Triệu Thị Quý Nữ

Chương 36



Triệu Văn Uyển cùng Mục Lan Yên hai người là từ sáng sớm hôm sau từ đội nhân mã của Lục vương gia hộ tống hồi phủ, Lục vương gia còn có chuyện phải xử lý, liền không có cùng đi. Trong xe ngựa Triệu Văn Uyển nhìn nữ tử vì mất máu nhiều sắc mặt càng lộ vẻ tái nhợt, ở trong hôn mê vẫn còn nhíu mày, trong mắt xẹt qua một  tia ánh sáng u ám.

Quả nhiên, nội dung vở kịch có chút khác biệt a.

Về đến trong phủ, Mục Lan Yên bị đưa đi Tây sương phòng tĩnh dưỡng, Triệu Văn Uyển lấy cớ đau đầu, ngăn trở những người coi trọng việc này, bản thân trở về phòng nghỉ ngơi, lưu lại Bảo Thiền chờ lão phu nhân hỏi.

Triệu Văn Uyển lạnh lùng nhìn, so sánh cùng kịch bản, một chuyến này chuyện Mục Lan Yên bị thương , có người đến hỏi thăm lại vẫn so ra kém nàng đau đầu. Cũng đúng, dù sao trước mắt thân phận còn không có hấp thụ ánh sáng, Mục Lan Yên dù nói như thế nào cũng là một người ngoài, lão phu nhân thu xếp một hai, trọng tâm vẫn là đặt trên người Triệu Văn Uyển, nghe xong nghĩ lại mà sợ.

Tuyết Nhạn nhớ kỹ cô nương buổi sáng ở hành cung vẫn chưa ăn sáng, trở lại trong phủ, khiến cho Bách Linh làm điểm tâm, bưng đi đến.

Triệu Văn Uyển lúc này thật muốn ăn, xoa cổ ngồi xuống bàn bên cạnh, mặt trên sợi thịt gà nóng hầm hập, màu nước trong veo, sợi mì chắc chắn, sợi thịt gà bên trên là xé từ thịt gà đã chín, kèm thêm một ít rau rửa sạch thái tốt, xanh trắng giao nhau, hương vị vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái.

Bên trong đĩa hai mặt bánh rán vàng óng ánh, mặt trên không lớn đặc biệt đẹp mắt.Cầm lên một cái nhẹ nhàng cắn, bên trong là đoạn nhỏ rau cần cùng trứng chim, ở ngoài tươi mát, mang theo hương vị đặc biệt, vỏ bên ngoài giòn xốp xốp,cùng với nhân bánh bên trong mềm mịn cũng không mềm nát, có thể nói là bổ sung cho nhau càng ngon.

Tuyết Nhạn thấy nàng không ngừng xoa cổ, nhìn nàng một đường đi đều xoa nhẹ, vẫn là nghĩ có phải hay không sái cổ, chợt nghe Triệu Văn Uyển dày đặc âm trầm mà cắn răng mở miệng.

“Đừng để cho ta biết người nào khốn khiếp ám toán ta, đánh lén sau lưng thật là tiểu nhân!”  Triệu Văn Uyển xoa cổ đau nhức, không cần nhìn cũng biết khẳng định là tím xanh.

Cố Cảnh Hành mới vào cửa bước chân cứng lại, chỉ hơi tạm dừng, sau đó giống như không có việc gì mà sải bước tiến vào, Phong Vu Tu đi theo phía sau cố gắng nhịn cười.

Bảo Thiền là vào cuối cùng, ánh mắt xin lỗi mà nhìn Triệu Văn Uyển, hiển nhiên là vì chính mình không ngăn người lại, cũng không dám cản trở.

Triệu Văn Uyển để bát xuống, tiếp nhận khăn tay lau khóe miệng, dù bận nhưng vẫn ung dung mà nhìn về phía hai người lễ phép chào hỏi “Lục vương gia, Phong công tử bình an, Tuyết Nhạn đi pha trà.”

Trên bàn cơm sáng đã mang xuống, thay một ấm trà hoa lài hương thơm thoang thoảng, ba người ngồi vây quanh bàn, trước mặt đặt một chén nước trà, hơi nóng mù mịt, Tuyết Nhạn đặt xuống ấm trà thối lui đến một bên, không hiểu sao cảm thấy không khí lúc này có chút cổ quái, chống lại tầm mắt Triệu Văn Uyển, hiểu ý mà dẫn Bảo Thiền lui xuống.

Sau khi người ngoài lui xuônó, Cố Cảnh Hành che miệng ra vẻ ho khan một tiếng, ánh mắt hướng về phía Phong Vu Tu sai khiến, Phong Vu Tu làm như không muốn làm theo mà tầm mắt nhìn trên ly trà di động, khóe miệng vừa kéo rất nhỏ không cho người khác nhìn thấy, bất đắc dĩ vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng nói “Đêm qua làm cho Triệu tiểu thư sợ hãi, bổn vương cùng….” Hắn nhẹ nhàng quét Cố Cảnh Hành liếc mắt một cái, mới tiếp tục nói “Cùng Phong huynh đã muốn giải quyết sự tình, cố ý mang theo ngự y lại đây nhìn tiểu thư một cái, ngươi nhưng còn có chỗ nào không thoải mái?”

Triệu Văn Uyển tinh tế đánh giá người trước mắt, khoảng hai mươi tuổi, một thân trường bào màu xanh đạm thêu hoa văn cây tùng, mắt đẹp mày sang, càng làm tăng thêm vẻ vô cùng tuấn tú, lúc giơ tay nhấc chân ẩn ẩn mang theo một cỗ phong độ của người tri thức, tăng thêm vài phần ý nghĩa văn nhã.

Tự nhiên chỉ là một cái chớp mắt, tầm mắt Triệu Văn Uyển liền dời đi, đoan trang mà xa cách mà đáp “Lục vương gia lo lắng, Văn Uyển không ngại.” Nhìn đến ngự y ở bên ngoài chờ bộ dáng là một nam tử trung niên, hơi hơi cúi đầu, khóe miệng gợi lên một chút hình cung ý cười. Mục Lan Yên bị thương so với chính mình nghiêm trọng hơn, người này lúc này lại trực tiếp đưa đến chỗ này, nội dung vở kịch đã có lệch lạc, kết cục nàng chết thảm có phải hay không cũng sẽ…

Nhận thấy được Triệu Văn Uyển thất thần, Phong Vu Tu bị người nào đó bắt buộc giả bộ làm Lục vương gia chọn đúng thời cơ nhìn người bên cạnh nháy mắt ra hiệu, xem người sau bộ dáng thờ ơ, bỗng nhiên can đảm sinh ra ác ý, đối với Cố Cảnh Hành cười ác liệt, ngược lại đối với Triệu Văn Uyển giống như gió xuân nói “Triệu tiểu thư cứu bổn vương một mạng, có yêu cầu gì, chỉ cần bổn vương có thể làm được, nhưng không sao cả, cho dù là…” Hắn cố ý kéo dài lời nói, làm cho người ta hiểu lầm.

Phịch một tiếng tiếng vang đồ sứ rơi xuống bỗng nhiên vang lên, Triệu Văn Uyển hoàn hồn, tầm mắt nhìn theo nguồn gốc thanh âm nhìn đi qua, chỉ thấy "Phong công tử" một thân trường bào màu đen vạt áo thêu hoa sen màu xanh, một đôi con ngươi hẹp dài bên trong hiếm thấy có ánh sáng u ám, đạm mạc giải thích “Cầm không cẩn thận,”

Triệu Văn Uyển cũng sẽ không để ý, chỉ cảm thấy hai người này lạ lạ, nghĩ đến lời nói Lục vương gia, nếu lúc này muốn cái kim bài miễn tử không biết người ta sẽ nghĩ như thế nào, chi bằng trước khi xảy ra bán tốt một cái ân tình, về sau nếu thực đến bước kia, còn có thể đòi một cái nhân tình.

“Vương gia nói quá lời, Văn Uyển chính là làm việc mình nên làm, cũng không cầu hồi báo quá đáng, Vương gia có thể đến thăm đã là vô cùng ân đức .”

Phong Vu Tu có chút ngoài ý muốn, đương nhiên người bên cạnh hắn bất ngờ cũng không nhỏ, ban đầu vốn lo lắng nàng sẽ thừa dịp đưa ra cái yêu cầu quá phận, lại được một đáp án như vậy, Phong Vu Tu nhìn có chút sẽ có trò hay để xem, Cố Cảnh Hành mím môi mỏng, đáy lòng không thể nói rõ là cảm giác gì.

“Thực sự…không cần sao?” Phong Vu Tu giống như không từ bỏ ý định hỏi, đôi mắt hoa đào chớp chớp, lộ ra một tia bản tính.

Chính là Triệu Văn Uyển giờ phút này đối với thân phận người này tránh như rắn rết, tự nhiên không có tâm tình nhìn kỹ, tầm mắt mơ hồ lẳng tránh nói “Thực sự, Vương gia đêm qua cũng bị thương, nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thật tốt, không cần ở chỗ này của tiểu nữ lo lắng mà trì hoãn.”

Ngụ ý chính là đuổi khách? Này có bao nhiêu ghét bỏ Cố Cảnh Hành a…

Phong Vu Tu tự nhiên cũng sẽ nhận ra, người này không thích chính mình gần như là nhanh đuổi ra bên ngoài, ngược lại đối với Cố Cảnh Hành bên cạnh càng thêm ưu ái, trong mắt hiện lên ý nghĩ xấu.

“Vẫn nghe đến trên phố lời đồn, triệu tiểu thư dám yêu dám hận, đối với bổn vương…” Phong Vu Tu làm bộ như không có nhìn thấy tầm mắt giết người của Cố Cảnh Hành nhìn qua, để lại một nửa câu chuyện, hơi chờ đợi mà nhìn về phía Triệu Văn Uyển.

Triệu Văn Uyển không rõ lắm hắn nhắc tới việc này làm gì, bên cạnh còn có bắp đùi vàng tương lai của nàng ở đây, tự nhiên là phủ nhân sạch sẽ. Không mang theo do dự mà nhanh chóng nói “Vương gia cũng nói là trên phố, làm sao có thể là thật, ha ha.”

“…” Người được ái mộ theo trong lời đồn đen mặt.

Phong Vu Tu không dám lại trêu chọc người nào đó, liền cũng đi theo cười ha ha, ngăn lại đề tài, tán ngẫu một vài câu liền đưa ra cáo từ. Triệu Văn Uyển cầu còn không được, đứng dậy cung tiễn.

Ra Trúc Tương Phi Uyển hai người không nhanh không chậm mà song song đi, Phong Vu Tu bị hàn khí của người bên cạnh đông lạnh không nhẹ, chính là có thể nhìn thấy trên mặt người này hiện lên kinh ngạc ức chế không được trên mặt hớn hở, có phần không sợ chết mà mở miệng “Xem ra người ta cứu ngươi thật sự chính là trùng hợp.”

Cố Cảnh Hành bước chân dừng một chút, lại tiếp tục đi, thản nhiên nhìn hắn liếc mắt một cái, người sau trên cổ bỗng nhiên lạnh lẽo, theo bản năng mà lùi về phía sau “Kêu gào, ta đều giúp ngươi đến phần này, ngươi cũng không thể vô ơn mà giết người!”

“Nàng chán ghét ta, lại muốn cứu ta, quan tâm ta, là vì sao?” Cố Cảnh Hành buổi đêm hôm qua thu xếp mọi người từ nửa đêm, thẳng đến hừng đông mới đi xử lý sự tình, trong khoảng thời gian rảnh rỗi mới cảm thấy kỳ quái.

Hành tung của mình bị bại lộ, trừ bỏ vài người thân tín, chũng chỉ có ở chỗ Thái hậu đụng phải người Triệu lão phu nhân, để lộ tin tức cho Triệu Văn Uyển cũng không có gì kì quái, cũng không tin nàng đem tin tức nói cho người khác, nhưng ở thời gian kia xuất hiện, cũng không tránh khỏi quá mức trùng hợp, làm cho hắn không thể không nghĩ nhiều.

“Nói không chừng chính là ngươi nghĩ nhiều, nàng chính là như vậy thuận tay cứu.” Phong Vu Tu không rõ ràng lắm trong bụng hắn loan loan nhiễu nhiễu, vô tâm vô phế nói. “Bất quá chán ghét ngươi là sự thật, liền theo thái độ trước kia của ngươi người ta có thể muốn gặp ngươi cũng là có quỷ.”

“Lại nói, ta như thế nào cảm thấy nàng có chút thích ta?” Phong Vu Tu nhớ tới Triệu Văn Uyển đối với Phong Vu Tu giả cùng ‘Lục vương gia’ thái độ hoàn toàn khác nhau, không hiểu cảm thấy chính mình rất có hi vọng đùa nghịch.

Cố Cảnh Hành bỗng nhiên dừng bước, Phong Vu Tu phía sau tự mình đắc ý không có ngẩng đầu đi lên, mũi đụng phải cay cay, chợt nghe người nọ tự dát vàng lên mặt, lành lạnh mở miệng nói “Đó cũng là vì khuôn mặt này của gia.”

“…” Phong Vu Tu máu liền tắc nghẹn lại một chỗ, bị trình độ không biết xấu hổ của người trước mặt làm cho chấn động.

Cố Cảnh Hành thu được câu nói kia liền có chút không vui, dẫn đầu đi vào Tây sương phòng, trong lòng càng cảm thấy không thể đoán được Triệu Văn Uyển, lại cứ nổi lên lòng hiếu kỳ, trong lòng bị quấy nhiễu, cũng không biết rốt cuộc trong lòng nhiễu loạn cái gì.

Trong Tây sương phòng, đi theo Lục vương gia tiến đến người hầu khiêng hai thùng đồ vật này nọ đặt ở bên trong sảnh đường, bên trong đủ loại dược liệu quý báu cùng ban tặng đồ vật nữ hài tử trong nhà thích. Trong phòng còn có thanh âm người nói chuyện, hình như là nói về việc ai cứu tính mạng Lục vương gia, kèm theo Mục Lan Yên đứt quãng ho khan, nhưng cũng không giống như là ở tĩnh dưỡng.

Lục Vân nhìn hai người vào cửa nhanh chóng vào bên trong thông báo, Diệp thị cùng Từ thị đến thăm Mục Lan Yên dẫn đầu ra đón, phía sau còn đi theo Triệu Văn Huyên cùng Triệu Văn Tuyết, vốn là e ngại mặt mũi lão phu nhân đến đây thăm, lúc này nhìn Lục vương gia , mấy người trong lòng nổi lên tâm tư khác thường.

Mục Lan Yên biết Lục vương gia giá lâm, tự nhiên là không nghĩ bỏ qua cơ hội gặp mặt, giãy dụa muốn xuống giường nghênh đón, Lục Vân nóng vội, thỉnh hai vị vào phòng, cố kị nam nữ khác biệt, Phong Vu Tu chưa từng bước vào nội thất, Cố Cảnh Hành đi vào cũng đứng ở xa thản nhiên thăm hỏi một chút, đám người Diệp thị theo đứng ở phía sau lẳng lặng đứng.

Hai người đối thoại khách khí xa cách, quả thật không giống như là cùng ân nhân cứu mạng nói chuyện. Diệp thị tầm mắt dừng ở ba người trong lúc đó nhìn vài lần, đối với mới vừa rồi khi hỏi Mục Lan Yên mập mờ thừa nhận việc cứu mạng nổi lên nghi ngờ, ám chỉ nói là chính mình cản mũi tên kia cứu Lục vương gia.

“Vất vả Lục vương gia tự mình đến thăm, Mục cô nương thay Vương gia đỡ mũi tên cũng coi như đáng giá, vừa mới còn nói chuyện hôm qua mạo hiểm, may Vương gia cùng Đại cô nương nhà ta không có bị thương, thực sự là vạn hạnh.” Diệp thị ở giữa nói một câu, cố ý nhắc tới việc Mục Lan Yên cứu người, làm phu nhân Quốc Công phủ cũng là có quyền nói, mặt khác cũng là muốn chứng thực việc Mục Lan Yên vừa rồi lý do thoái thác.

Mục Lan Yên cúi đầu cắn cánh môi, quanh thân hiện lên vầng sáng trắng, hơi hận ý liếc mắt nhìn Diệp thị một cái, vội vàng thu tầm mắt, tinh tế hồi tưởng vừa lúc ấy bọn họ nói chuyện, cần phải trấn định, không thể để Vương gia phát hiện cái gì.

Cố Cảnh Hành nghe vậy, tầm mắt thản nhiên dừng ở trên người Mục Lan Yên, xẹt qua một ánh sáng u ám “Nga? Nàng là cứu ta mới bị thương?”

“Tiểu nữ vẫn chưa nói qua.” Mục Lan Yên thiện lương thăm dò qua lời nói và sắc mặt, để ý ngôn từ nói, ánh mắt không chớp mắt nhìn chằm chằm Cố Cảnh Hành, một bộ dáng trong sạch thản nhiên bình tĩnh.

Nàng vừa rồi có tâm dẫn đường Diệp thị, Từ thị suy nghĩ như vậy, cũng không nghĩ Diệp thị sẽ giáp mặt nói ra, trong lòng lập tức có chút oán hận Diệp thị.

Diệp thị ngẩn ra, không nghĩ rằng tiểu nha đầu này thế nhưng một chút cũng không kinh hoảng, nói bình tĩnh như vậy, ngược lại hiển nhiên là nàng nói hưu nói vượn. Diệp thị gợn sóng không sợ hãi, cùng hướng tới giằng co “Mục cô nương vừa rồi cũng không phải nói như vậy, ý tứ rõ ràng là nói ngươi cứu Vương gia.”

“Chắc là Quốc Công phu nhân nghe lầm đi, tiểu nữ sao dám tranh công bừa bãi, ta là nói nhìn tình hình lúc ấy nguy cấp, muốn đi che ở trước mặt Vương gia, chẳng qua là khi đó Đại tiểu thư đã đi qua cứu Vương gia,như thế mới bị trúng tên.” Nàng vốn là nói mơ hồ, hơn nữa ngày ấy hỗn loạn, ai lại chân chính nhớ rõ nàng trúng tên như thế nào, ngay cả chính nàng ta còn không biết là như thế nào vô tội bị trúng tên.

Diệp thị cắn răng một cái, gặp Vương gia ở trong này, không nghĩ đánh mất thể diện chính mình, không nghĩ nhiều kéo Từ thị bên cạnh lên tiếng, một người ngoài như vậy, Từ thị chẳng lẽ còn sẽ giúp nàng “Vừa rồi đệ muội cũng ở đây, Mục cô nương là nói ý tứ như vậy sao? Vẫn là ta nghe nhầm sao?”

“Chắc là tẩu tử nghe nhầm đi, ta nghe Mục cô nương nói chính là ý tứ như vậy.” Từ thị ý cười hơi hơi giơ lên, ánh mắt dừng ở trên người Diệp thị, trong lòng vốn là âm u không muốn nhìn Diệp thị đắc ý, hơn nữa lại đối với Diệp thị tồn tại vài phần tâm tư, cho nên mặc kệ Mục Lan Yên nói cái gì, nàng đều giúp đỡ lên tiếng trả lời, nàng muốn cho Mục Lan Yên biết trong Quốc Công phủ này mình nguyện ý giúp nàng.

Diệp thị gượng ngùng cười, trong ngực tức giận, cưỡng chế không đánh mất phong phạm Quốc Công phu nhân. “Nguyên lai là ta nghe nhầm, nhìn quả thật là hiểu lầm.”

Cố Cảnh Hành nhìn xong màn đột nhiên xảy ra này, ánh mắt tựa tiếu phi tiếu dừng trên người Mục Lan Yên “Tối hôm qua trong lúc bối rối Công chúa không cẩn thận làm ngươi vấp chân mới dẫn tới bị thương, những thứ này đều là ý tứ của nàng, mà bổn vương bất quá cũng là thay mặt nàng tới, Mục cô nương dưỡng thương cho tốt.”

Dứt lời liền rời đi.

Chân tướng dĩ nhiên là như vậy! Nàng bị Công chúa làm vấp ngã, Vương gia lại đã biết…

Mục Lan Yên trên giường thoáng chốc mặt lộ ra trắng bệch, gắt gao cắn môi, cắn nhanh đến chảy một giọt  máu.

Mấy người trong phòng để ý sắc mặt Mục Lan Yên, đều ôm vài phần tâm tư, Diệp thị nghe được Vương gia lgiải thích như vậy cuối cùng tức giận một ít “Xem ra Mục cô nương ngã một cái không chỉ có trúng tên, cũng là ngã đến hỏng đầu, mới có thể cũng nhớ lầm, đến lúc buổi tối ta lại thỉnh đại phu giúp cô nương nhìn một cái mới được.”

Từ thị mím môi nhìn Mục Lan Yên sắc mặt xanh trắng liếc mắt một cái, không có nói tốt cái gì.

Mục Lan Yên trong tay gắt gao nắm chặt góc chăn, hiện giờ nàng đắc ý như vậy, nhưng một ngày nào đó nàng sẽ bay lên biến thành phượng hoàng, nhất định sẽ làm Diệp thị thật tốt nhìn xem.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.