Trình Gia Có Hỉ

Chương 30: Mùa xuân pháo hoa nở



Edit: gau5555

Beta: meott

Một đường về nhà, Xuân Hỉ đều im lặng không lên tiếng, Gia Lập nói chuyện với cô, cô cũng không để ý, quay đầu về hướng bên kia, bày mặt giận cho anh xem. Bọn họ một trước một sau lên lầu, Gia Lập bỗng nhiên bắt lấy cổ tay của cô.

Cô quay đầu lại nhìn anh.

Anh nói: “Còn tức giận?”

Cô liếc trắng mắt, quyệt miệng: “Hừ!”

Anh nhìn cô trong mắt ẩn ẩn ý cười, vì thế buông cô ra, đi thẳng lên lầu.

Xuân Hỉ kinh ngạc, cô còn đang chờ anh xin lỗi đấy! Đây là cái người gì thế? Phá hủy gặp mặt của cô không hề ân hận lại trả lại sắc mặt giống cô cho cô xem!

Cô đuổi theo bám lấy góc áo của anh không buông, “Xin lỗi! Mau xin lỗi em!”

“Anh thấy em có vẻ rất cao hứng, trước đây không phải em rất phiền chuyện gặp mặt sao?” Gia Lập phủi tay cô ra.

“Vậy anh cũng không thể không được em đồng ý đã đi phá hư chứ! Anh như vậy, người khác nghĩ em thế nào? Khẳng định mắng em lẳng lơ!”

“Lần trước em có xin lỗi anh sao? Em sao cũng không nghĩ đến người khác cũng sẽ mắng anh phong lưu thành thói?” Gia Lập buồn cười nói.

Xuân Hỉ “Hừm” một tiếng, mắng một câu “Quỷ hẹp hòi” liền đóng sầm cửa vào nhà.

Gia Lập cười lắc đầu, lấy tâm lý hiện tại của anh đi phân tích tâm lý của Xuân Hỉ lần trước đi phá hư gặp mặt của anh, anh cũng không thể lý giải được chẳng lẽ vì, Xuân Hỉ cũng thích anh?

Buổi tối, Xuân Hỉ theo thường lệ ở trên ban công nhảy dây, cô hồng hộc thở phì phò, liền thấy Gia Lập nhàn nhã xuất hiện ở trên ban công đối diện.

“Cuối tuần công viên Tân giang có bắn pháo hoa, muốn đi hay không?” Gia Lập hỏi.

Xuân Hỉ không để ý tới anh, kiêu ngạo mặc kệ anh mà nhảy dây, không chú ý một chút lại đem cán dây nhảy văng ra ngoài, có lần trước giáo huấn, cô sợ tới mức đem chiếc còn lại cũng quăng đi, lùi về sau vài bước.

Gia Lập xem nhìn cô giống như diễn viên hài đang loạn bính loạn khiêu, không phúc hậu cong môi cười rộ lên.

Xuân Hỉ vuốt vuốt quần áo, vuốt lại tóc cố làm hình tượng tốt, đi đến cuối ban công kia cách chỗ anh đứng gần nhất, hừ nói: “Không cho phép cười!”

Gia Lập vẫn như cũ cười thoải mái, nhìn cô muốn phát hỏa, mới nhấp mím môi, nói: “Có đi hay không?”

Chuyện này đối với Xuân Hỉ mà nói, chính là dụ hoặc rất lớn. Cô thích nhất là đi xem bắn pháo hoa, ngẫu nhiên ở ven đường ngẫu nhiên gặp người khác đang phóng hai cây pháo hoa, cô cũng đều dừng lại nhìn một chút. Nhưng mà cô còn đang giận dỗi Gia Lập a, anh còn chưa xin lỗi cô đâu!

“Đứng ở ban công nhà em cũng có thể nhìn thấy, anh xem, phía trước chính là công viên Tân Giang đấy.” Cô xoay người về phía sau chỉ chỉ.

Gia Lập gật đầu, “Phỏng chừng em có thể nhìn thấy pháo hoa nhiễm đỏ giữa bầu trời, nghe tiếng pháo hoa nổ tung một chút, quá quá nghiện.”

Xuân Hỉ thâm hít một hơi thật sâu, quát: “Em đây sẽ không đi!”

Sau đó nhìn anh làm mặt quỷ, xoay người, trở về phòng.

Cô nằm ở trên giường liền trăm thứ suy nghĩ không thể lý giải, Trình Gia Lập này từ lúc cùng cô trở về thành phố B, liền trở nên là lạ, luôn quấn quít lấy cô không nói, lại còn âm tình bất định. Chẳng lẽ nam nhân hàng tháng cũng có vài ngày như vậy, tâm tình táo bạo, cảm xúc không rõ?

Buổi chiều Thứ Bảy, Xuân Hỉ học xong, Phan Dương ngồi cùng bàn xung phong nhận việc muốn đưa Xuân Hỉ về nhà, Xuân Hỉ cũng không chối từ, cô trước khi vào lớp đã chạy tới cửa hàng sách Tân Hoa mua vài quyển sách, mang theo rất nặng, vừa vặn có thể giao cho Phan Dương.

Phan Dương cầm năm sáu quyển sách kia đi theo cô, kêu gào lên, “Cậu mua cái gì thế? Cậu muốn mở cửa hàng sách à?”

Xuân Hỉ nâng từng ngón tay từng bước từng bước đếm: “Ba quyển tiểu thuyết ngôn tình, hai quyển sách chuyên ngành, còn có một quyển tạp chí.”

“Mua nhiều như vậy cậu xem có hết không?”

“Trạch nữ là có năng lực để xem hết nó! Có phải quá nặng hay không? Nếu không để tự tôi mang.” Xuân Hỉ nói.

Phan Dương trừng mắt: “Hay nói giỡn! Cậu có phải rất khinh thường tôi!”

Xuân Hỉ cười cười không nói chuyện.

Khi Phan Dương đưa cô đến dưới lầu, vừa vặn gặp được Gia Lập trở về. Gia Lập đi tới chỗ bọn họ, ánh mắt nhẹ nhàng xẹt qua Phan Dương, Phan Dương chỉ cảm thấy nam nhân này nhìn rất quen mắt.

Xuân Hỉ dường như cũng không nhìn thấy Gia Lập, nói với Phan Dương: “Phan Dương, muốn đến nhà tôi ăn cơm tối hay không?”

Phan Dương nghiêm túc nói: “Không cần, tôi sợ mẹ cậu vừa thấy liền nhìn trúng tôi, kiểu gì cũng phải tìm tôi làm con rể.”

Nói xong, Phan Dương cảm giác được nam nhân trước mặt đang đi tới này bước chân hơi chậm lại, hơn nữa mặt không chút thay đổi liếc mắt nhìn anh.

Xuân Hỉ ha ha cười gượng hai tiếng: “Vậy thì cậu đừng lên.”

Phan Dương cười cười, “Ừm, về nhà gửi tin nhắn cho tôi.”

Anh đem túi sách kia đưa cho Xuân Hỉ, Xuân Hỉ còn không có đưa tay ra, đã bị Gia Lập tiếp nhận.

Gia Lập gật đầu với Phan Dương: “Phiền toái cậu đưa cô ấy trở về rồi, đi thong thả không tiễn.” Nói xong, cũng không chờ Phan Dương đáp lại liền lôi kéo Xuân Hỉ đi lên trên lầu.

Lúc bọn họ đến cửa nhà, di động Xuân Hỉ liền vang lên.

“A, Phan Dương a, tôi đã đến cửa nhà… ưh… ưh, cám ơn cậu… A? Tôi ở nhà một mình… Không có việc gì, tôi tự mình nấu cơm là được, thực không cần, bọn họ lập tức sẽ trở về! Ở cửa tiểu khu a… Không phải… Tôi” Xuân Hỉ đều sắp sầu muốn chết, Phan Dương này giống như thuốc mỡ kề cận cô, cự tuyệt như thế nào cũng không được.

Gia Lập dùng chía khoá của cô mở cửa nhà cô ra, cởi giầy đi vào, sau đó hướng về phía cửa Xuân Hỉ đang nghe điện thoại lớn tiếng hô một câu: “Còn không tiến vào?”

Xuân Hỉ nhìn anh một cái, sau đó kêu với điện thoại bên kia: “alô ? Cái gì… Nghe không rõ… cậu lại… alô?”

Sau đó ấn nút ngắt điện thoại, tắt máy, cởi giày, vào phòng.

“Anh sao không trở về nhà mình?” Xuân Hỉ nhìn Gia Lập to lớn ngồi trên ghế sô pha nhà cô, lại mở tivi xem.

“Em sao không đi làm cơm đi?” Gia Lập nhìn không chớp mắt nói.

“Hiện tại đi đây.” Xuân Hỉ cởi áo khoác đi vo gạo, chờ cô ấn nút nấu cơm ở nồi cơm điện, mới cảm thấy không thích hợp. Nơi này hình như là nhà cô chứ? Cô mới là chủ nhân chứ? Sao lại coi cô giống như người hầu!

“Anh ở đây ăn cơm?” Xuân Hỉ hỏi.

Gia Lập “Uh” một tiếng.

“Vì sao? Anh trở về nhà mình đi!”

Gia Lập quay đầu nhìn cô, còn nói nghiêm túc: “Buổi tối không phải muốn dẫn em đi xem pháo hoa sao? Có đồ ăn chưa? Anh làm cho, em thu dọn bàn ăn một chút đi.”

Xuân Hỉ thì thầm trong miệng “Ai nói muốn đi “, nhưng mà vẫn làm theo, cô cởi tạp dề ra đưa cho anh, liền đi thu dọn bàn ăn. Qua một lát Gia Lập đi tới nói: “Giúp anh buộc một chút.”

Cô đưa tay xuyên qua phần eo của anh, quàng tạp dề qua thắt lưng, động tác này rất giống như cô đang thân thiết ôm lấy anh. Gia Lập cúi đầu thấy đỉnh đầu của cô, ngửi được mùi hương thơm ngát đặc trưng của cô, tâm tình rất sung sướng, nhịn không được khóe môi nhếch lên.

“Tốt lắm.” Xuân Hỉ đứng dậy, đẩy anh tới phòng bếp đóng cửa lại, sau đó mình thì ung dung nằm ở trên sô pha xem tivi.

Làm xong đồ ăn, hai người tùy tiện ăn một chút liền ra cửa, Gia Lập lái xe một đường dọc theo bờ sông, đi vào công viên Tân Giang.

Mùa xuân tháng ba, nhiệt độ trong không khí mặc dù đã dần dần tăng trở lại nhưng buổi chiều vẫn như trước gió lạnh thổi vù vù. Xuống xe, Xuân Hỉ ôm lấy áo khoác, hắt xì thật mạnh, cô hối hận vì không có nghe lời Gia Lập, mặc nhiều quần áo hơn lúc rời nhà.

Trong lúc xoay người, Gia Lập đã đem áo khoác của anh quàng trên người của cô, sau đó bàn tay to bao vây bàn tay nhỏ bé của cô, nắm tay cô đến chỗ quảng trường.

Xuân Hỉ ngơ ngác nhìn nghiêng mặt của anh, trong lòng mơ hồ lo sợ bất an, giống như hôm nay Gia Lập thật đặc biệt không giống với mọi khi.

Trên quảng trường đã chật đầy người, tiếng âm nhạc đinh tai nhức óc. Gia Lập đưa cô đến một góc có vị trí cao, dựa vào lan can bên cạnh. Bên bờ sông đã dựng sân khấu, nhóm diễn viên quần áo rất ít vừa múa vừa hát. Ánh trăng chiếu vào trên mặt sông cách đó không xa, lờ mờ, lại có sóng dao động. Nhiều màu sắc lóe ra từ ngọn đèn trên sân khấu chiếu về bốn phía, trước mắt thật hoa lệ, rực rỡ.

Xuân Hỉ bỗng nhiên không có hứng trí chờ đợi trận bắn pháo hoa này, tất cả cảm quan đều tập trung ở bàn tay rộng thùng thình của Gia Lập vẫn đang nắm tay cô, anh nắm thật chặt, cô có thể cảm giác được lòng bàn tay của anh đang xuất ra mồ hôi.

Cô lại hắt xì một cái, thừa cơ lấy tay từ giữa rút ra, sờ sờ cái mũi.

Cô nhìn vào mắt Gia Lập, phát hiện anh động cũng chưa động, không nói được một lời ánh mắt nhìn chăm chú vào phương xa, như không ở hiện tại, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Xuân Hỉ cảm thấy không khí rất kỳ quái, làm cho cô có chút khó chịu, cô cảm thấy chính mình sắp không thể khống chế khi ở chung với Gia Lập. Cô theo trên lan can nhảy xuống chuẩn bị đi, Gia Lập bỗng nhiên quay đầu hỏi cô: “Nghe nói em gần đây đang đi học?”

Xuân Hỉ đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó gật gật đầu: “Vâng, em muốn học nâng cao một chút.”

“Việc học có khó không?”

“Vẫn được, nghiêm túc nghe thì vẫn hiểu được.” Xuân Hỉ không tập trung trả lời.

“Xem ra về sau vẫn muốn làm nghề phiên dịch này?”

Xuân Hỉ “Vâng” hai tiếng gật gật đầu.

“Hôm nay đưa em trở về là quen biết ở lớp học?” Gia Lập lại hỏi.

“Chúng em là bạn học lúc tiểu học, đi đến khoá học lại gặp nhau, mười mấy năm không gặp, rất hữu duyên.”

Bọn họ cứ như vậy nói chuyện như có như không trong chốc lát, Xuân Hỉ cảm thấy Gia Lập hình như… Có gì muốn nói với cô.

Cô ngắt lời của anh, “Gia Lập, anh…”

Bỗng nhiên, trên bầu trời hiện lên rất nhiều đốm sáng, hướng về phía trăng tròn kia thẳng tắp vọt lên rồi nổ tung, tán thành nhiều đóa hoa màu sắc, chiếu sáng toàn bộ bầu trời. Tiếng kêu tiếng hoan hô nổi lên bốn phía, Xuân Hỉ cũng bị ánh sáng kia mê hoặc hấp dẫn.

Ngay sau đó, liên tục không ngừng hơn mười chùm ánh sang phút chốc bay về phía bầu trời, “Đoành” một tiếng nổ tung, tán thành các loại hoa sắc, các loại hình dạng, tuôn rơi xuống, xoá tan bóng tối, nháy mắt lại có pháo hoa xông lên trên trời, nở ra hoa.

Lặp đi lặp lại liên tục nở rộ không ngừng nghỉ, làm cho cả bầu trời ảm đạm màu lam biến thành bữa tiệc thiêu đốt náo nhiệt.

Lóe ra ánh sáng chiếu vào đôi mắt Xuân Hỉ, chiếu sáng lên cô cùng Gia Lập. Cô ngửa đầu, không khỏi phát ra tiếng kinh ngạc: “Oa, thật xinh đẹp.”

Cô không tự giác được cười rộ lên, túm túm cánh tay Gia Lập, chỉ vào phía trước: “Mau nhìn, bọn họ có phải sẽ bắn mười lần liền tiếp hay không? Chính là cái loại mười chùm pháo hoa bắn thẳng lên trời, ở trên trời lại vẽ ra mười vòng tròn, chính là cái loại này! Em chỉ được nhìn qua trên tivi!”

Sau đó Gia Lập lại không hề phản ứng, im lặng không lên tiếng.

Xuân Hỉ nghi hoặc quay đầu, mới phát hiện Gia Lập lúc nào đã đứng cách cô gần như vậy, cô dường như dán vào ngực của anh, ngửa đầu nhìn anh, hai má của anh bị ánh sáng chiếu rọi trong chốc lát tối trong chốc lát sáng, cô thấy không rõ vẻ mặt cùng đôi mắt của anh.

Bầu trời đột nhiên nổ tung thành cầu vồng, đầu óc Xuân Hỉ cũng trống rỗng theo.

Đang lúc cô dại ra, Gia Lập bỗng nhiên vươn tay nâng gáy của cô, gần sát cô, cúi người hôn lên cái trán của cô. Cô kinh ngạc ngơ ngác mở to hai mắt, tùy ý để anh từ trán, chậm rãi hôn lên chóp mũi, sau đó là hai má, lại là khóe môi.

“Xuân Hỉ, nhắm mắt lại.” Giọng nói trầm thấp thuần hậu mê hoặc cô nghe lời nhắm mắt lại, sau đó, cô liền cảm nhận được toàn bộ hơi thở của cô bị không gian gắn bó mật thiết kia phong tỏa.

Anh làm như thử thăm dò, nhẹ miết đôi môi mềm mại no đủ của cô, cô cảm giác được anh đang chậm rãi ôm chặt cô, tăng thêm sức mạnh ở môi, mút thật mạnh vào cánh môi của cô. Xuân Hỉ thật sự khó thở nhìn anh, tim đập không thể mau hơn nữa. Lúc này, Gia Lập cậy mở khớp hàm của cô, tham lam dùng lưỡi ẩm ướt thâm nhập vào…

Trên quảng trường tiếng người ồn ào nóng lên, Xuân Hỉ lại nghe không thấy thanh âm gì, chỉ có bản thân đè nến không được tiếng thở dốc cùng với mê muội.

Chân cô mềm nhũn, ngã phịch ở trong lòng của anh, một tay kéo lấy eo của anh, một tay để ở trước ngực anh, muốn đẩy Gia Lập làm cho cô không thể hô hấp ra.

Anh hôn cô nồng cháy dường như muốn đem cô cắn nuốt, không gian mật thiết kia lại biến thành nùng tình mật ý dường như muốn bao phủ cô, hai má nổi lên đỏ ửng nhè nhẹ, như say mê vuốt ve cánh môi, anh dần dần thả chậm tiết tấu, liếm cánh môi sưng đỏ của cô.

Cô không nhớ rõ bọn họ đã hôn môi bao lâu, chỉ nhớ rõ, nụ hôn đầu tiên của cô là kịch liệt như vậy, say mê như vậy.

Thì ra hôn môi không phải chỉ có miệng chạm vào miệng đơn giản mà thôi, thì ra được người mình yêu hôn môi, là chuyện tình hạnh phúc đến muốn chết đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.