Trò Chơi Chinh Phục: Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm

Chương 40: Xem ra cô muốn không có quan hệ với Đại Ma Vương là không thể nào



Trong lòng Hoắc Cẩm Dương có chút không ngờ, cuối cùng. . . . . . Vẫn đi tới bước này.

"Cha, con gái thứ hai của bác Giang, Giang Ánh Tuyết là phó tổ trưởng tổ phiên dịch ba, chuyện cô ấy thích chú ba mọi người đều biết, hình như ông nội cũng ngầm cho phép."

Hoắc Kỷ Vĩ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Cho nên con mới phải ngăn cản chú ba con và Giang Ánh Tuyết sớm xác định quan hệ, mặc dù Giang Ánh Tuyết thích chú ba con, nhưng chỉ cần một ngày Hoắc Gia Tinh không đồng ý, chú ba của con cũng sẽ không cưới cô ta."

Hoắc Cẩm Dương rất muốn nói cho cha là mình đã có bạn gái, nhưng anh ta biết lúc này nói ra là không sáng suốt.

"Cha, con biết rồi."

Lúc này Hoắc Kỷ Vĩ mới an tâm gật đầu, "Cẩm Dương, con là hy vọng duy nhất của cha!"

Hoắc Cẩm Dương cũng biết trách nhiệm trên vai cũng nặng ngàn cân.

*****

Thứ bảy, Tần Lạc ngủ một giấc thẳng đến khi tỉnh, hôm nay bạn trai có chuyện không thể bồi mình, cô liền hẹn bạn tốt Bùi Tử Ninh đúng dịp được nghỉ đi dạo phố, muốn chọn quà sinh nhật cho Tiểu Hỏa Tinh.

Bùi Tử Ninh một tay cầm trà sữa một tay cắn mứt quả, "Chọn quà cho con trai của ông chủ, thật đúng là rất phí suy nghĩ đấy!"

Tần Lạc cắn ống hút khuôn mặt u sầu, "Còn không phải sao! Mình lại không biết Tiểu Hỏa Tinh thích gì, hơn nữa nhà giàu có giống như nhà họ Hoắc, dĩ nhiên đồ chơi gì đều có."

Hai người liên tục đi dạo vài con phố cũng không tìm được quà tặng thích hợp, khó tránh khỏi có chút thất vọng.

Bùi Tử Ninh đề nghị: "Không phải còn có mấy ngày sao? Nếu không tìm thử trên mạng một chút? Nói không chừng có thể tìm được quà tặng mới lạ."

Tần Lạc lắc đầu, "Không được, quá gấp gáp cũng không tìm được đồ tốt, vẫn nên đi dạo qua chút nữa!"

Bùi Tử Ninh tìm ghế ngồi xuống, "Nghỉ một lát, trước suy nghĩ đã."

Tần Lạc ngồi ở bên cạnh cô, đi dạo hơn ba giờ rồi, không hề thu hoạch.

Sau đó hai phút, Bùi Tử Ninh lại nói: "Lạc Lạc, cậu đã tới tập đoàn Đế An làm chừng mười ngày, sao Hoắc Kỷ Thành còn không mở lời thanh minh nói chuyện cậu bắt cóc con trai anh ta chỉ là hiểu lầm!"

Tần Lạc thở dài, "Lòng của đàn ông, cũng như kim dưới đáy biển!"

Bùi Tử Ninh cười ha ha hai tiếng, "Lần cậu và anh ta đi La Mã công tác có xảy ra thứ gì hay không?"

Tần Lạc liếc bạn tốt một cái, "Mình có bạn trai tốt! Hơn nữa, mình không có nửa điểm hừng thú với ma vương lạnh lùng, trừ tiếp xúc trong công việc, mình tình nguyện không cần có bất kỳ quan hệ nào với anh ta."

Bùi Tử Ninh cười đến ý vị sâu xa, "Con trai của Đại Ma Vương ưa thích cậu như vậy, xem ra cậu muốn không có liên quan tới Đại Ma Vương là không thể nào."

Lỗ mũi Tần Lạc lỗ hừ hừ, "Nào có mơ hồ như cậu nói! Đoán chừng Tiểu Hỏa Tinh cũng chỉ có chút cảm giác mới mẽ với mình mà thôi, chờ qua thời gian này, nói không chừng nó cũng quên mất mình."

Bùi Tử Ninh lắc đầu, "Mình thấy chưa chắc."

Tần Lạc dứt khoát đứng dậy, "Đi thôi, lại tới con phố trước mặt đi dạo một chút."

Hai người lại đi dạo gần nửa giờ, cuối cùng dừng lại ở một cửa hàng làm đồ thủ công, Tần Lạc liếc trúng một mô hình máy bay thủ công, dài chừng 600 cm, công nghệ rất tinh xảo, mỗi một chi tiết trông rất sống động, nhìn một cái cũng biết phỉa tốn rất nhiều thời gian điêu khắc.

Hỏi đến giá tiền, quả nhiên!

Nhưng Tần Lạc vẫn nhịn đau xài hết hai ngàn đồng, mặc kệ nói thế nào, Tiểu Hỏa Tinh vẫn vô cùng hợp nhãn duyên với mình, tặng nó một món quà sinh nhật cũng nên làm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.