Trở Về Nơi Tình Yêu Bắt Đầu

Chương 10: Ngoại truyện



Giáo sư “rùa biển” trẻ tuổi nhất được học viện tâm lý của đại học P tiến cử.

(Rùa biển: chỉ những người từ nước ngoài về)

28 tuổi, tốt nghiệp tiến sĩ đại học Stanford Hoa Kỳ, được bộ giáo dục giới thiệu vào kế hoạch ngàn người(1), Hàn Tử Diệp.

(1) Kế hoạch của chính phủ TQ từ năm 2008, còn gọi là “kế hoạch tiến cử nhân tài cao cấp từ nước ngoài về”, chủ yếu xoay quanh mục tiêu của chiến lược phát triển quốc gia. Nội dung của nó là các bộ ngành và địa phương sẽ tiến cử khoảng 2000 nhân tài trong đủ mọi lĩnh vực để đưa ra những đột phát về kỹ thuật công nghệ, phát triển sản xuất tiên tiến, đề ra chiến lược phát triển khoa học mới… Có thể hiểu là chiến lược thu hút nhân tài người TQ từng học tập ở nước ngoài về xây dựng đất nước.

Câu chuyện đó dường như đã là quá khứ rất xa.

Năm đó thậm chí Hàn Tử Diệp còn không có ở trong nước, sau khi biết gia đình gặp chuyện, cậu mới vội vã trở về… trông thấy tình cảnh này, cậu đột nhiên không biết nên phải làm sao.

Cha phá sản, mẹ bị tử hình, chỉ trong một tháng ngắn ngủi, chị cậu gầy đến nỗi chỉ còn da bọc xương.

Nhưng đối với cậu, những điều này chưa phải là khó chấp nhận nhất.

Điều khó chấp nhận nhất là cha mẹ là kẻ thù của mình, còn người phụ nữ mà cậu từng vô cùng coi thường kia mới là chị ruột cậu.

Người chị đó đã để lại cho cậu một số tiền không phải là nhỏ.

Đúng là nực cười, Hàn Tử Diệp này thiếu số tiền đó sao?

Chị ta nghĩ mình là ai chứ?

Chịu đựng bao gian truân vất vả để báo thù, cuối cùng ném cả mạng của bản thân vào đó.

Hàn Tử Diệp ngồi giữa bãi cỏ, bên cạnh cậu là một nấm mộ nhỏ. Cứ một thời gian cậu lại đến đây một lần.

Nói đúng ra thì cậu với Thư Hoàn không thân thiết lắm, cùng lắm chỉ là đến tâm sự vậy thôi.

“Em vẫn cho rằng phụ nữ có thể khiến lãng tử quay đầu chẳng có gì giỏi giang cả, chẳng qua thằng cha lãng tử đó đã quá mệt mỏi nên muốn nghỉ ngơi thôi mà. Nhưng người phụ nữ có thể khiến một gã đàn ông bị cấm dục thời gian dài thay hết bạn gái này đến bạn gái kia thì mới là giỏi!” Cậu thì thào: “Nếu nói theo góc độ tâm lý học, khả năng kiềm chế và độ khó của đàn ông cấm dục hơn lãng tử rất nhiều.”

Năm thứ hai sau khi Thư Hoàn qua đời, Hoắc Vĩnh Ninh bắt đầu có bạn gái.

Thấy vậy, Hàn Tử Diệp không phải không khó chịu nhưng cậu không thể ý kiến gì được.

Dù sao con người cũng phải hướng về tương lai.

Hoắc Vĩnh Ninh đã cố gắng thoát khỏi khổ đau, đây là chuyện tốt.

Nhưng không bao lâu cậu đã thấy khó hiểu, Hoắc Vĩnh Ninh thay hết bạn gái này đến bạn gái kia.

Nhiều khi chỉ một hai ngày, người bên cạnh anh đã khác.

Anh cơ bản không có thời gian để nhớ hết những cô bạn gái của mình nữa.

Một lần Hàn Tử Diệp gặp Hoắc Vĩnh Ninh ở khách sạn, cô gái bên cạnh dịu dàng e ấp trong lòng anh ấy, cô gái rất xinh, hai người tay trong tay thì thầm nhỏ to. Trông Hoắc Vĩnh Ninh có vẻ khá vui, cúi xuống hôn bạn gái rồi đi cùng cô gái ấy vào thang máy.

Hàn Tử Diệp không gọi Hoắc Vĩnh Ninh, nhưng cậu nhớ cô này không phải cô cậu đã gặp ở dưới sân tòa nhà Thụy Đức mấy hôm trước.

Tối hôm đó cậu nhận được một tin nhắn, Hoắc Vĩnh Ninh gửi: Mai là sinh nhật chị cậu, đến với cô ấy một lúc đi.

Cậu thấy khó hiểu, bèn gọi cho Hoắc Vĩnh Ninh: “Chị em không phải sinh vào mùa xuân sao? Em nhớ là như vậy mà.”

Giọng anh ngà ngà say nhưng rõ mồn một: “Cô ấy có hai sinh nhật. Tháng ba là sinh nhật Niệm Niệm, mai là ngày cô ấy được đưa ra khỏi bệnh viện tâm thần, là sinh nhật Thư Hoàn.”

Hôm sau Hàn Tử Diệp liền mua một bó hoa đến nghĩa trang thăm mộ, và gặp Hoắc Vĩnh Ninh ở đó.

Anh mặc áo sơ mi, tay áo xắn lên cao. Thấy Hàn Tử Diệp, Hoắc Vĩnh Ninh đứng dậy tự nhiên nói: “Cậu đến rồi thì tôi về đây, ngồi nói chuyện với cô ấy một lúc.”

Hàn Tử Diệp thoáng do dự: “Lâu rồi không gặp anh, anh em mình nói chuyện đã.”

Anh ừ một tiếng rồi ngồi xuống.

“Em lấy được giấy phép hành nghề bác sĩ tâm lý rồi.” Hàn Tử Diệp nói thêm: “Tháng trước.”

Hoắc Vĩnh Ninh mỉm cười: “Chị cậu nghe được chắc vui lắm.”

“Ý em là anh có muốn tâm sự với em không?” Cậu bình thản nói: “Chị ấy ra đi lâu rồi, anh đừng làm bản thân tê liệt như vậy nữa.”

Gương mặt anh vẫn điềm nhiên: “Tôi không sao cả.”

Hàn Tử Diệp cười, càng là người có vấn đề thì càng không chịu nhận bản thân có vấn đề. Nhưng cậu cũng không định gượng ép Hoắc Vĩnh Ninh, một người đàn ông như anh chắc sẽ chẳng mở lòng với người con gái nào ngoài chị cậu nữa.

Hoắc Vĩnh Ninh hỏi cậu mấy câu về tình hình học hành ở nước ngoài và dự định cho tương lai. Họ đều là những người đàn ông ít nói nên không khí hơi buồn tẻ.

Mặt trời sắp lặn, mãi đến khi không còn gì để nói nữa, Hoắc Vĩnh Ninh mới đứng dậy: “Cậu tới đây bằng gì thế?”

“Taxi.”

“Vậy về thôi.” Anh nhìn đồng hồ: “Về cùng tôi luôn.”

*

“Chị, anh ấy bắt đầu quen với sư muội ở trường Stanford của em chính từ lần đó.” Hàn Tử Diệp nhẹ nhàng dựa vào tấm bia mộ.

Phó Đình và Hàn Tử Diệp cùng theo một thầy hướng dẫn, cô kém cậu hai khóa, theo cậu về nước tham gia hội nghị học thuật. Đó cũng là một cô gái tốt nghiệp từ trường đại học hàng đầu Trung Quốc, có bằng thạc sỹ ở nước ngoài, thông minh tài giỏi, không phải dạng nghiêng nước nghiêng thành nhưng cũng ưa nhìn, giỏi giao tiếp và rất khéo léo.

Lúc Hoắc Vĩnh Ninh đến đón Phó Đình, cậu không thể không nhắc khéo anh: “Mấy ngôi sao gì đó anh muốn chơi bời thế nào cũng được nhưng sư muội em là con gái nhà lành, từ nhỏ đến lớn chỉ biết học hành nên đầu óc đơn giản lắm. Anh mà đùa bỡn cô ấy thì em chẳng còn mặt mũi nhìn cô ấy nữa đâu!”

Hoắc Vĩnh Ninh cúi xuống mân mê chìa khóa xe, khẽ nói: “Lần này anh không chơi bời nữa.”

Cậu thực sự không ngờ cặp đôi này lại nên duyên vợ chồng.

Hôn lễ chỉ sau đó nửa năm.

Ngay sau đó Phó Đình bỏ dở việc học tiến sỹ ở nước ngoài, cầm bằng thạc sỹ về nước, vào làm việc trong một viện nghiên cứu.

Hoắc Vĩnh Ninh cũng hoàn toàn tu tỉnh. Ngoài công việc và công tác, anh lập tức về nhà quây quần với vợ, nấu cơm, đọc sách, thỉnh thoảng ra rạp xem phim, hai người chẳng khác gì một đôi vợ chồng bình thường.

Trong cuộc sống gia đình êm ấm, công việc của Phó Đình có bước tiến lớn, chức vụ của cô không ngừng nâng cao, không bao lâu sau đã thành phần tử cốt cán của viện nghiên cứu.

Hồi đó Hàn Tử Diệp nhận lời mời tham gia “kế hoạch ngàn người” nên về nước, Hoắc Vĩnh Ninh gọi cậu đi ăn.

Chỉ có hai người nên uống hơi quá chén.

Hàn Tử Diệp nói: “Bây giờ anh sống rất tốt đúng không? Chuyện quá khứ cuối cùng đã trôi qua rồi…”

Anh chuyển đề tài: “Đúng là rất tốt, có con nữa thì càng tốt!”

Lúc nói câu này, ánh mắt của Hoắc Vĩnh Ninh ánh lên thần thái khác lạ: “Anh muốn có con gái.”

Cuối cùng anh ngước lên nhìn Hàn Tử Diệp: “Chẳng phải Phó Đình gọi cậu là anh sao, thế thì cũng coi là cậu của con gái anh rồi!”

(Ở Trung Quốc, anh trai hay em trai của mẹ đều gọi là cậu)

Trong giây phút đó, Hàn Tử Diệp biết anh vẫn chưa từ bỏ suy nghĩ cố chấp đó.

Trong một góc bí mật, vẫn chỉ có một mình chị gái cậu mà thôi.

Một năm sau, Phó Đình thực sự hạ sinh một bé gái.

Con bé mềm mềm trắng trắng, Hoắc Vĩnh Ninh đặt tên ở nhà cho con gái là “An An”.

Sau khi An An ra đời, Hoắc Vĩnh Ninh gần như từ chối tất cả tiệc tùng xã giao, dồn hết sức lực vào việc chăm con.

Tuy trong nhà có người giúp việc và vú em nhưng anh vẫn tự mình chăm sóc vợ con, chỉ cần là việc anh làm được thì sẽ không nhờ đến người khác.

Tính cách An An không ngoan ngoãn lắm, kể cả người dễ tính như Phó Đình cũng có chút không chịu nổi nó nhưng anh thì khác, cho dù bị con gái hành hạ đến nỗi sáng hôm sau đến công ty với đôi mắt thâm quầng, Hoắc Vĩnh Ninh vẫn vui vẻ không hề oán trách một câu.

Sách hướng dẫn nuôi dạy trẻ em có nói nếu khi còn bé đứa trẻ được tiếp xúc nhiều với cha thì sau khi lớn lên sẽ không sinh ra tính cách quái gở vì thiếu thốn cảm giác an toàn. Mặc dù hai vị chuyên gia tốt nghiệp thủ khoa của khoa tâm lý trường đại học Stanford đều năm lần bảy lượt nói với Hoắc Vĩnh Ninh rằng sách nói không sai nhưng cũng không nên nuông chiều trẻ con quá nhưng anh vẫn khư khư làm theo ý mình, tranh thủ mọi lúc mọi nơi chăm sóc con gái.

Sau khi bạn nhỏ An An ra đời, thời gian trôi rất nhanh, nháy mắt Hàn Tử Diệp đã tốt nghiệp, về nước làm thầy giáo.

Cô bé thường chạy theo cậu gọi “cậu” ngọt sớt bằng giọng nói còn thơm mùi sữa của mình rồi lén lút đòi cậu thưởng sô cô la.

Hôm qua không biết cô bé xem được ở đâu, năm lần bảy lượt hỏi Hoắc Vĩnh Ninh: “Ba có yêu mẹ không?”

Anh kiên nhẫn trả lời con gái: “Yêu chứ, tất nhiên là yêu rồi, nếu không thì sao có con được?”

Sau khi hỏi liên tục vài chục lần, cô bé yên tâm ngủ gục trong lòng cha.

*

“Con bé đáng yêu lắm luôn!” Hàn Tử Diệp mỉm cười nói: “Chị ơi, nhìn nó em cũng muốn lấy vợ.” Nói đến đây, cậu lại ngước lên nhìn bầu trời, nghĩ bụng: cho dù vết thương trong lòng anh có rộng, có sâu đến đâu thì chắc chắn rồi cũng sẽ khỏi, được An An chữa khỏi.

Cậu thong thả đứng dậy dọn sạch cỏ dại bên mộ chị gái.

Lần đó, sau khi Hoắc Vĩnh Ninh nói mình muốn có con gái liền ngủ gục ngay trên mặt bàn. Cậu đẩy anh rồi nói: “Lái xe đang chờ dưới sân kìa.”

Nhưng lại nghe thấy anh lảm nhảm gọi “Hoàn Hoàn”.

Hàn Tử Diệp giật mình, nghe thấy anh nhát ngừng nói: “Anh không chờ được đến kiếp sau đây, kiếp này luôn đi… Em hãy làm con gái anh được không… Tình thân, cảm giác an toàn, anh… sẽ bù đắp cho em tất cả, nhé…”

Lần đó Hoắc Vĩnh Ninh thực sự say rượu, say đến mức nói lảm nhảm.

Cậu cúi xuống, bàn tay nhổ cỏ khựng lại vì Hàn Tử Diệp nhìn thấy một bông hoa dại không biết tên đang nở rộ, màu vàng nhạt, rất đẹp, rất xinh xắn.

Hàn Tử Diệp không khỏi hé môi mỉm cười, mùa xuân đã đến rồi.

Hoa đã nở rồi, chị ơi, mọi người đều hạnh phúc, nhưng chị đang ở đâu?

Nếu thực sự có kiếp sau, chắc hẳn chị sẽ đợi anh ấy ở một nơi nào đó phải không?

Chắc chắn là như thế!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.