Trò Đùa Của Adam

Chương 2-2



"Reng! Reng! Reng!"

Mặc dù Vũ Hàn đã cầu nguyện lại cầu nguyện, nhưng kim đồng hồ vẫn không ngừng chạy về phía trước, cũng không có bởi vì lời cầu nguyện của cô mà dừng lại. Đến giờ tan học, mỗi người đều chạy nhanh ra khỏi phòng học, chỉ có Vũ Hàn chậm chạm dọn dẹp cặp sách, mà Lâm Mạnh Hi thì ở một bên vui sướng khi cô gặp họa.

Nhưng cô không hiểu sao, Hứa Khắc Bình hoàn toàn không để ý đến lời nói của cô, chỉ lấy cặp sách từ trên lưng cô chuyển qua vai mình, sau đó không chút biểu tình hỏi: "Đi được chưa?"

Cô gật đầu một cái, tự mình đứng lên, nhưng mới đi được một bước, đã cảm thấy mắt cá chân hơi đau, chẳng qua cô dứt khoát không dám nói thêm gì nữa, nếu như giờ phút này khiến anh đột nhiên mất bình tĩnh, nhất định cô sẽ bị dọa cho trốn dưới mặt bàn.

Ánh mắt của Hứa Khắc Bình trở nên sắc bén, lập tức kéo cổ tay cô nói: "Vịn lấy cánh tay tôi."

"Không cần. . . . . ."

Cô vừa mới mở miệng, liền bị sự uy nghiêm trong ánh mắt anh ngăn cản, lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng làm theo, vừa đụng đến da thịt ấm áp và cơ thể rắn chắc của anh, cũng khiến cho tim cô không khỏi đập nhanh hơn.

Cứ như vậy, bọn họ cùng đi ra khỏi phòng học, bên ngoài mây bay đầy trời, gió đêm thổi tới, cảm giác tháng chín thật nhẹ nhàng thoải mái.

Nhưng nếu như không có chuyện này xảy ra thì tốt rồi, trong lòng Vũ Hàn đau khổ bổ sung thêm một câu.

Hứa Khắc Bình đỡ cô đi tới bãi đậu xe, cũng may trong trường học không còn người nào rồi, nếu không dưới tình huống này, cô thật sự không biết nên gặp người ta thế nào .

Hứa Khắc Bình dắt ra một chiếc xe đạp từ bãi đậu xe, chỗ ngồi của chiếc xe này rất cao, so với xe đạp bình thường cao hơn rất nhiều, Vũ Hàn trợn to hai mắt nhìn anh, không cho là mình có thể tự leo lên được.

"Ngồi lên." Mặt Hứa Khắc Bình không đổi nói.

"Này. . . . . . Hình như không có khả năng. . . . . ." Cô không muốn ngã nhào lần nữa, cô cảm thấy chắc chắn mình không làm được.

Hứa Khắc Bình cúi đầu nhìn cô một chút, chống xe đạp lại, sau đó khẽ cong eo, một đôi tay vòng qua eo cô, trực tiếp "đặt" cô ngồi lên phía sau.

Vũ Hàn cao giọng kêu: "A. . . . . ." Còn chưa có kêu xong, cô phát hiện ra mình đã ngồi lên phía sau, không bị thương một tí nào.

Hứa Khắc Bình ngồi vào phía trước, chỉ nói một câu: "Ôm chặt tôi!" Liền dùng lực đạp bàn đạp, xe đạp cũng chạy về phía trước.

Vũ Hàn cũng không còn suy nghĩ nhiều, hai tay vội vàng vòng lấy eo Hứa Khắc Bình, tránh cho mình té xuống xe. Bây giờ cô quá sợ, hai tay cũng hơi run rẩy, trong đầu hỗn loạn.

Đợi đến khi Vũ Hàn ngồi vững vàng một chút, xác định mình sẽ không té xuống, mới bắt đầu nhìn tấm lưng rộng rãi phía trước. Học trưởng Hứa Khắc Bình thật là một người cao lớn, khi chơi bóng rổ lại phản ứng nhạy bén như vậy, so với cô vừa lùn lại vừa nhát, quả là một trời một vực!

Nhìn tấm lưng của anh, gió thổi tới bên tai có chút ngứa, đầu óc cô mới từ từ tỉnh táo một chút, chỉ cần không nhìn thấy bộ dáng dọa người của anh, thì thật ra anh cũng không có đáng sợ như vậy, hơn nữa cẩn thận suy nghĩ một chút, anh cũng coi như là người tốt!

Cô mang cho anh nhiều phiền toái như vậy, cũng nên bồi thường cho người ta, nếu không cô sẽ thấy có lỗi với lương tâm của mình.

Không hề nhận thấy, đã đến nhà Vũ Hàn, nhưng cô vẫn còn suy nghĩ vẩn vơ, cho nên hoàn toàn chưa có phát hiện ra.

"Két!" Xe đạp chợt dừng lại, Vũ Hàn lại không kịp phản ứng, vừa đúng lúc đụng phải tấm lưng rộng lớn của Hứa Khắc Bình.

"A. . . . . ."

Thật là đau, cả ngày không biết đụng phải mấy lần, cô cảm giác lỗ mũi của mình như muốn gãy ra.

"Đến nhà em rồi."

Giọng Hứa Khắc Bình vẫn lạnh nhạt, đỡ cô xuống xe, lại nhìn thấy cô rưng rưng nước mắt, liền cúi đầu hỏi: "Sao vậy?"

Giọng nói của anh vang bên tai cô, nghe qua trầm ấm có từ tính, khiến cô có chút ngẩn ngơ, nhưng cô không dám nói ra nguyên nhân, chỉ lắc đầu một cái.

"Tôi không có làm ra chuyện gì khiến cô khóc mà? Tại sao luôn mang bộ dạng muốn khóc vậy?"

Ánh mắt của anh rất sâu xa, Vũ Hàn không dám không trả lời: "Thật xin lỗi, em không cẩn thận. . . . . . Đụng vào. . . . . . Lưng của anh, cho nên. . . . . . Lỗ mũi thật là đau. . . . . ."

Ngoài dự liệu của cô, sau khi anh nghe xong chẳng những không có tức giận, ngược lại khẽ cười một tiếng, cứ như vậy mấy giây trôi qua, lại khiến cho nét mặt của anh hiện lên dịu dàng, mà trong mắt cũng lóe lên những tia sáng ấm áp, làm hại Vũ Hàn hoài nghi mình bị hoa mắt hay không, nếu không thì sao có thể thấy bộ dạng anh như vậy?

"Học trưởng. . . . . . Thì ra là. . . . . . Thì ra là anh cũng sẽ cười!"

Cô bất tri bất giác nói lời trong lòng với anh, nhưng lời vừa ra khỏi miệng liền vội vàng che miệng lại, đây chỉ là ý nghĩ trong lòng cô, không hiểu bỗng nhiên buột miệng nói ra. Thật đáng xấu hổ!

Hứa Khắc Bình thu lại vẻ tươi cười, khôi phục vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong mắt vẫn mang theo sự hứng thú, "Ý em là gì?"

"Cái gì. . . . . . Không có ý gì cả? Là . . . . . Là em nói sai, học trưởng cũng là người. . . . . . Dĩ nhiên. . . . . . Dĩ nhiên cũng sẽ cười, em. . . . . . em không biết em đang suy nghĩ gì nữa! Thật xin lỗi, em trước. . . . . . Đi trước đây." Cô thẹn đến nỗi muốn chui xuống đất, xoay người muốn chạy, nhưng cô ngay cả bước đi cũng không bước được, đã bị bàn tay của Hứa Khắc Bình bắt lấy hai vai, giống như móng vuốt đại bàng cắp lấy gà con, Vũ Hàn trong phút ngắn ngủi không trốn thoát được.

Nhưng anh chỉ xoay người cô lại, yên lặng nhìn cô nói: "Phía trước là cột điện."

"A?"

Cô hoàn hồn nhìn lại, mới vừa rồi mình lại chạy như bay về hướng cột điện, thật là ngốc, may mắn anh giữ được cô, nếu không cái mũi của cô sẽ gãy hoàn toàn.

"Đi bộ nhớ nhìn đường!" Anh nói giống như thầy giáo dạy dỗ học sinh.

"Dạ!" Cô chỉ có thể gật đầu một cái.

Hai tay anh còn đặt trên vai cô, kéo cô đi tới cửa nhà, "Đến rồi."

"Cám ơn học trưởng. . . . . . Vậy em về nhà trước. . . . . . Ngày mai gặp!" Toàn thân cô vô cùng khẩn trương, ước gì lập tức rời khỏi tầm mắt của anh, mới vừa rồi quá mất mặt, vẫn nên chạy trốn thì tốt hơn.

Vì vậy cô chạy như bay vào nhà, cũng không dám quay đầu lại lần nào.

Đáng thương cho Giang Vũ Hàn vừa mới vào cửa nhà, bởi vì chưa tỉnh hồn mà thở hổn hển, lại phát hiện một bi kịch lớn, cô. . . . . .Vậy mà cô lại quên cầm cặp sách!

Bà nội Giang đang pha trà trong phòng khách, thấy cháu gái ngây ngô đứng ở cửa liền hỏi: "Cháu không sao chứ? Sao sắc mặt lại nhợt nhạt như vậy?"

Ông nội Giang cũng đi ra từ phòng bếp: "Ồ, sao chân của con lại bị thương vậy?"

"Con. . . . . . Con bị vấp ngã ở trường học, đã băng bó rồi ạ."

Ông nội Giang lắc đầu một cái, "Thật không có biện pháp với đứa nhỏ này mà! Nhanh đi tắm rửa, thay quần áo, sau đó thì ăn cơm." Dù sao vài ngày Vũ Hàn lại có một vết thương mới cho nên bọn họ đã tập thành thói quen.

"Vâng --"

Vũ Hàn đáp một tiếng, nhìn ra ngoài cửa sổ, đã không còn bóng người, nhất định Hứa Khắc Bình đã đi rồi, xem ra ngày mai cô phải gặp anh lấy lại cặp sách, haizz, thật thê thảm! Đúng rồi, cô cũng chưa có giúp anh khâu áo sơ mi, căn bản đầu óc cô không nhớ rõ mọi chuyện!

Bà nội Giang nhìn sang cháu gái một lúc, cuối cùng phát hiện trên người cô có chỗ gì không đúng, "Vũ Hàn, cặp sách của cháu đâu?"

Vũ Hàn lắc lắc tay nói: "Cháu. . . . . . Quên cầm rồi."

Bà nội Giang và ông nội Giang sửng sốt một chút, tiếp theo không thể nhịn được nở nụ cười, đã sinh sống sáu năm cùng cháu gái, mỗi ngày đều có chuyện hài hước khác nhau, lúc nào cũng khiến họ có chuyện để cười.

"Ông nội! Bà nội!"

Vũ Hàn tức giận dậm chân, nhưng đến cuối cùng chính mình cũng phải cười theo, bởi vì chuyện này thật sự rất buồn cười! Ngày đầu tiên ở trường cấp ba, đã xảy ra rất nhiều chuyện mới mẻ, không bằng cười một cái đi!

Tối đó, sau khi cả nhà ba người dùng qua bữa tối, Vũ Hàn ở trong phòng bếp rửa bát, vừa đứng ca hát. Cô tự nói với mình, nên nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống, không nên để những chuyện nhỏ nhặt này đánh ngã!

Đột nhiên tiếng chuông cửa vang lên, ông nội Giang đi ra mở cửa, không biết đang nói chuyện cùng ai ở cửa. Vũ Hàn cảm thấy tò mò, đúng lúc bà nội Giang đi vào gọi cô: " Nhà hàng xóm mới tới thăm chúng ta, mau ra đây đi!"

"Dạ." Vũ Hàn lau khô nước trên tay, đi theo bà nội tới phòng khách.

Nhưng vừa nhìn thấy những vị khách ngồi trên ghế sofa, cô chỉ muốn ngã nhào trên đất! Đó là một đôi vợ chồng trung niên và một cặp anh em, trong đó một người là Hứa Khắc Bình!

Bà nội Giang rất nhiệt tình giới thiệu với mọi người: "Đây là cháu gái của chúng tôi, Giang Vũ Hàn. Vũ Hàn, đây là chú Hứa ở nhà bên cạnh, còn có dì Hứa, con trai lớn của bọn họ Hứa Khắc Bình và con trai út Hứa Thế Triết."

"Chào mọi người." Vũ Hàn nói rất nhỏ, sau đó lập tức trốn ra sau lưng bà nội.

Dì Hứa gật đầu một cái nói: "Ta nghe nói con và Khắc Bình, Thế Triết học cùng một trường cấp ba, Khắc Bình học năm thứ ba, Thế Triết học năm nhất, thật đúng là trùng hợp!"

Thế Triết ở một bên cười hì hì nói;"Hơn nữa. . . . . . Hôm nay còn xảy ra một chuyện khủng khiếp!" Ông nội Giang hỏi: "Là chuyện gì cơ?"

Trước khi Hứa Thế Triết vào học cấp ba, đã sớm muốn được tham gia cùng đội bóng rỗ với anh trai rồi, cho nên buổi trưa hôm nay cậu cũng đến sân thể dục, dĩ nhiên là thấy được chuyện đã xảy ra. Lúc này cậu không chỉ nói ra tất cả, còn thêm không ít từ ngữ và hành động phóng đại.

Trừ Hứa Khắc Bình và Giang Vũ Hàn bình thản ra, tất cả mọi người nghe vậy đều sửng sốt, cuối cùng khóe miệng không che giấu được nụ cười, bởi vì Hứa Thế Triết biểu diễn hành động Vũ Hàn bị trượt chân, động tác rất tức cười, khiến cho mọi người không nhịn được nữa cười ầm cả lên.

"Đây cũng không phải là động tác người bình thường có thể làm ra được!" Bà nội Giang cười nói.

Ông nội Giang tiếp thêm một câu: "Cháu gái của tôi luôn luôn mơ hồ như vậy! mấy người biết không? Hôm nay đến cả cặp sách nó cũng quên mang về!"

"À, có phải Khắc Bình mang đến đây hay không?" Chú Hứa lấy cặp sách bên cạnh Hứa Khắc Bình ra. "Tôi còn muốn hỏi đứa nhỏ này mang cặp sách tới đây làm gì đấy!"

"Đó là con quên trả lại cho cô ấy." Hứa Khắc Bình điềm tĩnh nói.

Bà nội Giang lắc đầu một cái, "Vũ Hàn nó luôn quên đông quên tây, hôm nay là ngày đầu tiên đi học, nhưng buổi sáng nó cũng tí nữa trễ, đồng hồ báo thức cũng không có ích gì đối với nó."

"Đúng vậy, cũng rất ít người bị bóng đập trúng, lại còn bị bóng làm té trật chân? Ha ha. . . . . ." Ông nội Giang cười nói.

Ông nội Giang và bà nội Giang nói xong thích thú, mọi người cũng lấy chuyện của Vũ Hàn ra làm chuyện vui, không ngừng cười ha ha. Đúng lúc mọi người trêu ghẹo, Vũ Hàn cảm thấy rất ngượng ngùng, đầu rũ xuống trước ngực.

Nhưng lúc này Hứa Khắc Bình lại lên tiếng, "Đây đều là lỗi của con, con chơi bóng không chú ý có người tới, mới có thể ném bóng vào người cô ấy. Cô ấy quên cầm cặp sách về nhà cũng là lỗi của con, bởi vì hôm nay con đưa cô ấy về nhà, giúp cô ấy mang cặp sách lại quên trả lại cho cô ấy, cho nên mọi người muốn cười thì cứ cười con!"

Giọng Hứa Khắc Bình lạnh nhạt, nhưng tất cả mọi người đều ngây ngốc, không biết nên nói cái gì cho đúng.

Nhất là Vũ Hàn, cô hoàn toàn không thể tin tưởng lỗ tai của mình, Hứa Khắc Bình lại có thể che chở cho cô? Cảm giác thật kì lạ, giống như có một luồng gió xuân ấm áp bao lấy cô, khiến cho đáy lòng cô cảm thấy một hồi ấm áp.

Cuối cùng, dì Hứa mở miệng trước: "Hứa Khắc Bình, hình như con rất quan tâm tới Vũ Hàn đó!"

Đây là lần đầu tiên con trai của bà có hứng thù đối với một cô gái, bà còn từng cho rằng Hứa Khắc Bình bị đồng tính! Bây giờ nhìn lại có thể an tâm rồi! Sắc mặt Hứa Khắc Bình có chút cứng ngắc, "Con chỉ nói sự thật mà thôi."

Chú Hứa đang suy nghĩ gì đó, dì Hứa cũng hiểu rõ nhất, bà không khỏi lộ ra nụ cười ám muội, "Khắc Bình à, bây giờ Vũ Hàn vì con mà bị thương, có phải con nên bồi thường cho người ta hay không?"

"Chú, dì, đây là con. . . . . . Con không cẩn thận . . . . . ." Vũ Hàn cảm thấy mình không thể đảm nhận nổi phần ân tình này.

Ánh mắt Hứa Khắc Bình nhẹ nhàng quét qua Vũ Hàn, cô lập tức bị dọa co bả vai lại, cắn chặt môi dưới.

Nhưng anh chẳng qua bình tĩnh nhìn cô nói: "Thật xin lỗi, đều là tôi hại em bị thương. Đến khi chân của em tốt lên, tôi sẽ đưa đón em đi học mỗi ngày, về sau em không cần sợ tới trễ, tôi sẽ đến gọi em."

"Không. . . . . . Không cần làm phiền. . . . . ." Vũ Hàn đang muốn cự tuyệt, bà nội Giang lại cắt đứt lời cô.

"Thật tốt quá! Chúng ta vẫn luôn rất lo lắng cho con bé này, bây giờ có học trưởng chiếu cố nó, vậy mọi thứ có thể yên tâm. Thật ngại quá, chúng ta thay Vũ Hàn nhờ con lo lắng cho nó!" Trên mặt Bà nội Giang hiện lên thần sắc gian sảo.

Ông nội Giang và bà nội Giang trao đổi ánh mắt, cả hai đều muốn một cậu thanh niên ưu tú như vậy chiếu cố Vũ Hàn, vậy là đã may mắn rồi! Bọn họ đã sớm lo lắng Vũ Hàn có thể gả ra ngoài được hay không, bây giờ có người ưu tú xuất hiện, không nhanh bán ra ngoài sao được?

Mặc dù hai đứa còn nhỏ tuổi một chút, nhưng lo trước tính sau, kể từ bây giờ sẽ bắt đầu cố gắng, một ngày nào đó có thể gả Vũ Hàn ra ngoài.

"Vậy cứ quyết định như thế, ngày mai bảy giờ tôi sẽ đến đón em." Hứa Khắc Bình nắm chặt tay nói.

Vũ Hàn nhìn sắc mặt mọi người kỳ lạ, mặc dù muốn lên tiếng kháng nghị, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt của Hứa Khắc Bình, liền nuốt lời nói vào họng.

Hình như Hứa Thế Triết cũng cảm nhận được không khí kỳ lạ, nhưng vẫn mang vẻ mặt tươi cười nói: "Hình như mọi người rất vui vẻ, vậy thì tới ăn bánh ngọt đi!"

Chú Hứa mang quà gặp mặt là bánh ngọt vừa ra lò, cho nên mọi người quên chuyện vừa nói, cùng vui vẻ ăn bánh ngọt nóng hổi, vừa uống nước trái cây của bà nội Giang.

Ở đây đã tạo ra bức tranh vui vẻ, cũng chỉ có Giang Vũ Hàn như ngồi trên bàn chông, hoàn toàn không biết làm sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.