Trở Thành Siêu Mẫu (Being Nikki)

Chương 23



Mình giơ tay bụm chặt miệng lại, vì nếu không có lẽ mình sẽ phát ra tiếng hét mà đến người chết cũng phải đội mồ sống dậy. Lời cảnh báo của Brandon khiến mình phải nghĩ lại về ý định đó. Hơn nữa anh ta đang xiết chặt cổ họng của mình như vậy thì dù có muốn mình cũng chịu.

"Vậy là" - anh ta nói - "cấy ghép não sao? Đó là điều đã xảy ra với cô? Chứ không phải mấy câu chuyện mất trí nhớ nhảm nhí mà cô đã nói với tôi và mọi người sao?".

Mình gật đầu, trong lòng đang chết khiếp không biết phải làm sao để thoát khỏi vụ này đây. Christopher sẽ không thể ngờ rằng chuyện lại diễn ra theo chiều hướng này... Những người khác cũng thế. Cho tới khi không thấy mình quay lại. Liệu mình có thể quay lại không? Brandon đứng trước mặt mình lúc n

y đây là một Brandon hoàn toàn khác, lạnh lùng và tàn nhẫn. Khiến người đối diện phải lạnh tóc gáy.

"Như vậy mới giải thích được mọi chuyện" - anh ta khẽ nhếch miệng cười - "Cô đã thay đổi nhưng tôi không thể lý giải được tại sao. Cho tới ngày hôm nay. Mặc dù tôi lờ mờ đoán được có bàn tay của Stark nhúng vào nhưng Nikki ngày xưa quả thực đã từng huênh hoang khoe với tôi về chuyện cô ta biết một cái gì đó về Stark Quark. Nhưng tôi chẳng bao giờ thèm để tâm. Giờ mới biết đáng ra khi ấy tôi nên lắng nghe".

Tim mình đập thình thịch. Ôi Chúa ơi. Bọn mình tiêu rồi. Brandon sẽ nói ra mọi chuyện. Anh ta sẽ kể hết mọi chuyện cho bố. Phải có cách nào thoát khỏi chuyện này chứ? Phải tìm cách. Phải tìm cách. Brandon muốn gì nhỉ? Mình có thể cho anh ta cái gì để anh ta chịu ngậm miệng lại?

"Vấn đề là cô ta vẫn chỉ là một tay nghiệp dư" - Brandon nói tiếp - "Tất cả mấy người. Mấy người không hiểu bố tôi là một người như thế nào. Ông ta không bao giờ thèm quan tâm tới bất kì ai hay bất kì cái gì... ngoài Stark. Cách duy nhất muốn tấn công ông ta là thông qua cái công ty này. Bất cứ điều gì cô ta biết về Stark Quark, nếu nó đáng giá tới độ phải thủ tiêu Nikki Howard - sau đó cấy não vào cơ thể cô ta để giữ lại hình ảnh của cô ta - thì cũng rất đáng để biết. Tôi muốn tham gia vụ này".

Mình há hốc mồm. Sốc toàn tập. Đây là điều cuối cùng mà mình nghĩ sẽ nghe được từ miệng của Brandon - rằng anh ta muốn tham gia vào vụ này.

"Nhưng..." - mình gào lên.

"Không" - Brandon giơ tay bịt miệng mình lại - "Suỵt. Tôi đã biết việc cô ta làm - tống tiền ông ta chứ gì. Nhưng cô ta làm chưa đúng cách. Cô ta không ý thức được sức mạnh của thông tin mà cô ta có được. Tôi sẽ làm lại cho đúng. Tôi sẽ gạ cô ta nói cho tôi biết điều cô ta biết - và cô ta sẽ phải nói thôi. Dù gì cô ta vẫn còn thích tôi mà, ngày nào chẳng nhắn tin này nọ. Và sau đó cô hãy đưa đội quân tí hon của mình quay lại thành phố và nói cho tôi biết những điều cô ta đã nói. Hãy bảo họ suy nghĩ xem chúng ta có thể lợi dụng thông tin đó để tấn công bố tôi. Và sau đó tôi sẽ tự mình tống tiền ông ta".

Điên rồi.

"Tại sao tôi lại phải giúp anh?" - mình hỏi.

"Bởi vì" - anh ta cười khẩy - "nếu không, tôi sẽ nói cho bố tôi biết Nikki Howard thực sự đang ở đâu. Và tôi sẽ kể cho ông ấy nghe về tay bác sĩ kia nữa" - nói rồi anh ta đưa tay lên vuốt tóc mình - "OK? Giờ hãy quay lại vào trong đó và nói với họ rằng cô đã kể mọi chuyện cho tôi nghe bởi tôi là một người tốt và tôi đứng về phía mọi người".

Không thể tin nổi.

"Và nếu cô nói với họ rằng tôi ép cô làm chuyện này thì tôi sẽ kể cho bố tôi biết về cô gái kia. À, và còn một chuyện nữa" - tay anh ta giờ đã rời khỏi cổ mình, lần xuống đến vai - "Đừng có qua lại với cái gã trong kia nữa. Cái thằng mà tôi trong phòng ngủ của cô lúc tối ý. Giờ cô và tôi là một cặp, hiểu chưa?".

Hai má mình đỏ ửng lên. Thì ra anh có có nhìn thấy mình và Christopher...

"Tôi quá mệt mỏi với cái trò mèo vờn chuột của cô rồi. Nhắn tin cho tôi sau đó lại né tránh tôi" - anh ta thở dài.

"Tôi đâu có nhắn tin cho anh" - mình thấy lợm giọng khi nhớ lại nụ hôn với anh ta ở St. John. Biết thế đừng có nghe theo lời khuyên của Lulu có phải hơn không - "Là Nikki. Nikki thực sự nhắn tin cho anh".

"À" - Brandon thậm chí chẳng buồn nghe lời giải thích của mình - "Mà tên cô là gì thế? Tên thật ý?"

"Emm" - mình hắng giọng - "Emerson".

"OK" - anh ta cười phá lên - "Emerson này, thật ra tôi cũng chẳng quan tâm tên của cô là gì. Đôi lúc cô khá là dễ thương đấy. Không giống như Nikki ngày xưa. Hơn nữa cô không hề ngu ngốc. Còn Nikki thì cực ngu. Vì thế hãy nhớ những lời tôi vừa nói. Giờ cô là của tôi" - anh ta bóp nhẹ hai vai mình - "Không một thằng nào khác nữa, cái thằng mặc áo khoác da ý. Chỉ mình tôi thôi. Nhớ chưa?".

Mình gật đầu. Mình đâu còn sự lựa chọn nào khác?

Nói rồi anh ta nhấc tay ra để mình có thể cử động trở lại, nhưng một tay vẫn nắm lấy tay mình.

Mặc dù giờ cơ thể của mình đã có thể cử động trở lại nhưng tâm hồn và cảm xúc mình thì tê liệt hoàn toàn. Chuyện gì vừa xảy ra thế này? Đây có phải Brandon, người đã nhảy xuống biển ở St. John để cứu mình khỏi chết chìm không? Khi ấy anh ta cũng vòng tay quanh cổ mình như thế này nhưng là để cứu mình lên tàu, chứ không phải để khống chế và đe dọa mình. Tại sao anh ta có thể thay đổi khủng khiếp như vậy? Không lẽ Brandon vẫn thường than phiền với mình về ông bố lạnh lùng và xa cách với Brandon đang hăm hở với kế hoạch tống tiền chính bố đẻ mình và ép buộc mình trở thành bạn gái của anh ta là một hay sao?

Mình đã cứ ngỡ Christopher biến thành kẻ phản diện nhưng hóa ra mình thậm chí còn không biết kẻ phản diện là cái gì. Brandon mới là kẻ phản diện đúng nghĩa. Anh ta dám làm những việc xấu xa mà mình tin rằng Christopher sẽ không bao giờ nghĩ tới, chứ đừng nói là thực hiện.

Mình lủi thủi quay trở lại òng khách, đúng lúc Christopher đang quay ra nói chuyện với bác Howard: "Thực ra cháu nghĩ giờ bác và bạn ấy không còn an toàn ở đây nữa. Bác và Nikki phải rời khỏi đây thôi".

"Họ sẽ không đi đâu hết, nếu không có anh" - anh Steven dõng dạc tuyên bố.

Bác Howard thở dài: "Ôi Steven... Nhưng con có nghĩ chúng ta thực sự nguy hiểm tới mức đó không?".

Mình chỉ muốn gào lên rằng Mấy người đã đang bị nguy hiểm rồi! Nhưng tất nhiên là không dám.

"Nếu chúng ta có thể lần theo những cái tin nhắn đó, chứng tỏ người của Stark cũng có thể lần theo bất cứ lúc nào, nếu họ phát hiện ra" - Christopher nói - "Cháu nghĩ sẽ an toàn hơn nếu mọi người cùng rời khỏi đây".

"Nhưng chúng ta có thể đi đâu?" - Lulu lên tiếng - "Chúng ta không thể trốn tránh Stark mãi được. Họ ở khắp mọi nơi".

Đúng lúc đó Brandon huých tay ra hiệu cho mình bước vào trong.

"Brandon vẫn ngủ ngon lành chứ hả?" - Lulu vừa nhìn thấy mình vội hỏi ngay.

"Ừm... cũng không hẳn" - mình lí nhí đáp.

Đột nhiên, Brandon từ phía sau mình bước ra, khiến cho mọi người trong phòng chết sững khi nhận ra người vừa xuất hiện là ai.

"Mọi người hãy bình tĩnh" - Brandon giang rộng tay nở nụ cười rất tươi - "Nikki - hay nói đúng hơn là Emm, đã kể hết mọi chuyện cho tôi nghe rồi".

Mình lén lút nhìn phản ứng của mọi người, nhất là Christopher và anh Steven - người đang trố mắt nhìn mình đầy ngạc nhiên và có phần trách móc.

Nhưng mình làm gì còn sự lựa chọn nào khác. Đành rằng mình biết chỉ cần một tay thì hai người đó cũng thừa sức hạ đo ván được Brandon.

Và ngoài việc thủ tiêu anh ta đi thì họ đâu còn cách nào khác để bắt anh ta im miệng về những gì anh ta đã nghe lén được? Anh ta đã biết nơi bác sĩ Fong sống, và có lẽ biết cả họ của Christopher nữa. Mình không thể để Bradon đi kể hết mọi chuyện cho bố anh ta được. Anh ta đã đồng ý tham gia... miễn sao mình đáp ứng đúng điều ki của anh ta.

Giá mà ngay từ đầu mình đừng có hôn anh ta. Mình đã đùa với lửa mà không biết. Bradon không chỉ đơn thuần là một tay chơi suốt ngày say xỉn như mình nghĩ, anh ta, cũng giống như bố anh ta, luôn biết phải làm gì để đoạt được thứ mình muốn - mà trong trường hợp của Brandon đó là sự trả thù vào Stark.

Giống như Christopher. Nhưng Brandon muốn trả thù vào một cá nhân Stark chứ không phải cả tập đoàn.

"Tôi không muốn khiến bất kì ai ở đây phải lo lắng về điều gì" - Brandon vội trấn an mọi người - "Tôi sẽ lo liệu mọi việc. Thứ nhất, như mọi người đều biết, tôi không hề yêu quý gì bố tôi hết. Thứ hai, Nikki, bác Howard, và anh Steven, tôi đã biết phải làm sao với ba người. Xe limo của tôi ngoài kia sẽ chở thẳng ba người tới sân bay ở Teterboro nơi chuyên cơ riêng của gia đình tôi đã đợi sẵn. Gia đình ba người có thể bay tới nghỉ tại căn biệt thự mùa hè của tôi ở Nam Carolina. Ở đó mọi người sẽ được an toàn tuyệt đối".

Nikki vừa nhìn thấy Brandon đã nhẩy cẫng lên đu lấy cổ anh ta: "Ôi Brandon! Em biết anh sẽ tới cứu tụi em! Em biết mà!".

Brandon cũng giả vờ ôm lại cô ta. Đằng sau, anh Steven nhìn mình như muốn hỏi Thằng này là ai? Chuyện gì đang xảy ra thế?

Mình gượng gạo cười trấn an anh ấy. Nhưng không hiểu anh ấy có tin không nữa.

"Cậu Stark" - bác Howard ngập ngừng nhìn mình - "Cậu thật quá... tốt với chúng tôi. Nhưng cậu có chắc là bố cậu sẽ không phát hiện ra không?".

"Ông Robert á?" - Brandon cười phá lên - "Không đây. Ông ấy quá bận với chiến dịch quảng cáo Stark Quark lần này nên sẽ không phát hiện ra đâu. Hơn nữa, đó là nhà của tôi mà. Bố tôi thậm chí còn không biết tới sự tồn tại của nó cơ. Bác sẽ thích nó cho mà xem. Sáu phòng ngủ, sáu phòng tắm, rất nhiều phòng cho mấy người tha hồ chọn lựa, kể cả mấy con chó con" - anh ta âu yếm nhìn xuống ba con cún đang nô đùa trên thảm. Bất cứ ai thích chó đều không phải là người xấu ư? Lầm to! - "Và cô bạn Emm đây cũng đã đồng ý đi cùng chúng ta" - anh ta vòng tay qua eo kéo mình xích lại gần - "và nghỉ Đông tại đó luôn".

Mình thậm chí còn không dám nhìn Christopher bởi mình biết giờ cậu ấy đang bị tổn thương và thất vọng đến nhường nào. Trái tim mình như muốn vỡ ra thành trăm mả

"Nào" - Brandon quay ra nói với Nikki - "giờ hãy đi sắp xếp hành lý đi. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Máy bay đang được nạp nhiên liệu rồi" - Nikki sung sướng chạy thật nhanh lên lầu để lấy đồ - "Còn bác, bác Howard? Bác có thể sẵn sàng trong ít phút nữa chứ?".

Mẹ của Nikki nãy giờ vẫn chưa tỉnh khỏi cơn choáng váng - bác ấy đã phải rất vất vả trong suốt mấy tháng qua - lại cộng thêm việc biết bao chuyện vừa xảy ra trong mấy tiếng vừa rồi... Tất cả những gì bác ấy có thể nói lúc này là: "Ừ, ừ... Chắc là được".

Nói rồi bác ý gọi Harry và Winston và đi lên lầu. Sau khi đợi mẹ và em gái đi hẳn, anh Steven quay ra hỏi Brandon: "Xin lỗi, nhưng chúng tôi có thể tin tưởng cậu sao? Bố cậu là Robert Stark và vì ông ta mà chúng tôi phải rơi vào cái hoàn cảnh oái oăm này".

"À, tôi hoàn toàn hiểu ý anh muốn nói gì" - Brandon nói - "Nhưng hãy nhớ rằng tôi rất căm ghét bố tôi".

"Đúng vậy" - Lulu phụ họa - "Anh ấy ghét bố mình thật đấy ạ. Anh ấy lúc nào cũng nói câu đó, kể cả khi không say".

"Tôi không thể tin nổi" - Brandon không hề thấy khó chịu về câu mỉa mai vừa rồi của Lulu - "là ông ta lại lại dám làm một chuyện kinh khủng như vậy. Tôi rất vui khi có thể giúp đỡ được mọi người chút gì đó và sửa chữa lại mọi chuyện. Anh đã gọi một xe taxi cho em và bạn của em, Lulu" - anh ta hất hàm chỉ Christopher - "để hai người có thể quay lại Manhattan. Độ vài phút nữa là tới thôi. Rất xin lỗi về mớ hỗn độn này. Nếu có thể giúp gì hơn... thì cứ nói nhé."

"Mớ hỗn độn?" - Christopher tiến lên một bước. Mình buộc phải nhìn thẳng vào mặt cậu ấy, dù không muốn một chút nào. Cơn thịnh nộ của cậu ấy lúc này chỉ thiếu điều muốn giết ai đó thôi. Ánh mắt cậu ấy vừa giận dữ nhưng vẫn xen lẫn chút bi thương - "Anh gọi chuyện này là một mớ hỗn độn sao? Bố anh đã cố tình hại chết một cô gái và lấy não của một cô gái khác ghép vào cơ thể của cô ta, và giờ anh gọi đó là một mớ hỗn độn sao?".

Brandon chẳng buồn chấp Christopher, thủng thẳng nói: "Nghe này anh bạn, tôi đang cố gắng làm hết sức có thể, OK? Tôi chẳng phải đang cố gắng đưa họ tới một nơi an toàn và giúp cho vị bác sĩ này không bị mất việc... và mất mạng đó sao? Từ từ từng bước một đã, OK? Hãy sống thử với một người cha như Robert Stark đi rồi cậu sẽ hiểu. Không dễ dàng một tẹo nào đâu".

"Cậu không định đi cùng thằng hề này đấy chứ hả, Emm?" - Christopher giận tím tái mặt mày quay sang hỏi mình.

"Ừm" - mình phải làm sao đây? Trong khi trái tim mình đang vỡ ra thành trăm mảnh, bộ não của mình vẫn tiếp tục hoạt động hết công suất. Có thể... có thể có cách để thoát khỏi chuyện này nếu tất cả mọi người cùng giả đò làm theo ý của Brandon. Kể cả Christopher - "Chúng ta có nhất thiết phải bàn về chuyện này bây giờ không?".

"Có" - giọng Christopher lạnh như băng - "Ngay lập tức thì càng tốt".

"Tôi nghĩ anh đã nghe cô ấy nói" - Brandon nói, giọng cũng lạnh không kém - "Cô ấy đã nói không phải bây giờ mà".

Lulu mặt mày tái mét, vội đứng dậy can: "Thế còn đồ của anh Steven và Nikki, à ý em là Emm? Chúng vẫn đang ở nhà của tụi em ở Manhattan"

"Không sao" - anh Steven nói - "Anh có thể mua đồ mới".

"Em sẽ gửi đồ đến cho anh" - Lulu nói, nhưng anh Steven không mấy chú tâm tới cậu ấy bởi còn đang bận dò xét Brandon.

"Họ có thể lần theo kiện hàng" - Christopher nhấm nhẳng nói - "Emm, mình thực sự cần nói chuyện với cậu".

"Sau này còn ối thời gian để nói" - Brandon vừa nói vừa bước ra chỗ cửa sổ, hé mắt nhìn qua tấm rèm - "sau khi tụi này đã đưa nhà Howards tới nơi an toàn. Giờ việc quan trọng là làm sao nhanh chóng rời khỏi đây trước khi bố tôi hay người của ông ta tới".

Lulu hoảng hốt hỏi: "Chuyện đó có thể xảy ra sao? Họ biết chúng ta ở đấy á?"

"Có thiết bị định vị gắn trên tất cả xe limo của tập đoàn Stark" - Brandon tỉnh bơ đáp - "Nếu tài xế cua tôi thông báo mất xe, mà tôi nghĩ là anh ta đã làm rồi..."

Anh Steven gầm lên một câu chửi thề. Mình giơ tay ôm mặt, bọn mình đã quá chủ quan, không nghĩ tới tình huống đó.

"Ôi, đừng lo" - Brandon vội trấn an khi thấy nét mặt hoảng hốt của mọi người - "Tôi đã gọi báo với họ là tôi không sao rồi. Nhưng tôi dám chắc nếu chú ý một chút họ sẽ phải đặt c hỏi tôi làm gì ở nhà một bác sĩ phẫu thuật của khoa Thần kinh và Ngoại thần kinh của bệnh viện Stark vào giữa đêm hôm khuya khoắt như thế này".

Bác sĩ Fong mặt trông thiểu não hơn bao giờ hết. Tội nghiệp, xét cho cùng bác ý cũng chỉ muốn làm việc tốt thôi.

Bọn mình cũng vậy.

"Ố" - Brandon vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ - "Taxi đến rồi kìa".

Mình nhìn thấy Lulu đứng bật dậy lao tới ôm chầm lấy anh Steven, khiến cho cái mũ tài xế trên đầu cậu ấy rớt cả xuống đất. Anh Steven quả cũng có hơi bất ngờ một chút nhưng không hề tỏ ra khó chịu, tay anh ấy cũng vòng qua ôm lấy Lulu. Vài giây sau, anh ấy gỡ tay Lulu ra và nói: "Đến lúc phải đi rồi, Lulu".

"Em không kiềm chế nổi lòng mình" - mình đứng khá gần nên nghe được lời thì thầm của cô bạn thân với anh trai của Nikki - "Em sẽ rất nhớ anh. Hứa với em là anh sẽ gọi cho em nhé. Tất nhiên nếu an toàn".

"Anh sẽ cố" - anh Steven trả lời, cúi xuống dùng ngón tay cái lau nước mắt cho Lulu - "Em hãy tự chăm sóc mình".

Lulu bật cười trong nước mắt, ngần ngừ buông tay anh Steven.

Sau đó cậu ấy quay sang mình, hai mắt đỏ hoe: "Nikki, cậu có chắc là cậu sẽ không sao không?"

"Không" - mình mỉm cười âu yếm nhìn cô bạn thân.

"Nhưng... cậu đi với họ thật đấy à? Tại sao?" - Lulu hỏi - "Thế còn... Frida?"

"Mình không thể nói cho cậu biết tại sao" - mình thở dài nói. Tất nhiên mình không thể nói với cậu ấy rằng gã con trai của nhà tỷ phú Stark ép mình làm chuyện đó - "Và cậu cũng đừng kể cho Frida nghe nhé. Cậu biết chuyện này không thể lọt ra ngoài căn phòng này được. Sự việc lần này vô cùng nghiêm trọng. Rất nhiều mạng sống đang bị đe dọa. Mình sẽ chỉ nói với Frida rằng mình đi nghỉ Đông với..." - mình nhìn qua Brandon, người đang chăm chú theo dõi đoạn hội thoại giữa mình và Lulu, khẽ nhếch môi cười - "... bạn trai của mình".

"Bạn trai của cậu á? Thế còn..." - Lulu vội quay qua nhìn Christopher.

nh kéo sát Lulu vào ôm chặt lấy cậu ấy: "Mình biết" - mình đau khổ thì thầm, qua vai cậu ấy, mình buồn bã nhìn Christopher, nét mặt lúc này không một chút biểu cảm - "Hãy chăm sóc cho cậu ấy" - mình nói với Christopher, ý muốn ám chỉ Lulu.

Cậu ấy gật đầu.

Ngay khi ấy Nikki và mẹ cô ấy cùng mấy con chó lục đục từ trên gác đi xuống.

"Mọi thứ sẵn sàng rồi" - Bác Howard thông báo. Giờ bác ý đã thay đồ, trang điểm và cột lại tóc. Trông bác ý giờ giống y như những bức ảnh mà anh Steven đã gửi cho các tòa soạn báo và đài truyền hình. Mình đã hiểu Nikki được thừa hưởng vẻ đẹp đó từ ai.

Trong khi đó Nikki vẫn chưa chải chuốt xong. Một nửa đầu tóc vẫn chưa là thẳng hết. Cô ta có vẻ bực bội vì bị giục giã như thế này. Cô ta thậm chí vẫn còn mặc nguyên bộ đồ ngủ.

"Tốt" - Brandon mở cửa lùa mọi người ra, mặc kệ cho Nikki la oai oái vì còn đang chải mascara dở - "Chúng ta đi thôi".

Mình lầm lũi cúi đầu đi ra ngoài, không dám nhìn thẳng vào mặt Christopher. Mình không muốn phải trả lời các câu hỏi của cậu ấy... nhất là khi với Brandon kè kè bên cạnh thế này mình sẽ không thể nói gì khác ngoài những lời nói dối.

Hơn nữa mình cũng không muốn phải nói lời tạm biệt. Nhất là khi sau ngần ấy thời gian cuối cùng mình đã hiểu được tình cảm của cậu ấy dành cho mình.

Nhưng mình đã lầm. Ngay khi mình chuẩn bị theo chân Nikki chui vào trong xe limo, một bàn tay lạnh giá nắm lấy cổ tay mình và giọng của Christopher vang lên: "Emm ơi".

Mình nhắm chặt mắt lại trước khi quay mặt lại đối diện với Christopher. Mình nhắm chặt mặt lại cầu nguyện xin Chúa ban cho mình một chút can đảm. Và khi mình mở mắt ra, mình thấy Brandon đang đứng ở phía bên kia của xe limo, nhìn thẳng vào mặt mình, mỉm cười: "Anh nghĩ cậu bạn của em có chuyện muốn nói với em đấy".

Khốn khiếp! Sao mình ghét anh ta thế không biết! Đời mình chưa bao giờ ghét ai đến như thế.

Và mình thề rằng khi tất cả những chuyện này qua đi - nếu thực sự có ngày đó - mình sẽ tìm mọi cách trả thù lại anh ta, cũng giống như cái cách anh ta đang muốn trả thù bố mình

Mình quay lưng lại đối diện với Christopher. Hai má cậu ấy ửng đỏ vì lạnh, nhưng hai mắt cậu ấy nhìn mình như muốn bốc hỏa.

"Emm, cậu đang làm gì thế?" - cậu ấy hỏi - "Tại sao cậu lại đi với họ?"

"Mình phải làm thế" - mình lảng đi nhìn ra chỗ khác, bởi mình không đủ can đảm để nhìn vào mắt Christopher.

"Tại sao? Họ sẽ không sao cả. Có anh Steven rồi mà".

"Bởi vì" - mình nhìn xa xăm - "Brandon đề nghị mình cùng đi".

"Brandon đề nghị cậu?" - Christopher cao giọng - "Ai thèm quan tâm Brandon Stark muốn gì chứ?"

"Ừm, tôi nghĩ là cô ấy có đấy" - Brandon từ đằng xa chen vào - "Nói với cậu ấy đi, Emm".

"Nói với mình cái gì?" - Christopher hỏi.

"Nói với cậu ấy đi" - Brandon nhấn mạnh từng chữ - "Về chúng ta".

"Chúng ta" - Christopher nhắc lại đầy sửng sốt. Mình cúi gầm mặt xuống, không dám ngẩng lên nhìn cậu ấy - "Giữa cậu và Brandon có cái gọi là chúng ta hay sao? Từ khi nào thế?"

Mình biết mình phải làm gì. Brandon đã nói rất rõ khi nãy trong nhà bác sỹ Fong rồi. Mình không còn sự lựa chọn nào khác. Mình phải làm điều này bởi từ giờ gia đình Howard là gia đình của mình và mình phải bảo vệ cho họ, cũng như bảo vệ bố mẹ ruột của mình. Gia đình không có nghĩa chỉ là những người đã sinh ra và nuôi nấng mình. Gia đình không có nghĩa chỉ là những người có chung dòng máu với mình.

Gia đình là những người cần tới bạn. Gia đình là những người bị mất tất cả trong khi bạn có đầy đủ mọi thứ.

Bạn cần phải làm cái gì đó để giúp đỡ họ, cho dù làm như vậy sẽ làm tan nát trái tim của bạn.

Hơn nữa mình hoàn toàn có thể tìm ra thông tin mà Nikki biết, trước khi Brandon biết và dùng thông tin đó chống lại anh ta và thoát ra khỏi vụ này, lật ngược thế cờ và giành lại Christopher.

Nhưng để tới lúc đó... mình cần phải tham gia vào cuộc chơi này.

"Mình đã hẹn hò với anh ấy được một thời gian rồi" - mình nói với Christopher. Từng lời nói của mình không khác gì một nhát dao găm thẳng vào ngực - "Mình đã cố nói với cậu điều này" - mình ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt cậu ấy - "Ý mình là, khi xưa lúc mình còn sống, nếu cậu chịu thổ lộ với mình có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng cậu đã đợi quá lâu - cậu đã đợi tới khi mình là một người khác. Tới khi mình đã yêu người khác".

Mình cũng không hiểu mình lấy đâu ra những lời này, chỉ biết rằng nó không phải vì Brandon, mà nó là cảm xúc thật của mình. Và những giọt nước mắt đang rơi lã chã trên má mình lúc này đây cũng hoàn toàn là thật.

"Cậu đang nói gì thế?" - giọng Christopher lạc hẳn đi.

"Mình thà rằng cậu cứ thích mình khi mình là Emm trước đấy" - mình nhẫn tâm nói tiếp - "Nhưng cậu đã không làm vậy. Và giờ thì đã quá muộn".

Mình có thể nhận ra từng lời nói của mình, nếu như đối với mình giống như những nhát dao đâm thẳng vào tim thì đối với Christopher, nó không khác nào những cú đấm vào mặt. Hai má cậu ấy đã không còn ửng đỏ vì lạnh, thay vào đó, nó tái nhợt đi như những đụn tuyết quanh chỗ bọn mình đang đứng.

"Vì thế" - mình cũng không biết tại sao mình có thể tiếp tục như thế này. Có lẽ bởi vì bức ảnh đó. Bức ảnh của mình mà cậu ấy giữ trong phòng ngủ bấy lâu nay. Mình không sao có thể xóa nó ra khỏi đầu được. Không thể tin nổi cậu ấy giữ nó suốt thời gian qua. Không thể tin nổi cậu ấy đã yêu mình bao năm qua, cũng giống như mình. Và giờ mình phải khiến cậu ấy ngừng yêu mình bởi vì mình không muốn Christopher làm điều gì dại dột có thể khiến bản thân bị thương - "giờ mình với anh Brandon rồi. Mình... mình yêu anh Brandon. Và mình sẽ đi với anh ấy. Vậy nên... tạm biệt. Tạm biệt, Christopher".

Nói rồi mình chui thẳng vào trong xe limo trước khi Christopher kịp nói thêm lời nào nữa - và trước khi mình không kiềm chế được quay đầu lại nhìn cậu ấy một lần nữa. "Con yêu, con không sao chứ?" - Bác Howard quay sang nhìn mình đầy lo lắng, Cosabella nhảy lên lòng dụi dụi đầu vào tay mình.

"Cháu không sao" - mình đưa tay gạt nước mắt - "Cháu xin lỗi

"Chúa ơi" - Nikki vẫn đang tiếp tục bận rộn với cái bút chải mascara - "Mọi người cứ nói tôi là người xấu đi".

Mình vẫn dấm dứt khóc không thành lời. Ở phía trên, chỗ ghế tài xế, anh Steven chỉnh lại gương chiếu hậu nhìn mình. Anh ấy nhìn mình... nhưng không nói lời nào. Chỉ nhìn thôi. Như thể bọn mình có chung một điều bí mật.

Nhưng là bí mật gì thì mình cũng không rõ nữa.

Nhưng mình biết, trận chiến đã bắt đầu và mình có đồng minh là Steven Howard.

Mình luôn biết anh ấy sẽ ủng hộ mình và giờ mình cần tìm cách kể cho anh ấy biết chuyện gì đang xảy ra... trước khi quá muộn.

"Tốt rồi" - Brandon hân hoan chui vào xe - "Mọi người xong cả rồi chứ?" - rồi với tay đóng sập cửa lại. Mình có cảm tưởng như đó là tiếng đóng sập của mọi hy vọng, mọi ước mơ của mình.

"Ôi" - Nikki hí hửng thốt lên - "Mình nhớ mấy cái xe limo quá đi".

"Có ai muốn uống chút sâm-panh không?" - Brandon mở tủ lạnh rút ra một chai - "Ôi, xin lỗi, anh thì không, Steven. Nhưng khi nào tới nơi thì anh tha hồ muốn uống bao nhiêu cũng được. Anh biết đường tới sân bay Teterboro chứ? À không, chắc là không. Để tôi chỉ cho anh. Tốt nhất không nên dùng GPS trên xe, chúng ta đang muốn giữ bí mật về chuyến đi này mà..."

Nói rồi anh ta bò lên phía trước để chỉ đường cho anh Steven.

Xe limo bắt đầu chuyển bánh, mình quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Mình nhìn thấy bác sĩ Fong quay lưng đóng cửa lại, hành trình dài của bác sĩ cuối cùng đã kết thúc.

Mình nhìn thấy Lulu đang đứng đợi bên chiếc taxi, gió thổi khiến cái váy đen của cậu ấy căng phồng lên như một quả chuông.

Và mình nhìn thấy Christopher, vẫn đứng trơ ra ở chỗ mà mình đã bỏ đi, nhìn theo xe - nhìn theo mình. Càng lúc cậu ấy trông càng nhỏ dần đi, cho tới khi biến mất hoàn toàn trong ánh sáng nhập nhoạng của bình minh.

Mình nhìn theo cậu ấy cho tới khi không còn nhìn thấy gì nữa, bởi dòng nước mắt đang rơi lã chã, ướt đẫm trên k mình...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.