Triệu Thị Quý Nữ

Chương 30: Tâm tư



Triệu Văn Uyển mang người về an bài người đó ở trong phòng dành cho khách nữ, ở ngay bên cạnh phòng Lâm phu nhân trước kia ở lại làm khách trong phủ, đúng lúc Lâm phu nhân vừa đi, trong viện liền trống không, Tây Bình Hầu phu nhân dọn vào trong uyển lão phu nhân làm bạn, cùng một chỗ với Hạ Tĩnh Viễn.

Nguyên đại phu đến đây nhìn người, nói là mệt mỏi và hoảng sợ gây nên, cũng không lo ngại. Triệu Văn Uyển sau khi biết được phủi tay đứng dậy rời đi, chỉ ném cho Hạ Tĩnh Viễn một câu, làm cho hắn xử lý đám người cất bước rời đi, sau đó cũng không quan tâm.

Trong phủ có thêm một nữ tử xinh đẹp không rõ lai lịch, tự nhiên cũng liền thảo luận nhiều hơn, Hạ Tĩnh Viễn là một trong số những người mang người trở về, không thể không đối với nàng có trách nhiệm.

“Biểu thiếu gia, lại đây nhìn Mục cô nương?” Lục Vân được sai đến trong viện chiếu cố nhìn bóng dáng cao lớn trong phòng, hành lễ nói.

Hạ Tĩnh Viễn có chút xấu hổ, hắn một cái nam tử thường xuyên ra vào rất không thích hợp, Triệu Văn Uyển lúc ấy lại cứ bỏ đi, quả thật khiến hắn trong ngoài không đúng “Mục cô nương đã tỉnh chưa?”

“Biểu thiếu gia đến không đúng lúc, mới vừa rồi còn tỉnh, chính là kêu đau đầu, vừa uống thuốc lúc này đã ngủ rồi” Lục Vân trả lời.

Hạ Tĩnh Viễn Văn vuốt cằm, để nàng đi, chính mình ở trong sân có chút đau đầu mà gãi gãi đầu, thời gian ba ngày, hắn chạy bốn lần, bốn lần đều không khéo như vậy, vốn là tính toán chờ nàng tỉnh dậy tống nàng đi, cái này còn phải đợi.

Trong phòng, cô gái mở nửa cánh cửa sổ đối diện với đình viện, một đôi con ngươi luôn nhu tình như nước mơ hồ mang theo làm nũng, đem bóng dáng người nọ thu vào trong mắt. Trên bàn có mấy cái chén bạch ngọc cùng hai lư hương kì lân đã sớm tắt khói, chỉ từ từ tỏa ra như có như không mùi hương, nữ tử vốn nên nằm nghỉ ngơi lúc này lại ngầm ở bên cửa sổ, trộn đánh giá.

Cao gầy, vai rộng eo hẹp rất cường tráng, mặc dù giờ phút này đưa lưng về đây, nàng cũng có thể miêu tả được gương mặt tuấn tú.

Chờ bóng dáng trong viện rời đi, Mục Lan Yên mới thu hồi tầm mắt, trên gương mặt trắng nõn hiện lên nhàn nhạt rạng mây hồng, con ngươi thâm trầm, lưng thẳng ngồi xuống, bày ra giống như u lan, giống như điệu bộ tiểu thư thế gia tao nhã nhấp một ngụm nước trà trong chén, lập tức đối với cái chén tinh xảo nhìn đi nhìn lại, khóe miệng nhếch lên nhợt nhạt ý cười, thì thào mở miệng làm như nói cho mình nghe “Lần này đến kinh thành quả thật là đúng đắn.”

Nhưng mà nghĩ đến đêm đó mình mạo hiểm, sắc mặt tái nhớt vài phần, đầu ngón tay bóp chặt mép chén, nếu sau đó không có gặp kỳ ngộ tốt, chính mình thiếu chút nữa là rơi vào trong tay tên đầu heo não tàn kia rồi, vừa nghĩ đến người nọ khi đó nhìn mình bằng ánh mắt dơ bẩn, lúc này còn cảm thấy ghê tởm, hắn loại thô bỉ há có thể xứng thượng bản thân, ông trời cho nàng dung nhan này, cũng không phải để cho nàng bị loại người ghê tởm này giày xéo.

May mà ông trời như trước đối với nàng không tệ, vẫn là cho nàng tìm được cơ hội…..

Định Quốc Công phủ uy phong lẫm liệt, rường cột chạm trổ tráng lệ, phú quý xa hoa như vậy nàng chỉ có thể ở trong mơ mới có thể nhìn thấy.

Lúc này bản thân ở trong đó, đáy lòng thực sự có vài thứ bắt đầu rục rịch, nàng vì cái gì mà đến kinh thành, nàng cùng cha mẹ nuôi giở giọng ầm ĩ, không phải là chịu đủ ngày tháng khổ cực ở nông thôn, nghĩ đến cuộc sống của người bên ngoài, huống hồ trong thị trấn những người đến cầu thân nàng toàn loại phẩm chất không phù hợp, bọn họ lại cứ cảm thấy tốt vô cùng.

Tầm mắt hạ xuống, trước mắt là một cái bàn gỗ đơn giản, trên mặt bàn mài lại vô cùng trơn bóng, đúng lúc chiếu ra khuôn mặt nữ tử, rạng rỡ như minh châu, trắng trẻo xinh đẹp khiến người say mê, dáng người uyển chuyển, khắp nơi lộ ra bộ dáng thùy mị hơi thở làm nũng động lòng người, lông mày khéo léo liếc mắt đều động lòng, dung mạo ngây ngô uyển chuyển hàm xúc bậc này, thế gian quả ít có, bất đồng với vẻ đẹp của Triệu Văn Uyển khí chất mạnh mẽ hơn người, của nàng xinh đẹp tuyệt trần mang theo uyển chuyển hàm xúc, trả lời còn ngừng nghỉ, càng có thể làm chon nam nhân mê muội.  (theo ta vẻ đẹp của Uyển tỷ giống như nữ hoàng vậy cao ngạo và quyến rũ còn bà cô này là bạch liên hoa kiểu mà ta chúa ghét)

Mục Lan Yên sờ gò má mình, thần sắc có chút hoảng hốt, một lát, trong mắt lại xoay chuyển hiện lên linh quang, hiện lên một ý cười đắc ý, nàng nhất định phải xứng với nam nhân tốt nhất thế gian.

Nguyên vốn tưởng rằng liền gặp gỡ….

Trong đêm đó, công tử cẩm ý hoa phục bảo vệ trước mình, chứa thần sắc lạnh lùng, cao quý không thể xâm phạm, cùng với người si tâm vọng tưởng nàng đúng là một trời một vực.

Nàng khó có được ái mộ, nhưng như thế nào lập tức lại biến thành thân phận nữ nhân! Mục Lan Yên rất nhanh liền nắm chặt lược gỗ thần sắc trên mặt thay đổi, chuyển từ đỏ thành xanh.

Vì nam tử nàng ái mộ, nàng cố ý giả bộ bất tỉnh trong ngực hắn, một đường lo lắng, không dám để lộ mỗi một câu lời nói sai lầm, nhưng người bên ngoài kia một tiếng Đại tiểu thư cùng biểu thiếu gia làm cho thân mình nàng cướng ngắc, vốn tưởng là công tử Định Quốc Công phủ, vào cửa không bao lâu liền thành Đại tiểu thư, này đả kích đối với Mục Lan Yên một lòng theo đuổi dựa dẫm nhưng là không nhẹ, huống chi một cái nam tử như thế biến thành nữ nhân, mỹ mạo kinh diễm không thua kém nàng, làm sao có thể chịu được một cái nữ tử như thế tồn tại.

Nếu là nam tử, ân cứu mạng lấy thân báo đáp cũng thì thôi, nhưng đổi lại là nữ tử, như thế nào cho phải?

Huống hồ hiểu được Định Quốc Công phủ xa hoa, nàng như thế nào còn muốn rời đi, liền lấy cớ đau đầu kéo dài, Đại tiểu thư kia nàng chư từng gặp qua, nhưng biểu thiếu gia kia nàng nhìn thấy mấy lần, nghe nói là người Tây Bình Hầu phủ, bộ dáng gia thế cũng không kém đi, này liền nằm trong danh sách của nàng.

Cân nhắc tương đối lâu, Mục Lan Yên trong lòng liền quyết định, chờ đợi Hạ Tĩnh Viễn tới cửa lần nữa

************

Trong khuê phòng Trúc Tương Phi Uyển, một chén nhỏ hoành thánh, mấy viên cá mập mạp, nằm ở giữa bát canh nóng, bên trên còn có sợi thịt gà cùng vụn hành tươi. Triệu Văn Uyển bưng lên, chậm rì rì ăn, trên bàn còn có một đĩa điểm tâm chiên vàng óng ánh, nhìn kiểu dáng giống như quả chuối, nhưng hương vị đầu tiên cũng là vị bí đỏ, lại cắn một miếng liền ăn đến gạo nếp và đậu đỏ, bắt đầu ăn có chút nóng, nhưng nóng hầm hập buổi sáng mát mẻ ăn lại có chút thoải mái.

Bách Linh nấu ăn thật tốt, còn rất có sáng ý, đem gạo nếp cùng đậu đỏ nấu chín sau trộn lại với nhau nặn thành viên, tạo thành một cái đường dài, sẽ đem hấp bí đỏ mềm rồi trộn với mật ong nặn viên, bọc với đậu đỏ cùng gạo nếp, tạo thành bộ dáng cong cong như quả chuối rồi cho vào nồi hấp, rất là mỹ vị.

Triệu Văn Uyển dùng qua cơm sáng, gọi Bảo Thiền hỏi “Cô nương kia còn ở phòng ở phòng phía tây không?”

“Vẫn ở, biểu thiếu gia đi qua mấy lần đều không gặp người, nói cô nương kia còn yếu, dự tính còn phải dưỡng hai ngày.” Bảo Thiền nghĩ đến người ta đồn hai ngày nay, nhịn không được lắm miệng nói “Tất cả mọi người đều truyền nhau biểu thiếu gia có mới nới cũ, coi trọng vị cô nương kia.”

Triệu Văn Uyển nghe vậy sửng sốt, nghĩ đến hai ngày này thanh tĩnh, cong cong khóe miệng, kể từ đó, làm cho người ta ở lại mấy ngày cũng không sao.

Bên kia Hạ Tĩnh Viễn mấy ngày liền không dễ chịu, thân phận hắn vốn là làm khách, chờ qua ngày cầu Chức Nữ liền cùng mẫu thân cùng rời đi, cũng không biết Triệu bá bá có hay không cố ý, cứng rắn, giữ lại hắn ở lại mấy ngày. Mỗi lần thấy Triệu Văn Uyển nhìn hắn lộ ra ý cười ý vị thâm trường, cùng với tầm mắt của hạ nhân, da mặt hắn không có dày như Triệu Văn Uyển hoàn toàn chịu không nổi.

Kiên trì lại chạy đến phòng phía tây Hạ Tĩnh Viễn lần này quyết tâm tiễn người rời đi, cùng lắm thì đưa nhiều bạc chút là được.

Chỉ là một chuyến này đi nhưng thật ra ngoài dự liệu của hắn thuận lợi, được Lục Vân mời vào trong phòng ở, liền nhìn thấy nữ tử kia ngồi ở sau đại sảnh, nghỉ ngơi mấy ngày thần sắc tốt hơn nhiều, nhấc lên ấm trà tỉ mỉ rót ly trà, này động tác của nàng làm cực kì tao nhã.

Chờ Lục Vân tới gần, mới hậu tri hậu giác phát hiện trong phòng có thêm một người, tầm mắt khó khăn chống lại Hạ Tĩnh Viễn, dẫn theo một chút bộ dáng bối rối như con thỏ nhỏ, theo sau từ từ đứng lên, dịu dàng thi lễ nói “Hạ công tử.”

Hạ Tĩnh Viễn bị tầm mắt kia nhìn, tinh thần có chút hoảng, nghe được thanh âm trong veo khéo léo của nữ tử theo bản năng đáp lại câu “cô nương không cần khách khí”, mới không làm mất phong thái. Lục Vân nhìn thấy một màn này buông xuống đầu che miệng cười nhẹ một tiếng, nói câu không quấy rầy liền lui ra ngoài, Hạ Tĩnh Viễn vội vàng giữ lại không kịp, chỉ có thể nhìn tiểu nha đầu vẻ mặt bát quái phấn chấn mà chạy vội ra ngoài.

Không khí trong phòng lập tức im lặng xuống, Hạ Tĩnh Viễn hơi có chút không được tự nhiên mà ho nhẹ một tiếng, tìm đề tài nói “Cô nương thân mình đã tốt chưa?”

“Được công tử chiếu cố, đã tốt hơn nhiều.” Mục Lan Yên mời hắn ngồi xuống, để một chén không trước mặt hắn, từ từ rót nước trà vào, theo động tác lộ ra cánh tay trắng nõn, trang sức vòng ngọc màu xanh, càng hiện lên thon dài trắng trẻo.

Hạ Tĩnh Viễn theo bản năng mà rời tầm mắt đi chỗ khác, đang muốn nói thẳng mục đích hôm nay đến, chợt nghe nữ tử như trước ôn nhu yếu ơt mà mở miệng “Ngày ấy không phải công tử cứu giúp, Mục Lan Yên chỉ sợ bây giờ không còn mặt mũi mà sống trên đời.”

“Cô nương nói sai rồi, biểu muội thiện tâm không thể nhìn kẻ ác ức hiếp kẻ yếu, cô nương nên cảm tạ nàng mới đúng.” Hạ Tĩnh Viễn cũng nhớ tới tình cảnh ngày đó, câu nói hai người không có ăn khớp như thế, nếu để cho Triệu Văn Uyển nghe thấy lời nói của hắn, không hề ngoài ý muốn mà thưởng cho hai người nọ ánh mắt xem thường.

Mục Lan Yên nhìn thấy khi hắn nhắc tời người nọ hiện lên đường cong nhu hòa, che dấu cảm xúc bên trong con ngươi, nói tiếp “ Mục Lan Yên một mình đến kinh thành tìm người thân, không lường trước được người thân đã mất,  không có nơi nương tựa, còn suýt chút nữa…” Nói xong âm thanh liền nghẹn ngào.

Hạ Tĩnh Viễn thứ nhất không có biện pháp là đối với nữ tử yếu đuối, hơn nữa lại khóc, lại càng đau đầu “Cô nương đừng đau lòng, quê hương còn có người thân, ta phái người đánh xe ngựa đưa cô nương về.”

“Ta vốn là nữ nhi Mục gia khi đó là thương nhân ở Lịch thành, sau đó gia cảnh sa sút, phụ thân nhiễm bệnh hiểm nghèo mất đi, gia sản bị hai gã người hầu ác độc chiếm đoạt, chứa không được ta, làm mối cho ta với phú thương làng bên làm vợ bé, ta không muốn chịu nhục nhã này, thu thập hành lý suốt đêm trốn thoát tìm đến ông ngoại ở kinh thành làm nơi nương tựa, chính là…không nghĩ tới ông ngoại sớm mất, hiện tại chỉ có mình ta lẻ loi một mình.” Mục Lan Yên làm như nhắc đến chuyện thương tâm, tuyến nước mắt giống như bị chặt đứt từng hạt từng hạt rơi xuống, khóc thực sự điềm đạm đáng yêu.

Hạ Tĩnh Viễn nghe vậy, nhìn bộ dạng lo lắng khóc hoa lê đẫm mưa, cũng là động lòng trắc ẩn.

“Tiểu nữ biết ở quý phủ quấy rầy nhiều ngày, ở lại không hợp lý, chính là tiểu nữ một nữ tử yếu ớt, ra cửa thật sự không biết đi đâu, tránh không được lại gặp phải tình cảnh nguy hiểm như hôm đó, cảm thấy sợ hãi, không biết nên như thế nào đối mặt, kéo dài đến nay” Mục Lan Yên lấy khăn tay lau nước mắt, nhu nhược lại hiện ra vài phần kiên cường nói “Hôm nay bề ngoài là thỉnh công tử đến uống tà tạ ơn, cũng là từ biệt, chung quy cũng không thể tư tâm của bản thân tiểu nữ, quấy nhiễu công tử.” 

Hạ Tĩnh Viễn chẳng biết tại sao miệng thở dốc, lời nói định nói ra lại sửa lại “Cô nương một mình ở bên ngoài không tiện, ta.. chờ ta nghĩ biện pháp.”

“Tiểu nữ cũng không biết như thế nào báo đáp ân tình của công tử.” Mục Lan Yên nghe vậy ngẩng đầu lên, cằm ngay ngắn động lòng người, hạt nước mắt như trân châu đọng lại một chỗ, hóa thành những giọt óng ánh trong suốt.

Hạ Tĩnh Viễn đã nói ra miệng, không ở lại lâu vội vàng đi Triệu Văn Uyển nghĩ biện pháp, biểu muội hẳn là thấy chết mà không cứu đi?

Trúc Tương Phi Uyển, Triệu Văn Uyển đem ghế dựa vào đình viện phơi nắng, có chút thanh thản, nghe thấy tiếng bước chân, vén lên mí mắt, chăm chú nhìn Hạ Tĩnh Viễn bộ dạng khó xử như có điều muốn nói, đơn giản lại nhắm mắt lại, nghĩ thầm cứ để hắn nghẹn chết.

Sau đó vẫn là Hạ Tĩnh Viễn không chịu nổi, đem tình hình thân thế của Mục Lan Yên nói ra, chớp mắt chờ mong mà nhìn Triệu Văn Uyển.

“Ý của ngươi là làm cho ta giúp đỡ và thu nhận?” Triệu Văn Uyển cầm một chén hạt lựu đỏ rực lên, một viên lại một viên cắn, đáy lòng cười nhạo, người ta đáng thương nàng sẽ thu nhận sao, người ngày đó càng đáng thương hơn đi, lại nói Quốc Công phủ này cũng không phải nàng làm chủ.

“Như thế tốt biết bao.” Hạ Tĩnh Viễn bày ra khuôn mặt tươi cười nói.

“Biểu ca chính là ngươi nghĩ làm cho nàng mang thân phận gì ở Quốc Công phủ. Nàng cùng Triệu gia không thân cũng chẳng quen, chúng ta có thể như thế nào? Làm khách? Đây chẳng qua là nhất thời. Nha hoàn? Như vậy chẳng phải ủy khuất  cô ngương người ta như hoa như ngọc sao.”

“Ách..”

Triệu Văn Uyển đột nhiên cười “Ta nhưng là có một chủ ý.”

“Cái gì?”

Nàng rõ ràng lưu loát nói “Từ xưa đến nay anh hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân đều lấy thân báo đáp, biểu ca không bằng thu nàng làm nhất phòng thê thiếp, chẳng phải vẹn cả hai bên, ta xem nàng sinh ra bộ dáng rất tốt, biểu ca có phúc khí thật tốt a.”

Hạ Tĩnh Viễn hơi hơi trố mắt, ngực bị kìm hãm “…” chẳng biết tại sao khi nghe câu nói kia lòng lại luống cuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.