Triệu Thị Quý Nữ

Chương 6-2: Hạ thị (2)



Gần đên thời điểm buổi trưa, Triệu Hoành Thịnh đến Lan Uyển tính cùng Hạ thị cùng nhau dùng cơm, tiến đến trong uyển liền nghe đến một trận tiếng đàn, khúc đàn uyển chuyển thanh lệ, thêm vài phần ý tứ thú vị, cũng đuổi đi khô nóng khó chịu của ngày hè, Triệu Hoành Thịnh giống tính tình của lão thái gia, là cái coi trọng tình cảm, đối với gia tộc Hạ thị gặp chuyện rất là đồng tình, lại thêm bộ dáng hạ thị xinh đẹp, giường nhưng nhiệt tình, liền cũng sủng chút.

“Nguyệt nương cầm kĩ một chút cũng chưa thay đổi, vẫn là quanh quẩn trong phòng ba ngày.” Triệu Hoành Thịnh vào phòng, quả nhiên nhìn thấy nữ tử ngồi đánh đàn, không keo kiệt mà ca ngợi nói.

Hạ thị đứng dậy, cười trong suốt, hô một tiếng lão gia, mang theo vài phần uyển chuyển hàm xúc thẹn thùng chỉ có ở nữ tử Giang Nam, làm cho ý cười khóe miệng Triệu Hoành Thịnh càng sâu, ai không thích nữ nhân cảm kích toàn tâm toàn ý dựa vào chính mình.

Thụy Ca Nhi bị phân phó xem xét đúng thời cơ xông ra, trong tay còn cầm giấy Tuyên Thành chưa khô vết mực, phía trên còn có bút tích non nớt của hắn, nhưng cũng có chút manh mối bắt chước.

“ Trường phong phá lãng hôi hữa thì,
Trực quải vân phàm tế thượng hải.....
A, Thụy Ca Nhi ngươi cũng biết này có ý tứ gì?” Triệu Hoành Thịnh ôm lấy tiểu hài nhi, mặt mày mỉn cười, hiển nhiên cực kì vừa lòng.

(Hành lộ nan kỳ 1 行路難其一 • Đường đi khó kỳ 1- Lý Bạch
Hành lộ nan kỳ 1

Kim tôn thanh tửu đẩu thập thiên,
Ngọc bàn trân tu trị vạn tiền.
Đình bôi đầu trợ bất năng thực,
Bạt kiếm tứ cố tâm mang nhiên.
Dục độ Hoàng Hà băng tắc xuyên,
Tương đăng Thái Hàng tuyết ám thiên.
Nhàn lai thuỳ điếu toạ khê thượng,
Hốt phục thừa chu mộng nhật biên.
Hành lộ nan! Hành lộ nan!
Đa kỳ lộ? Kim an tại?
Trường phong phá lãng hôi hữu thì,
Trực quải vân phàm tế thương hải.

Dịch nghĩa

Bình vàng, rượu trong, mười ngàn đấu
Mâm bạc, thức ăn quý, trị vạn tiền
Ngừng ly, ném đũa xuống đất, ăn không được
Rút gươm nhìn quanh bốn phía, lòng hoang mang
Muốn qua sông Hoàng Hà, băng đóng nghẽn dòng sông
Tính lên núi Thái Hàng, tuyết phủ mù mịt trời đất
Nhàn rỗi thả cần câu xuống ngồi bên khe nước
Bỗng nằm mộng thấy đi thuyền ra mé có mặt trời
Đi đường khó thay! Đi đường khó thay!
Nhiều đường rẽ? Bây giờ đâu nhỉ?
Cũng có lúc gió thổi dài vỗ phá sóng
Sẽ kéo thẳng buồm giương ra biển xanh khơi

(Năm 732)
bản dịch của Hoàng Tạo

Bình vàng, rượu quý đáng tiền vạn,
Mâm ngọc, thức ngon giá mười ngàn.
Dằn chén, ném đũa, nuốt không được,
Vung gươm bốn phía, lòng mênh mang.
Băng đầy sông, khó vượt nổi Hoàng Hà,
Tuyết đầy trời, không đường lên núi Thái Hàng.
Rảnh rỗi buông câu bờ suối biếc,
Chợt cỡi thuyền mơ đến bên mặt trời.
Đường gian nan, đường gian nan!
Bao ngã rẽ, giờ đang ở đâu?
Đè sóng cưỡi gió, hẳn có lúc,
Giong thẳng buồm mây, vượt biển khơi!)

Triệu Nguyên Thụy vụng trộm nhìn Hạ thị liếc mắt một cái, kéo căng khuôn mặt, nghiêm trang nói “Lý Bạch đi đường nan, đi đường nan, nhiều lối rẽ, giờ đang ở đâu. Cho dù con đường phía trước khó khăn thật nhiều, một ngày nào đó cũng có thể cưỡi gió vượt sông, Thụy Ca Nhi muốn như phụ thân giống nhau, làm triều đình….Tùng tùng đông lương! Bất quá, đông lương ăn ngon sao?”

“Ha ha ha….”Triệu Hoành Thịnh bị biểu tình cuối cùng không xác định được của tiểu hài nhi khiến cho thú vị làm cho cực kỳ vui mừng, yêu thương xoa nhẹ đầu tiểu hài nhi một phen, không chút nào che giấu sủng nịnh nói “Đông lương không thể ăn, phụ thân sai đầu bếp làm cho ngươi bánh gạo nếp lạnh cùng chè hạnh nhân, được không?”


Còn không chờ tiểu hài nhi gật đầu, Hạ thị lần lượt ngồi xuống bên cạnh, rất không ủng hộ nói “Chính là học điểm da lông, lão gia không cần như vậy chiều hắn.”

Triệu Hoành Thịnh xoay qua… nhìn về phía Hạ thị dịu dàng động lòng người, trong mắt lay động vài phần chân ý nói “Nguyệt nương, ngươi đem hai tiểu hài nhi đều giáo rất khá, tốt lắm.”

“Thiếp hẳn là.”

Thụy Ca Nhi còn nhỏ, không nảy nở, cùng cái bánh bao trắng trẻo mập mạp giống nhau, Triệu Hoành Thịnh bên trong nội tâm là thực thích, liền vẫn ôm, thường thường đùa, một chút ăn cơm cha con vẫn vui cười.

Chờ dùng cơm xong, bọn nha hoàn dọn thức ăn trên bàn, ngâm bình trà cấp hai vị chủ tử. Hạ thị làm cho Vương bà mang theo Thụy Ca Nhi đi ra ngoài biến mất đi tiêu hóa thức ăn, sau tốt cho giấc ngủ trưa, chính mình cùng Triệu lão gianói lên lời nói xuất phát từ nội tâm.

“Đến nơi này của ngươi tránh không được muốn ăn no, làm đều là ta thích ăn, tiểu phòng bếp kia của ngươi nhưng bắt được vững vàng dạ dày của ta.” Triệu Hoành Thịnh thích ý dựa lưng vào ghế gỗ lim,khóe miệng ý cười không giảm nói, trong ngày thường đều là trưng thần sắc nghiêm khắc, Diệp thị tính tình lạnh nhạt, làm sao giống Nguyệt nương phong tình am hiểu lòng người như vậy, tự nhiên cũng không bỏ được sắc mặt phụng phịu cho nàng xem.

Hạ thị đến gần, đứng ở phía sau hắn, đắn đo gắng sức thay hắn xoa bóp bả vai “Lão gia bên ngoài vất vả, thiếp cũng chỉ là làm hết khả năng vì lão gia phân ưu, làm cho lão gia thư thái thôi.”

Triệu Hoành Thịnh híp mắt hưởng thụ, đáy lòng thỏa đáng thoải mái.

“Chính là thiếp có chuyện không biết có nên nói hay không.” Thật lâu sau Hạ thị làm như do dự mở miệng.

“Ngươi ta hai người, có cái gì không thể nói, cứ nói đừng ngại.” Triệu Hoành Thịnh vẫn híp mắt nói

“Hôm nay Huyên Nhi đến nơi này của ta, ta coi trên mặt một nửa hồng toàn bộ, giống như là bị người đánh, hỏi cũng không chịu nói, một mình ủy khuất, đem lòng ta đau hỏng rồi.” Hạ thị nói âm thanh rơi xuống, lúc này Triệu Hoành Thịnh mắt mỏ to, liếc nàng thần sắc dần dần vòng vo.

Hạ thị cũng không xoa bóp, nắm chặt khăn tay ra vẻ thương tâm nói “Sau lại hỏi nha hoàn Văn Hương Uyển mới biết được, Huyên Nhi đi tìm Văn Uyển, không ngờ gặp được Văn Uyển đang ngủ, rời giường phát lớn tính tình, đem Huyên Nhi làm nha hoàn đánh.”

Triệu Hoành Thịnh từ nàng vừa mở miệng cũng đã đoán được, người nào dám làm như thế, nhìn bộ dáng Hạ thị ủy khuất, đối với tính tình Triệu Văn Uyển cũng biết vài phần, nổi giận đùng đùng mở miệng nói “ Nha đầu kia ngủ thẳng mặt trời lên cao còn có để ý.”

“Lão gia, thiếp nói ra cũng không phải nghĩ phá hư tình cảm hai tỷ muội, dù sao hai đứa nhỏ kia từ nhỏ qua lại thân thiết, cũng là ngộ thương, Huyên Nhi ủy khuất cũng ủy khuất, qua một lát là tốt rồi, chính là….Văn Uyển cũng mau đến thời gian lập gia đình, chờ gả ra ngoài, bị đánh cái kia là cô em chồng, hoặc là người khác, khả làm sao bây giờ?”

“Nương Văn Uyển đi sớm, nữ hài tử mọi nhà nên học, không có ai dạy, thiếp sợ ngày sau gả cho người chịu thiệt, càng lo lắng bị người nói huyên thuyên sau lưng Định quốc công phủ, nói chúng ta….” Hạ thị câu nói kế tiếp vẫn chưa dám nói ra miệng, chính là ý tứ đã hiển nhiên.

Triệu Hoành Thịnh trầm mặt, sau một lúc lâu gật gật đầu, cũng nhận nàng nói vừa rồi, có chút đau đầu đè đầu, giận dữ nói “Văn Uyển bị nương sủng không giới hạn, xác thực làm cho người ta hảo hảo dạy dỗ chỉ bảo.”

Hạ thị vừa nghe, theo nói “Lão gia nếu tin tưởng ta, ta liền làm chủ cấp Văn Uyển cái ma ma dạy lễ nghi, như thế nào?”

Triệu Hoành Thịnh “Ân” một tiếng, Triệu Văn Huyên là do Hạ thị dạy vô cùng tốt, tự nhiên là yên tâm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.