Trò Chơi Ngoài Ý Muốn

Chương 7



“Quản, Quản lý Hồ… anh Hồ Tần Nhàn… Tôi thành thật xin lỗi anh, tôi vô cùng hối hận rồi…”

Lạc Thành cúi người xuống, co đầu rụt cổđứng đó, vẫn là cái áo thun cũ cùng quần đùi Hawaii sặc sỡ, tóc tai lởm chởm, tràn đầy sám hối, “Tôi vì gặp khó khăn lại không có chí lớn, nên mới tạo một tài khoản nữ kiếm tiền, anh cũng biết… mấy chuyện này đầy rẫy trong game… Lừa gạt tiền… và tình cảm của anh, tôi vô cùng hổ thẹn, nói thật thì sau khi coi chương trình đó, biết “Túy khán xuân thu” là anh, tôi cực kỳ sợ. Như mấy ngày nay, anh tới tìm Thiên Phi, lương tâm tôi luôn bị lên án, nên cứ trốn nhủi trong phòng không dám ra ngoài… Xin lỗi, muốn giết muốn lăng trì, muốn tố cáo tôi lừa đảo, bắt tôi vào tù, anh muốn làm gì cũng được, đều là lỗi của tôi~~ trừng phạt đúng tội…”

Hồ Tần Nhàn ngồi nghiêng trên sofa, nghe lời sám hối của Lạc Thành, vẻ tái nhợt trên mặt dần lui đi, đổi thành vẻ mặt bí hiểm.

Một lúc lâu sau, Trương Thiên Phi mới biết được, chuyện này bị lộ toàn bộ là do câu nói nhiệt tình của Triệu Tề. Ngày đó, Hồ Tần Nhàn ở trường quay thu hình, bầu không khí rất tốt, lời tuyên bố tình cảm của hắn không chỉ lay động trái tim phái nữ, mà ngay cả người có trái tim già cả như Triệu Tề còn nhịn không được mà thổn thức. Quay xong rồi, Triệu Tề tiến tới an ủi Hồ Tần Nhàn vài câu, Hồ Tần Nhàn cảm kích ghi nhận, sau Triệu Tềđột nhiên nghĩ: “Được rồi, tôi vẫn luôn hỏi cậu nếu đã muốn tìm cô bé kia, sao cậu không qua chỗ công ty game? Tuy tài khoản đóđã bị xóa, nhưng máy chủ hẳn còn lưu giữ tư liệu lúc tạo tài khoản chứ, nhất làđịa chỉ IP. Mấy chuyện này mặc dù có quy định không thể tiết lộ, nhưng nếu có khả năng đi cửa sau thì cũng có thểđấy.”

Chỉ mấy câu thôi đủđánh thức người trong mộng, Hồ Tần Nhàn lập tức bắt tay vào đi thăm dò, không tới vài ngày, tư liệu đã tới, nhưng lại như một gậy vào đầu khiến Hồ Tần Nhàn buồn bực, IP lúc tạo tài khoản của “Mộng mộng tiểu tiên” trùng với địa chỉ IP của hai tài khoản “Chỉ là bày hàng” cùng với “Nhất thạch tạp quá vạn mã khô”, màđịa chỉ IP thì gắn liền với địa chỉ ADSL riêng của mỗi hộđăng ký, không phải Internet trong quán cà phê, hơn nữa ba tài khoản này thường xuyên cùng online, “Mộng mộng tiểu tiên” cùng hai tài khoản đó còn nhiều lần trao đổi vật phẩm, nói cách khác, “Mộng mộng tiểu tiên” vô cùng có khả năng là một người đàn ông dùng tài khoản nữđể lừa gạt.

Hồ Tần Nhàn bị hiện thực đen tối thê thảm này thương tổn thật sâu, đau khổ chạy đi uống rượu tìm say, sau đó gặp phải Trương Thiên Phi.

Lạc Thành sau đó thở dài nói: “Số mệnh, đây đều là số mệnh định sẵn!”

Trương Thiên Phi đứng bên cạnh Lạc Thành đang sám hối hành vi của mình trước Hồ Tần Nhàn, vỗ vỗ vai Lạc Thành, chân thành nói với Hồ Tần Nhàn: “Quản lý Hồ…”

Bị Hồ Tần Nhàn lạnh lùng chặn họng: “Đừng gọi tôi là Quản lý Hồ.”

Trương Thiên Phi biết điều liền sửa lời: “Hồ Tần Nhàn, tên Lạc Thành này cũng đã nói thật hết ra rồi, nhưng không xin anh xử lý khoan dung, cậu ta cũng đã nói, anh yêu cầu cậu ta bồi thường thế nào, cậu ta sẽ bồi thường thếđấy, muốn giết muốn lăng trì, tố cáo cậu ta lừa đảo, bắt cậu ta vô tùđều làở anh. Mặt khác, dù sao Lạc Thành cũng là anh em của tôi, sở dĩ tôi vẫn không nói cho anh biết sự thật, là bởi mấy thứ lấy từ anh đều đưa qua tay tôi, tôi chính là tòng phạm, anh muốn bắt bồi thường thế nào thìđành chịu.”

Lạc Thành dùng âm thanh thật nhỏ, thì thầm: “Anh em quái gì, chuyện vừa lộ làđã lập tức bán tao, giờ ngay cả cầu xin giúp cũng chẳng làm.”

Trương Thiên Phi nghiêm mặt, thấp giọng nói: “Không bán mày chẳng lẽ nhận thay tội mày chắc? Làm chuyện vô lương tâm thì phải có gan nhận tội chứ, mày lừa gạt tình cảm con trai nhà lành người ta, lương tâm không hổ thẹn sao? Tao cũng nhận tội rồi, không phải là cùng mày chờ phán quyết của người bị hại hả?”

Hồ Tần Nhàn lạnh lùng nhìn Trương Thiên Phi và Lạc Thành, sắc mặt càng trở nên khó dò: “Hóa trong mắt Trương Thiên Phi anh, tôi chẳng qua làđối tượng anh thấy hổ thẹn lương tâm, là người bị hại, bị lừa gạt sao? Những chuyện anh làm trong thời gian này, đều là bởi vì thấy xấu hổ?”

Mấy lời đó hình như không nên xuất hiện trong tình huống này mới phải. Trương Thiên Phi thành thực khai: “Ngày đó coi chương trình xong, biết người Lạc Thành lừa là anh, sau lại có chuyện đó, nói thật không có khả năng không cảm thấy áy náy mà chủđộng làm mấy việc kia, thế nhưng, cũng không phải hoàn toàn đều là vì vậy.”

Hồ Tần Nhàn nói: “Có là bao nhiêu phần trăm, còn không phải là bao nhiêu?”

Cái tên đầu sỏ Lạc Thành bị loại ra khỏi cuộc đối thoại, len lén hơi ngẩng đầu lên, mờ mịt dự thính.

Trương Thiên Phi tự hỏi một chút: “Không phải chắc lớn hơn, và bởi vì hổ thẹn thì 80% và 20%, nhưng mà còn phải xem anh có tin hay không, anh tin bao nhiêu thì là bấy nhiêu.”

Hồ Tần Nhàn không nói cái gì nữa, dựa lưng vào sofa, lạnh lùng đảo mắt tới lui trên người Trương Thiên Phi và Lạc Thành, Lạc Thành cúi đầu càng lúc càng thấp.

Hồ Tần Nhàn đột nhiên đứng dậy, đi thẳng vào phòng, Trương Thiên Phi và Lạc Thành không biết hắn muốn làm gì, chỉ có thểđứng tại chỗ hối lỗi. Một lát sau, Hồ Tần Nhàn đi ra, đã thay trở lại bộđồđã mặc lúc tới, sải bước về cửa chính. Trương Thiên Phi giật mình, vội vàng mở cửa giúp hắn, Hồ Tần Nhàn mặt lạnh tanh, cứ như thể không đem Trương Thiên Phi vào mắt, cửa vừa mở liền đi ra, rồi đứng ở hành lang bấm điện thoại gọi đi, âm thanh lãnh đạm đọc ra địa chỉ, dặn: “Mau qua đây đón tôi.” Thang máy vừa lúc tới, Trương Thiên Phi nhìn theo Hồ Tần Nhàn vào thang máy, trong lòng có một cảm giác khó diễn tả thành lời.

Quay về nhà khóa cửa lại, Lạc Thành vẫn duy trì tư thế cũ, dè dặt hỏi Trương Thiên Phi: “Đi rồi? Lẽ nào nó không truy cứu nữa?”

Trương Thiên Phi nói: “Chắc vậy, đêm nay mày hãy cầu xin Chúa Jesus, Phật Tổ, Ngọc Đếđi. Có khi anh ta đã ra quyết định về nhà chuẩn bị hồ sơ kiện mày rồi đấy.”

Lạc Thành mặt mày trắng bệch, co người lại, ủ rũ quay về phòng, ngồi xuống trước máy tính, thở dài thườn thượt: “Sao ban đầu tao lại để quỷ tham nó làm đầu lú luôn vậy trời, a a a a————“

Trương Thiên Phi cười nhạt trong lòng: giờ tao cũng thấy mình bị lú rồi đây.

Ngày thứ hai Trương Thiên Phi đi làm như thường lệ, Lạc Thành thức trắng nguyên đêm, Trương Thiên Phi ra ngoài cửa thì thấy hắn đầu đội chăn, y như dân chạy nạn của Châu Phi ngồi xếp bằng trên giường, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Xong rồi… Xong rồi… Xong rồi…”

Trương Thiên Phi mặt không chút thay đổi nói: “Nhóc à, sám hối đi, bị trừng phạt xong thì lo mà hối cải, còn có thể tiếp tục cống hiến cho xã hội.”

Lạc Thành nghênh cổ lên: “Đừng quên, mày, mày, mày cũng làđồng phạm, hôm qua mày cũng nhận tội rồi đó!”

Trương Thiên Phi than thở: “Đúng vậy, kết bạn cẩu thả là vậy đó, tao không thể tránh được, tao trong lòng đã sám hối với Chúa rồi, A-men.”

Lạc Thành quấn chăn lại chặt hơn, Trương Thiên Phi xỏ giày đi ra ngoài.

Lúc lái xe, hình ảnh Hồ Tần Nhàn ngày hôm qua cứ nhìn chằm chằm y xuất hiện, Trương Thiên Phi chớp chớp mắt, hình ảnh đó biến thành ánh mắt Hồ Tần Nhàn khi hắn và y ở cùng một chỗ trước đây, ánh mắt đầy sương mù, ánh mắt cảm kích, ánh mắt phiền muộn… Trương Thiên Phi nới lỏng cổáo, cười khổ một tiếng, xem ra bị quỷám hồi nào không hay rồi.

Buổi chiều sau khi tan tầm, Trương Thiên Phi và mấy người đồng sự cùng nhau đến quán bar uống hai ly mới về nhà. Móc chìa khóa ra mở cửa, bước vào thì thấy Hồ Tần Nhàn ngồi trên sofa, Lạc Thành thì ngồi trên cái ghế nhỏ, dáng vẻ tiếp nhận thẩm vấn của tổ chức.

Hết chương 7

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.