Trở Thành Siêu Mẫu (Being Nikki)

Chương 7




Cái ý tưởng cần phải đi gặp bác sĩ tâm lý luôn nảy ra trong đầu mình mỗi lần mình quay về nhà cũ thăm mọi người và bắt gặp ánh mắt mẹ mình nhìn mình khi mình bước vào trong nhà và chào: "Mẹ ơi, con đây!".

Mọi cung bậc, sắc thái tình cảm đều diễn ra rất nhanh, chỉ trong một khoảnh khắc - vừa có chút gì đó phấn khích, sau đó là nỗi thất vọng và cuối cùng là sự cam chịu. Mẹ vẫn luôn hi vọng gặp lại Emm ngày xưa, nhưng thay vào đó người đứng trước mặt mẹ lúc này lại là Nikki... dù cho đó chỉ là vẻ bề ngoài. Và mình thấy được một nỗi thất vọng thoáng qua trong mắt mẹ khi nhận ra người vừa bước vào kia không phải là Emm. Tất nhiên, ngay lập tức sau đó mẹ trở lại với sự hân hoan chào đón ban đầu với nụ cười và cái ôm rất chặt như muốn nói tất-nhiên-đó-là-con-rồi.

Tuy vậy cái cảm xúc đó vẫn luôn hiện hữu mỗi khi mẹ nhìn thấy mình - sự thất vọng. Bởi sự thật là mình không còn là con gái của mẹ nữa. Không hoàn toàn. Không phải như xưa.

Có thể bên trong tâm hồn thì đúng. Nhưng vẻ bề ngoài thì không.

Và mẹ vẫn chưa thể đón nhận con người mới của mình. Một cách hoàn toàn và tự nguyện.

Và một phần trong mình hiểu được rằng trong suốt cuộc đời này mẹ cũng sẽ không thể làm được điều đó.

Thực lòng mình không hề trách mẹ. Bởi mình hiểu.

"Ồ, Emm, con yêu" - mẹ hồ hởi chạy ra. Sự gượng gạo ban đầu đã qua đi. Mẹ đã nhận ra mình, một người xa lạ trong nhà, một cô gái tóc vàng, cao lớn với con chó Púc bé xiu xiu trong chiếc áo khoác chống nước đang phe phẩy đuôi bên cạnh chân. Mẹ sẽ không bao giờ chấp nhận mình - trong cơ thể của Nikki - trừ phi mình bỏ ngay con chó Púc kia đi, chấm dứt việc gội đầu hàng ngày, tăng thêm khoảng 20 cân nữa và không mặc gì ngoài áo len và quần bò, như Emm Watts ngày xưa - "Không thể tin nổi con lại lặn lội từ đó đến đây trong thời tiết như thế này! Không phải con đang ở Aruba hay gì gì đó hôm nay sao?".

"St. John ạ" - mình cúi xuống hôn lên má mẹ. Trước tai nạn, mẹ cao hơn mình khá nhiều. Còn giờ mình cao hơn cả bố, chứ nói gì mẹ với . Kể cả khi mình chỉ đi đôi Ugg nhái hiệu Stark đế bằng - "Bọn con bay về sáng nay. Con đến đây ngay sau khi cất hành lý" - mình sẽ không kể cho mẹ nghe về ông anh trai lâu ngày mới tìm lại được của Nikki. Không biết tại sao nữa nhưng nói chung mẹ đã có quá đủ vấn đề cần giải quyết rồi. Mình không muốn tạo thêm áp lực cho mẹ với các vấn đề của mình nữa. Mình vội cởi áo khoác ngoài ra treo lên mắc và đi vào nhà - "Vụ cắm trại của đội cổ vũ là thế nào thế mẹ?".

Mẹ đảo tròn mắt một vòng rồi nói: "Ôi đừng nói đến chuyện đó nữa", đúng lúc Frida chạy bổ ra từ trong phòng sau khi thấy tiếng mình ngoài phòng khách.

"Chị đến rồi đấy à!" - hai mắt con bé mở to vì phấn khích. "Chị thật tuyệt vời! Chị có đưa Lulu đến không?".

Trong danh sách những người tuyệt vời và đáng kính nhất của em gái mình, Lulu Collins chỉ xếp sau Nikki Howard. Cả hai người này giờ là thần tượng số 1 trong lòng của Frida, đã theo nó tới cả trong từng giấc ngủ và bữa ăn. Nói chung là có lẽ phải tới khi vào đại học thì may ra cô nàng mới tỉnh khỏi cơn mộng mị trẻ con này.

"À, Lulu hôm nay có chút việc bận" - mình nói dối. Không cần thiết phải cho Frida biết rằng Lulu đang bận nằm ngắm trần nhà, mơ tưởng về đám cưới với anh trai của Nikki Howard - "Bố có nhà không?"

"Bố quay lại New Haven rồi" - Frida nói - "Bố không thể chịu nổi chiến tranh trong nhà".

"Chẳng có trận chiến nào hết" - mẹ sửa lại - "Từ chiến tranh dùng để ám chỉ rằng vấn đề vẫn có thể đem ra thương lượng và giải quyết còn vấn đề của chúng ta là không thể".

Frida quay sang nhìn mình cầu cứu: "Đấy, chị thấy chưa!"

Mẹ lừ mắt nhìn mình: "Ôi, không thể tin nổi" - mẹ đi lại chỗ ghế sô-pha vớ lấy tờ Times phát hành ngày Chủ Nhật, tờ báo cuối tuần yêu thích của mẹ - "là con biết chuyện này ngay từ đầu mà không thèm nói cho mẹ nghe".

"À" - mình cười trừ. Nếu mẹ biết những chuyện khác mình biết mà không hề nói cho mẹ thì... - "Tại con thấy chuyện này cũng không có gì là sai trái. Đội cổ vũ về căn bản cũng là một môn thể thao mà".

Mẹ thậm chí không thèm ngước mặt lên khỏi tờ báo: "Hãy kể ra một môn thể thao con chơi khi mặc váy ng nào".

Xém chút nữa là mình cười phá lên bởi đó cũng chính là câu mình từng hỏi Frida khi lần đầu tiên nghe thấy ý định muốn tham gia đội cổ vũ của nó.

"Ôi mẹ ơi... Các vận động viên trượt băng nghệ thuật còn mặc váy ngắn hơn thế ý chứ. Mà môn trượt băng nghệ thuật là môn thể thao Olympic đấy nhá! Hay môn thể dục dụng cụ cũng thế. Đội cổ vũ xét cho cùng cũng là một dạng thể dục dụng cụ thôi mà".

Mẹ vẫn tiếp tục sột soạt giở báo, già đò như không nghe thấy lời mình nói. Một bản nhạc giao hưởng phát ra khe khẽ từ cái máy nghe đĩa cũ kĩ ở góc phòng khiến cho cả căn hộ càng trở nên ấm cúng và giống một gia đình thực sự. Bỗng dưng hai mắt mình rưng rưng như muốn khóc. Đâu đó trong bếp chắc chắn vẫn còn mấy cái bánh vòng bố mua sáng nay ngoài tiện H&H. Kèm theo cả pho-mát tươi nữa (giờ mình không còn ăn được mấy món béo ngậy như trước bởi chúng sẽ làm tăng dịch vị trong dạ dày của Nikki).

Tuy vậy cảnh giác vẫn là hơn, con người nhiều lúc luôn bị vẻ bề ngoài đánh lừa. Có thể căn phòng này trông đơn giản và ấp cùng thật đấy nhưng không biết chừng ở một góc nào đó trong nhà đã bị gắn máy quay theo dõi bí mật từ lâu rồi. Mình không biết chính xác họ cài thiết bị nghe lén ở chỗ nào nhưng chắc chắn là có vài người của Stark vẫn đang ghi âm mọi câu chuyện của người nhà mình. Chẳng phải bác sĩ Holcombe, trong buổi kiểm tra định kỳ gần đây, liệu có nên không khi đưa Lulu về nhà giới thiệu với mọi người như thế... Một việc mà ông ta chỉ có thể biết được nếu phía Stark thực sự nghe lén được đoạn hội thoại giữa mình, Lulu và cả nhà khi bọn mình mua pizza ghé qua nhà lần trước.

Khoa Thần kinh và Ngoại thần kinh Stark này từng tặng cho mỗi người bọn mình một chiếc di động hiệu Stark mới cứng để liên lạc với nhau. Loại điện thoại hiện đại và đắt tiền nhất mà mình từng được sử dụng - thêm một bằng chứng tứng tỏ họ đã cài thiết bị nghe lén vào đó.

Chưa hết, để củng cố thêm niềm tin của mình về việc tập đoàn Stark xâm nhập quyền riêng tư cá nhân, cái máy dò thiết bị nghe lén trong túi áo mình kêu lên inh ỏi ngay khi mình bước chân vào nhà. Mình không biết chính xác vị trí của mấy cái máy nghe lén đó ở đâu nhưng chắc chắn là nó chỉ quanh quẩn đâu đó trong nhà mà thôi. Đó cũng chính là lí do tại sao mình khuyến khích mọi người trong nhà dùng các sản phẩm không phải hiệu Stark, mua cho mỗi người một cái điện thoại mới và chỉ đảo qua nhà rất nhanh rồi đi ngay.

"Vấn đề là" - Frida ngồi xuống cạnh mẹ - "n bắt buộc phải đi với đội trong buổi cắm trại mùa Đông này. Bọn con có nhiều bài tập cần củng cố và con là người quan trọng nhất trong đội. Con là chân trụ ở tầng đáy, thiếu con thì toàn đội hình kim tự tháp của bọn con sẽ sụp hết. Hơn nữa nếu con không tập luyện và đào tạo căn bản, mọi người trong toàn đội, kể cả con, có thể sẽ gặp phải những chấn thương vô cùng nghiêm trọng. Nói như thế không có nghĩa là huấn luyện viên của con kém cỏi bởi vì cô ấy là huấn luyện viên hàng đầu hiện nay, nhưng trong lần cắm trại kéo dài một tuần này, bọn con sẽ được học rất nhiều kĩ thuật căn bản để tránh các chấn thương có thể xảy ra, đồng thời học các động tác mới sẽ giúp cho bọn con giành được giải cao trong kì thi tới. Ngoài ra đội cổ vũ là một trong những môn hoạt động ngoại khóa được đánh giá cao nhất trong hồ sơ xét tuyển đại học đấy mẹ ạ. Không lẽ mẹ lại muốn con giống như chị Em, một kẻ thất bại, trong học bạ không có lấy một hoạt động ngoại khóa tử tế, ra hồn nào?".

"Ê, này!" - Mình lừ mắt cảnh cáo Frida.

"Xin lỗi" - Frida nhe răng cười trừ - "Nhưng em nói thật mà. Trước khi tai nạn xảy ra, chị có bao giờ tham gia một hoạt động nào sau giờ học đâu, ngoại trừ chúi mũi vào máy tính với trò điện tử chán òm với anh Christopher. Giờ ít ra chị còn bay đi bay lại chụp hình áo tắm và trình diễn thời trang".

"Mẹ không thích" - cuối cùng mẹ cũng chịu hạ tờ báo xuống - "nghe thêm một tí nào nữa về mấy chuyện này. Mẹ không muốn hoạt động ngoại khóa của con gái mình lại là đi chụp hình áo tắm hay làm chân trụ cho đội hình kim tự tháp nào đó".

"Mẹ ơi" - Frida xuống nước năn nỉ - "Chuyện đâu chỉ có thế. Này nhé, tham gia hoạt động này con không chỉ học được về tinh thần làm việc đồng đội, luyện tập về thể chất và kết thêm được với rất nhiều bạn, hơn nữa vóc dáng con cũng săn chắc và khỏe mạnh hơn...".

Tinh thần mình đột nhiên tươi tỉnh lên hẳn. Sự thực là suốt từ chiều tời giờ khi mà hơi nản một chút khi mà hí hứng về nhà vì tưởng Christopher đang đợi ai dè lại đụng ngay phải Steven Howard đang chờ dưới sảnh thông báo về sự mất tích của mẹ ruột Nikki. Tiếp đó là tin mình bị chọn làm thiên thần của Stark trong buổi thời trang truyền hình trực tiếp đêm giao thừa sắp tới. Ngần ấy chuyện đổ vào đầu mình khi mà mình còn chưa hết mệt mỏi sau vụ rơi tõm xuống biển ngày hôm trước.

Nhưng giờ đây khi chứng kiến sự trưởng thành vượt bậc của Frida trong vài tháng qua bỗng dưng khiến cho tâm trạng mình vui vẻ hơn rất nhiều. Nó không còn là con nhóc suốt ngày chỉ biết tới ản thân, và làm theo ý mình mà mình được biết trước khi xảy ra tai nạn. Frida đã thay đổi.

"Đó là lí do tại sao con nghĩ mẹ nên đồng ý cho con tham gia buổi cắm trại lần này - Frida tiếp tục - "con thề là con sẽ không làm bất cứ điều gì khiến mẹ phải hối hận. Hơn nữa trại sẽ được tổ chức ngay ở Miama, gần với nơi bà sống ở Boca Raton. Đằng nào nhà mình cũng sẽ tới đó nghỉ Đông mà. Như vậy còn vẫn có thể về nhà với mọi người vào buổi tối, còn ban ngày con vào trại với các bạn. Con thậm chí không phải ở khách sạn như các bạn khác trong đội".

Thấy không? Frida giờ đã biết cách thương thuyết và đứng từ góc độ của người khác để xem xét sự việc. Đây là điều trước giờ nó chưa bao giờ làm. Không thể tin được làm cô em gái bé bỏng của mình đã trưởng thành như thế rồi! Giờ thì Frida đã là một cô gái trẻ biết suy nghĩ chín chắn! Cho dù cách ăn mặc của nó vẫn siêu trẻ con và nhắng nhít.

"Con thấy cũng hợp lí đấy chứ" - mình hùa vào theo - "Cả nhà chúng ta có thể bay cùng với nhau ở cả nhà bà, sau đó trong lúc Frida tới trại tập luyện cùng các bạn trong đội thì mẹ, bố và con ở nhà với bà. Không phải quá vui hay sao?".

Mẹ và Frida nhìn mình không chớp mắt, trước cả khi mình kịp định thần ra bản thân đang nói gì. Sao hai người đó nhìn mình lạ thế nhỉ? Năm nào cả nhà mình đều chẳng về nghỉ ở nhà bà ở Boca. Mẹ là người Do Thái, còn bố thì không, nên nhà mình luôn tổ chức cả hai ngày lễ Giáng Sinh và Hanukkah. Bà cũng không có ý kiến gì về chuyện này. Giáng sinh trên bãi biển thật là tuyệt, ít ra còn có chút nắng ấm, bù lại cho mùa Đông lạnh giá ở New York này.

Không lẽ mùa Đông năm nay sẽ có gì khác sao? Bởi xét theo ánh mắt của mẹ và Frida đang nhìn mình thì có ý như vậy đấy:

"Em, con yêu" - mẹ hắng giọng, mở lời - "Mẹ biết chúng ta chưa bao giờ nói về chuyện này nhưng mẹ cứ tưởng con đã... Ý mẹ là con không thể tới nhà bà năm nay, hay bất kì năm nào nữa. Phía đại diện Stark sẽ không bao giờ đồng ý chuyện này. Con biết con không được phép xuất hiện bên cạnh nhà mình mà. Họ biết giải thích thế nào nếu không may bị đám paparazzi chụp được ảnh con nằm dài trên bãi biển với cả nhà ở Frorida trong kì nghỉ này?".

Mình chớp mắt nhìn mẹ.

Ờ nhỉ, Stark. Ông chủ của mình. Hợp đồng. Đám người theo dõi và đặt máy nghe lén trong căn hộ mình... Tất cả

"Hơn nữa" - mẹ nói tiếp - "con biết bố mẹ đã nói với bà - và các bác trong nhà - là con đã... chết. Làm sao mẹ có thể giải thích cho bà - lý do Nikki Howard đột nhiên muốn đi nghỉ cùng gia đình mình được? Con cũng không thể trở thành Em khi ở bên bà được...".

Không sai. Tang lễ của mình. Bài cáo phó. Câu chuyện trên CNN về cái chết đầy vinh quang của mình dưới tấm màn TV plasma. Mọi người trong trường cũng đã xem phóng sự này.

"À đúng rồi" - đột nhiên toàn thân mình lạnh ngắt. Giống như khi mình đi qua trung tâm thương mại Stark khi nãy, và nhớ về tai nạn đã xảy ra - "Bà nghĩ là con đã chết".

Mình thật ngu ngốc khi nghĩ có thể về nhà bà nghỉ đông cùng gia đình như mọi năm. Mình thật ngu ngốc khi mơ tưởng tới cảnh khệ nệ cùng Frida phát quà tặng cho mọi người trong nhà vào đêm Giáng sinh ấm áp ở Florida.

Mọi người đều nghĩ là mình đã chết.

Giờ mình là Nikki Howard.

Emm Watts đã chết.

"Không sao" - mình cố gượng cười rất tươi, không muốn để mẹ nhận ra sự thất vọng tột cùng trong giọng nói của mình. Nhưng không hiểu sao nước mắt mình cứ trực trào ra không ngăn lại nổi. Hi vọng mẹ và Frida không để ý thấy - "Con quên mất đấy. Quên béng mất đi hợp đồng với Stark. Thế cơ chứ!".

"Con yêu" - mẹ đặt tờ báo xuống ghế, vòng tay ôm lấy mình, mặc dù mình đã cố tình lùi lại một bước tránh xa khỏi mẹ - "Con không sao chứ? Đáng ra nhà mình phải có một buổi nói về chuyện này nhưng mẹ cứ nghĩ những ngày đó có lẽ con cũng có nhiều lịch trình biểu diễn nên..."

"Con không sao" - mình vẫn đứng lùi ra vài bước, không muốn để mẹ thấy những giọt nước mắt đang trực rơi bất cứ lúc nào, và rằng mình không hề không sao tẹo nào. Hơn nữa cái ôm của mẹ sẽ chỉ càng khiến cho mình thêm mềm lòng và tủi thân - "Có khi thế này lại hay bởi vì Lulu sẽ tổ chức một bữa tiệc cuối năm vô cùng hoành tráng và con đang lo không biết phải thông báo với cậu í như thế nào về việc con sẽ không thể tham dự. Giờ thì con không phải lo nữa rồi. May quá!".

Nhìn ánh mắt mẹ cũng biết là mẹ hiểu mình không hề ổn chút nà

"Nghe này" - đột nhiên mẹ nói - "Rất đơn giản. Cả nhà mình sẽ không đi đâu hết trong kì nghỉ Đông năm nay. Mẹ sẽ gọi cho bà. Chúng ta sẽ giải quyết từ từ từng vấn đề một..."

Frida dường như không hề nghe thấy những gì mẹ vừa nói bởi nó còn đang nhập tâm suy nghĩ về một chuyện khác. "Chị Lulu sẽ mở tiệc á? Bữa tiệc cuối năm đúng không? Em có được mời không?".

Ôi giời, mình rút lại tất cả những câu vừa nói ban nãy về việc Frida đã trưởng thành.

"Không" - mình cắm cảu nói, đứng dậy lấy áo khoác ngoài trên mắc, vẫn còn hơi ẩm, cùng với áo choàng của Cosy, dây xích chó, găng tay và túi xách - "Mẹ ơi con quên mất con đã hứa với Lulu sẽ ghé qua cửa hàng lấy ít đồ cho buổi tiệc của cậu ấy. Sắp 5 giờ chiều rồi, cửa tiệm ấy sẽ đóng cửa sớm do hôm nay là Chủ Nhật. Vì thề có lẽ con phải đi thôi...".

"Emm ơi" - mẹ vội đứng dậy tính nắm lấy tay mình, mặt mẹ thể hiện rõ sự đau khổ. Dường như trái tim mẹ đang thắt lại, đau lòng thay cho chính bản thân mình.

Nhưng mình đã nhanh chân hơn mẹ, bước thẳng ra cửa trước khi mẹ và Frida kịp định thần xem chuyện gì đang xảy ra.

"Con sẽ gọi cho bố mẹ và em sau" - mình nói với lại sau vai, trong khi mẹ luống cuống đứng dậy gọi tên mình.

Mình chạy rất nhanh ra thang máy, hy vọng mẹ và Frida không đuổi kịp và nhìn thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên má mình...

Và mình đã thành công, chạy vụt ra được khỏi cửa tòa nhà trước khi ngồi sụp xuống một góc phố òa lên khóc tức tưởi.

Mọi thứ trước mắt mình bỗng nhòe hết cả đi sau làn nước mắt nóng hổi giàn giụa trên má. Bản thân mình cũng bất ngờ trước phản ứng hơi thái quá này của mình bởi trước giờ mình cũng không phải thích đi nghỉ Đông ở nhà bà đến mức phải khóc lóc như mưa như thế này (ngoại trừ bãi biển dài và bể bơi ngoài vườn). Nhà của bà quá nhỏ cho bốn người nhà mình cộng với bà, cái giường đã bé thì chớ lại còn kêu cọt cà cọt kẹt mỗi khi trở mình. Thay vì những chiếc bánh nóng hổi nhà mình vẫn thường mua tại lò ở New York hằng sáng, bà thường xuyên bắt tụi mình phải ăn đồ ăn lạnh ngắt trong tủ lạnh từ tối hôm trước.

Tuy nhiên, khi biết rằng mình không thể đi vì mình đã chết thì...

Giờ mình chỉ ước gì tối qua cứ ở yên dưới đáy đại dương cho rồi. Dưới đó vừa yên tĩnh, vừa bình yên, mặc dù hơi lạnh nhưng vẫn còn hơn sự cô đơn và những gánh nặng mà mình đang phải trải qua ở trên này. Mình sẽ không phải nghe những câu đại loại như "Chụp bộ ảnh này", "Tìm người mẹ đang bị mất tích", "Mặc áo lót kim cương", "Đừng đi Florida với cả nhà", "Con đã chết rồi"...

Nhưng giờ mình có khác gì đang ở dưới đáy đại dương đâu nhỉ. Vừa lạnh, vừa cô đơn - ngoại trừ vẫn còn có Cosy bên cạnh - và ngay khi bước ra ngoài hiên kia mình sẽ lại ướt sũng vì quên không mang theo ô.

Đột nhiên mình quyết định mình sẽ mặc kệ tất cả. Mình không thiết gì nữa hết! Mình chịu hết nổi rồi! Mình biết giờ mình không khác gì một con dở hơi đứng khóc một mình giữa phố. Chỉ có con dở hơi mới đi ngoài đường trong cái thời tiết như thế này. Và mình quyết định đứng đó và khóc. Ít ra cho tới khi có taxi và mình có thể bắt taxi về nhà.

Mình sẽ không ngu gì đi bộ về nhà trong tiết trời xám xịt và ảm đạm này.

Và cứ như vậy, mình đứng khóc tu tu một mình trước cửa nhà bố mẹ, thương xót thay cho số phận của chính mình... cho tới khi có một cánh tay đặt lên vai mình. Ban đầu mình còn ngỡ là chú gác cổng Eddie tới hỏi xem mình có muốn chú ý vẫy cho cái taxi không - mặc dù với thời tiết này thì có đợi đến đêm cũng đừng mong - nên mình đã quay đầu lại tiếp tục sụt sùi. Thú thật là nước mắt khiến cho tầm nhìn của mình hạn chế hẳn, tất cả những gì mình có thể thấy lúc đó là bóng một người đàn ông cao lớn bên cạnh mình.

"Có chuyện gì không ạ?" - mình vẫn chưa nín khóc.

"Nikki à?" - một giọng quen thuộc vang lên. Thân thuộc tới mức dù có chết đi sống lại nhiều lần mình vẫn sẽ nhận ra ngay được.

Không phải là giọng của chú Eddie. Là giọng của ai đó cũng sống trong tòa nhà với bố mẹ mình. Mình chỉ đột nhiên quên bẵng mất do còn mải khóc lóc xót thương cho cuộc đời của mình.

Và trong một giây xém chút nữa mình mắc nghẹn với chính những giọt nước mắt của mình.

Bởi vì đó là giọng của Christopher.