Trở Thành Vợ Của Tình Địch

Chương 85-2



Tô Giản lặng lẽ quay đầu, nhìn về phía An Dĩ Trạch bên cạnh.

Anh đột nhiên có chút tò mò, lúc đầu, có phải An Dĩ Trạch cùng từng có một buổi lễ kết hôn với thân thể này như thế? An Dĩ TRạch làm chú rể, bộ dạng là thế nào?

Nhưng dù thế nào, khi đó chỉ sợ An Dĩ Trạch cũng không thật sự hạnh phúc. Tính ra, ở phương diện nỳ, anh và An Dĩ Trạch, thật sự là bất phân thắng bại. Cả đời này của anh chỉ sợ không có một hôn lễ chân chính của bản thên, mà An Dĩ Trạch, dù lúc ấy có tổ chức, cũng chỉ là một hành trình giả dối, không liên quan đến hạnh phúc.

Mà hôm nay, hạnh phúc chân chính, đã không liên quan đến hôn lễ.

An Dĩ Trạch nghiêng đầu, nhìn thấy trong mắt Tô Giản lấp lánh ánh sáng, tim đột nhiên động một cái, thấp giọng nói: "Giản Giản."

"Hả?"

"Chờ đến sau khi sinh con xong, chúng ta lại tổ chức một buổi hôn lễ đi."

Cũng không phải anh chưa nhìn thấy bộ dạng Tô Giản mặc áo cưới, có điều, nhìn cảnh hạnh phúc của hai người trước mặt, anh đột nhiên có chút rung động, anh đột nhiên rất muốn nhìn một chút, Tô Giản yêu thương mặc áo cưới nhìn anh, nụ cười tủm tỉm tươi sáng.

"A? Không phải chứ?"

"... Hay là, chúng ta chọn một thời gian rảnh đi chụp một bộ ảnh cưới?"

"Ảnh cưới? Không phải chứ, cái này không phải đều là sở thích của con gái sao? Dĩ Trạch, từ khi nào anh cảm thấy hứng thú với cái này vậy?"

"..."

Mục sư trước mặt hỏi chú rể: "Trương Minh, con có chuyện ý lấy Tần Hồng làm vợ của con không? Con có nguyện ý dù là cuộc sống thuận lợi hay khó khăn, giàu có hay nghèo khổ, khỏe mạnh hay bệnh tật, vui vẻ hay buồn bã, đều yêu cô ấy, chung thủy một lòng với cô ấy hay không?"

Tô Giản bị không khí ở đây ảnh hưởng, quay đầu nói với An Dĩ Trạch: "Ngày An Dĩ Trạch, anh có nguyện ý cưới Tô Giản làm vợ của anh? Anh có nguyện ý dù là cuộc sống thuận lợi hay khó khăn, giàu có hay nghèo khổ, khỏe mạnh hay bệnh tật, vui vẻ hay buồn bã, đều yêu cô ấy, chung thủy một lòng với cô ấy hay không?"

Ánh sáng trong mắt An Dĩ Trạch dịu dàng, trịnh trọng nói: "Anh đồng ý."

Tô Giản vui vẻ cười một tiếng, lại nghe bên tai An Dĩ Trạch đột nhiên thấp giọng nói: "Tô Giản, em có nguyện ý gả làm vợ An Dĩ Trạch không? Em có nguyện ý dù là cuộc sống thuận lợi hay khó khăn, giàu có hay nghèo khổ, khỏe mạnh hay bệnh tật, vui vẻ hay buồn bã, đều yêu anh ấy, chung thủy một lòng với anh ấy hay không?"

Tô Giản vui vẻ, đang muốn đáp lại, đột nhiên nhướn mày.

An Dĩ Trạch hồi lâu không nghe thấy câu trả lời của Tô Giản, không khỏi hơi thất vọng hạ mắt xuống.

Nhưng mà tiếp đó liền nghe thấy giọng nói cố sức của Tô Giản.

"Dĩ Trạch, con trai anh nói, nó đồng ý, cho nên nó muốn chui ra rồi,..."

"..."

Vì bụng đột nhiên đau, Tô Giản bị An Dĩ Trạch dù cố gắng bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được lo lắng vội vàng đưa đến bệnh viện.

Sau đó Tô Giản liền được đẩy đến phòng sinh.

Đến lúc này, Tô Giản mới ý thức được, thời khắc khó khăn nhất của cuộc sống - chính là đẻ con!

Tô Giản bị cơn đau bụng hành hạ đến đầu đầy mồ hôi, nhưng mà thấy An Dĩ Trạch đi vào phòng sinh, anh vấn không nhịn được thở hổn hển vui vẻ. Chỉ thấy mặc một bộ màu hồng, còn đội một cái mũ, bộ dáng anh tuấn thường ngày đã không thấy, trong mắt chỉ còn lo lắng, lại tới an ủi anh: "Giản Giản, đừng sợ, có anh đây."

Tô Giản cảm thấy buồn cười, nhưng lại cảm thấy thật ấm áp.

Nhưng sau đó Tô Giản liền không cười được, bởi vì... chết tiệt, thật sự quá đau mà! Tô Giản vốn còn cảm thấy mình có thể anh dũng bất khuất như liệt sĩ, nhưng trước mắt, anh vẫn phải khuất phục, đau đến khốc liệt, anh quả thật không lo được hình tượng, vì vậy nằm trong phòng sinh liền hét lớn một tiếng: "Cứu mạng! Cứu mạng!"

An Dĩ Trạch: "..."

Không dễ dàng gì cơn đau bụng mới lui đi, Tô Giản yếu ớt thở gấp nói: "Thật là đau... đau khiến em muốn ca hát..."

An Dĩ Trạch đang vô cùng đau lòng ngừng một chút, dịu dàng lau mồ hôi cho anh nói: "...đừng hát, giữ sức, nghe lời."

Tô Giản nói: "Hiện tại hình như khá hơn chút rồi... vừa rồi thật muốn chết... Dĩ Trạch, anh mang điện thoại không... đăng lên weibo cho em một chút, liền viết 'đau, không muốn sống'..."

An Dĩ Trạch: "..."

Nhưng cũng không lâu lắm, cơn đau bụng lại mạnh liệt kéo đến, Tô Giản thật sự chịu không nổi, tan nát cõi lòng nói: "Em không đẻ tự nhiên được rồi... em muốn đẻ mổ..."

Bác sĩ tỉnh táo lại dịu dàng từ chối anh: "Không còn kịp rồi."

Tô Giản: "..."

Cả mặt An Dĩ Trạch đều là mồ hôi, đau lòng đến không được: "Giản Giản, nhịn một chút, dùng sức!"

Tô Giản đnags thương nhìn anh: "Không còn sức nữa rồi... Dĩ Trạch... em muốn ăn cơm..."

An Dĩ Trạch: "..."

Đau đớn càng ngày càng mãnh liệt, Tô Giản đau đến mặt có chút vặn vẹo, giọng nói cùng dần bé lại, đến cuối cùng còn đau đến không nói nổi, chỉ biết nắm lấy tay An Dĩ Trạch, mỗi lần đều gọi: "Dĩ Trạch... Dĩ Trạch..."

An Dĩ Trạch đột nhiên hoảng lên, lau mồ hôi cho Tô Giản, giọng nói khàn khàn lại run rẩy: "Giản Giản, nhịn một chút, kiên trì thêm một chút nữa, con chúng ta sẽ nhanh chóng ra ngoài!"

Tô Giản đau đến có chút hoảng hốt, giương mắt nhìn về phía anh, nhìn thấy ánh nước trong mắt anh thì đột nhiên ngẩn người.

Sau đó cũng không biết sao, anh đột nhiên có sức mạnh...

"Chúc mừng, là con gái"

An Dĩ Trạch chỉ đơn giản nhìn một cái, sau đó liền để bác sĩ ôm con ra ngoài báo tin mừng cho những người chờ bên ngoài, mà chính anh, lại cúi người xuống, vừa hôn lên mi tâm của Tô Giản vừa khàn khàn nói: "Giản Giản, cảm ơn em."

Tô Giản nhìn tia máu trong mắt anh, yếu ớt cười, nhưng cũng có chút đắc ý: "Em... em lợi hại không?"

An Dĩ Trạch lại hôn anh, gật đầu cười: "Lợi hại, Giản Giản là lợi hại nhất."

Tô Giản nhìn anh, trong lòng đột nhiên có chút kiêu ngạo: An Dĩ Trạch ơi An Dĩ Trạch, anh nhà giàu đẹp trai thì sao, anh là người đàn ông kim cương thì thế nào, đừi này, dù sao cũng có một chuyện anh không bằng tôi!

Tô Giản đột nhiên nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp nhau sau khi sống lại.

Thật ra thì đó cũng coi như là lần đầu hai người chân chính gặp gỡ ở kiếp này. Khi đó, cũng trong phòng bệnh, anh sống lại mới tỉnh, ngẩng đầu, liền nhìn thấy An Dĩ Trạch. Anh là người đau khổ sống lại thành phụ nữ, mà anh ta là người chồng thợp pháp trong hợp đồng của anh, hai người gặp nhau trong tỉnh canh máu chõ như vậy.

Rồi sau đó, náo loạn một hồi.

Sau đó nữa, hai người gắn bó tri kỉ.

Mình khi đó, làm sao có thể nghĩ đến ngày hôm nay, mình nằm trong viện một lần nữa, cam tâm tình nguyện sinh con cho người này?

Chuyện đời khó đoán, cuộc sống tàn nhẫn, có điều, vận mệnh lại thường tặng niềm vui cho mọi người.

Tô Giản không khỏi lặng lẽ nở nụ cười.

An Dĩ Trạch dịu dàng vuốt vuốt mái tóc ướt mồ hôi của Tô Giản, nhẹ nhàng nói: "Cười cái gì?"

Tô Giản nói: "Bỗng nhiên nghĩ đến tình địch trước đây của em."

"Tình địch trước đây?" An Dĩ Trạch có chút không rõ, sau đó lập tức hiểu ý. "Lý Phi Phi?"

Tô Giản không thừa nhận, cũng không chối, chỉ nói tiếp: "Cái gì người đó cũng tốt hơn em, em từng ghen tị và ước ao với người đó."

"Không, em tốt hơn cô ta." An Dĩ Trạch hôn anh. "Sau đó thì sao?"

Tô Giản mỉm cười nói: "Có điều bây giờ em phát hiện, cuối cùng có một điều người đó không bằng em."

An Dĩ Trạch cười nói: "Cái gì?"

Tô Giản nhìn anh, mắt cười cong cong: "Em có anh, người đó không có."

An Dĩ Trạch ngẩn ra, sau đó lộ vẻ xúc động ôm lấy anh.

Tô Giản giơ tay lên ôm lại, ánh mắt cười tủm tỉm trong sáng.

Em có anh, nhưng người đó lại chỉ có thể lấy một người kiếp trước là đàn ông làm vợ, ha ha.

Trước đây, internet có một vấn đề rất nóng bỏng:

Nếu một ngày nào đó, buổi sáng tỉnh lại, bạn phát hiện giới tính của mình thay đổi, phản ứng đầu tiên của bạn là gì?

Một người rất nổi tiếng trên mạng trả lời:

Trước hết, các anh em hãy thoải mái một chút!

Tô Giản nhớ kỹ, lúc đọc được dòng bình luận này, anh đã cực kỳ kinh ngạc đập bàn ca ngợi: Anh em tốt, nói rất hay!

Mà hôm nay, sống lại trở thành phụ nữ, anh tiến lại bên tai An Dĩ Trạch, cười híp mắt nói: "Dĩ Trạch, em đã từng nói chưa, em yêu anh?"

__END__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.