Trò Đùa Của Adam

Chương 2-1



Eva nói,

Nơi vui chơi của ta cái gì cũng có

Chỉ thiếu duy nhất một Adam

Mà nhảy điệu Tăng-gô cần hai người

Nên lựa chọn ta đi

__________

Thời gian nghỉ trưa vừa đến, Lâm Mạnh Hi lôi kéo Vũ Hàn chạy về phía sân thể dục, Chạy nhanh một chút, nếu không sẽ không có chỗ ngồi."

"Chỗ ngồi gì?" Vũ Hàn cảm thấy kỳ lạ, cũng không phải đi xem biểu diễn.

Vừa đến sân thể dục, cô mới biết được ý của Lâm Mạnh Hi, thì ra từ cửa vào đã đầy ắp người, hơn nữa phần lớn đều là nữ sinh, vừa thét chói tai vừa ầm ĩ, hỗn loạn giống như chợ bán thức ăn.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

"Chuyện gì xảy ra sao? Tớ xin cậu, tớ thấy chỉ có đứa ngốc như cậu mới không biết." Lâm Mạnh Hi lôi kéo tay cô, chen đông chen tây, cuối cùng cũng lên được phía trước .

"Đây là. . . . . . Đội bóng rỗ?" Vũ Hàn nhìn thấy trước mắt có chục nam sinh cao lớn, đang luyện tập động tác ném rổ.

"Đương nhiên rồi, nếu không cậu cho rằng cái gì?" Lâm Mạnh Hi nhanh tay lẹ mắt, tìm được hai chỗ ngồi trên khán đài, liền lôi kéo cô ngồi xuống.

“Các cô ấy tới đây làm gì vậy?" Cô không hiểu nguyên nhân gì khiến nhiều nữ sinh vây xem như vậy.

"Cậu không thấy sao? Đó là bởi vì Hứa Khắc Bình và Cao Dụ Tường!" Lâm Mạnh Hi chỉ cho cô thấy.

Lúc này Vũ Hàn mới phát hiện bóng dáng hai người bọn họ, bọn họ đều mặc bộ đồ thể thao màu xanh và trắng, một thổi còi, một chỉ huy cầu thủ, cũng có vẻ oai phong tỏa sáng, khí thế hơn người.

"Tớ thấy rồi, nhưng thế thì sao?" Vũ Hàn vẫn không hiểu.

Vẻ mặt Lâm Mạnh Hi muốn té xỉu, "Cậu vẫn còn không hiểu sao?"

"Tớ. . . . . . Tớ cần hiểu gì cơ?" Vũ Hàn băn khoăn hỏi.

"Ôi, tớ nói cho cậu biết! Trường trung học Thanh Truyền không có gì giỏ, chỉ có đội bóng rổ vô địch quốc gia hai năm, danh tiếng rất lớn đó! Tất cả nam sinh bởi vì muốn tham gia đội bóng mà mới tiến vào trường học này! Hứa Khắc Bình là đội trưởng của đội bóng rổ, Cao Dụ Tường là phó đội trưởng, bọn họ là hai nam sinh đẹp trai nhất của Trường trung học Thanh Truyền, tất cả nữ sinh bởi vì hai người họ mà đến, tớ cũng không ngoại lệ, nếu không có bọn họ kêu gọi, tớ sẽ không tình nguyện tới đây đâu!"

"Oh!" Lúc này Vũ Hàn mới chợt hiểu, thì ra còn có chuyện như vậy!

"Như thế nào? Đã hiểu chút rồi chứ?"

"Hả, đã hiểu chút!" Hai nam sinh này đúng là hạc đứng giữa bầy gà, khó trách khỏi có nhiều người theo đuổi ái mộ như vậy."

"Tớ thấy tớ nên giúp cậu vào hiểu thêm, giới thiệu một chút cho cậu! Đội trưởng Hứa Khắc Bình luôn trầm mặc ít nói, có mấy phần uy phong, là biểu tượng tinh thần của đội, nhưng anh ấy chưa bao giờ liếc mắt với nữ sinh nào, hơn nữa sau khi tốt nghiệp ba mẹ anh ấy muốn đưa anh ấy đến Mĩ học, cho nên anh ấy thuộc loại đứng nhìn từ xa. Phó đội trưởng Cao Dụ Tường lại khác, anh ta đúng chuẩn Play Boy, từ năm nhất đã bắt đầu có bạn gái, không biết đã làm cho bao nhiêu cô gái đau khổ, nhưng người thích anh ta xếp thành một xe tải, nên anh ta điển hình của một tình nhân nguy hiểm ."

"Ồh. . . . . . Cám ơn cậu đã giải thích." Vũ Hàn còn chưa hiểu phân tích lý luận như thế nào!

"Mục tiêu của tớ, vốn định tiến hành cùng lúc, bắt cá hai tay, nhưng hôm nay nhìn thấy Hứa Khắc Bình, tớ liền biết tớ không có hy vọng, vẫn tập trung lực chú ý trên người Cao dụ Tường thì tốt hơn."

"Tại sao?" Vũ Hàn ngơ ngác hỏi.

Lâm Mạnh Hi yếu ớt thở dài nói: "Ôi, đây còn không phải vì cậu. . . . . ."

"Tớ? Tớ làm sao?" Vũ Hàn ngây ngốc hỏi.

"Chờ chút nữa tờ sẽ nới cho cậu, mà học trưởng Cao Dụ Tường vẫy tay về phía chúng ta kìa!" Lâm Mạnh Hi vội vàng đứng lên vẫy tay lại, cười đến mức giống như mùa Xuân nở rộ.

Vũ Hàn cũng nhìn thấy Cao Dụ Tường nhiệt tình vẫy tay về phía các cô, nhưng những cô gái khác phát hiện chuyện này lập tức quăng cho các cô ánh mắt tràn dầy địch ý.

"Mạnh Hi, các cô ấy trừng chúng ta kia. . . . . ." Vũ Hàn cảm giác lạnh toát sống lưng.

Lâm Mạnh Hi hừ một tiếng, cười nói: "Để cho bọn họ ghen tỵ chết đi, tớ mặc kệ đấy! Với lại cậu không sớm thì muộn cũng phải tập thành thói quen với loại chuyện như vậy, tin tưởng tớ là đúng không sai đâu."

"Tập thành thói quen sao?" Vũ Hàn hoang mang suy nghĩ, tại sao cô phải tập thành thói quen với loại chuyện như vậy? Lời của Lâm Mạnh Hi thật là khó hiểu.

Cao Dụ Tường vẫy tay ra hiệu với các cô, muốn các cô đi tới, Lâm Mạnh Hi còn cầu cũng không được, lôi kéo Vũ Hàn chạy tới.

Nhưng Vũ Hàn còn đang ngẩn người đi được hai bước, đã bị một quả bóng ném vào đầu, quả bóng kia bay đến rất nhanh, sức ném rất lớn, đụng mạnh vào đầu cô, đau muốn chết!

"Trời ạ. . . . . ."

Vũ Hàn thấy trước mắt tối đen, lập tức đứng không vững, ai ngờ quả bónh kia lại rơi xuống chân cô, khiến một giây sau cô đạp phải quả bóng, trật mắt cá chân phải, cả người ngã nhào trên đất, mà toàn thân tứ chi cô như rải rác mỗi nơi!

Trong lúc hoảng hốt, dường như Vũ Hàn nghe thấy tiếng Lâm Mạnh Hi thét lên, còn có rất nhiều tiếng bước chân chạy về phía cô.

Sau đó, một đôi tay mạnh mẽ nâng cô dậy, bế toàn bộ người cô lên, cái ôm ấm áp, rất giống cảm giác trong ngực Hứa Khắc Bình buổi sáng, tiếng tim đập trầm ổn và mùi vị đàn ông, đây chính là cảm giác cuối cùng Vũ Hàn thấy được trước khi ngất xỉu..."

Sau một giấc mơ hỗn loạn, cuối cùng Vũ Hàn tỉnh lại, cô phát hiện mình nằm trên giường ở phòng y tế. Mà cô y tá đang ngồi trước bàn làm việc bên cạnh.

"À, em đã tỉnh!" Cô y tá đứng lên nói: "Cảm thấy thế nào rồi?"

"Em. . . . . . Em sao vậy?" Cô muốn ngồi dậy, nhưng lập tức phát hiện đầu giống như bị búa bổ, hơn nữa mắt cá chân cũng đau muốn chết.

"Em bị bóng đập vào đầu, ngủ mê man một buổi chiều, mắt cá chân cũng bị trật, cho nên cô giúp em băng bó lại ."

"Oh, cám ơn. . . . . ." Ngày đầu tiên học trung học của cô, thật đúng là nhiều màu sắc!

Lúc này tiếng chuông tan học vừa mới vang lên, Lâm Mạnh Hi vội vã chạy vào, "Vũ Hàn, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi! Cậu hù tớ suýt chết." Lớp 7 năm nhất được xây ở gần đây, cho nên Lâm Mạnh Hi chỉ mất năm giây là đã chạy tới.

"Ừ, thật xin lỗi, đã để mọi người lo lắng."

Lâm Mạnh Hi ngồi bên cạnh cô, đột nhiên nhìn mặt cô nở nụ cười.

Vũ Hàn nghi hoặc, "Sao vậy, trên mặt tớ có gì sao?"

"Không phải tớ đang cười cậu, tớ chỉ nhớ đến chuyện lúc trưa"

"Chuyện gì vậy?"

"Cậu biết ai đưa cậu tới phòng y tế không? Là Hứa Khắc Bình đó! Bởi vì anh ấy đánh bóng đụng vào đầu cậu, anh ấy nói tất cả đều là trách nhiệm của mình, liền ôm lấy cả người cậu, chạy đến phòng y tế, thật sự là rất đẹp trai! Khi đó ở sân thể dục, tất cả nữ sinh đều thét chói tai, vừa hận lại ghen tỵ, cậu đó! Trong nháy mắt đã biến thành tiêu điểm của sự ghen ghét."

"Tớ sao?" Cô ôm hai gò má của mình, nghĩ đến tình huống lúc đó, mặt cũng đỏ lên. Khó trách lúc ấy khi cô ngất xỉu lại có ảo giác như vậy, thì ra là. . . . . . Thì ra là Hứa Khắc Bình đã ôm cô thật! Trời ạ, cô sợ anh như vậy, vì sao lại đụng vào anh lần nữa?"

"Cho nên tớ vừa nhìn thấy cậu, mới không nhịn được cười đó! Bây giờ cậu phải bắt đầu cẩn thận nhiều một chút, nếu không những nữ sinh ghen tỵ kia sẽ lóc xương lóc thịt cậu!"

Thấy bộ dáng Vũ Hàn hoảng sợ, Lâm Mạnh Hi không thể nhịn được muốn hù dọa cô nhiều hơn.

Quả nhiên, sắc mặt Vũ Hàn tái nhợt: "Thật vậy sao? Không thể nào?"

Cô chẳng qua là một cô gái hết sức bình thường, làm sao ông trời nhẫn tâm đối với cô như vậy?

Lúc này, cửa phòng y tế bị đẩy vào, người đi vào chính là Hứa Khắc Bình và Cao Dụ Tường.

"Này, em tỉnh rồi sao học muội?" Cao dụ Tường cười hì hì hỏi.

"Dạ. . . . . . Học trưởng." Vũ Hàn có chút co rúm lui về phía sau, cô theo bản năng sợ hãi ánh mắt của Hứa Khắc Bình.

"Buổi trưa hôm nay chơi đúng là khá, cho tới bây giờ tôi chưa thấy qua một người bị bóng đập phải, lại còn đúng lúc bị bóng làm làm cho trật chân té, thật là không đơn giản!"

Cao Dụ Tường vừa nói vừa không nhịn được cười phá lên.

Vũ Hàn cảm thấy mặt mình lại đỏ, "Thật xin lỗi. . . . . ."

Vẻ mặt Hứa Khắc Bình lạnh lẽo, lại bắt đầu mắng chửi người: "Cậu còn cười! Nếu như không phải cậu gọi họ tới sân luyện tập, thì sao xảy ra chuyện ngoài ý muốn này? Cậu thân là phó đội trưởng, lại không biết duy trì trật tự trong sân, còn để cho người không phải đội viên đi vào, xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cậu nên chịu hoàn toàn trách nhiệm!"

Giọng nói Hứa Khắc Bình có chút nghiêm khắc, mọi người ngây người một cái, ngay cả Cao Dụ Tường đang cười ha hả, lúc này cũng không dám thuận miệng đáp.

Vũ Hàn thấy thế, đành phải lấy hết dũng khí nói: "Thật xin lỗi. . . . . . Thật ra thì đều là em không có chú ý, bởi vì em mải cắm đầu đi. . . . . . Cũng không có nhìn đường, mới có thể bị bóng đập tới, mọi ngươi đừng trách học trưởng Cao Dụ Tường được không? Đây là em. . . . . . Lỗi là của em, mọi người đừng có cãi nhau. . . . . ." Cô sợ nhất là người khác cãi nhau, bởi vì cha mẹ cô ngày ngày cãi nhau, nên lúc cô mười tuổi họ đã ly hôn .

"Vũ Hàn. . . . . ." Lâm Mạnh Hi vỗ vỗ bả vai cô.

"Học muội. . . . . ." Cao Dụ Tường cũng có chút cảm động, không nghĩ tới học muội này sẽ nói đỡ cho anh.

Nhưng sắc mặt Hứa Khắc Bình vẫn âm trầm, yên lặng nhìn Vũ Hàn, hại cô cho là anh muốn lên cơn, nhưng không nghĩ tới lời anh lại nói tiếp: "Nếu là anh đánh bóng vào em, anh sẽ phụ trách tới cùng. Sau khi tan học thì chờ anh ở phòng học, anh tới đón em về nhà!" Cái giọng điệu kia đúng là ra lệnh, căn bản không chừa đường sống để người khác còn cự tuyệt.

Vũ Hàn kinh ngạc nhìn anh, không biết được nên phản ứng thế nào.

Lâm Mạnh Hi và Cao Dụ Tường cũng vậy, mở to mắt nhìn Hứa Khắc Bình, muốn nói gì đó, lại không thể mở miệng, giống như cổ họng bị vật cản trở.

"Nghe thấy không?" Hứa Khắc Bình cao giọng hỏi, giống như thầy giáo đang mắng học sinh.

Vũ Hàn lvội vàng gật đầu nói: "Nghe. . . . . . Nghe."

"Rất tốt." Sau khi anh nói xong liền xoay người rời đi, cũng không quay đầu lại lần nào nữa.

Cao Dụ Tường cũng quên phải rời đi cùng Hứa Khắc Bình, anh vẫn còn ngơ ngác đứng đó nói: "Oa, lần đầu tiên anh thấy bộ dáng cậu ấy như vậy."

"Nhìn thật dọa người!" Lâm Mạnh Hi vỗ vỗ lồng ngực mình nói.

Trong đầu Vũ Hàn vẫn còn trống rỗng, bỗng nhiên muốn khóc thật to: "Làm sao bây giờ? Anh ấy thật sự. . . . . . Muốn đưa tớ về nhà sao? Tớ. . . . . . Có thể . . . . . . Len lén chạy mất không? Tớ không muốn một chút nào . . . . ." Bây giờ cô không cách nào tưởng tượng tình huống Hứa Khắc Bình đưa mình về nhà, thật là khủng khiếp!

Lúc này Lâm Mạnh Hi mới phục hồi chút tinh thần, vẻ mặt buồn cười nói: "Làm ơn, toàn bộ nữ sinh Trường trung học Thanh Truyền ước được như cậu đấy! Cái người may mắn như cậu, chiếm được tiện nghi mà còn khoe mẽ, để những nữ sinh kia nghe được thì thấy ghen tỵ lập tức ngất xỉu ."

"Tớ không muốn mà. . . . . . Tớ thật sự sợ anh ta." Vũ Hàn cũng bắt đầu mất bình tĩnh.

"Không biết Hứa Khắc Bình đang nghĩ gì nữa, " Cao Dụ Tường xoa gáy, chẳng lẽ cậu ta động tâm với cô gái này? Sẽ không có khả năng chứ! Anh ta nhìn Vũ Hàn một cái, thật sự không nghĩ ra nguyên nhân nào khác.

Lâm Mạnh Hi lại nở nụ cười ngọt ngào nói: "Học trưởng, trên thế giới này cũng không có cái gì là không thể xảy ra được!"

Cao Dụ Tường nhìn khuôn mặt tươi cười của Lâm Mạnh Hi, đột nhiên cảm thấy cô học muội này không phải là một nhân vật đơn giản!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.