Triều Thiên Nhất Côn [Luận Anh Hùng]

Chương 40: Màu đỏ giận dữ




Ngay khi thân hình Trương Tam Bá đột nhiên biến mất, thân hình Mễ Thương Khung cũng đột ngột biến hóa một cách hoàn toàn, tuyệt đối, không thể tưởng tượng.

Hắn hoàn toàn đổi hướng.

Hắn thay đổi rất bất ngờ, ngay cả một chút dấu hiệu báo trước cũng không có.

Hắn bỗng nhiên chuyển hướng sang Ôn Bảo.

Thân hình hắn biến đổi, nhưng côn pháp lại không hề thay đổi, một côn đập xuống đầu “Độc Bồ Tát” Ôn Bảo.

Ôn Bảo vừa giết chết Tường Ca Nhi. Mễ Thương Khung vốn định dùng hắn để khai đao, nhằm áp chế quần hùng cướp tù đang hăng máu.

Ôn Bảo mặc dù luôn cười hì hì giống như một gã hề không tranh với đời, nhưng thực ra là một cao thủ trẻ tuổi trong Lão Tự Hiệu, rất khôn khéo, nổi bật, đầy cơ biến, thủ đoạn tàn nhẫn.

Hắn cũng luôn lưu ý đến hành động của Mễ Thương Khung.

Đến lúc Mễ Thương Khung nhảy lên không, cầm côn tấn công Trương Tam Bá, hắn lo lắng Bá Đa không ứng phó được, đang định chạy đến trợ giúp.

Không ngờ Mễ Thương Khung lại đột nhiên, bỗng nhiên, đột ngột, thình lình, bất ngờ, bất chợt, chuyển sang tấn công hắn.

Biến hóa này xảy ra trong nháy mắt, hắn đã không kịp né tránh.

Một côn đó đã tới.

Hắn đành phải đón đỡ, dùng quỷ đầu đao trong tay đón đỡ.

Đường Thất Muội gần như luôn kề vai chiến đấu bên cạnh Ôn Bảo, cũng lập tức chạy tới cứu viện.

Ai cũng thấy được, một côn này của Mễ Thương Khung không dễ tiếp.

Một côn này chẳng những không dễ tiếp, mà dường như còn ngưng tụ tất cả vô tình, bất công, sát tính và khí tức tàn bạo của trời cao, đến nỗi Ôn Bảo vừa giơ đao lên chống đỡ, chợt thấy cả người không có đấu chí, lại sinh ra một xung động chỉ cầu chết nhanh.

Đây là côn gì?

Đây là côn pháp gì?

Đây là côn pháp do người nào truyền lại?

Trong nháy mắt này, Ôn Bảo phải đồng thời ngăn cản hai kẻ địch giáp công, một là cây côn giống như đến từ thiên đình lúc sấm sét quay cuồng đánh xuống, một là dục vọng muốn chết mãnh liệt kia.

Mà hai loại công kích này đều đến từ một người, Mễ Thương Khung.

Ta không muốn chết, ta không muốn chết, ta không muốn chết, ta không muốn chết, ta không muốn chết, ta không muốn chết, ta không muốn chết, ta không muốn chết, ta không muốn chết, ta không muốn chết!

Ta không thể chết!

Ta không nên chết…

Vì vậy Ôn Bảo ngẩng đầu lên, giơ ngang đao.

Hắn muốn chống đỡ một côn đó, một côn chết người.

Hắn ít nhất phải ngăn cản được một côn đó. Trợ thủ gần nhất cũng chỉ có thể chạy tới sau khi hắn ngăn cản được một chiêu này.

Người sống trên đời, chiêu thức hung hiểm nhất phải một mình chống đỡ, giống như sung sướng của ái tình nhất định phải tự mình cảm nhận hưởng thụ, hành hạ của ốm đau cũng hoàn toàn do mình chịu đựng.

Vì muốn đón đỡ một côn này, Ôn Bảo lập tức quát lớn một tiếng.

Hắn muốn nâng cao đấu chí của mình, hắn phải thức tỉnh đấu ý của mình.

Hắn vừa quát lên, mới phát hiện một chuyện kinh người.

Hắn lại không nghe được giọng nói của mình.

Chẳng lẽ hắn lại mất đi âm thanh?

Hắn không bị câm, mà là tiếng côn và tiếng rít của Mễ Thương Khung, thoạt nghe chỉ chói tai chứ không xem là quá lớn, lại có thể hoàn toàn che lấp tiếng quát của hắn.

Gió côn và tiếng rít của Mễ Thương Khung còn đến trước côn và chiêu thức của hắn, đánh vào màng nhĩ và thính giác của kẻ địch, khiến chiến lực của đối phương hoàn toàn bị hắn khống chế.

Đấu chí bị nó kiềm chế, tâm thần cũng bị nó đoạt mất.

Một côn của Mễ Thương Khung đánh xuống, Ôn Bảo lập tức giơ đao chắn ngang.

Hắn cản được một côn này, nhưng lại không giữ được tính mạng của mình.

Chiêu thức mà hắn dùng để chống đỡ một đao kia có một cái tên, gọi là “Vấn Thiên”.

“Vấn Thiên nhất đao” của hắn vừa ngăn cản côn thế của đối phương, lại mượn thế phàn kích, chém ra một đao “Tiếu Thiên”.

Nhưng một đao kia vừa chém ra, hắn lại phát hiện một côn mà mình vừa tiếp, sức mạnh của “thực” tuy đã phát hết, nhưng sức mạnh của “không” vẫn còn chưa phát ra.

Nhưng một đao đó là “không” lớn hơn “thực”. Nói cách khác, thứ hắn ngăn cản chỉ là hư lực, đến khi “thực lực” bị “không lực” thay thế, sức mạnh của một côn đó mới ào ào cuồn cuộn, dào dạt mênh mông tràn đến.

Hắn đành phải chuyển thế công của “Tiếu Thiên nhất đao” thành thế thủ, biến thành “Vấn Thiên”.

“Vấn Thiên nhất đao” này vốn là thế thủ.

Nhưng trong nháy mắt này lại có một chuyện xảy ra.

Không ai phát giác ra.

Không ai phát hiện được.

Ôn Bảo chợt cảm thấy huyệt Hoàn Khiêu nơi đùi phải tê rần, giống như có thứ gì bắn vào huyệt đạo kia, khiến cho hắn vốn đang vừa lui, vừa tránh, vừa vung đao “Vấn Thiên”, bởi vì trượt chân nên không lùi mà lại tiến tới.

Nếu như tiến tới, “Vấn Thiên” lại không thi triển được thế thủ của nó, cho nên hắn đành phải phản công.

Lúc này biến hóa đột ngột phát sinh, hắn đã không kịp suy nghĩ, lại chém ra một đao “Khiếu Thiên”.

Đối phương phản công khiến Mễ Thương Khung không có lựa chọn.

Hắn vốn chỉ định dùng một chiêu bức lui Ôn Bảo, lại dùng một côn đánh Đường Thất Muội bị thương, khiến bọn họ biết khó mà lui.

Hắn cũng không muốn vừa ra tay đã kết thù với quần hùng.

Hắn chỉ muốn dọa lui bọn họ, hoặc chấn nhiếp bọn họ, khiến bọn họ không đến nỗi quá hung hăng càn quấy, từng bước lấn tới.

Nhưng lúc này hắn đã không thể lựa chọn, bởi vì Ôn Bảo không lùi mà tiến tới, hơn nữa còn chém ra một đao.

Hắn biết độc lực của Ôn Bảo, cũng biết rõ độc tính của “Lão Tự Hiệu” Ôn gia, càng biết trên tay Ôn Bảo chính là đao độc.

Nếu như hắn không lập tức giết chết người này, một khi để đối phương đến gần, chẳng những không dọa được những người trước mắt, e rằng mình còn chọc phải một đám kiến độc.

Cho nên hắn đành phải đập xuống một côn, dùng toàn lực, một loại lực lượng hoàn toàn là “không”, lực chân không.

Máu.

Đỏ tươi.

Máu của chiến sĩ rất đỏ.

Có lẽ là máu của đệ tử “Lão Tự Hiệu” Ôn gia càng nóng, càng đỏ.

Đó là một loại máu giận dữ, nộ huyết.

Nộ huyết căm phẫn chảy ra, Ôn Bảo ngã xuống đất, giống như một thỏi nguyên bảo vỡ nát.

Đường Thất Muội muốn đỡ hắn, nhưng lại không đỡ được.

Ai có thể đỡ được một cái ly, cái đĩa hay cái chén bị vỡ nát?

Máu tươi đã chọc giận trái tim nóng rực của Đường Thất Muội.

Hắn cũng không có lựa chọn khác.

Hắn ra tay trong cơn tức giận, ám khí của hắn bắn về phía Mễ Thương Khung.

Những ám khí này hình thể khả ái thú vị, có cái giống như bọ cánh cứng, có cái giống như chuồn chuồn, có cái còn giống như quai hàm, gò má, mắt thậm chí là chóp mũi tròn trịa của trẻ con.

Nhưng hiệu quả của những ám khí này đều rất đáng sợ, bởi vì nó sẽ nổ tung.

Nổ tung cường liệt, đồng thời cũng là cường lực.