Trở Về Đời Thanh

Chương 12: Tiếp đón bên ngoài thành (2)





Bốn gã tướng quân ngay tai chỗ tháo xuống phối kiếm, trong đó hai người nhẹ nhàng đẩy xe Tiểu Mộc đi trước, Chu Bồi Công cùng hai người khác đi theo phía sau. Đám vương công đại thần đứng chờ trông thấy cảnh tượng như vậy không hiểu chút nào bèn nha nha nghị luận.

Lúc này, có hai vị quan viên ở bên cạnh vôi vàng đi tới, một vị trong đó Dận Chân cũng biết, là thái y Lâm Quốc Khang của Thái y viện. Trước kia vào múa hè dạ dày không được tốt, hắn đã phụng chỉ của Khang Hi đến xem bệnh cho mình.

Hai vị quan viên vội vàng đi tới bên cạnh Khang Hi, đợi hai người qùy thỉnh an xong, Khang Hi cau mày hỏi:”Bệnh tình của Đồ Hải như thế nào rồi?”Lâm Quốc Khang thưa:”khởi bẩm Hoàng Thượng, Đồ Hải đại nhân mạch rất yếu, máu chảy ngược, giống như chứng bệnh trúng gió, nửa người bên trái đã liệt, thần từng thử qua châm cứu, nhưng Đồ Hải đại nhân bệnh đã ngấm vào xương, chỉ sợ không phải có thuốc và châm cứu là có thể khỏi bệnh, trước mắt bệnh tình của Đồ Hải đại nhân giống như đi ngược dòng nước, thần sợ đại nhân…”

Khang Hi nghe vậy kinh hãi, khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc:” Nhươi nói Đồ Hải bị liệt nửa người? còn có, còn nữa, mới vừa rồi ngươi còn nói hắn chỉ sợ làm sao?”

Lâm Quốc Khang khr4 cắn răng, nói:”Thần chỉ sợ thời gian của Đồ Hải đại nhân không còn nhiều lắm.”

Khang Hi nhất thời im lặng không lên tiếng, trong ấn tượng của hắn Đồ Hải từng là ngươi đàn ông cường tráng. Hắn còn nhớ rõ lúc hắn mới lên ngôi hoàng đế, nghe theo di mệnh của tiên hoàng thái tổ phục chức cho Đồ Hải làm Đô thống hoàng kỳ, Đồ Hải phủ phục trong đại điện khóc lớn, bởi vì hoàng đế thái tổ băng hà cũng là vì sự ủy thác quan trọng của tân hoàng. Ngô Tam Quế vì dò xét ý của triều đình, xin dời phiên, quần thần như đám Mạc Lặc, Mễ Tư Hàn, Minh Châu cũng như Trần Ứng đều hùa vào xin cho Ngô Tam Quế dời phiên, riêng Đồ Hải vẫn kiên quyết không đáp ứng, lấy việc triều đình vẫn chưa chuẩn bị cho chiến sự, chính mình dưới sự giận dữ đã đem cách chức Đồ Hải. Chiến tranh vừa mới bắt đầu, trong quần thần vậy mà lại không có ai nguyện ý tiếp nhận Hộ bộ đang trong tình trạng rối rắm này, rơi vào đường cùng mới nhớ tới Đồ Hải, phong cho làm thượng Thư Hộ Bộ, chuẩn bị lương thảo, Đồ Hải chịu đựng gian khổ không lời oán than, bận tới bận lui, từng việc từng việc phân rõ trước sau mà làm, công tích rành rành trước mắt. Trận chiến sát Cáp Nhĩ diễn ra, kinh sư không người có thể thủ, khi đó Đồ Hải lại được giao trọng trách lúc lâm nguy, phỏng theo chuyện cũ Á Phụ chinh quân thời Hán, chỉnh đốn quân đội, lĩnh xuất bát kì ứng chiến, lấy một vạn phá mười vạn, anh hùng khí khái biết dường nào. Về sau lại nhận trọng trách phủ viễn đại tướng quân chỉ huy quân đội bát kỳ của các tỉnh tập họp xuất chinh đánh Ngô Tam Quế liên tiếp giành chiến thắng, lúc này Đồ Hải là bậc trượng phu biết bao!

Khang Hi nhìn Đồ Hải đang được đẩy chậm rãi đi tới liền thanh tỉnh lại, trong mắt đã chảy ra hai hàng nước mắt trong suốtLúc này. Lâm Quốc Khang đầu cũng không dám ngẩng lên, chỉ nghe Khang Hi nói:”Lâm Quốc Khang, trẫm muốn người Thái y viện bọn ngươi hết lòng chăm sóc cho Đồ Hải, có cần bất cứ thứ gì, cứ đi vào trong kho của nội cung lấy những dược liệu tốt nhất mà dùng.” Lâm Quốc Khang vừa muốn trả lời, chỉ thấy Khang Hi ở trong đang ngồi đã đứng dậy, bước nhanh về phía trước nghênh đón. Hoàng Thái tử cùng Dận Chân và mấy vị đại ca vội vàng theo sau, còn lại các vị đại thần không biết xảy ra chuyện gì, phần lớn không biết làm sao, lúc này Dụ thân vương Phúc Toàn khoát tay lên lớn tiếng nói:”Các ngươi đều không có mắt sao? chủ tử đi đón Đồ Hải, đám nô tài các ngươi còn không đi theo?”Mọi người lúc này mới vội vàng đuổi theo.

Thấy Khang Hi đi tới trước mặt xe đẩy, Chu Bồi Công cùng mấy vị đại tướng quân ngơ ngác nhìn nhau, thần tình đều sửng sốt, bọn hắn trăm triện lần không nghĩ Khang Hi lại có thể ra nghênh đón, liền rối rít quỳ làm lễ, Khang Hi dường như không nhìn thấy, tiếp tục đi tới trước xe.

Nhìn Đồ Hải một cách thắm thiết thấy hai mắt lõm xuống cùng khuôn mặt gầy đi rất nhiều liền run giọng noi:”Lân Châu…”Đồ Hải nhìn thấy Khang Hi, thân hình khẽ động muốn từ trên xe đẩy đứng lên, nhưng mà thử mấy lần cũng đều không có sức đứng lên, bèn mở miệng, lệ như suối trào, thanh âm khàn khàn nói:”Hoàng thượng, nô tài thật là thất lễ, cái thân xương cốt này của nô tài ngay cả thỉnh an Hoàng thượng mà An Đô cũng làm không được.”Khang Hi nghe thấy như vậy trong lòng lại xúc động, lệ lại tuôn rơi, một lúc sau mới bình tĩnh liền nói:” Lân Châu à, mấy năm nay thật sự là khổ cho ngươi rồi, gặp lại ngươi hình dạng như vậy trong lòng của trẫm rất đau xót. Trẫm đã lệnh cho người của Thái y viện khám và chữa bệnh cho ngươi, dùng dược liệu tốt nhất hoàng cung, điều dưỡng một thời gian, ngươi vẫn còn là Đại tướng quân Đồ Hải cường tráng quyền thế hộ giá bên cạnh trẫm:”Đồ Hải cũng đã ngưng lệ, nghe vậy liền cười khổ một tiếng nói:”Hoàng thượng, nô tài biết sức khỏe của mình mà, nô tài sợ là không được rồi. Nô tài rất muốn chính mình cùng hoàng thượng lĩnh quân tiến vào thành Vân Nam, bắt giữ Ngô Nghịch dâng thủ cấp trước giá(xe kéo của vua) hoàng thượng, nhưng bây giờ nô tài…”Đồ Hải nhận thấy chính mình không đủ sức vì liệt nửa người, đau khổ nhắm mắt lại, một lúc lại mở mắt ra, nhất thời mắt hổ đã rưng rưng.

Khang Hi thổn thức một tiếng, nói:”Lân Châu, trẫm cùng ngươi làm sao? Hôm nay là ngươi chiến thắng trở về cuộc sống, chúng ta hai người quân thần nên nói chuyện thoải mãi một chút đi.”Dứt lời, liền chuyển hương qua đám quan viên nói:”Các ngươi nhớ kỹ, Đồ Hải đi chinh chiến nhiều lần lập đại công, chính là người quan trọng nhất Đại thanh mà ta trông mong, hôm nay trẫm liền phong Đồ Hải làm đẳng công(tước đầu trong năm tước phong kiến), con cháu được thừa kế. Thái tử, Dận Đề, Dận Chỉ, Dận Chân, mấy người các ngươi lại đây.

Mấy vị đại ca nghe vậy liền đi tới bên cạnh, Khang Hi chỉ vào Đồ Hải nói:”Kể từ hôm nay các ngươi hãy nhớ cho kỹ, Đồ Hải chính là Thái Phó lớn nhất và cũng là sư phó của bọn ngươi. Hôm nay các ngươi làm lễ làm lễ ra mắt đi.”Mấy vị đại ca không dám chậm trễ, xếp thành một hàng liền làm lễ. Đồ Hải thấy như vậy liền cuống quýt nói:”Mấy vị gia môn không thể a. Đồ Hải không dám nhận.”Sau đó chuyển hướng sang Khang Hi, lúc này một câu cũng không nói nên lời, chỉ là nhìn thật sâu, giống như muốn đem Khang Hi khắc sâu vào trong lòng. Trong lòng Khang Hi lại khổ sở liền nói:”Lân Châu, ta và ngươi quân thần nhiều ngày chưa gặp nhau, trẫm cùng với ngươi ngồi cùng liễn mà quay về, chúng ta nói chuyện nhiều hơn.”Nói xong mới chú ý tới bên cạnh thấy Chu Bồi Công đang quỳ, cho nên đi tới nâng Chu Bồi Công dậy nói:”Bồi Công, ngươi cũng vất vả rồi, trở về ngỉ ngơi cho thật tốt, ngày mai ngươi chuyển bài tử, trẫm có chuyện muốn nói với ngươi”Chu Bồi Công cúi người đáp ứng, sau đó đoàn người trở lại kinh thành không nhắc đến.

Khang Hi cùng Đồ Hải ngồi cùng xe trở về kinh thành, sau đó mỗi ngày lệnh cho thái y của Thái y viện đến phủ của đồ Hải chăm sóc, sử dụng dược liệu hết thảy đều vào trong kho của nội cung lấy, luôn quan tâm yêu mến, mặc dù trong triều mỗ người không ngừng hâm mộ nhưng phủ của Đồ Hải lại vắng ngắt, mọi người đều biết Đồ Hải không còn sống được bao lâu, cho nên cũng xem nhẹ chuyện kết giao với Đồ Hải. Chỉ là Dận Chân mỗi ngày luyện tập bao bố, nhìn thấy thị vệ Dạ Mẫn(con của Đồ Hải. Xem

Nhiều lần, quân đội nhà Thanh áp sát thành Vân Nam thành công, xuất quân là diệt địch, tin chiến thắng tới tấp bay về đến kinh thành. Tin đến kinh thành, Khang Hi vui mừng hạ chỉ giết thi hài, cho nên mới đào mộ của Ngô Tam Quế lên, mở quan tài ra. Sau khi lấy hài cốt Tam Quế ra liền chém đầu mang về thành Bắc Kinh, bố cáo thiên hạ. Thủ cấp của Thế Phan và Hạ Quốc Tương cùng đưa về Bắc Kinh. Sau lại truyền lăng trì xử tử Hạ Quốc Tương và Mã Bảo. Nhà họ Ngô coi như diệt vong.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.