Trò Chơi Ngoài Ý Muốn

Chương 3



Lạc Thành uống hết chỗ bia trong tay, rồi bóp méo luôn cả cái lon, hai mắt đỏ lừ, mở miệng ra chửi: “Mẹ nó, cái thằng đấy mà cứ làm như vậy, tao đúng là không thể không tự sát.” Bàn tay bóp chặt lon rỗng lại, “Đến lúc tự sát rồi tao nghĩ thế giới này sẽ yên lặng nhanh thôi.”

Lạc Thành gửi một bức thư chia tay vào tài khoản “Túy khán xuân thu”, trả hết số tiền có thể trảđược cho tài khoản “Túy khán xuân thu” rồi xóa hết hồ sơ của cái tài khoản “Mộng mộng tiểu tiên”.

Sau khi Lạc Thành cho tài khoản “Mộng mộng tiểu tiên” tự sát, “Túy khán xuân thu”đột nhiên biến mất, Lạc Thành không thấy hắn nữa, rốt cuộc lương tâm gã không bị lên án nữa. Thế nhưng cái tài khoản “Nhất thạch tạp quá vạn mã khô” không còn đường tiền tài là“Mộng mộng tiểu tiên” nữa nên khó khăn hơn rất nhiều. Lạc Thành định tạo một tài khoản nữ khác, gã nói với Trương Thiên Phi: “Lần này phải khiêm nhường một chút. Làm người cũng không thể quá thành công được.”

Về chuyện Hồ Tần Nhàn trúng thưởng 60 triệu cùng với việc dùng tiền thưởng quyên cho quỹ từ thiện xã hội, cấp trên bên nhàđài đã ra chỉ thị phải nắm bắt trọng điểm, thu hình kỹ càng, tin trúng thưởng sẽđược phát ở bản tin kinh tế sáng thứ hai trước, buổi chiều phát tiếp đoạn phỏng vấn, ngày hôm sau các tờ báo lớn nhỏ cũng lần lượt đăng tin này, tạo nên một cơn sốt không nhỏ.

Người giàu trúng thưởng, kẻ nghèo ghen tị. Trên mạng có một bài viết tiên phong lấy tên “Ông trời bất công? Hàng triệu gia đình tốn ít tiền mà trúng thưởng lớn!”. Những người thanh niên đầy phẫn nộ từ chuyện ông trời không công bằng nói sang tệ nạn xã hội, còn kéo cả vấn đề tệ hại về nhân cách vào. Một mặt, mởđầu với tiêu đề“Tự mở cửa hàng, thiếu gia nhàn rỗi tốn ít tiền mà trúng thưởng lớn, quá tuyệt vời!”, trong băng phỏng vấn Hồ Tần Nhàn được Trương Thiên Phi ghi lại, đoạn quay Thái tử Hồđược lan truyền rộng rãi. Các nhóm fan từ chị em đến cô dì dần dần thành lập, cùng nhóm thanh niên phẫn nộ của Thái tử Hồ lập thành một nhóm người, nổi giận đùng đùng…

Nhà đài đối với phản ứng của dư luận về sự kiện này rất thỏa mãn, tổng biên tập đã tổ chức một buổi họp các tổ, nhằm phân công công việc để chuẩn bị cho công tác đưa tin người trúng thưởng quyên góp tiền, lần này chủ lực là tổ tin tức khác, Trương Thiên Phi thành công rút lui.

Vài ngày sau, Triệu Tề nhờ Trương Thiên Phi nhắn cho Hồ Tần Nhàn biết thứ tưđài truyền hình sẽ ghi hình chương trình “Chuyên gia gỡ rối tình cảm giúp bạn”. Hồ Tần Nhàn nhận được điện thoại của Trương Thiên Phi, tỏ ra rất hưng phấn, liền cảm ơn rối rít, khăng khăng phải mời Trương Thiên Phi đi ăn cho bằng được.

Trương Thiên Phi tự dưng lại được đãi tiệc, làm trong bữa không nhịn được phải hỏi Hồ Tần Nhàn vì sao muốn tham gia “Chuyên gia gỡ rối tình cảm giúp bạn”, mi gian của Hồ Tần Nhàn lập tức nhuốm một tầng u buồn, than vãn: “Tôi có chuyện tình cảm rất muốn được kể ra, tôi hi vọng nếu được xuất hiện trên TV, côấy có thể thấy được.”

Thứ tư Trương Thiên Phi vừa dịp được nghỉ, lại vì chuyện này mà phải tới chỗ làm, Thái tử Hồđã chạy xe Ferrari tới lầu dưới của đài truyền hình, Trương Thiên Phi dẫn hắn lên lầu, giới thiệu cho Triệu Tề, Triệu Tề thấy Hồ Tần Nhàn, cười đến cả mặt cũng sắp chảy ra, các đồng nghiệp nữ thì mặt đều đỏửng, chạy tới. Trương Thiên Phi đi về nhà ngủ, không ở lại coi ghi hình.

Buổi chiều, Trương Thiên Phi còn đang say sưa trong mộng đẹp thì bịđiện thoại đánh thức, Triệu Tề nói rất to, nghe vừa hưng phấn lẫn run rẩy: “Thiên Phi, nhờ có cậu hỗ trợ, mà chuyên mục kỳ này quá thành công luôn! Phát lên chắc chắn có thể bùng nổ! Chờ lúc đó tổ tụi tôi tổ chức tiệc mừng công, cậu cũng tới nha, tụi anh mời cậu ăn riêng !”

Trương Thiên Phi buồn ngủ mông lung đáp lại: “Dạ, dạ.”

Cuộc gọi của Triệu Tề vừa kết thúc không lâu sau điện thoại lại đổ chuông, Trương Thiên Phi lần thứ hai đấu tranh tư tưởng thoát khỏi cái gối, ngóc đầu dậy, lần này là Hồ Tần Nhàn gọi tới: “Phóng viên Trương, tôi đã ghi hình xong rồi. Tối nay anh rảnh không? Tôi muốn cảm ơn anh.”

Trương Thiên Phi lập tức nói: “Quản lý Hồ, anh khách sáo quá, tôi chỉ tiện tay giúp vậy thôi, lần trước đã khiến anh tốn kém nhiều rồi, cái này cũng không có gìđâu.”

Hồ Tần Nhàn dừng một chút rồi nói: “Thật ra sau khi quay xong, tôi đột nhiên thấy có chút xúc động, muốn tìm người tâm sự. Phóng viên Trương, chín giờ tối có rảnh không?”

Giọng của Hồ Tần Nhàn hơi trầm, Trương Thiên Phi thật chẳng hiểu nổi vì sao hắn ta xúc động lại muốn kể cho mình. Nhưng, với người như Hồ Tần Nhàn thì tạo dựng mối quan hệ với hắn còn tốt hơn làđắc tội với hắn, vì vậy Trương Thiên Phi Vì cứđáp lại: “Được, tôi đây cung kính không bằng tuân mệnh.” Sau khi chọn được địa điểm thì tắt máy.

Buổi tối, trong quán bar đèn đóm mờ mờ, Trương Thiên Phi và Hồ Tần Nhàn sóng vai nhau ngồi ở trước quầy bar, Thái tử Hồ bận một cái áo màu tro, cổáo nửa mở, chân mày lẫn đôi mắt đều ánh lên vẻ chán chường lẫn phiền muộn.

Trương Thiên Phi biết, trong lòng Thái tử Hồ nhất định đang bị tổn thương sâu sắc vì tình yêu, xem ra cho dù có tiền thì cũng không thểđảm bảo sẽ không bị phụ nữđá. Bình thường, Hồ Tần Nhàn sống an nhàn sung sướng, nên vẻ ngoài trông có vẻ trẻ hơn tuổi thực một chút, ngày đó ở văn phòng bày ra dáng điệu người quản lý trông rất chững chạc. Lúc này thoạt nhìn, trông cứ như một thanh niên mới mười chín, đôi mươi, lộ ra chút tính trẻ con. Trương Thiên Phi trầm mặc uống rượu, nghĩ, Hồ Tần Nhàn tám chín phần là có xích mích với bạn gái, rồi hai người chơi màn chiến tranh lạnh, thế là cậu Hồ này liền muốn lên TV để phân trần. Ai lúc trẻ cũng đã từng trải qua chuyện yêu đương như vậy hết.

Hồ Tần Nhàn ngồi dưới ngọn đèn ánh sáng yếu ớt, thấp giọng kể: “Hôm nay tôi đã nói ra ở trong chương trình, không hiểu sao rất thoải mái. Thật ra tôi rất… Trước đây, từ khi gặp côấy mà tôi mới khôi phục được. Tôi nghĩ, trên đời không có gì là vĩnh cửu, nhưng khi cảm thấy nóđáng giá thì nhất định phải nỗ lực quý trọng.”

Trương Thiên Phi tuy thấy lời này rất chua xót, nhưng vẫn nói với Hồ Tần Nhàn: “Ai, đời người mà, thứđáng giá vốn không nhiều, lúc quý trọng thì phải quý trọng, chỉ mong bản thân không hối hận làđược rồi.”

Hồ Tần Nhàn cười mơ màng: “Phóng viên Trương, tôi thấy tôi với anh nói chuyện rất hợp nhau.”

Trương Thiên Phi cười cười, Hồ Tần Nhàn cầm ly rượu lên, lắc nhẹ: “Nói ra, không biết anh thấy tôi thế nào, chứ trước khi gặp côấy, tôi vẫn đang yêu một người bạn cùng lớp đại học.”

Trương Thiên Phi nói: “Khi đi học đúng là rất dễ nảy sinh tình cảm.”

Hồ Tần Nhàn cúi đầu: “Ừ, tôi và người ấy đều là người Trung Quốc, người ấy rất quan tâm tôi.”

Trương Thiên Phi nói: “Vừa là bạn học lại làđồng hương với nhau, tình cảm nhất định phải sâu sắc rồi.”

Hồ Tần Nhàn thở dài: “Cho nên, bây giờ nghĩ lại tôi thấy thật mơ hồ, rốt cuộc cảm giác dành cho người đó là yêu hay chỉđơn giản không muốn rời xa. Tôi và người ấy ở chung, ăn chung với nhau, chọn lớp giống nhau, mấy chuyện khác cũng thường cùng làm với nhau.”

Trương Thiên Phi muốn nói, nam nữở chung rất dễ củi khô bốc lửa, đương nhiên lời này khẳng định không thể nói ra.

Hồ Tần Nhàn thấp giọng kể tiếp: “Mãi cho đến một ngày, người ấy và một cô gái ôm nhau, tôi ghen tịđến phát điên, rồi phát hiện ra tôi yêu người ấy mất rồi.”



Trương Thiên Phi bình tĩnh không có lên tiếng, sắc mặt thong dong.

Hồ Tần Nhàn quay đầu nhìn anh: “Anh sẽ không sợ tôi chứ?”

Trương Thiên Phi bình tĩnh nói: “Không sao, chẳng phải trong mấy bài hát cũng có nhắc, chuyện tình cảm cóđôi khi thật chẳng phân biệt… giới tính làm gì.” Làm bên ngành truyền thông nên cũng biết nhiều việc, nhưng chuyện đồng tính luyến ái này cũng chỉ hiểu sơ sơ.

Hồ Tần Nhàn chớp mắt, rồi lại cúi đầu: “Nhưng bố mẹ tôi lại nghĩđây là bệnh. Ép tôi phải chia tay với người ấy, bắt tôi về nước, người ấy cùng gia đình cũng vì chuyện này mà bị rất nhiều áp lực, tôi muốn xin lỗi người ấy, chứ cũng không phải sẽ tái hợp cùng người ấy. Bố mẹ tôi có sắp xếp tôi đi gặp mặt với một cô gái, tôi cũng từng thử nhưng vẫn không thể chấp nhận được. Bởi cô gái này lúc gặp tôi cứ hỏi mãi mấy câu kiểu tôi có thể cùng cổở bên nhau suốt đời, suốt kiếp không.”

Hồ Tần Nhàn thở dài: “Tôi không biết cảm giác muốn cùng côấy bên nhau trọn đời trọn kiếp là như thế nào. Ngay cả khi tôi ở bên cạnh người kia cũng không có, nên côấy nói lời như vậy làm tôi thấy thật quái gở, thích không nổi. Bác sĩ tâm lý nói tôi vì môi trường thực tế mà tạo thành sự phong bế tình cảm ở một phương diện nào đó, rồi đề nghị tôi thử tham gia vào hoàn cảnh phi thực tế xem sao. Rất may mắn, tôi đã gặp nàng, nàng là cô gái đầu tiên khiến tôi có cảm giác rung động, tuy không biết vì nguyên nhân gì mà nàng biến mất, thế nhưng tôi không muốn từ bỏ cảm giác này, tôi đã mất đi một lần, lần này tôi muốn quý trọng nó.”

Câu cuối cùng Hồ Tần Nhàn rất kiên định nói ra, Trương Thiên Phi không biết nên nói cái gì mới tốt, theo thói quen vươn tay ra vỗ lên vai Hồ Tần Nhàn, vỗ xong rồi mới nghĩ xem như vậy có thích hợp hay không. Hồ Tần Nhàn nâng ly, cụng vào ly rượu của anh một cái, nhàn nhạt cười: “Trương Thiên Phi, cảm ơn anh.”

Số“Chuyên gia gỡ rối tình cảm giúp bạn” Hồ Tần Nhàn tham gia sẽđược phát sóng vào thứ tư. Trong thời gian đó, Hồ Tần Nhàn gọi cho Trương Thiên Phi vài lần, mời y ra ngoài ăn, hoặc là nói với Trương Thiên Phi, không biết sau khi chương trình lên sóng, côấy có trả lời hay không. Trương Thiên Phi liền rất có trách nhiệm an ủi hắn, dường như Thái tử Hồ không có bạn bè, Trương Thiên Phi cũng chỉứng phó qua loa với hắn vậy mà hắn tỏ ra cảm kích vô cùng khiến Trương Thiên Phi nghĩ thấy có chút hổ thẹn.

Tài khoản nữ của Lạc Thành sau khi rút kinh nghiệm từ“Mộng mộng tiểu tiên” liền thay đổi sang một phong cách khác, chọn con đường dịu dàng hướng nội. Khi sáng tạo nhân vật, Lạc Thành đã chọn lựa gương mặt hiền lương thục đức nhất có thể, bộ ngực trung bình, diện thêm cho nó một bộ váy trắng, tên cũng đặt thận trọng hơn nhiều, gọi là“Tiêu tương tinh tuyết”, Lạc Thành tự mình đánh giá, vừa nhìn là thấy vẻ tam trinh cửu liệt, y cũng giữ vững tinh thần tam trinh cửu liệt này, không chủđộng đến gần, không đi buôn bán hàng rong, các game thủ là nam lập tức như cuồng phong vọt tới. Lạc Thành kinh hãi nói: “Năm nay các huynh đệđều yêu kiểu trinh liệt hết rồi.” Trương Thiên Phi nói “: Đúng vậy mày có từ trường của đàn bà quá mà.”

Ngày thứ Hai, Trương Thiên Phi nhận lệnh đi quay mấy điểm bán xổ số lẻ, để giúp cho chương trình tăng thêm tư liệu thực tế, từ Bắc rồi quay lại phía Tây mới xong, lúc trời tối sẩm thì mấy anh em tự kết thúc công việc về nhà, Trương Thiên Phi lái xe qua con phố nhỏ sầm uất, vừa đúng lúc gặp đèn đỏ, nên y dùng lại chốc lát, mắt lé qua nhìn thì thấy một thân ảnh quen thuộc đang thất tha thất thểu trên đường đi bộ chiếu đầy ánh đèn neon lấp lánh. Người này trông rất giống Hồ Tần Nhàn, lảo đảo tới gần ven đường, ởđó cóđậu một cái xe Ferrari đầy phong cách, xem chừng là xe yêu của Thái tử Hồ. Trong lòng Trương Thiên Phi bình tĩnh tự hỏi một chút, theo tính cách của Thái tử Hồ, sáng sớm mai trên truyền hình nhất định sẽ xuất hiện tin lớn: Tối hôm qua, ở khu vực chợ Bắc Tam đã phát sinh một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, Hồ Tần Nhàn, quản lý của tập đoàn T.I.Y bị thương nặng còn đang hôn mê, nguyên nhân tai nạn được đánh giá sơ bộ là vì lái xe khi say rượu.

Đèn xanh sáng lên, Trương Thiên Phi thở dài, tấp xe vào ven đường, xuống xe đóng sầm cửa lại, kịp thời chặn lại bàn tay Hồ Tần Nhàn đang run run cắm chìa khóa vào cửa xe.

Hết chương 3

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.