Trở Thành Siêu Mẫu (Being Nikki)

Chương 21



Rút cuộc cả năm người bọn mình - không kể Cosabella - lục đục kéo tới Westchester. Và một trong năm người vẫn đang bất tỉnh nhân sự.

Mình biết thật không công bằng khi lợi dụng Brandon Stark như thế. Nhưng bọn mình cần dùng cái xe limo của anh ta. Nếu không biết lấy gì để tới nhà b kia? Không có taxi nào chịu chở tụi mình đi xa tới vậy và tàu thì đã ngừng hoạt động vào giờ này rồi. Christopher nói có thể mượn xe của cô Jackie nhưng như thế bọn mình sẽ phải kéo nhau tới Brooklyn lấy xe rồi mới đi Westchester được, chưa kể sẽ còn phải giải thích lý do tại sao cần mượn xe gấp như vậy.

Trong khi Brandon đã lăn ra bất tỉnh trên ghế nhà mình từ bao giờ rồi, hậu quả của việc quá chén.

Ít ra thì bọn mình vẫn còn nhân đạo vác anh ấy theo, sau khi lừa chú tài xế Tom chạy vào siêu thị mua ít đồ cho Brandon để nhân cơ hội đó anh Steven nhẩy lên ghế lái xe đưa tụi mình đi.

Việc khó giải thích nhất - chí ít là với Gabriel - là lý do tại sao anh ấy không thể đi cùng với mọi người. Anh ấy không biết tụi mình đi đâu (trừ việc đến Westchester) và tại sao. Nhưng anh ấy vẫn muốn đi cùng với mọi người. Khi mình cảm ơn anh ấy đã giúp đỡ Frida và nói "Giờ bọn em có chút việc quan trọng phải đi ngay. Hẹn gặp lại anh sau", ngay lập tức anh ấy đề nghị: "Không có gì. Anh sẽ giúp em đến cùng" và sốt sắng mở cửa cho anh Steven và Christopher dìu Brandon ra ngoài xe.

Và bởi vì Gabriel không chịu đi nên Frida cũng nhất quyết đừng ý lại một chỗ. Cuối cùng mình phải kéo anh ấy ra một chỗ và thì thầm nhờ vả: "Anh có thể giúp em đưa con bé về nhà không? Làm ơn đi mà. Nó còn quá bé không thể đi một mình vào lúc đêm hôm khuya khoắt thế này được. Anh cũng thấy chuyện gì xảy ra tại bữa tiệc hôm nay rồi đấy. Anh giúp em đưa cô bé về tận nhà được không? Nhà bố mẹ cô bé cách đây chỉ vài tòa nhà thôi".

Anh Gabriel gật đầu đồng ý - nhưng chỉ sau khi mình hứa cả bọn sẽ đứng đợi anh quay trở lại rồi mới đi. Và tất nhiên khi Frida biết sẽ được ngồi taxi - một mình - cùng Gabriel Luna thì nó tí tởn gật đầu cái rụp. Trước khi lên xe cô nàng còn ôm chầm lấy mình thỏ thẻ: "Em xin lỗi đã nói những câu chẳng ra gì với chị hôm trước. Em không hề có ý như vậy đâu. Thật ra chị là bà chị tuyệt vời nhất. À, và cảm ơn chị về món quà này" - vừa nói con bé vừa chỉ tay lên đôi hoa tai kim cương mình mua tặng cho nó nhân dịp giáng sinh sắp tới.

"Đáng ra em phải đợi tới sáng hôm Giáng sinh mới được mở quà." - mình cười khẽ - "Giờ thì em còn gì để trông mong vào ngày hôm đó nữa hả nhóc?".

"Được gặp chị" - Frida hôn cái chụt lên má mình và khoác tay anh Gabriel đi lên xe taxi.

Tất nhiên bọn mình không hề có ý định đứng chờ anh Gabriel quay trở lại. Anh Steven lái xe phóng thẳng về phía đường cao tốc, sốt ruột mong ngóng muốn xem thực chất bác sỹ Fong kia là người như thế nào. Mặc dù không một đứa nào - kể cả mình - biết được điều gì đang chờ đợi ở đó. Và trên hết thảy, mình nghĩ mình là đứa duy nhất đang không ngừng nghĩ về mấy cái sticker hình khủng long. Những cái tin nhắn đó thật vô nghĩa...

... và đống sticker hình khủng long mà mình đã tặng cho Christopher cũng vậy - nhưng vấn đề là tại thời điểm đó mình chưa hề đưa cho cậu ấy. Hoặc có thể đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi, cũng giống như đám tin nhắn và email Justin không ngừng nhận được từ một người tự nhận là mình ý.

Những lời của Christopher nói khi nãy không ngừng vang lên trong đầu mình "Không ai có thể biến mất mãi mãi. Khó lắm. Kể cả những người trong chương trình bảo vệ nhân chứng sau khi được cấp danh tính và thân phận mới vẫn luôn muốn tìm về những người bạn cũ ngày xưa, bất chấp mạng sống của chính mình. Đó là một thói quen không hề dễ bỏ. Đến cuối cùng mọi người đều sẽ ít nhiều để lộ sơ hở của mình."

Nhưng ai là người đã để lộ sơ hở với những dòng tin nhắn đó? Biết đâu chừng đây chỉ là một trò chọc phá linh tinh (có điều làm sao một người bình thường không quen không biết lại có được số di động của Justin Bay?). Hoặc có khi chuyện chẳng có gì to tát cả, bọn mình chỉ đang lãng phí thời gian mà thôi.

"Anh đùa em đấy à?" - Christopher nói - "Chỉ trong một giây người của Stark sẽ biết chính xác được vị trí của chúng ta. Và cảnh sát sẽ tóm gọn chúng ta sau chưa đầy năm giây".

Nghe thấy vậy mặt Lulu đột nhiên rạng rỡ hẳn lên: "Chúng ta thực sự đang làm việc trái pháp luật đấy hử?".

Christopher ngao ngán nhìn Lulu: "Chúng ta chỉ đánh cắp một chiếc limo thôi".

"Không chứ" - mình chẹp miệng - "Về lý thuyết, chúng ta chỉ mượn nó thôi" - mình nhìn về phía Brandon đang say giấc nồng trên ghế. Lúc ngủ trông anh ta cũng lành ra trò, giống một thiên thần mặc tux, đội mũ Santa nhung màu đỏ - "Chủ nhân của chiếc xe chẳng phải cũng đang ở trên xe đó sao?".

"Đây" - Christopher giơ tay cho anh Steven xem bản đồ trên con Iphone của cậu ấy. Bên ngoài trời bắt đầu có tuyết, không quá dầy đặc mà chỉ lất phất rơi khiến cho khung cảnh hai bên đường bỗng trở nên vô cùng lãng mạn. Thật may trước khi ra khỏi nhà mình đã kịp thay đổi guố cao gót và xỏ vài đôi bốt Marc Jacobs này. Mặc dù anh Steven đã bật máy sưởi trong xe nhưng với cái váy mỏng manh như mình đang mặc trên người thế này thì áo choàng da không thôi vẫn chưa đủ ấm. May mà có Cosabella để ôm lấy tí hơi.

"Em vẫn không hiểu chúng ta đang đi đâu" - Lulu ngơ ngác quay sang hỏi anh Steven từ chiếc ghế bên cạnh. Cô nàng đang loay hoay nghịch cái mũ bỏ quên lại trên xe của của Tom. Cái mũ đó khiến cho khuôn mặt của Lulu trở nên khá nghịch ngợm và lém lỉnh - "Nhưng em nghĩ đây là một cuộc phiêu lưu khá thú vị đấy! Nikki quá tuyệt vời đúng không anh? Cậu ấy luôn biết cách tăng thêm độ hấp dẫn cho một bữa tiệc".

Không hiểu Lulu đang cố làm cho bản thân thấy bớt căng thẳng hơn hay là cậu ấy thực sự không nhìn ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Tâm hồn cậu ấy dường như vẫn lơ lửng trên tầng mây thứ chín sau khi phát hiện ra Cung hoàng đạo của cậu ấy và anh Steven rất hợp nhau, theo lời phán của một nhà chiêm tinh học.

"Ngay con đường trước mặt là tới rồi" - Christopher nói.

Anh Steven lái xe tạt vào sát lề đường, từ từ đi chậm lại để tìm số nhà, trước khi dừng hẳn xe lại trước căn nhà mái ngói màu đỏ kiểu ngày xưa, trước mỗi cửa sổ là một cây nến điện đang được thắp sáng.

Mình nhớ từng đọc ở đâu đó là vào thời chiến tranh, phụ nữ thường thắp nến trước cửa sổ để dẫn đường cho người thân của mình trở về nhà. Và giờ vào các ngày lễ tết, mọi người cũng thường bắt chước làm theo phong tục đó. Không hiểu vị bác sỹ Fong này đang muốn dẫn đường cho ai về nhà nhỉ?

"OK" - Lulu ngoái đầu lại - "Giờ thì sao?".

Qua lớp kính đen của cửa ô tô, mình chăm chú nhìn về phía căn nhà mái ngói kia, không biết phải làm gì tiếp theo. Đây không phải là một căn biệt thự khang trang như một vài căn bọn mình vừa đi qua nhưng cũng không đến nỗi xập xệ. Nói chung nó trông bình thường như bao căn nhà khác mà nếu có vô tình đi qua, mọi người cũng không bao giờ phải ngoái lại nhìn lần thứ hai và tự hỏi ai sống trong đó, hoặc trầm trồ thốt lên Ôi, đây chính là căn nhà mơ ước của cuộc đời mình.

Nó đơn thuần chỉ là một căn nhà.

Mọi người trong xe không ai nói tiếng nào, trừ tiếng ngáy đều đều của Brandon.

Mình bế Cosabella lên - con nhóc vẫn đang ngủ lăn lóc trên lòng mình - và bò ngang qua chân Christopher tiến ra phía cửa.

"Cậu..." - Christopher giật mình - "Đợi mình đã".

"Anh nữa" - Anh Steven mở cửa xe.

"Cả mình nữa" - Lulu hấp tấp đi theo.

Vài phút sao mình cầm đầu "đoàn quân" tiến tới cửa trước nhà bác sỹ Fong - tất cả, trừ Brandon vẫn đang say giấc nồng trong xe. Ngoài trời lạnh dã man - đến nỗi nếu thở mạnh quá có khi mũi mình cũng sẽ đóng băng ngay lập tức mất. Ngoài tiếng bước chân lạo xạo của mấy đứa bọn mình ra không còn nghe thấy một tiếng động nào khác, dù là nhỏ nhất. Một sự yên lặng tĩnh mịch bao trùm lấy toàn khu phố.

Mình giơ tay bấm chuông nhưng sau một phút vẫn không thấy có ai ra mở cửa. Lulu nói: "Kh-không ai ở nhà thì phải" - răng cô nàng va vào nhau lập cập - "Quay lại x-xe th-thôi. Ít ra trong đó cũng ấm hơn một chút".

Mình vẫn kiên trì bấm chuông thêm vài lần nữa.

Đột nhiên đèn ngoài sân bật sáng. Mình nghe thấy tiếng chân người trong nhà đi ra. Một người đàn ông trung niên ngó đầu ra, có vẻ vẫn còn ngái ngủ nhưng ngay khi vừa nhìn thấy mặt mình ông ta lập tức tỉnh hẳn.

"Chào bác" - mình nói.

Bác sỹ Fong lắc đầu quầy quậy. "Không" - đó là từ duy nhất ông ta thốt ra được.

Không cần nói cũng biết trong chữ KHÔNG đó của ông ta chứa đầy sự sợ hãi.

Và ông ta vội vã đóng sập cửa lại.

Nhưng anh Steven đã nhanh chân hơn nhiều. Anh ấy lập tức đút một ngón tay vào giữa khe cửa khiến cho bác sỹ Fong không tài nào đóng được cửa lại.

"Bọn cháu từ xa tới đây. Bọn cháu chỉ muốn vào nhà một lát và hỏi bác chút chuyện" - anh Steven từ tốn giải thích.

"Không" - mặt ông bác sỹ kia giờ đã chuyển sang tái mét - "Tôi nghĩ cô cậu tìm nhầm nhà rồi. Tôi không biết cô cậu..."

"Ừm" - Christopher tiến tới bên cạnh anh Steven - "Cháu lại nghĩ bác biết Nikki Howard đây - hay cháu nên gọi là Emm Watts nhỉ - rất rõ là đằng khác. Bác là một trong mấy vị bác sỹ đã đã tiến hành ca ghép não cho cô ấy ở Khoa thần kinh và Ngoại thần kinh ở bệnh viện Stark vài tháng trước đấy nhỉ? Cháu đã đọc hồ sơ bệnh án của cô ấy và cháu biết hết mọi chuyện rồi. Vì thế, nếu không muốn cháu công bố cái bệnh án đó với giới truyền thông, tốt hơn hết bác hãy để cho tụi cháu vào trong nhà".

Bác sỹ Fong trông như đang bị ai đó kề dao vào cổ, thần mặt ra một lúc sau đó lùi lại và để cho tụi mình vào. Trong nhà, mọi thứ được bày biện theo kiểu Anh, đồ đạc chủ yếu làm bằng gỗ. Cosabella lúc này đã tỉnh ngủ hẳn, lập tức ngó nghiêng khắp nơi một cách tò mò.

"Đây không phải là trò đùa đâu" - bác sỹ Fong hậm hực nói, sau khi đóng sầm cửa lại sau lưng tụi mình - "Bọn họ sẽ giết mấy đứa sau khi phát hiện ra chuyện này. Họ đã từng giết không ít người rồi. Nếu không tự dưng sao tôi phải trốn chui trốn lủi ở cái xó này?".

Nghe thấy những lời đó từ miệng bác sỹ Fong đột nhiên mình rợn hết cả tóc gáy.

Khỏi cần nói cũng biết điều này khiến Lulu sợ đến mức nào. Nhất là khi bản thân cậu ấy cũng không hiểu đang đi đâu và làm gì, chỉ biết lên xe limo rời khỏi Manhattan theo bọn mình đi tới đây mà thôi. Toàn thân cậu ấy cứng đờ, mặt mũi tái dại đi. Tự nhiên nghe có người nói tính mạng mình đang bị đe dọa thì ai mà chẳng khiếp.

"Được rồi, cứ ngồi xuống và nghe rõ mọi chuyện đã" - anh Steven đề nghị, giọng vẫn cực kỳ bình tĩnh, như thể đã quá quen đối phó với mấy tay bác sỹ phẫu thuật điên khùng rồi.

Bác sỹ Fong làm theo lời anh Steven, nhưng rõ ràng không phải một cách tự nguyện mà là vì không còn lựa chọn nào khác. Ông ta dẫn mọi người vào trong phòng khách nơi cái lò sưởi đã cháy hết, mùi củi khô vẫn còn vương vất đâu đó trong không khí và với tay bật cái đèn bàn kế bên cửa sổ lên. Nhưng đó là sau khi ông ta đã đóng hết tất cả các rèm cửa sổ và cửa ra vào lại, mắt không ngừng láo liên dòm ra ngoài xem ngoài xe limo của tụi mình có còn con xe nào khác bám theo không.

"Mấy người chắc chắn là không bị ai theo dõi đấy chứ?" - ông ta hấp tấp hỏi đi hỏi lại.

Christopher và mình quay sang nhìn nhau. Mấy tháng vừa qua mình c luôn phải sống trong một tâm trạng thấp thỏm tương tự nên mình rất hiểu.

"Vâng, chắc chắn ạ" - mình nói.

"Mấy người không tìm được cái xe nào bớt nổi bật hơn một chút sao? - ông ta cau có hỏi tiếp - "Bộ tưởng một chiếc limo dài ngoằng như thế kia sẽ không bị phát hiện ra ở đây chắc?".

"Bọn cháu không còn sự lựa chọn nào khác" - mình e dè giải thích.

Bác sỹ Fong đảo mắt nhìn quanh một lượt - đầu tiên là Lulu, vẫn đang đội cái mũ lái xe của chú Tom, tiếp đến là anh Steven khoanh tay đứng nghiêm nghị trước cửa phòng - như thể đề phòng người của Stark có thể ập vào bất cứ lúc nào, cuối cùng là mình và Christopher cùng Cosabella. Trông ông ta có vẻ rất không hài lòng với những gì đang diễn ra.

"Có bác gái ở nhà không ạ?" - đột nhiên mình buột miệng hỏi.

"Không" - giọng ông ta cấm cảu - "Mẹ tôi không sống cùng tôi".

Thực ra mình chỉ định hỏi xem ông ta có vợ hay không thôi nhưng nói chung câu trả lời của ông đã nói lên tất cả.

"Tại sao" - Christopher vào thẳng vấn đề - "bạn trai cũ của Nikki Howard lại nhận được email và tin nhắn từ ai đó sử dụng máy tính trong nhà này?".

Bác sỹ Fong đột nhiên giơ tay ôm lấy mặt, sau đó tiến thẳng ra chỗ tủ rượu, run run lấy ra chai whisky, tự rót lấy một ly và nốc cạn một hơi.

Tiếp theo ông ta rót thêm một ly nữa rồi đi ra ghế ngồi xuống bên cạnh Cosabella. Lúc ông ta quay mặt đối diện với mọi người mình đã rất sốc khi thấy mặt ông ấy giờ đã chuyển sang trắng bệch như vừa gặp ma.

"Còn ai khác biết về chuyện này?" - phải mãi sau ông ấy mới cất được giọng hỏi.

"Không ai ạ" - mình đưa mắt nhìn sang anh Steven - "Ý cháu là ngoài những người đang có mặt trong căn phòng này và một bạn giúp lần ra địa chỉ ở đây".

"Cậu ấy có khả năng nói cho ai khác biết được không?" - bác sỹ Fong run run gương cặp kính lên hỏ

"Không đâu ạ" - mình tiến về phía chiếc ghế bành đối diện ông ta và ngồi xuống - "Bác sỹ Fong, chuyện gì đang xảy ra thế ạ?".

Vị bác sỹ này trầm ngâm nhìn và ly rượu trên tay, không nói lời nào. Mãi một lúc sau ông ta mới chịu cất giọng nói: "Mấy đứa có biết lời thề Hippocrat là gì không?".

Lulu ngẩn to te chớp chớp mắt. Anh Steven thì mặt mày vẫn hình sự như thể chỉ chờ có người xông cửa bước vào để anh ấy tung ra vài đòn karate xử lí.

Cuối cùng Christopher đành lên tiếng: "Đó là lời thề mà tất cả các bác sỹ phải thề trước khi có thể hành nghề".

"Thứ nhất" - mình nói tiếp - "không được hại người".

"Chính xác" - bác sỹ Fong nói - "Tại bệnh viện Stark, đó là điều chúng tôi luôn tự nhắc nhở với nhau. Không hại người. Chúng tôi chỉ cấy ghép não bộ của những cơ thể đã không còn khả năng cứu chữa chuyển vào cơ thể lành lặn và khỏe mạnh hơn nhưng đã bị chết não - tất cả nhằm mục đích mang tới cho bệnh nhân của mình một cơ hội thứ hai để sống. Đó là điều đã xảy ra với cô" - ông ta ngước lên nhìn mình - "Tôi đã làm việc tại bệnh viện Stark hơn 10 năm và chưa một giây phút nào phải tự vấn lương tâm hay đạo đức nghề nghiệp của mình. Cho tới ngày xảy ra tai nạn của cô".

Nói rồi ông đưa mắt nhìn anh Steven và Christopher, sau đó quay lại nhìn mình.

"Chuyện gì đã xảy ra ngày hôm đó?" - miệng mình đột nhiên khô không khốc, mình phải hắng giọng mấy lần mới nói ra được thành lời.

"Tôi chỉ hỗ trợ trong ca mổ lần đó" - mắt bác sỹ Fong nhìn xa xăm - "Bác sỹ Holcombe phụ trách ca của cô. Nikki Howard là một nhân vật khá quan trọng, không ai có thể đủ tin cậy ngoài ông ấy để đảm nhiệm vai trò này. Thường tôi phụ trách việc giảng dạy là chính..."

"Giảng dạy ý ạ?" - mình nín thở hỏi lại.

"Tất nhiên rồi" - bác sỹ Fong gật đầu - "Nhu cầu cấy ghép rất cao nên danh sách xếp hàng rất dài. Có khi phải đợi tới hàng năm, mà số bệnh nhân thì không thể - hoặc không muốn - chờ đợi lâu. Vì thế, các bác sỹ ngoại khoa từ khắp nới trên thế giới có thể theo học ở đây và chúng tôi sẽ đào tạo họ các kỹ thuật cần thiết để thực hiện tại nước mình, tất nhiên là với mức học phí rất cao. Chúng tôi cho phép họ thực hành trên các cơ thể dược hiến tặng..."

"Cơ thể hiến tặng ý ạ?" - mình hoảng hốt kêu lên. Christopher quay sang lườm mình vì cái tội cứ loi ngoi cắt ngang câu chuyện nhưng mình không ngăn nổi bản thân ý chứ. Có cái gọi là cơ thể hiến tặng sao?

"Nói thật chúng tôi nhận được nhiều mấy thứ đó lắm" - bác sỹ Fong giải thích - "Tất cả những ai được chẩn đoán là chết não và những người tình nguyện hiến xác cho khoa học. Điều đáng buồn là hiện giờ có rất nhiều người đang phải sống trong trạng thái thực vật, do tai nạn hoặc thường là do dùng thuốc và rượu quá liều. Cái chúng tôi thiếu là những bộ não còn hoạt động để đưa vào trong những cơ thể đó và đấy là điều mà bố mẹ cô đã làm..."

Mình giơ tay lên chặn lại, không muốn nghe chi tiết thêm về vấn đề này: "Không cần đâu ạ. Bác cứ nói tiếp đi".

"Như tôi đã nói, bác sỹ Holcombe và Higgins là hai người phụ trách chính cho trường hợp của cô" - ông ta nói tiếp - "Nhưng có điều gì đó... không bình thường trong ca phẫu thuật này. Tôi được bác sỹ Holcombe thông báo là Nikki Howard có tiền sử gia đình bị gen di truyền dị tật ở não và đó là nguyên nhân giết chết cô ta".

Mình nhận thấy Lulu càng lúc càng căng thẳng, nhất là khi không thấy ai phản ứng gì trước câu chuyện của bác sỹ Fong về cái chết của Nikki Howard trong khi rõ ràng mình đang ngồi lù lù trước mặt mọi người như thế này.

"Sau khi cuộc phẫu thuật đã thành công, tôi đã làm một việc mà tôi không bao giờ làm, trong hoàn cảnh bình thường" - bác sỹ Fong nói tiếp - "Tôi tiến hành làm lại một số xét nghiệm trên não bộ của Nikki bởi tôi vốn luôn hứng thú với các dị tật về não và muốn biết xem vấn đề của Nikki Howard là gì".

Mình nghe thấy có tiếng mở cửa, đóng cửa trên lầu. Nhưng hình như bác sỹ Fong không nhận thấy điều đó.

"Nhưng Nikki Howard không hề có dị tật nào về não cả. Bộ não của cô ấy hoàn toàn bình thường và khỏe mạnh. Nếu không muốn nói là hoàn hảo. Vậy lý do gì mà bác sỹ Holcombe lại kết luận là cô ấy mắc chứng phình động mạch? Lý do thực sự dẫn tới cái chết của cô ấy là gì? Tại sao họ phải gấp rút tiến hành cuộc cầy ghép cơ thể này như vậy? Nếu chuyện này không xảy ra, cô ấy hẳn vẫn còn sống sót và khỏe mạnh như bao người bình thường khác".

Mình nhìn sang Christopher. Cậu ấy cũng đã từng nói về chuyện không hề có vụ tai nạn nào hết. Có ai thực sự biết được chuyện gì đã xảy ra với Nikki ngày hôm đó không? Cô ta ngã xuống và không bao giờ tỉnh lại. Stark nói rằng đó là chứng phình động mạch... nhưng làm sao chúng ta biết chắc được?

Và giờ bọn mình đã biết được câu trả lời. Đó không phải là vụ tai nạn ngẫu nhiên. Christopher quay sang nhìn mình đầy tự mãn.

"Thế... họ đã làm gì với cô ấy?" - mình hỏi - "Khiến cô ấy ngất đi như vậy?".

"Có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ biết được" - bác sỹ Fong nói - "Sau khi cuộc phẫu thuật kết thúc, tôi không được phép tới gần cái xác - xác của Nikki - một lần nào nữa. Tôi chỉ có trách nhiệm xử lý phần rác thải y tế thôi".

"Ý bác là..." - Lulu sợ hãi thốt lên - "bộ não... của Nikki sao?"

Bác sỹ Fong quay sang nhìn Lulu như thể muốn khen ngợi hóa ra cậu ấy cũng nhanh trí hơn là cái vẻ bề ngoài.

"Đúng vậy. Tôi có trách nhiệm tiêu hủy nó".

"Nhưng" - anh Steven nói - "bác đã đọc lời thề".

"Không hại người" - mình lẩm bẩm.

"Tại sao?" - mặt anh Steven thất kinh không kém gì Lulu - "tại sao có người nỡ lấy bộ não hoàn toàn khỏe mạnh ra khỏi cơ thể một cô gái như thế?".

"Em nghĩ em biết lý do tại sao?" - Christopher nói.

Nhưng đúng lúc đó từ trên cầu thang mình nghe thấy những tiếng chân lạo xạo - không quá to những cũng đủ để khiến Cosabella đang nằm ngủ bỗng bật dậy dỏng tai lên nghe.

Và việc tiếp theo mà mình biết là Cosy bắt đầu sủa inh ỏi, và được đáp lại gần như ngay lập tức bởi tiếng phụ họa của hai con chó púc cũng nhỏ xinh y như Cosy - mỗi tội một con màu đen và một con màu sô-cô-la - vừa xô cửa chạy vào trong phòng. Chúng phi ngay tới chỗ Cosy. Ba đứa lập tức quấn quýt lấy nhau như ba người bạn lâu ngày gặp lại.

"Harr! Winston!" - tiếng một người phụ nữ lớn tuổi la lên, đồng thời hớt hơ hớt hải chạy xuống cầu thang đuổi theo: "Ngồi xuống! Ngồi xuống!".

Mặc dù bà ấy rõ ràng như vừa từ trong chăn bước ra và không hề trang điểm nhưng mình vẫn nhận ra ngay. Trước khi anh Steven quay ngoắt lại thảng thốt kêu lên: "Mẹ?". Mình biết bà ấy là ai.

Dee Dee Howard. Mẹ của Nikki Howard đang sống trong nhà của bác sỹ Fong.

Vấn đề là ngay từ trước khi tới đây mình cũng đã linh cảm ra được điều này, nhất là nếu đem các sự việc khớp lại với nhau. Bác ấy sẵn sàng bỏ lại mọi thứ kể cả công việc ở cửa hàng, nếu không phải vì một ai đó đặc biệt quan trọng - mà bác ý yêu thương hơn gấp hàng tỷ tỷ lần - thì còn vì cái gì khác nữa?

"Steven!" - bác ý mừng rỡ kêu lên lao tới ôm chặt lấy Steven. Anh ấy cao to hơn mẹ rất nhiều nên phải cúi hẳn xuống để mẹ có thể ôm lấy mình. Gương mặt anh ấy vẫn còn chưa hết sửng sốt - "Mẹ không biết là con ở đây!".

"Mẹ... con đã tìm mẹ khắp nơi. Ai cũng lo cho mẹ - cô Leanne, cô Mary Beth... Mẹ không xem tin tức trên TV à? Mọi người cứ đinh ninh là mẹ bị ai đó hại rồi cơ".

"Ôi" - Bác Howard nói - "Mẹ rất xin lỗi, con yêu. Có, mẹ cũng có xem tin tức đó. Nhưng cứ nghĩ đó là bàn tay của Stark muốn bẫy mẹ. không ngờ đó thực sự là con" - và bác ý liếc mắt nhìn sang mình. Sững sờ - "Ôi... Lạy Chúa tôi" - hai mắt bác ý rưng rưng như sắp khóc, vừa có chút sợ hãi pha lẫn kinh ngạc - "Ta... ta không biết phải nói sao nữa. Cháu... cháu trông giống y như..."

Bác ý không nói thêm được lời nào nữa. Cũng không cần, bởi mình biết bác ý muốn nói mình giống ai.

Và vấn đề là mình biết không chỉ trông giống như người đó. Mà mình từng là người đó. Không ít thì nhiều.

Christopher tiến tới đặt tay lên vai mình động viên và mình rất biết ơn vì điều đó.

"Chuyện này hẳn rất khó khăn đối với bác" - Christopher tỏ vẻ thông cảm với bác Howard.

"Nó..." - mẹ của anh Steven lắc đầu. Cái giọng miền Nam đặc sệt của bác ý nghe còn nặng hơn cả anh Steven nhưng được cái rất dễ chịu, cũng giống như khuôn mặt đẹp của bác ý vậy - "Ta xin lỗi. Ta không cố ý nhìn cháu chằm chằm như vậy đâu. Chỉ là trông cháu giống con bé quá".

Bởi vì mình chính là cô ta chứ sao, hoặc chí ít là mình đang cư ngụ trong cơ thể của cô ta.

"Không sao đâu ạ" - mình nói. Ở dưới chân, Cosabella vẫn đang mừng rỡ trước sự đoàn tụ bất ngờ với hai người anh em họ - hay là ruột thịt nhỉ - Harry và Winston - "Bác đã ở đây trong suốt thời gian qua ạ?".

"À, ừ" - Bác Howard nắm lấy tay của cậu con trai, mặt đầy mãn nguyện - "Bác sỹ Fong đã gọi cho mẹ và giải thích về sự việc đã xảy ra. Ông ấy cho mẹ biết tính nghiêm trọng của vấn đề và dặn mẹ không được để lại chút dấu vết nào đề phòng người của Stark bám theo. Và mẹ đã tới đây ngay lập tức. Mẹ rất xin lỗi đã làm con phải lo lắng, con yêu" - bác xoa xoa tay anh Steven - "Nhưng mẹ không dám liên lạc với cô Leanne, con cũng biết cô ấy thích buôn chuyện thế nào rồi đấy. Còn cô Mary Beth thì cũng chẳng trông mong được gì hơn. Nhưng giờ con đang ở đây rồi, đó là điều quan trọng nhất. Ôi mẹ có rất nhiều chuyện muốn kể cho con nghe! Con vẫn khỏe chứ! Ôi, gặp được con thế này mẹ mừng lắm ý!"

Anh Steven trông như nửa muốn khóc, nửa muốn cười. Mình rất hiểu cảm xúc hiện giờ của anh ý. Gia đình. Đã có lúc tưởng chừng như anh đã mất hết gia đình của mình. Giờ đột nhiên anh lại được ở trong vòng tay của mẹ. Tìm lại được gia đình của mình.

"Xin lỗi! Chỉ là..." - Lulu đột nhiên thẽ thọt xen vào - "Em muốn hỏi chúng ta đang làm gì ở đây vậy?".

"Chúng ta tới tìm bác ấy" - mình nhìn về phía bác Howard - "Và câu hỏi đặt ra là tại sao bác ý lại ở đây, đúng không, bác sỹ?".

Bác sỹ Fong thở dài, không hề thoải mái khi bị hỏi về vấn đề này. Nói chính xác hơn là không muốn nói về chuyện này một tẹo nào.

"Tôi cần sự giúp đỡ của bà ấy. Tôi đã đọc lời thề" - ông ấy mệt mỏi nói - "Họ bắt tôi phải vứt bỏ bộ não của Nikki đi. Nhưng làm như vậy với một não không hề bị bệnh tật hay khiếm khuyết gì... có khác nào là giết người. Tôi nợ Stark Enterprises rất nhiều. Nhưng tôi sẽ không tham gia vào kế hoạch giết người vô tội của bọn họ".

"Nếu không tiêu hủy não của Nikki đi" - anh Steven bối rối hỏi - "thì bác đã làm gì với nó?

Ngay khi ấy cửa phòng bật mở, một cô gái trẻ mình chưa gặp bao giờ, chiều cao trung bình, cân nặng trung bình, tóc cắt ngắn, chẳng ra thẳng mà cũng chẳng phải xoăn, loẹt quẹt đi vào trong phòng, mặt vẫn còn chưa hết ngái ngủ.

"Giời ạ" - cô ta nhăn nhó than - "Mấy người có cần ồn ào thế không? Không phải ai cũng dậy từ tờ mờ sáng thế này đâu, thậm chí người ta vẫn còn đang cố để ngủ ý có biết không?"

Và rồi cô ta chợt nhận ra trong phòng còn có nhiều người khác, chứ không phải chỉ có bác sỹ Fong và bác Howard.

Tuy nhiên phải tới khi ánh mắt cô ta quét sang đến người mình thì mới thấy được phản ứng thực sự của cô ta. Mặt cô ta đỏ bừng lên, đôi mắt xanh lá cây nhìn mình như muốn tóe lửa.

Nhanh như chớp, cô ta tiến tới, vung tay lên dùng hết sức bình sinh giáng cho mình một cú nảy đom đóm mắt.

Không sai, cô ta vừa tát mình.

"Con khốn" - Nikki Howard hằn học nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.