Trò Chơi Chinh Phục: Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm

Chương 39: Trốn không thoát khỏi vận mệnh



Năm phút sau, Hoắc Cẩm Dương trở lại phòng khách: "Lạc Lạc, ba anh tìm anh có chút việc, anh đi về trước."

Tần Lạc luôn luôn là bạn gái không quấn người, lập tức gật đầu: "Ừ, anh đi đi, trên đường lái xe cẩn thận."

Trong lòng Hoắc Cẩm Dương ấm áp, lúc trước theo đuổi cô ngoại trừ cô xinh đẹp quyến rũ, còn có một nguyên nhân rất quan trọng là cô làm việc bình tĩnh quyết đoán, một mình đảm đương một phía, sau khi tiếp xúc lại càng phát hiện cô biết điều hiểu chuyện, hơn nữa không quấn người, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu bạn gái.

Mặc dù anh xuất thân ưu việt, nhưng không thích loại tiểu thư chỉ biết làm nũng ăn mặc kiểu cách. Ngược lại, Tần Lạc xuất hiện hoàn toàn làm cho anh kinh ngạc, dáng vẻ xinh đẹp còn có thể làm, nhất là khi cô làm việc, càng thêm sức quyến rũ độc đáo.

Làm cho anh mê muội!

"Ngủ ngon, nghỉ ngơi sớm một chút!"

"Biết rồi!"

Hoắc Cẩm Dương xoay người chuẩn bị đi, mới vừa đi hai bước bỗng nhiên giống như nghĩ đến cái gì lại xoay người: "Lạc Lạc, nếu trong công việc gặp phải chuyện không vui gì, thì từ chức đổi một công ty khác, về sau anh sẽ bảo vệ em."

Lời của anh làm cho trong lòng Tần Lạc tràn đầy cảm động, không nhịn được tiến lên hôn ở trên mặt anh một cái: "Cẩm Dương, có anh ở bên cạnh em thật tốt!"

Hoắc Cẩm Dương nhìn cánh môi kiều diễm ướt át của cô, hầu kết mãnh liệt động vài cái, nhưng vẫn phải nhịn xuống...

Tay nhẹ nhàng xoa tóc cô, giọng dần dần khan: "Anh đi đây!"

Sau đó, xoay người rời đi.

*****

Vừa đến nhà, Hoắc Cẩm Dương liền bị ba gọi vào thư phòng nói chuyện, muốn tránh cũng không trốn được.

"Cẩm Dương, lần trước biểu hiện của con Manhattan vô cùng tốt! Mấy người chú bác cũng khoe khen con là ngôi sao phân tích giới đầu tư mới mọc lên, mấy nhà thị trường chứng khoán con để mắt đến gần đây xu hướng tăng vô cùng tốt!" Hoắc Kỷ Vĩ có chút tự hào nói.

Ngược lại Hoắc Cẩm Dương không có kiêu ngạo tự mãn: "Ba, còn cần học tập vẫn có rất nhiều."

Hoắc Kỷ Vĩ hài lòng vỗ vai co trai: "Ba gửi gắm hi vọng vào trên người con! Ông nội nối cũng có chút tán thưởng với ngươi lần này biểu hiện, còn có ý cho con tiến vào tập đoàn Đế An."

"Ba, lúc trước ba để cho con học phân tích đầu tư không phải là muốn con rời xa…."

"Con là con trai của Hoắc Kỷ Vĩ này! Là cháu trai trưởng nhà họ Hoắc, rời xa cái gì? Chẳng lẽ con bằng lòng chắp tay nhường tập đoàn Đế An cho ngươi chú ba sao?" Hoắc Kỷ Vĩ không vui cắt đứt lời của con.

"Ba, nhưng con học quản lý không hề nổi trội."

"Cho nên bây giờ con phải tăng cường luyện tập phương diện này, phân tích đầu tư cũng không thể vứt bỏ! Nhất định phải làm tốt nhất! Chỉ có như vậy, ông nội con mới có thể coi trọng con hơn, chúng ta mới có hi vọng đoạt lại quyền thừa kế tập đoàn Đế An!" Giọng nói Hoắc Kỷ Vĩ rất kích động.

Hoắc Cẩm Dương không có nói thêm nữa, dường như vừa sinh ra, anh đã chạy không thoát khỏi số mệnh này.

Hoắc Kỷ Vĩ lại nói: "Con gái bác Giang con mới du học từ Vancouver trở về, tối thứ sáu tuần này con để giành thời gian đến ăn bữa cơm với con bé, con cũng đến tuổi lấy vợ rồi, nhà họ Giang với nhà họ Hoắc có mấy chục năm giao tình, hơn nữa đều liên quan đến hai giới chính thương, nếu như có thể thông gia với nhà họ Giang, vậy thì càng có hi vọng đoạt lại quyền thừa kế."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.