Trở Thành Siêu Mẫu (Being Nikki)

Chương 17



Felix không để phí thời gian thêm một giây nào nữa. Ngay lập tức cậu ấy chúi đầu vào cái máy tính, lạch cạch gõ lên bàn phím.

"Và mật mã của cô ấy" - mình nhắm mắt nhớ lại vị trí các ngón tay của bác sỹ Higgins trên bàn phím tối hôm trước - "Là Miss Kitty, một từ liền, không viết hoa."

"Ôi... nhí nhảnh" - Felix tủm tỉm, tay thoăn thoắt gõ máy tính.

"Cái đó" - anh Steven dợm tiến lên vài bước dòm vào màn hình trước mặt Felix - "Có liên qua

n gì tới người mẹ đã mất tích của anh?".

"Chỉ là" - mình nói - "Điều em phải làm để họ đồng ý tìm giúp mẹ anh".

"Và tụi em là những người biết giữ chữ tín" - Felix nói - "Đây rồi..." - Felix nhấn nút in, sau đó giơ lên một tập giấy vừa mới chui ra từ máy in - "Thông tin cuối cùng xuất hiện của Dolores Howard, hay còn gọi là Dee Dee, tức mẹ của anh".

Anh Steven nhào vội tới chụp lấy mấy tờ giấy trên tay của Felix, trong khi Christopher bước tới xem Felix - người không còn chút hứng thú nào với tụi mình - nhập các thông tin mà mình vừa cung cấp.

"Có được không?" - Christopher sốt sắng hỏi cậu em họ - "Chúng ta vào được chưa?"

"Ten ten" - giọng Felix lộ rõ vẻ mãn nguyện - "Chúng ta đã vào trong".

"Ê" - anh Steven lật đi lật lại các trang giấy trên tay, chăm chú đọc từng tờ một - "Trong này không hề ghi rõ mẹ anh đang ở đâu. Nó chỉ thể hiện là số An ninh Xã hội của bà chưa hề được dùng để đăng ký xin việc mới hay làm thẻ tín dụng mới hay thuê chỗ ở mới, kể từ khi mất tích".

"Ông anh nói chính xác" - Felix lướt ngón tay trên bàn phím một cách điệu nghệ, đồng loạt các màn hình máy tính trên tường hiện lên một loạt các con số và dữ liệu dày đặc.

"Nhưng" - máu trong đầu mình chảy rần rật, thay cho anh Steven - "Christopher, chính cậu nói Felix sẽ tìm được bà ấy mà".

"Trừ phi bác ấy đã qua đời" - Christopher không buồn quay đầu lại nhìn mình. Cậu ấy thản nhiên chỉ vào một trong mấy cái màn hình vi tính và nói với Felix: "Nhìn này. Nhìn này".

"Em biết rồi" - Felix gật gù phụ họa.

Tiếng đế giày cao gót của Lulu cồm cộp trên sàn xi măng, tiến về phía anh Steven đang đứng. Cậu ấy nắm lấy tay anh Steven. Không nói thêm một lời nào hết. Cậu ấy chỉ nắm lấy tay anh ấy và bóp nhẹ.

Nhưng anh Steven dường như không hề để tâm.

"Vậy cậu nghĩ mẹ anh ấy đã chết rồi sao?" - mặc dù mình không cố ý cao giọng nhưng thực sự mình đang rất tức giận. Mình không giận Felix bởi xét cho cùng dù nó có là thiên tài máy tính hay thông minh đến mấy rút cuộc nó vẫn là một đứa trẻ con tự cho mình là dân anh chị, không hơn không kém. Người mình giận là Christopher kìa. Bản thân cậu ấy phải hiểu chuyện hơn chứ - ít ra cũng nên thể hiện một chút quan tâm tới anh Steven chứ.

Vậy mà toàn bộ mọi chú ý của cậu ấy lúc này dồn hết vào mấy cái màn hình vi tính cũ nát kia. Không còn nghi ngờ gì nữa, cậu ấy giờ đang nung nấu trong đầu một kế hoạch tàn khốc để tiêu diệt Stark Enterprises và trả thù cho cái chết oan uổng của Emm Watts... đứa con gái mà khi còn sống cậu ta không buồn để ý tới một phút nào.

Nhưng chí ít cậu ấy cũng nên nhìn về phía bọn mình dù chỉ một lần. Hoặc nói một câu động viên, an ủi. Nói gì thì mẹ của một người vừa mới chết cơ mà!

"Cái gì?" - Christopher d cảm nhận được cơn nóng giận của mình nên cuối cùng cũng chịu quay đầu lại nhìn - "Cậu đang nói cái gì thế?"

Felix cũng quay ra nhìn tụi mình.

"Chết á?" - nó thộn mặt ra hỏi - "Em đâu có nói là bác ý chết. Ơ thế em có nói là bác ý chết à? Không hề. Trong mấy tuần qua không hề có xác chết vô thừa nhận nào có mô tả giống với tuổi tác, hình dáng, và mẫu răng của bác Dee Dee hết. Em đã kiểm tra ở tất cả các nguồn mà em có rồi... yên tâm, không thể còn sót nguồn nào mà em chưa kiểm đâu" - Felix nhún vai nói, trước khi quay trở lại với cái bàn phím - "Tất nhiên cũng có khả năng là có ai đó ám sát bác ý và vứt xác xuống hồ. Thường thì phải tới mùa Xuân - khi nhiệt độ đã tăng lên thì mấy cáo xác đó mới nổi lên cơ, vì khi đó quá trình phân hủy xác mới bắt đầu..."

"Thôi đi nhóc" - Christopher đập vào vai cậu em họ - "Không hay ho gì đâu".

Felix lắc lắc đầu lè lưỡi: "Xin lỗi. Chúng ta đều biết chuyện đó không hề xảy ra mà".

Mình ngây người ra nhìn anh em nhà họ, không biết nên thở phào nhẹ nhõm hay là không nữa.

"Thật sao?".

"Thật" - Felix nói - "Hãy đọc cái trang thứ tư".

Steven luống cuống giở sang trang thứ tư: "Đây là thống kê về tài khoản của mẹ anh ở ngân hàng. Làm sao em có thể..."

Nhưng Felix đã xen ngang trước cả khi anh Steven kịp nói hết câu: "Hãy xem ngay trước khi mấy cuộc gọi cuối cùng được gọi đi, mẹ anh đã rút bao nhiêu tiền?"

"Có thống kê cuộc gọi của mẹ anh ở đây à? Làm thế nào..." - giọng anh Steven càng lúc càng lộ rõ vẻ thán phục. Mắt anh ấy trợn tròn khi nhìn vào con số mà Felix bảo anh ấy tìm và sửng sốt hỏi lại : "9000 đô lá á? Mẹ anh rút 9000 đô la khỏi tài khoản tiết kiệm ngay trước khi biến mất thật à? Vậy mà đám cảnh sát không hề đả động gì tới chuyện này với anh".

Felix đã quay lại với cái bàn phím từ đời nào rồi.

"Nếu không tìm thấy chứng cứ gì về án mạng" - Christopher mắt vẫn không rời khỏi màn hình thủng thẳng nói - "Thường thì cảnh sát sẽ không tỉ mỉ điều tra tới tận chi tiết đó đâu. Kể cả khi họ có đủ nhân lực để làm điều đó, mà thường thì không".

"Và đây cũng là một hành động rất bình thường" - Felix thêm vào - "Khi một người quyết định mai danh ẩn tích, họ thường sẽ rút một khoản tiền lớn. Nếu anh muốn lặn một hơi, anh không thể vung vẩy cái thẻ tín dụng khắp nơi hoặc ra bốt rút tiền tự động được. Họ sẽ lập tức tìm ra anh chỉ sau một giây. Nói chung dù mẹ anh đang trốn chạy khỏi ai đi chăng nữa, rõ ràng bác ý không muốn bị phát hiện ra. Bác ý đang chi trả mọi thứ bằng tiền mặt hoàn toàn".

Anh Steven lật lại mấy trang giấy trên tay mình, bần thần nói: "Mẹ anh sở hữu một tiệm chó cảnh. Cả đời chưa bao giờ gặp rắc rối với cảnh sát. Thử hỏi bà biết chạy trốn khỏi ai?".

"Stark" - Christopher đáp gọn lỏn, giống như người ta vẫn hay thường nói về cái chết.

"Stark á?" - anh Steven liếc sang nhìn Christopher hất hàm về phía mấy cái máy tính - "Bọn em sẽ tìm ra tại sao".

"Và tiêu diệt bọn họ" - Felix chêm vào một cách hung hồn, giơ bàn tay lên ăn mừng với Christopher. Nhưng cậu ấy lờ đi như không thấy, làm cậu nhóc ngượng quá đành bỏ tay xuống.

"Vậy ra mọi chuyện là như thế" - anh Steven nói. Giọng anh ấy tỏ rõ sự không hài lòng, nếu không muốn nói là khinh bỉ - "Hai đứa sẽ hack vào hệ thống máy tính của họ và "tiêu diệt" Stark Enterprises sao?" - nói xong anh quay sang nhìn mình - "Và em đã biết trước chuyện này?".

"Đó là điều họ muốn" - mình nói. Tại sao anh ấy cứ muốn làm cho mình cảm thấy tội lỗi với mỗi quyết định của mình thế nhỉ? Rõ ràng mình đang giúp đỡ anh ý cơ mà. Không phải đó là điều anh ý muốn sao? - "Để đổi lại thông tin về mẹ anh. Một tên người sử dụng và mật mã của một nhân viên hành chính của Stark."

"Tuyệt" - anh Steven nhìn xuống đống giấy trên tay - "Và chúng ta vẫn chưa có một chút manh mối nào về chuyện mẹ anh giờ đang ở đâu" - mặt anh ấy hằm hằm nhìn sang Christopher và Felix - "Làm sao họ có thẻ chắc chắn là mẹ anh vẫn còn sống? Nhỡ có ai đó gí sung vào đầu bắt bà rút 9000 đôla đó ra, sau đó ném xác bà xuống hồ, giống như cậu nhóc kia nói lúc nãy, thì sao?".

"Không đâu" - mình nhẹ nhàng nói - "Anh đã nói bà dắt theo mấy con chó nữa mà. Nếu ai đó bắt cóc bà thì hẳn họ đã phải bỏ đám chó lại rồi. Christopher nói đúng. Mẹ anh đang bỏ trốn. Hẳn là vậy."

Mình liếc vội về phía Christopher và Felix, cả hai không hề mảy may để ý đến tụi mình một tẹo nào nữa. Hai anh em đang quá nhập tâm với kế hoạch tiêu diệt và trả thù - chí ít là Christopher. Trong mắt họ, bọn mình giờ như không còn tồn tại, hoặc chưa từng tồn tại thì đúng hơn, chỉ trừ lúc họ cần lợi dụng lấy thông tin.

"Bọn mình đi thôi" - mình nói - "Đi nào".

Ba anh em mình đi lên cầu thang đúng lúc nhìn thấy một đôi Ugg nhái hiệu Stark lò dò bước xuống. Là cô Jackie. "Yoo-hoo! Cô mang bánh xuống cho mấy đứa này! Còn nóng hổi từ trong lò ra nhé! Nhìn xem cô tìm thấy ai ngoài kia này... Một cô bạn nhỏ của mấy đứa. Cô bé nói rằng mấy đứa chạy đi nhanh quá, bỏ lại cô bé đằng sau".

Líu ríu sau lưng cô Jackie, trên tay bế một khay đầy cốc sô-cô-la nóng bốc hơi nghi ngút, là em gái mình, Frida.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.