Triệu Thị Quý Nữ

Chương 19: Tranh cãi



Ban đêm, rơi vào thâm trầm, trăng lưỡi liềm ẩn vào tầng mây để lại một mảnhtối đen. Gió mát thổi vào trong phòng thỉnh thoảng truyền ra tiếng ho khan, giống như là kiềm chế, lại một tiếng so với một tiếng càng khàn khàn.TriệuVăn Uyển nhân được tin tức lúc này đang chạy đến, trước khi đi đã hỏi thăm chuyện nhạc công biến mất, Bảo Thiền quay trở về nói vẫn chưa bị người phát hiện, trước khi người đến đã thông minh chạy trước, mới tính an tâm, nhưng lúc này trong lòng lại không có sức lực đi quản, nhìn bộ dạngTriệuNguyên Lễ suy yếu trong lòng áy náy không thôi, thầy thuốc đến xem bệnh bị liên lụy làm khổ không nhẹ.

Về toàn việc lớn nhỏ liên quan đến bệnh của đại ca, trong ngoài đều hỏi rõ ràng, nhưng người thầy thuốc này cũng chỉ là thầy thuốc bình thường, trị bệnh còn là đau đầu nhức óc, đi lại còn chịu không nổi, năm đó lão phu nhân thỉnh ngự y đến xem,TriệuNguyên Lễ khi đó còn đắm chìm trong thống khổ, không chịu để cho nhìn, sau lại cũng không giải quyết được gì.

Lão phu nhân thân mình không tốt, liền giao toàn quyền cho Diệpthịxử lý, bệnh đại ca như vậy không nói tốt nhưng vẫn còn được đi, chính là cũng nhanh nhẹn được, thầy thuốc thay đổi hết phương thuốc này đến phương thuốc khác, càng ngày càng kém, phương thuốc này cũng là mới đổi, Diệpthịthoạt nhìn để tâm, nhưng mời đến đều là lang băm, đại ca lại cứ không nguyện ý đi nói, làm cho lão phu nhân cùng phụ thân đều nghĩ thân mình hắn không được.

TriệuVăn Uyển trước đây đã nhìn ra, bệnh tìnhTriệuNguyên Lễ chính là đã kéo dài, nhất định qua không được mười năm, chỉ ở trong lòng suy nghĩ, nghĩ chờ cơ hội hỏi thử ở triều đại này có cái gì... diệu thủ thần y, nói không chừng đại ca có thể khôi phục.

“Đai công tử khí huyết hư nhược, thân thể lạnh lõe, gan và dạ dày nóng mạnh... căn bản là do đợt bệnh trước kia ảnh hưởng, như thế nào bổ dưỡng đều không đồng đều, phương thuốc này của lão phu chỉ trị được phần ngọn không trị được phần gốc, chiếu theo quy luật, uống không được bao lâu thời gian lại không có tác dụng,” Nguyên thầy thuốc nói, bút trên tay lưu loát viết xuống phương thuốc, đưa cho Tuyết Nhạn nhịn không được cảm thán nói.

TriệuVăn Uyển nghe vậy, con ngươi ảm đạm, thuốc uống lâu thân thể cũng sinh ra miễn dịch, phương thuốc không ăn nhập gì như vậy cũng chỉ là kéo dài. Nếu không phải mình thỉnh cầu, đại ca cũng không chống đỡ thân mình.....TriệuVăn Uyển càng nghĩ càng tự trách, không rên một tiếng mà ngồi ở bên giường, hốc mắt chậm rãi đỏ.

Một bàn tay lạnh lẽo cầm lấy tay của nàng,TriệuVăn Uyển nâng mắt, chống lại tầm mắt ôn hòa hiền hậu củaTriệuNguyên Lễ, nhịn không được chóp mũi cay cay, một tiếng ‘đại ca’ kèm theo nức nở.

“Không trách ngươi, là chính ta không chịu thua kém.”TriệuNguyên Lễ cười yếu ớt trấn an nói “Khụ khụ...Tuy rằng bệnh, chính là ta thực sự cao hứng, đã lâu....khụ khụ đã không cao hứng như thế.”

“Đai ca.”

“Văn Uyển đừng sợ, ta không có việc gì, chính là hôm nay mệt mỏi, nghỉ ngơi một chút sẽ tốt.”TriệuNguyên Lễ nói xong, dường như chống đỡ không được liền chậm rãi nhắm mắt lại, chính là vẫn nắm tay nàng, vẫn liên tục không dứt mà truyền tới sức mạnh an tâm.

TriệuVăn Uyển hít hít mũi, đem tay hắn để vào trong chăn, cẩn thận kéo tốt, cửa sổ ban đầu thông gió cũng khép lại, chỉ để lại đủ khe hở. SợTriệuNguyên Lễ phát sốt nhiệt độ không giảm, lại để cho Tuyết Nhạn để một khối băng trong chậu, tẩm ướt khăn tay, để cho người luân phiên thay khăn tay để lên trán choTriệuNguyên Lễ.

Sáng sớm hôm sau, cánh cửa phát ra một tiếng động chi nha,TriệuVăn Uyển ghé vào bên giường phản xạ có điều kiện thẳng đứng lưng, mắt buồn ngủ mơ hồ nhìn về phía cửa.

Tuyết Nhạn bưng đồ rửa mặt, tay chân nhẹ nhàng mà buông xuống, sợ đánh thức vị ở trên giường, hạ thấp thanh âm nói “Đại thiếu gia đã bớt nóng, tiểu thư cũng nên rửa mặt trờ về trong viện nghỉ ngơi thôi?”

TriệuVăn Uyển đưa tay ra kiểm tra trán củaTriệuNguyên Lễ, quả nhiên đã bớt sốt, ước chừng là do hương liệu ngưng thần trong phòng,TriệuNguyên Lễ ngủ được có chút an ổn, khuôn mặt trắng bệnh hù dọa người cũng khôi phục.

“ Trong viện này của Đại ca quá vắng vẻ, mấy ngày này ngươi ở chỗ này hỗ trợ chiếu cố, chờ ta đi chỗ tổ mẫu nói nói, điều động người đến nơi này hỗ trợ.”TriệuVăn Uyển ngáp một cái, phân phó nói.

“Vâng, tiểu thư.” Tuyết Nhạn lưu loát trả lời.

Bên ngoài sắc trời đã sáng rõ, cùng vang lên âm thanh ồn ào nhức óc làmTriệuVăn Uyển ở trong phòng nhíu mày, nghe thanh âm ngăn cản củaTriệuTrung ở ngoài cửa, sắc mặt trầm xuống, ra phòng ở.

“Này mới sáng sớm đã cãi nhau, là cố tình không muốn cho đại ca nghỉ ngơi thật tốt.”TriệuVăn Uyển vừa bước ra khỏi cánh cửa, ngăn cách người đứng ở bên ngoài đón nhận tầm mắt tìm tòi nghiên cứu của người bên ngoài, dù vẫn chưa chuẩn bị nhưng vẫn ung dung mà chống lại, thanh âm nghiêm túc lạnh lùng nói.

“Tỷ tỷ này là có ý gì, Đại ca bị bệnh, bọn ta là có hảo ý tới thăm.”TriệuVăn Huyên đứng ở đầu tiện, đối mặt cùngTriệuVăn Uyển, bị người sau trừng, không tự nhiên mà rụt lui về sau, âm thanh lanh lảnh cũng không tự giác thu lại âm thanh.

TriệuVăn Uyển nhìn về phía sau nàng đi theoTriệuVăn Tuyết cùngTriệuNguyên Thụy, ngay cả hai đứa nhỏ của cô cô cũng trong đó, một đám người thưa thớt, bên trong đó có mấy người là thực tâm đến thămTriệuVăn Uyển nhưng là không rõ, nhưng nàng thật rõ ràng mục đíchTriệuVăn Huyên tìm đến đây.

“Tấm lòng tốt đối với đại ca ta xin lĩnh, chính là đại ca trước mắt thân mình không khỏe, không thích hợp gặp khách, các vị xin thỉnh quay trở về.”TriệuVăn Uyển vô tâm ứng phó bọn họ, nói thẳng.

“Chúng ta đều lo lắng đại ca, đều cũng đã đến đây, tỷ tỷ cho bọn ta nhìn một cái, cũng không phải đại sự gì mà, ngược lại như vậy ngăn trở, là vì sao?”TriệuVăn Huyên đứng ở trong đám người, châm ngòi nói.

“Chúng ta là đến xem biểu ca, ngươi đừng ngăn trở.”Lâm Thanh Việt kiêu ngạo nói to, tiểunữhài ở phía sau túm túm ống tay hắn, bị hắn dữ lại, nhìn về phíaTriệuVăn Uyển không tốt nói “Người nào không biết ngươi cùng biểu ca không hợp, ngươi ở đây không phải chiếu cố hắn, là ở hại hắn.”

TriệuVăn Uyển giận dữ ngược lại cười, tầm mắt thâm trầm dừng ở trên người Lâm Thanh Việt, rốt cuộc là ai nói cho đứa nhỏ này là nàng và đại ca không hợp? “Ta nếu như là nhất quyết không cho vào?”

“ Ta liền muốn vào xem một chút.” Lâm Thanh Việt không quan tâm tiến lên phía trước, đám ngườiTriệuVăn Huyên cũng theo đi lên mấy bước.

TriệuVăn Uyển hơi nghiêng thân mình ngăn cản “ Việt nhi, trong phủ này còn không phải do ngươi càn quấy” Khi nói chuyện ánh mắt cũng nhìn qua từng người, có thâm ý khác nói.

“ Ta… Ta đi nói cho tổ mấu.” Lâm Thanh Việt còn là một đứa nhỏ, bị ánh mắt miệtthịcủaTriệuVăn Uyển làm cho kích động, lập tức bùng nổ.

TriệuVăn Uyển lành lạnh cười, không để ý nói “Thỉnh.”

“Tỷ tỷ như vậy cũng quá không thông tình đạt lý.”TriệuVăn Huyên xem đúng thời cơ, ở một bên châm hỏa, dẫn mọi người đối vớiTriệuVăn Uyển để lại ấn tượng kém,

TriệuVăn Uyển một chút đè nén, quay lại chống lại tầm mắtTriệuVăn Huyên rõ ràng là vui sướng khi người gặp họa, vẫn chưa để vào mắt, ngược lại đối với đám người Hạ Tĩnh Viễn ở một bên, lần nữa mở miệng nói “Ta vẫn là câu nói kia, làm phiền các vị lo lắng, đại ca thân mình có bệnh nhẹ, không tiện gặp khách.”

TriệuVăn Huyên tựa hồ muốn xông lên,TriệuVăn Uyển thân mình lại cực nhanh ngăn cản, nắm cổ tay đem người đẩy ra.TriệuVăn Huyên ánh mắt khẽ biến mang theo một tia quỷ dị, dưới chân cố ý mềm nhũn, thất tha thất thểu ngã trên mặt đất, lập tức lê hoa đái vú mà ưm đứng lên, Hạ Tĩnh Viễn vội vàng đem người nâng dậy,TriệuVăn Uyển nhìn trong lòng cười lạnh một tiếng.

Các tiếng nghị luận khiến nàng lại phiền lòng, sợ đánh thức người bên trong, cuối cùng sắc mặt lạnh lùng, không chút khách khí mà đối vớiTriệuTrung bên cạnh phân phó “Hôm nay ta liền làm chủ việc này, ai cũng không cho vào.”

Lời này vừa nói ra, lại nhìn Trần Trung dáng ngườicao lớn đứng chắn ở cửa, ai cũng không tiến lên khiến cho người ta chán ghét, đều lắc đầu quay về, chính làTriệuVăn Uyển ương ngạnh để lại ấn tượng thật sâu trong lòng mọi người.

Hạ Tĩnh Viễn là người đi về cuối cùng, toàn thân mặc áo tơ mỏng màu xanh da trời, khuôn mặt màu nâu nhạt giờ phút này lạnh lùng, hiển nhiên đối vơi hành động củaTriệuVăn Uyển có chút bất mãn “TriệuĐai tiểu thư càn quấy, dáng vẻ ngang ngược ương ngạnh, Tĩnh Viễn hôm nay mở mang kiến thức.”

TriệuVăn Uyển hí mắt, ánh mắt dừng trên người hắn một lát, sau lại bình tĩnh không để ý mà dời đi, thật tình đối với người này không có cảm tình, cũng không muốn nhiều lời.

Người sau tự cho là châm chọc một câu, lại giống như đánh vào bông mềm, sức lực hoàn toàn không dùng được, cuối cùng cũng là nghiêm mặt giận dữ rời khỏi.

Trong viện khôi phục yên tĩnh,TriệuVăn Uyển day day cái trán có chút phình to, nhìn Tuyết Nhạn đi từ trong phòng đi ra, nói Đại thiếu gia tỉnh,liền trở lại vào phòng.

“Đại ca, bọn họ ầm ĩ tới ngươi.”

“Không có gì đáng ngại, tới thời điểm tỉnh mà thôi, ta cảm thấy tốt hơn nhiều, nhưng thật ra ngươi, chiếu cố ta cả đêm giờ quay về nghỉ ngơi thôi.”TriệuNguyên Lễ thanh âm vẫn có chút suy yếu, lúc này đánh giáTriệuVăn Uyển thần sắc mệt mỏi, cổ họng nói liền khô.

“Ta không sao, nếu đại ca tỉnh, Tuyết Nhạn bảo Bách Linh làm điểm tâm nhẹ có lợi cho phổi để ta cùng đại ca ở nơi này dùng.”TriệuVăn Uyển vội vàng phân phó, ngheTriệuNguyên Lễ cố nén tiếng ho khan, nhíu chặt lông mày, đi theo Tuyết Nhạn ra ngoài.

Phòng bếp trong Thanh Phong Cư sắp xếp ở hậu viện cách đây không xa, một gian nho nhỏ, gần đây doTriệuVăn Uyển chịu khó đi qua, nên người ở khố phòng đưa nguyên liện nấu ăn cũng tiện thể đưa một phần sang bên này, hiện giờ không hề thiếu thốn, quả lê nhỏ, nấm tuyết chuẩn bị đầy đủ.

TriệuVăn Uyển nhớ lại phương pháp làm mứt lê nấm tuyết, đang muốn bước vào phòng bếp, một mùi vị thuốc đông y xông vào mũi, người nấu thuốc tinh thần phải cực cao,TriệuVăn Uyển bước chân dừng một chút, nhìn vào bên trong, vừa vặn thấy được bóng người cho vào trong nồi nấu thuốc những thứ gì.

“Đinh Hương.”

Thân mình gầy yếu đứng ở bên cạnh bàn bếp bỗng nhiên run lên, một trận luống cuống tay chân, làm như bị dọa không nhẹ, vội vàng nhét cái gì vào bên dưới ngọn lửa trong bếp, trở lại cấpTriệuVăn Uyển hành lễ “Đại tiểu thư.”

TriệuVăn Uyển nhíu mày, bất động thanh sắc “Sao kinh hoàng như vậy?”

“ Hồi bẩm tiểu thư, nô tì nhất thời thất thần, tiểu thư đột nhiên lên tiếng liền…” Đinh Hương khó khăn nói.

TriệuVăn Uyển nhìn nàng sắc mặt tái nhơt, vẻ mặt chột dạ, tất nhiên là không tin nàng, nhưng biết là có hỏi cũng không được cái gì, đơn giản đi qua người, đi đến bên cạnh bàn bếp, bắt tay vào làm mứt lê nấm tuyết.

“Tiểu thư để nô tì làm thôi.” Đinh Hương gặpTriệuVăn Uyển không tiếp tục hỏi, cảm thấy tránh được một kiếp, nhiệt tình tiến lên phía trước nói.

TriệuVăn Uyển có thâm ý khác mà nhìn nàng một cái, có ý khác mà mở miệng “ Đồ ăn của đại ca phải cẩn thận, ta tự mình làm mới yên tâm.”

Đinh Hương nghe được hồ đồ, gật gật đầu, tiếp tục trông nom thuốc trên bếp lò. Nấm tuyết rửa sạch ngâm trong nước cho mềm cùng miếng lê cho vào nồi, thêm lượng nước vừa phải cho vào nấu, chờ nấm tuyết mềm nhũn, nước sệt sệt cho vào mấy khối đường, sau khi hòa tan cho ra bát.

TriệuVăn Uyển thời điểm làm xong, liền bưng chén thuốc để cùng một chỗ, nghĩ muốn bắt tay làm đối với Đinh Hương nói “Ta bưng cùng đi qua luôn, ngươi đi Trúc Tương Phi Uyển thúc giục Bách Linh, tay chân quá chậm.”

“Vâng, tiểu thư.” Đinh Hương không tình nguyện mà đáp ứng, trước khi đi còn nhìn chén thuốc trên khay vài lần.

Chờ bóng dáng Đinh Hương đi xa,TriệuVăn Uyển đưa mứt lê nấm tuyết choTriệuTrung, chính mình thì tìm cái dụng cụ đựng thuốc hướng đến chỗ Nguyên đại phu đi đến.

Hướng bắc Quốc Công phủ, gian nhà độc lập trong phủ, trên khung giá phơi dược liệu, một số dược liệuTriệu Văn Uyển nhận không ra, tiểu đồ đệ của Nguyên đại phu thừa dịp trời nắng, cầm sách thuốc cùng nhau phơi nắng, nhìn thấyTriệuVăn Uyển vội vàng vào trong hướng vào trong thông báo sư phụ.

Nguyên đại phu lúc trước bịTriệuVăn Uyển làm khổ còn lo lắng, lúc này người tìm đến cửa, đáy lòng có chút hoảng, người sau cũng không nói lời vô nghĩa, cầm cái dụng cụ đựng thuốc để xuống trên bàn, ý bảo hắn nhìn.

“Đây là lão phu cho Đại thiếu ra viết phương thuốc” Nguyên đại phu ngửi được mùi thuốc đông y quen thuốc mà nhận thức ra, nhưng sau đó sắc mặt liền thay đổi “Không đúng… bên trong có dư ra một vị thuốc, chè đỏ Kỳ Môn cùng băng giám (chỗ này ta cũng chịu k biết dịch có đúng vị thuốc hay k, mn thông cảm) cùng một chỗ, này… Này nếu liều lượng nhiều hơn một chút sẽ uy hiếp tính mạng Đại thiếu gia! Lão phu tuyệt đối sẽ không xảy ra sai lầm này.”

TriệuVăn Uyển nghe vậy nheo lại mắt, suy đoán trong lòng không sai, con ngươi thoáng chốc chuyển sang thâm trầm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.