Trở Thành Vợ Của Tình Địch

Chương 85



Ngày hôm sau, An Dĩ Trạch không đến công ty, mà ở nhà chăm sóc Tô Giản, vì sáng sớm vừa dậy, Tô Giản đã bắt đầu ói.

Tô Giản ôm bồn cầu hồi lâu mới thoi thóp để An Dĩ Trạch đỡ ra khỏi nhà vệ sinh, cảm thấy cả người rất không khỏe.

"Kinh nguyệt đến khiến người ta đau khổ, kinh nguyệt không đến cũng khiến người ta đau khổ như vậy, làm phụ nữ thật khổ!" Tô Giản buồn chán cảm thán.

An Dĩ Trạch: "..."

Tô Giản nhìn về phía An Dĩ Trạch, trong đầu đột nhiên nghĩ ra: "Dĩ Trạch, em vừa nghĩ ra một ý."

An Dĩ Trạch nhìn ánh sáng tỏng mắt anh, hơi cảnh giác: "Ý gì?"

"Anh nói xem, hay là tìm một người mang thai hộ thì thế nào?" Tô Giản càng nói càng hưng phấn. "Ví dụ như anh tìm một tiểu tam gì đó, để cô ấy sinh con giúp anh, đến lúc đó, em còn có thể ngủ chung với cô ấy chăm sóc con..."

An Dĩ Trạch lẳng lặng nói: "Em muốn đẩy anh cho người khác?"

Tô Giản bị ánh mắt u oán nhìn chằm chằm, vội khoát tay nói: "Ha ha, chỉ đùa chút thôi mà, sao lại nghiêm túc như vậy? Sao em có thể giao anh cho người khác chứ?"

Thấy ánh mắt An Dĩ Trạch vẫn còn nét hoài nghi, như vẫn không tin, Tô Giản vỗ vỗ bụng một cái, cứng cổ nói: "Em là tình nguyện sinh con cho anh, anh còn muốn thế nào?"

An Dĩ Trạch sợ hết hồn, vội kéo tay anh, cau mày nói: "Đừng vỗ!"

Thấy vẻ mặt anh vô cùng nghiêm túc, Tô Giản rụt cổ, ngượng ngùng nói: "Sao lại lớn tiếng như vậy..."

An Dĩ Trạch nghiêm nghị nói: "Bác sĩ đã nói, ba tháng đầu phải hết sức chú ý, không được vận động mạnh, nếu không dễ bị sinh non."

Tô Giản bị hai chữ 'sinh non' dọa một chút, không tự chủ dùng tay xoa bụng mình, lẩm bẩm: "Sao lại phiền toái như vậy... sao ba tháng thì sao? Có phải có thể tùy tiện vận động không?"

An Dĩ Trạch nói: "Sau ba tháng, bọn của em sẽ lớn lên, đến lúc đó, em muốn động cũng không đứng lên được."

Tô Giản: "..."

Vì đột nhiên mang thai, Tô Giản bị người nhà ép nghỉ dạy. Tô Giản thấy thỉnh thoảng mình nôn có chút phiền ra, cũng không có vấn đề lớn gì đến không thể tiếp tục dạy học, nhưng lần này An Dĩ Trạch lại không nghe lời anh, thái dộ vô cùng kiên quyết. Tô Giản bất đắc dĩ, cuối cùng hai người không thể làm gì khác hơn là đều lùi một bước, Tô Giản tạm nghỉ dạy trên miền núi, trở lại trường tiếp tục đi làm.

Biết được Tô Giản không chỉ kết hôn, hơn nữa còn có thai, đồng nghiệp và học sinh đều tỏ vẻ kinh ngạc, rối rít, buồn bã, các loại cảm xúc, nhưng nhiều nhất vẫn là chúc phúc. Bởi vì An Dĩ Trạch tự mình hộ tống Tô Giản đến phòng làm việc, cũng tặng quà khách khí nhờ các đồng nghiệp chăm sóc Tô Giản một chút, với vài đồng nghiệp được nhìn thấy chồng của Tô Giản, mọi người đều rối rít tỏ ý, chồng của Tô Giản là người đẹp trai chăm sóc bà xã của mình nhất, thật sự không còn lời nào để khen! Nếu là trước kia, nghe người khác khen An Dĩ Trạch như vậy, trong lòng Tô Giản nhất định không tránh được chua xót, nhưng hôm nay anh và An Dĩ Trạch rất tốt, nghe người khác nói An Dĩ Trạch tốt, anh không tự chủ được cảm thấy có chút vui vẻ, cười híp mắt nói: "Đâu có đâu có, chỉ yếu là do ánh mắt của tôi tốt!"

Mà sau khi học sinh biết chuyện Tô Giản mang thai, lại cảm thấy vui vẻ, ngược lại đi học có nhiều quy tắc hơn, vì không chỉ có giáo viên chủ nhiệm nghiêm túc dặn dò 'cô giáo ngữ văn mang thai, không được phép chọc cô tức giận', Lăng Tứ cao lớn cũng lên tiếng: Nếu ai dám chọc cô giáo ngữ văn tức giận, khiến cô không vui, cậu liền đánh người đó!

Mà trong nhà, Tô Giản trở thành người được bảo hộ của gia đình. Không chỉ có người làm được dặn dò phải chú ý đến mợ ba, ngay cả người nhà họ An cũng ngày càng nhiệt tình với Tô Giản. Biết Tô Giản mang thai, An Dĩ Hằng đang bận rộn quay phim bên ngoài cũng dành thời gian về thăm nhà một chuyến, ngoài mang một chút đồ dùng bên ngoài dành cho phụ nữ có thai cho Tô Giản, còn trực tiếp lấy ra một chồng lớn ảnh có chữ ký của các ngôi sao. Thận chí anh trai cả ở nước ngoài Tô Giản chưa được gặp lần nào An Dĩ Thiên cũng gọi điện cho Tô Giản, còn chuẩn bị quà. An Dĩ Nhu thì không nói, từ sau khi biết được Tô Giản mang thai, liền trở về trường, cũng có khi gọi điện về nhà hỏi thăm tình hình của cháu cưng. Thái độ của ba An đối với Tô Giản luôn dịu dàng, hiện tại lại càng thêm quan tâm, có khuynh hướng xem Tô Giản như con gái.

Thay đổi lớn nhất chính là mẹ An. Dù lúc đối mặt với Tô Giản, ngoài miệng mẹ An vẫn không tính là nhẹ nhàng, nhưng Dung ma ma trước đây vẫn luôn bắt bẻ Tô Giản hiện tại đã biến thành người giám sát, ngày ngày nhìn chằm chằm xem Tô Giản ăn gì, không để anh chơi máy tính hay điện thoại di động, Tô Giản có chút không thoải mái bà liền lo lắng. Đối với mẹ An như ngày ngày ở trên chiến trường này, Tô Giản từ trước đến nay luôn có chút phiền muộn, lén lẩm bẩm: "Nào có chuyện dễ sinh non như vậy? Hơn nữa dù sảy thai, còn có thể tiếp tục nghi ngờ sao?" Ai ngờ lời này bị mẹ An biết, lập tức hung hăng dạy dỗ anh một trận: "Con cho rằng đó chẳng qua chỉ là vấn đề con cái sao? Phụ nữ sinh non cũng tổn thương rất lớn đến thân thể, con còn muốn sống không?"

Buổi tối Tô Giản nằm trong lòng An Dĩ Trạch mò mẫm: "Sao em lại luôn cảm thấy lời này của mẹ là quan tâm em?"

An Dĩ Trạch cười nói: "Mẹ vốn rất quan tâm em. Lúc trước em đi dạy trên núi, mẹ luôn hỏi anh tình hình của em, có điều em không biết mà thôi."

Mà sau khi mẹ Tô biết Tô Giản mang thai, lại vui mừng đến không được, kéo thân thể bệnh tật đến thăm con gái, còn chuẩn bị đích thân chăm sóc Tô Giản. Có điều Tô Giản và An Dĩ Trạch vẫn luôn lo lắng tình trạng sức khỏe của bà, hết sức khuyên nhủ, lại dưới sự đảm bảo nhất định chăm sóc Tô Giản của mẹ An, lúc này bà mới đồng ý ở nhà dưỡng bệnh.

Đồng nghiệp hài hòa thân thiện, học sin hoạt bát lại khéo léo, người nhà cẩn thận thương yêu. Tô Giản cảm thấy những ngày sau này vô cùng thoải mái. Nhất là sau ba tháng, phản ứng không khỏe cũng từ từ biến mất, Tô Giản không khỏi cảm thấy, thật ra thì chuyện mang thai này, hình như cũng không có khó khăn như vậy!

Ngược lại Tô Giản nghe đồng nghiệp đã làm mẹ trong phòng làm việc kể lại, dù mang thai khổ cực, nhưng loại cảm giác hạnh phúc khi mang trong mình một sinh linh là điều không ai có thể cảm nhận được. Nhưng Tô Giản cảm thấy, ngoại trừ phát hiện bụng mình như được thổi khí căng lên, khiến anh cảm thấy có chút kỳ diệu, cũng không có cảm thấy cái gì mà tình mẹ con tăng lên. Thỉnh thoảng bị An Dĩ Trạch kéo đến phòng khám thai, vẻ mặt người sắp làm mẹ bên cạnh dịu dàng hạnh phúc, nhưng anh lại cảm thấy nhàm chán, vì vậy mỗi lần anh đều lén chạy đến phòng trò chơi bên cạnh, sau đó đang lúc chơi vui vẻ lại bị mẹ An kéo trở về.

Nhưng mà khuya về nhà, nhìn An Dĩ Trạch nhẹ nhàng ôm bụng của mình, vẻ mặt vô cùng dịu dàng, anh không khỏi sinh ra một cảm giác kỳ diệu, bỗng nhiên cảm thấy chuyện giày vò này, hình như cũng... đáng giá.

Có điều anh vẫn cảm thấy tiếc nuối. Nằm trên tay An Dĩ Trạch, anh thở dài: "Mọi người đều nói có con, nửa đời sau cũng đừng mong có cuộc sống tự do, aizz, em còn muốn sống cuộc sống hai người thêm vài năm nữa!" Cả đời anh mới yêu một lần, còn không phân biệt được cảm giác gì, liền có con, vốn là cuộc sống của riêng hai người sau này lại có thêm một đứa nhóc náo loạn, suy nghĩ một chút, Tô Giản liền cảm thấy có chút buồn bực.

An Dĩ Trạch hôn anh, nhẹ nhàng nói: "Bất kể là có con hay không, Giản Giản, anh đều yêu em."

Khóe miệng Tô Giản nhếch lên, nhưng ngay sau đó lại xụ xuống: "Không giống! Quả cầu to quá phiền toái! Em vốn còn có nhiều nơi muốn thử một chút, như trong xe adx ngoại gì đó, kết quả thì tốt rồi, cái gì cũng không làm được!"

An Dĩ Trạch cười khẽ một tiếng.

"Cười cái gì?" Tô Giản bất mãn. "Anh không muốn sao?"

"Muốn." An Dĩ Trạch cười tủm tỉm, giọng nói trầm khàn. "Chờ đến lúc sinh con xong, chúng ta thử từng bước một..."

Ánh mắt Tô Giản lóe lên, ôm lấy cổ anh: "Không thể thử hiện tại sao?"

Ánh mắt An Dĩ Trạch sâu thẳm, cổ họng chuyển động một cái, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế, chạm trán Tô Giản, giọng khàn khàn: "Không được, ít nhất hiện tại không được, sẽ làm con bị thương."

Tô Giản có chút thất vọng, đến gần bất mãn cắn môi An Dĩ Trạch một chút, mà ngửa ra sau thở dài một tiếng: "Aizz, hiện tại em mới phát hiện, áo mưa thật sự là vật dụng quan trọng phát minh nhất dành cho loài người!"

An Dĩ Trạch: "..."

Ngày sinh dự tính đến gần, Tô Giản không khỏi có chút lo lắng. Xem phim cùng mẹ An, thấy vẻ mặt của nữ chính sinh con vô cùng dữ tợn, tiếng kêu thảm thiết, Tô Giản không khỏi run một cái - thời gian có thai hạnh phúc, rõ ràng chính là hình phạt tàn khốc khiến người ta có chết cũng không muốn sinh mà!

Ám ảnh trong lòng tăng lên, Tô Giản bắt đầu lo lắng: "Lỡ như đến lúc đó khó sinh thì sao?"

Anh có thể thông cảm cho An Dĩ Trạch, vì vậy để bảo vệ cái vấn đề này anh cũng không có ý định hỏi. Nhưng An Dĩ Trạch lại trực tiếp trả lời anh: "Sẽ không, đừng đoán mò. Hơn nữa bất kể thế nào, Giản Giản, em đều là người quan trọng nhất."

Nghe vậy Tô Giản không nhịn được có chút vui vẻ, suy nghĩ một chút, lại bối rối: "Anh nói xem, đến lúc đó em nên chọn đẻ tự nhiên hay đẻ mổ?"

An Dĩ Trạch kinh ngạc: "Không phải em sợ đau sao? Anh cho là em sẽ không nghĩ đến chuyện đẻ tự nhiên?"

"Ai nói em sợ đau?" Bị An Dĩ Trạch cảm thấy yếu đuối, Tô Giản rất bất mãn. "Không phải đều nói đẻ tự nhiên tốt cho con hơn sao, hơn nữa bác sĩ cũng từng nói tình trạng sức khỏe của em đẻ tự nhiên không thành vấn đề, quyết định, em sẽ sinh tự nhiên!" Dù gì cũng là đàn ông, bao nhiêu em gái yếu đuối đều có thể trải qua, anh không tin đến lúc đó anh sẽ không chịu được!

An Dĩ Trạch chần chờ nói: "Em thật sự không suy nghĩ thêm một chút?"

"Không cần suy nghĩ!" Tô Giản vô cùng khí phách. "Đẻ mổ phải dùng lực ngoài, đẻ tự nhiên mới là tự mình cố gắng! Hiện tại cạnh tranh kịch liệt như vậy, con chúng ta không thể thua từ vạch xuất phát! Con từ khi sinh ra phải cố gắng tiến thủ, nếu không đến lúc đó em sẽ đẩy nó về!"

An Dĩ Trạch: "..."

Dù đến gần ngày sinh dự tính, nhưng Tô Giản cũng không muốn nằm trong phòng chờ sinh con, sau khi gặp bác sĩ tư, cuối cùng An Dĩ Trạch đồng ý chở anh ra ngoài đi dạo một vòng.

An Dĩ Trạch chọn một công viên nhỏ, bên trong cỏ cây um tùm, lại không nhiều người, rất yên tĩnh. Gần đây phải nghỉ phép chờ sinh tô Giản đã lâu không ra cửa cũng rất hưng phấn, để cả thấy cây cổ vẫn vô cùng phấn khởi. An Dĩ Trạch đỡ thân hình vụng về của anh, nhẹ nhàng nói: "Nếu mệt nhất định phải nói ch anh biết."

Tô Giản nói: "Nói cho anh biết thì sao? Chẳng lẽ anh muốn ôm em về sao?"

An Dĩ Trạch gật đầu: "Ừ."

Tô Giản nhìn thân thể tròn vo của mình, cười nói: "Nhưng hiện tại em nặng hơn 100 cân, anh ôm nổi sao?"

An Dĩ Trạch cười nói: "Vợ và con của mình, sao anh lại không thể ôm được?"

Hai người thả chậm bước chân, vừa nói chuyện lan man, vừa vui vẻ đi dạo. Chỗ khúc quanh, trong khu rừng xanh um trước mặt đột nhiên lộ ra một tòa nhà, Tô Giản 'a' một tiếng: "Phía trước có giáo đường!"

Tô Giản tò mò kéo An Dĩ Trạch đi qua, liền phát hiện ở đó bây giờ đang tổ chức hôn lễ, kích thước hôn lễ không lớn, khách cũng không nhiều, nhưng lại tốt đẹp trịnh trọng như những hôn lễ khác trong thiên hạ vậy.

Tô Giản kéo An Dĩ Trạch vào, lặng lẽ ngồi xuống ghế.

Trong tiếng nhạc trang trọng, chú rể mặc lễ phục và cô dâu mặc váy cưới màu trắng đang đứng trước mặc mục sư. Tô Giản nhìn người mới cưới không giấu được sự hạnh phúc và kích động, đột nhiên hơi xúc động.

Đã từng, nguyện vọng của anh cũng chính là như vậy - nhìn cô gái mình thích mặc áo cưới trắng tinh, từng bước đi về phía mình, cô giao tay mình cho anh, anh cầm tay cô không buông ra, tạo bằng chứng với thế giới này, hai người cùng lập lời thề làm bạn cả đời.

Nhưng anh lại không nghĩ đến, cuộc đời lại có một khúc quanh lớn như thế. Mặc dù sống lại thành phụ nữ không phải là ước nguyện của anh, nhưng bất kể thế nào, cuối cùng anh vẫn cảm ơn cuộc sống mới này, dù là sinh mạng được ban cho này, hay là, người bên cạnh này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.