nữa, rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra?

Tất cả mọi người sợ ngây người, cho đến khi một tiếng nổ ầm ầm vang lên đánh thức bọn họ dậy, một luồng sóng chấn động cường hãn đột ngột bạo phát từ bên trong phủ thành chủ, các thành viên Huyết Phong đang định triển khai tàn sát bình dân chưa có sự chuẩn bị đã bị ném trên mặt đất, trong đầu một mảnh mê muội, đợi đến khi bọn họ tỉnh táo lại, Mặc Sĩ Thần đã uống xong mấy bình dược, thuận tiện nhặt lên một thanh đại đao, hai mắt đỏ hồng, lao tới bọn họ mà chém giết. Đám đệ tử con em gia tộc, các lão sư, học sinh Học viện Bạch Vũ cũng rối rít rút vũ khí ra, triển khai phản kích.

Địch nhân mạnh nhất đã chết, mấy người Gia Cát Minh Nguyệt không còn nửa điểm cố kỵ, mang theo cừu hận sâu đậm tiến vào giữa đám người Huyết Phong. Các thành viên Huyết Phong đã sớm bị một màn vừa rồi làm cho mất hết can đảm, đâu còn có thể ngăn cản được phản kích điên cuồng như lang, như hổ của bọn họ.

“ Đi.” Một gã Đường chủ Huyết Phong cuối cùng cũng kịp phản ứng, môn chủ đã chết, một chiêu của đối phương cũng không ngăn nổi, ngay cả mảnh vụn cũng không còn. Lại nhìn vô số thành viên Huyết Phong ngã xuống trước mắt mình, nếu còn ở đây, sợ rằng Huyết Phong sẽ bị xóa sổ gạch tên trên thế giới này.

Vừa dứt lời, một trận mưa tên bay tới, tên Đường chủ này thực lực không tồi, vội vàng vung kiếm ngăn cản, rõ ràng thấy kiếm phong bổ trúng mũi tên, nhưng trên tay lại không có một chút cảm giác, kế tiếp chỉ thấy yết hầu mát lạnh, một mũi tên hung hăng đâm vào cổ họng hắn.

“ Đây … đây là tiễn thuật?” Trước khi chết, hắn chỉ thấy Tiết Tử Hạo ở xa xa đang nhìn hắn bằng ánh mắt băng lãnh đầy cừu hận.

Tiết Tử Hạo tiếp tục lắp tên lại nhằm vào một gã đường chủ Huyết Phong mà vọt tới.

Huyết Phong bắt đầu điên cuồng chạy ra ngoài thành, không chạy chẳng lẽ còn muốn táng cái mạng nhỏ ở thành Thương Phong này? Thế nhưng, bên ngoài thành thì an toàn sao? Chạy ra đến ngoài thành, các thành viên Huyết Phong đều nhất tề dừng bước, vô cùng kinh hoảng nhìn về phía trước, mấy ngàn kỵ binh đang xông tới trước mặt bọn chúng, mặc dù đang lao nhanh nhưng vó ngựa lại cực kỳ chỉnh tề, không có một chút rối loạn.

Hơn ngàn kỵ sĩ cả người đều mang giáp nặng màu đen giống như tử thần bước ra từ địa ngục, trong mắt chớp động quang mang kỳ lạ.

“ Hoàng thành cấm vệ quân, là Hoàng thành Cấm vệ quân.” Cuối cùng, cũng có người nhận ra ký hiệu Hoàng gia trên giáp nặng màu đen đó, đó là những người bảo hộ trung thành nhất của Hoàng thất, cũng là đội quân tinh nhuệ nhất Đan Lăng quốc. Vì sao, một thành Thương Phong nho nhỏ, lại có thể được Cấm vệ quân trợ giúp, đây là vì sao? Bọn họ không nghĩ ra đáp án.

“ Giết.” “ Giết.” “ Giết.” Tiếng hô của Cấm vệ quân như muốn chọc thủng cả trời cao. Bọn họ mới là những dũng sĩ vô kiên bất tồi* ( có sức mạnh vô địch, không gì phá nổi, đánh đâu thắng đó). Khí thế ngút trời, Hoàng thành Cấm vệ quân giống như đao phủ nhanh chóng lấy đi sinh mệnh của các thành viên Huyết Phong.

Huyết Phong, tổ chức đã từng khiến vô số người vừa nghe tên đã mất hồn mất vía, từ đây hoàn toàn sụp đổ, hoàn toàn bị quét sạch khỏi thế giới này.

Trong thành Thương Phong vang lên những tiếng hoan hô đinh tai nhức óc, toàn bộ dân chúng đều xông ra khỏi phủ thành chủ, hướng về phía những người anh hùng của bọn họ.

Từ xa, nhìn thấy Mặc Sĩ Thần, Mặc Sĩ Kính Đức, Mặc Sĩ Dật Sơn đều lộ ra nụ cười vui mừng. Mà viện trưởng học viện Bạch Vũ, nhìn Gia Cát Minh Nguyệt, trên mặt hiện lên niềm kiêu ngạo chưa bao giờ có.

Gia Cát Minh Nguyệt, Mặc Sĩ Thần, Tiết Tử Hạo, Lăng Phi Dương, tên của bọn họ sẽ vĩnh viễn được khắc trong từng ngôi nhà ở thành thị cổ xưa này!

Ở một góc tường thành, một cặp mắt hoa đào tà mị, thu hết thảy mọi việc vào đáy mắt. “ A, quả nhiên thả ra một cái là thấy được trò hay nha. Chẳng qua, thật là thúi.” Nói xong, hắn vươn ngón tay thon dài trắng nõn, bịt chặt cái mũi của mình. Người này không ai khác chính là Nam Cung Cẩn lặng lẽ theo tới. Lúc này, khắp thành Thương Phong đều tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc, mùi này đương nhiên là không dễ ngửi.

“ Chơi rất vui đi.” Một thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng chợt vang lên ở bên cạnh hắn, mang theo một chút uy hiếp nhàn nhạt.

“ Ha ha, đương nhiên.” Nam Cung Cẩn chậm rãi xoay người, chống lại đôi dị đồng băng lãnh, hắn cong môi cười châm chọc, nhìn người vừa đột nhiên xuất hiện bên cạnh hắn cách đó không xa. “ Thế nào? Từ khi nào thì ngươi trở nên từ bi như vậy? Thấy nhiều người chết như vậy ngươi không đành lòng?” Ngữ khí hài hước mơ hồ mang theo châm chọc cùng chế giễu. Nguồn gốc thảm trạng ở thành Thương Phong đều là từ Nam Cung Cẩn, thế nhưng hắn không có lấy một tia băn khoăn hay hổ thẹn.

“ Thương tổn tới nàng, ta muốn lấy mạng của ngươi.” Cặp dị đồng của Quân Khuynh Diệu hoàn toàn lạnh lẽo. Người bên ngoài sống chết không liên quan tới hắn. Nhưng thương tổn nàng dù chỉ nửa phần……

“ Muốn mạng của ta, chỉ sợ ngươi cũng phải lấy mạng của ngươi ra mà đánh đối, buôn bán như vậy tuyệt đối không có lời nha.” Nam Cung Cẩn khẽ cong khóe miệng thành một nụ cười xấu xa, tà mị.

“ Ta lại không thấy như vậy.” Thanh âm của Quân Khuynh Diệu lúc này không còn một tia ôn hòa.

“ Thật là làm cho người khác kinh ngạc, một quân chủ cao cao tại thượng như ngươi mà cũng biết bảo hộ một nữ nhân cơ đấy.” Nam Cung Cẩn xì một tiếng giễu cợt, cười rộ lên, đôi mắt đẹp lưu chuyển nhìn như vô cùng lẳng lơ, phong tình, nhưng kỳ thực ẩn chứa sát khí tràn trề.

“ Nhớ kỹ những gì ta nói hôm nay.” Quân Khuynh Diệu không để ý tới khiêu khích của Nam Cung Cẩn, lạnh lùng bỏ lại những lời này, liền hóa thành một luồng hư ảnh biến mất.

“ Aizzz, thật là không thú vị mà.” Nam Cung Cẩn không biết lấy đâu một cây quạt ngọc phe phẩy thở dài nói. “ Ta không trực tiếp ra tay với nàng, chỉ không cẩn thận để cho một con chó chạy thoát, rồi dẫn một bầy chó tới cho nàng luyện tập thôi mà.” Chẳng qua, càng ngày hắn càng cảm thấy có hứng thú với nàng. Đó là sức mạnh gì? Vậy mà lại có thể biến người khác thành tro bụi.

Rốt cuộc, nàng là người như thế nào? Mà thôi, không nghĩ nữa, cứ đi theo bên người nàng cuối cùng sẽ biết. Hơn nữa, đi theo nàng, chuyện thú vị cứ một chuyện lại tiếp một chuyện nha.

Kiếp nạn của thành Thương Phong qua đi, thành chủ đã chết, tân thành chủ rất nhanh được bổ nhiệm, vừa nhậm chức đã lập tức triển khai công tác trấn an lòng dân, xử lý hậu sự đâu vào đấy.

Lúc này đoàn người Gia Cát Minh Nguyệt đang ngồi trong đại sảnh nhà Mặc Sĩ. Những người chủ trì Mặc Sĩ gia và Bàng gia đều ở đây, trước tiên bọn họ biểu đạt lòng cảm ơn sâu sắc và sự ngưỡng mộ, tôn kính đối với Gia Cát Minh Nguyệt. Sức mạnh Gia Cát Minh Nguyệt phơi bày ra trước đó quá mức nghịch thiên, mọi người ngoài kinh ngạc còn có sợ hãi và ngờ vực. Lăng Phi Dương sợ có người ham muốn sức mạnh của nàng, nên đã sớm tuyên bố với bên ngoài, sư phụ của Gia Cát Minh Nguyệt, Hình Lâm Châu, đệ nhất luyện kim sư của Đan Lăng quốc đã đưa cho nàng dược tề. Mọi người đều tin tưởng, không nghi ngờ, còn lại đều là ao ước và hâm mộ. Gia Cát Minh Nguyệt có hai vị sư phụ, một vị là Hội trưởng Hiệp hội Triệu hoán sư, còn một vị lại là đệ nhất luyện kim sư. Có người ao ước nhưng cũng có không ít người đố kỵ.

Bàng Vô Kỵ vẫn một mực cúi đầu ngồi một góc, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc nhìn Gia Cát Minh Nguyệt một cái. Sự rung động trong lòng hắn từ bén rễ, nảy mầm rồi đâm chồi, nở hoa nhưng hôm nay lại không thể kết trái mà chỉ còn lại sự điêu linh, tàn úa. Trải qua chuyện lần này, cuối cùng, hắn đã minh bạch, hắn và nàng là không thể nào. Khoảng cách giữa bọn họ giống như lạch thiên*( rãnh trời hay khoảng cách giữa trời và đất), càng ngày càng xa. Cho dù hắn liều mạng cũng không có khả năng theo kịp bước tiến của nàng.

Chuyện tình của thành Thương Phong đã kết thúc*. Nhưng trong lịch sử của thành Thương Phong, tên của Gia Cát Minh Nguyệt và mấy người bọn họ vĩnh viễn sẽ là điểm sáng rực rỡ nhất.

*nguyên văn : vẽ lên một dấu chấm tròn, dấu này nè “.”

Trong thành Thương Phong, mọi người đang khẩn cấp tu sửa, trên mặt mọi người đều hiện lên nét vui mừng sau khi sống sót sau tai nạn. Đoàn người Gia Cát Minh Nguyệt ở Mặc Sĩ gia tắm gội, dùng điểm tâm, sau đó liền ra ngoài xem xét tình trạng tổn thất của thành Thương Phong. Càng nhìn, Gia Cát Minh Nguyệt càng lo lắng, đối với Huyết Phong càng thầm hận không thôi. Khối u ác tính này đã sớm nên bị diệt trừ.

“ Gia Cát Minh Nguyệt!” Thời điểm đoàn người các nàng đang thấp giọng bàn bạc, một thanh âm thanh thúy vang lên.

“ Ừm.” Gia Cát Minh Nguyệt vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một thiếu nữ xa lạ đang nhìn nàng bằng ánh mắt sáng rực.

“ Trước kia, ta cho là ngươi chẳng qua có vận khí tốt, hiện tại, ta thu hồi lời nói của ta. Ngươi rất mạnh, các ngươi đều rất mạnh! Cám ơn các ngươi!” Trong mắt thiếu nữ lóe lên sự bướng bỉnh, quật cường, nhưng vẫn cắn răng nói cho xong những lời này.

“ A? Ngươi là?” Gia Cát Minh Nguyệt nghi hoặc nhìn thiếu nữ trước mặt, nàng biết người này? Sao nàng hoàn toàn không có chút ấn tượng nào?

“ Ngươi!” Thiếu nữ giậm chân, trừng Gia Cát Minh Nguyệt một cái, lại nói, “ Gia Cát Minh Nguyệt, một ngày nào đó, ta sẽ vượt qua ngươi.” Nói xong, thiếu nữ lật đật chạy đi xa, chỉ còn chừa lại cho bọn họ một bóng lưng.

“ Nàng là ai vậy?” Gia Cát Minh Nguyệt quay đầu hỏi Mặc Sĩ Thần và Tiết Tử Hạo. Ngược lại, nàng không hỏi Lăng Phi Dương, bởi hắn lại càng không biết.

“ Ngươi còn nhớ rõ lần lịch luyện đầu tiên của chúng ta không, tiểu tổ chúng ta đạt giải nhất đi lên lĩnh thưởng ấy?” Tiết Tử Hạo cười rộ lên, giúp Gia Cát Minh Nguyệt nhớ lại.

“ Nhớ rồi, học viện Bạch Vũ keo kiệt chết đi được, đồ vật ban thưởng chẳng có gì dùng được.” Gia Cát Minh Nguyệt nhíu mày trả lời.

Mặc Sĩ Thần nhịn không được cười rộ lên, Gia Cát Minh Nguyệt vẫn không bắt được mấu chốt của chuyện này.

“ Minh Nguyệt, ngươi còn nhớ lúc ngươi đi lên lĩnh thưởng có người trừng ngươi không?” Mặc Sĩ Thần vui vẻ, cũng giúp Gia Cát Minh Nguyệt nhớ lại.

“ A! Ta nhớ ra rồi! Có nữ sinh nhìn ta khinh thường. Chẳng hiểu tại sao!” Cuối cùng, Gia Cát Minh Nguyệt cũng nhớ ra.

“ Chính là nàng. Nguyễn Thủy Tâm, thiếu nữ thiên tài của thành Thương Phong, mười tuổi đã có thể triệu hoán ma sủng. Mặc Sĩ Thần gật gù đắc ý nói: “ Trước đây ta cũng cho rằng nàng là thiên tài, nhưng mà, ta nghĩ hiện tại ta cũng là thiên tài, chúng ta đều là thiên tài.” Lời này cũng không phải là giả, nếu Mặc Sĩ Thần vĩnh viễn ở trong cái thành nhỏ này, tầm mắt vĩnh viễn không được mở rộng, dĩ nhiên chính là, ếch ngồi đáy giếng. Cũng sẽ cảm thấy, cô gái kia đúng là một thiên tài.

“ A, là nàng sao.”

Lúc này Gia Cát Minh Nguyệt đã nhớ ra, nàng nhìn theo bóng lưng đã đi xa của Nguyễn Thủy Tâm hô to, “ Vậy ta chờ ngươi vượt lên trên ta, sau này thành Thương Phong có chuyện gì, ngươi trấn giữ nha.”

Bước chân của Nguyễn Thủy Tâm hơi chậm lại, quay đầu nhìn Gia Cát Minh Nguyệt một cái thật sâu, sau đó gia tăng cước bộ rời đi. Kỳ thực, trong lòng Nguyễn Thủy Tâm đang vô cùng phức tạp. Trước đây, Gia Cát Minh Nguyệt chính là một phế vật, nàng hoàn toàn không để vào mắt. Trước đây, tác dụng của Gia Cát Minh Nguyệt ở học viện Bạch Vũ chỉ là chuyện cười trong lúc trà dư tửu hậu. Bê bối của các thế gia trong kinh thành, mọi người đều thích bàn tán say sưa. Nàng cũng từng nghĩ như vậy. Thế nhưng, khi Gia Cát Minh Nguyệt chậm rãi tỏa ra hào quang rực rỡ, nàng biết mình sai rồi. Nàng đố kỵ, ghen ghét, cả không cam lòng nữa. Luôn cảm thấy tất cả những chuyện đó đều là giả, tất cả đều là giả dối. Người như nàng ta làm sao có thể đạt được thành tựu như vậy, làm sao có thể may mắn như vậy, được hai đại cự đầu thu nhận làm đồ đệ. Trong lúc lòng ghen tỵ và không cam lòng ngày càng lớn, thành Thương Phong lại xảy ra chuyện. Người xuất hiện cứu bọn họ lại chính là người bọn họ vẫn coi thường, cười nhạo, Gia Cát Minh Nguyệt! Trong chiến đấu, nàng cường hãn như vậy, chói mắt như vậy. Hào quang của nàng thực làm người ta đau mắt. Nàng hoàn toàn bỏ qua suy nghĩ so tài với Gia Cát Minh Nguyệt. Bởi vì nàng biết, nàng vĩnh viễn không phải là đối thủ của nàng ấy. Nàng cũng muốn trở nên mạnh mẽ, nàng cũng muốn bảo vệ gia viên của mình, bảo hộ người nhà của mình. Cho nên bây giờ, nàng lấy Gia Cát Minh Nguyệt làm mục tiêu, nỗ lực tu luyện!

“ Minh Nguyệt, ngươi đang cổ vũ hay là khiêu khích vậy?” Mặc Sĩ Thần gãi gãi đầu.

“ Đương nhiên là cổ vũ.” Gia Cát Minh Nguyệt rất nghiêm túc trả lời.

“ Ta thấy khiêu khích nhiều hơn là cổ vũ đó.” Tiết Tử Hạo ngẩng đầu nhìn trời, chớp mắt nói.

“ Đồng ý.” Mặc Sĩ Thần gật như gà mổ thóc.

“ Năng lực biểu đạt của ta kém vậy sao?” Gia Cát Minh Nguyệt nhíu mày.

“ Sao thế được, Minh Nguyệt cái gì cũng là tốt nhất.” Mặc Sĩ Thần chân chó nói.

Gia Cát Minh Nguyệt cong môi nở nụ cười. Nàng không biết rằng, chính lời nói vô tâm của nàng hôm nay, tương lai đã tạo ra cho thành Thương Phong một người thủ hộ cường đại.

Lăng Phi Dương từ đầu đến cuối đều cúi đầu trầm mặc, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Không bao lâu sau, có một đội Cấm vệ quân hàng ngũ chỉnh tề chạy tới trước mặt đoàn người Gia Cát Minh Nguyệt. Thống lĩnh Cấm Vệ Quân chạy ở phía trước, nhìn thấy Gia Cát Minh Nguyệt trịnh trọng chào một cái.

“ Gia Cát tiểu thư, Hoàng thượng có chỉ, mời ngài mau chóng hồi kinh.” Thống lĩnh Cấm vệ quân cung kính nói với Gia Cát Minh Nguyệt. Trong lòng hắn vô cùng cảm thán vị thiếu nữ này, vốn là con gái tư sinh không được coi trọng, xú danh lan xa, thế nhưng hiện tại một bước lên trời, lại được hoàng thượng cưng chiều. Dựa vào thực lực cùng tư chất của nàng, sợ rằng càng ngày càng mạnh, càng ngày càng tiến xa. Đến lúc đó, Đan Lăng quốc liệu có thể giữ chân nàng?

“ Nhanh như vậy?” Gia Cát Minh Nguyệt sửng sốt một chút, nàng chợt hiểu ra, bởi vì Hoàng thượng lo lắng cho an nguy của nàng mới lệnh cho nàng lập tức trở lại kinh thành.

“ Đúng vậy, Gia Cát tiểu thư, xe ngựa đã chuẩn bị xong. Hoàng thượng muốn ngài hồi kinh ngay lập tức, còn có những đồng bạn của ngài nữa.” Thống lĩnh Cấm vệ quân cúi đầu thuật rõ mệnh lệnh của Hoàng thượng. “ Gia Cát tiểu thư yên tâm, chúng ta hồi kinh sẽ thả chậm tốc độ không để cho ngài phải cực khổ.”

Lời đã nói đến đây, Gia Cát Minh Nguyệt tất nhiên sẽ không chống lại mệnh lệnh của Hoàng thượng, người của thành Thương Phong lại càng không dám chống lại, mặc dù bọn họ rất muốn đoàn người Gia Cát Minh Nguyệt sẽ lưu lại một khoảng thời gian nữa để bọn họ cảm tạ thật tốt. Các lão sư và các học sinh Bạch Vũ học viện lại cực kỳ kiêu ngạo. Lần này tuyệt xử phùng sanh*, bốn người cứu tinh thì có đến ba người đều từng là đệ tử của Bạch Vũ học viện bọn họ a!

*tuyệt xử phùng sanh : tìm được đường sống từ trong cõi chết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.