Trở Về Nơi Tình Yêu Bắt Đầu

Chương 2



☀ ☁ ☂

Thư Hoàn không nán lại Hong Kong quá lâu, cô nhờ Triển Phong đổi vé máy bay cho mình và trở về thành phố Hoài ngay sáng hôm sau.

Dĩ nhiên mang theo cả quà mà Hoắc Vĩnh Ninh tặng.

Nếu đã chỉ là trao đổi lợi ích một cách trần trụi, thậm chí còn tồn tại khả năng thất bại, cô sẽ nhận hết mà chẳng ngần ngại gì.

Lúc máy bay cất cánh, cảm giác vô trọng lực khiến cô tựa lưng lên ghế, hai mắt nhắm nghiền.

Cô cứ nghĩ tối qua mình sẽ mất ngủ, nhưng thực tế là không.

Sau khi tấm rèm chắn sáng được kéo kín như bưng, cảng Victoria ngọc ngà biến mất trong nháy mắt.

Hoắc Vĩnh Ninh chưa trả lời, nhưng chẳng hiểu vì sao cô dám chắc… anh nhất định sẽ đồng ý.

Chí ít anh cũng không từ chối ngay lập tức.

Do dự trong chốc lát cũng là tình hình tốt nhất rồi.

Thư Hoàn quay nghiêng người nhìn ra khoảng mây bao la ngoài cửa sổ, lòng cô hiểu rất rõ một điều: lúc này cô chẳng làm được gì, có chăng… chỉ là đợi chờ mà thôi.

Đã có thành tích vòng đấu loại kỳ thi toán cao cấp. Trong nhóm sinh viên không chuyên, điểm số của Thư Hoàn khá tốt nên thuận lợi lọt vào vòng chung kết. Cô vẫn thực tập ở Thụy Đức như bình thường, công việc đã đi vào quỹ đạo, tổ trưởng yên tâm giao cho cô vài hạng mục nhỏ và cô đã hoàn thành chúng khá êm đẹp.

Nhưng Hoắc Vĩnh Ninh vẫn bặt vô âm tín trong cuộc sống của cô, anh không liên lạc với cô nữa.

Thành phố Hoài bước vào mùa hạ, màu xanh cây cối trong sân trường đại học P càng mượt mà hơn, hơi thở thương cảm của mùa tốt nghiệp đã bắt đầu lan tỏa. Đi trong sân trường, Thư Hoàn thường bắt gặp cảnh các sinh viên năm thứ tư khoác trên mình bộ quần áo cử nhân túm năm tụm ba chụp ảnh kỷ niệm. Nhưng đối với Thư Hoàn, cô thực sự không có thời gian thương cảm cho họ, mặc dù trong thành phố nổi tiếng với nhịp sống hối hả này, bước chân của cô đã vội vã hơn người bình thường rất nhiều.

Đại học P nổi tiếng ở thành phố Hoài với vườn hoa theo thể thức lâm viên. Ngày đẹp trời, lúc nào cũng đông nghẹt người ngồi la liệt trên bãi cỏ xanh mướt. Mấy ngày gần thi này, chẳng ít sinh viên cầm sách vở ra ngoài vừa ôn tập vừa hòa mình cùng thiên nhiên.

Thư Hoàn vòng qua bãi cỏ, một nam một nữ sóng vai đi đằng trước, họ đều sở hữu dáng người cao dong dỏng. Vẻ đẹp của cô gái thật hoàn hảo, chiếc váy dài tôn lên vẻ đẹp thanh tú phóng khoáng, còn chàng trai mặc quần jean màu xanh đậm khiến đôi chân thon dài khác lạ, dáng vẻ sống động không khác gì những anh chàng đẹp trai chân dài được săn đón nhất trong làng giải trí hiện nay.

Bước chân Thư Hoàn chỉ dừng lại một chốc lát, vậy mà hai người kia đã đi xa.

Thư Hoàn định thần lại, đuổi theo.

- Sư tỷ.

Hàn Tử Kiều quay lại nhìn, bước chân cũng dừng lại:

- Hi.

Thư Hoàn chạy tới gần chị:

- Sư tỷ, buổi biểu diễn của chị chuẩn bị đâu vào đấy rồi phải không? Tiếc là tối qua em có việc nên không tới xem chị tổng duyệt được.

- Không sao, chị còn chưa kịp cảm ơn em vì đã giúp chị tìm đạo cụ ở phòng văn nghệ hôm nọ mà.

Thư Hoàn cười xua tay, tầm mắt hướng về phía chàng trai đứng cạnh Hàn Tử Kiều, hỏi với vẻ tò mò:

- Sư tỷ, anh này là…

Chàng trai mặc áo sơ mi ca rô và quần jean, cao hơn Hàn Tử Kiều khoảng một cái đầu, tóc ngắn, các nét trên mặt rất ưa nhìn: mũi cao thẳng, môi hơi mỏng; một tay bỏ trong túi quần, rất lịch sự nghe hai cô trò chuyện.

- Em trai chị, Hàn Tử Diệp. – Hàn Tử Kiều khoác tay chàng trai bên cạnh, cười khì khì nói: - Đây là sư muội của chị, Thư Hoàn.

Hàn Tử Diệp khẽ gật đầu với cô, chào hỏi:

- Chào chị.

- Chào em. – Có vẻ như tầm mắt của Thư Hoàn khó có thể rời khỏi anh chàng này: - Sư tỷ… Em trai chị không sống ở thành phố Hoài đúng không? Em chưa gặp bao giờ.

- Nó học cấp ba ở nước ngoài, vừa mới về đây.

Tuy Hàn Tử Kiều không quá quan tâm đến lời ong tiếng ve trong trường nhưng chị vẫn biết số nam sinh trong trường này theo đuổi Thư Hoàn chưa bao giờ dừng lại, không nghe nói Thư Hoàn đặc biệt để ý người nào, nhưng chị vẫn nhạy cảm nhận ra một điều: ánh mắt nhìn em trai mình của Thư Hoàn hình như có chút khác lạ.

- … Sư tỷ, em còn có tiết học, em đi trước đây. – Cuối cùng tất cả các nét biểu cảm trên mặt Thư Hoàn cũng bị cô thu lại hết, quay sang mỉm cười với Hàn Tử Diệp: - Hai chị em em giống nhau thật đấy.

- Vậy à? – Hàn Tử Diệp khẽ mím môi, vô tình tỏ vẻ coi thường và xa cách: - Tôi thấy chúng tôi chẳng giống nhau gì cả.

- Ừ phải rồi, chị đâu có đẹp như em. – Hàn Tử Kiều rất thân thiết véo tay em trai một cái: - Từ cấp hai đã là hotboy ở trường rồi, tuần nào cũng có bạn gái mới.

Thấy hai chị em họ cười cười nói nói, chẳng hiểu tại sao, Thư Hoàn lại cảm thấy khóe môi mình như cứng đờ lại, cô đành cố nhếch môi nhìn sang hướng khác.

- Đúng rồi, em phải đi thực tập đúng không? Hay là tụi mình cùng đi nhé? – Hàn Tử Kiều giữ Thư Hoàn lại: - Bọn chị cũng phải đến Thụy Đức đón ba mẹ.

Đây là lần đầu tiên trong đời Thư Hoàn muốn từ chối lời mời mọc kiểu này, không phải vì Hoắc Vĩnh Ninh mà chỉ là… thời khắc này cô không muốn đi cùng với họ, đang định từ chối khéo thì Hàn Tử Kiều như nghĩ ra điều gì đó, đỏ mặt:

- Yên tâm, Hoắc Vĩnh Ninh không đến đón bọn chị đâu, em đừng căng thẳng.

Cuối cùng Thư Hoàn cũng gật đầu:

- Vậy cảm ơn chị.

Hàn Tử Diệp lái xe, Hàn Tử Kiều và Thư Hoàn cùng ngồi ở hàng ghế sau, tán gẫu.

- Sư tỷ, chị có kế hoạch gì sau khi tốt nghiệp không? – Do dự một lát Thư Hoàn hỏi tiếp: - Nghe nói rất nhiều công ty điện ảnh và truyền hình muốn ký hợp đồng với chị phải không?

Mái tóc dài của Hàn Tử Kiều được buộc gọn lại phía sau gáy, để lộ vầng trán cao rộng, nét mặt chị lúc nào cũng trang nhã lịch sự và khoan thai như thế, chỉ lắc đầu rồi nói:

- Chị sẽ ra nước ngoài một thời gian.

- Hả? – Thư Hoàn thở ra một hơi: - Vậy… Hoắc… Ngài ấy có biết không?

- Anh ấy đâu có là gì của chị. – Hàn Tử Kiều nói nửa đùa nửa thật: - Có quyền gì mà ý kiến?

Tầm mắt Hàn Tử Diệp hơi ngước lên một chút, nhìn hai cô gái phía sau qua gương chiếu hậu, thoáng vẻ đăm chiêu.

Xe chạy đến cửa Thụy Đức, bảo vệ đứng ở một nơi cách đó rất xa nhưng cũng không tới hỏi han gì, vì Hoắc Vĩnh Ninh đã đích thân đứng dưới sân, có vẻ như đang đợi họ.

Nhìn thấy anh từ phía xa, chẳng hiểu sao trong lòng Thư Hoàn dấy lên nỗi bất an mơ hồ, nhưng cô không hề biểu lộ ra ngoài, chỉ ngập ngừng nói:

- Ngài Hoắc ở kia kìa.

Nét mặt Hàn Tử Kiều cũng có chút thảng thốt, nhìn em trai rồi hỏi:

- Ba mẹ đâu?

Hàn Tử Diệp nhún vai:

- Không biết, chắc còn đang họp.

Hoắc Vĩnh Ninh đích thân mở cửa xe phía sau. Anh khẽ giật mình lúc nhìn thấy Thư Hoàn nhưng vẫn nghiêng người sang bên một cách rất ga lăng, chờ cô bước xuống.

- Cảm ơn ngài Hoắc ạ. – Thư Hoàn nói với vẻ rất tự nhiên, đứng im tại chỗ chờ Hàn Tử Kiều bước xuống.

Người đang mặc bộ đồ công sở nhưng vẫn không giấu nổi vẻ trẻ con trước mặt mình đây thực sự là cô gái trẻ bình tĩnh nhắc đến quy tắc ngầm ngay trước mặt mình hôm nọ ư?

Sau khi chia tay nhau ở Hong Kong, đã gần hai tháng Hoắc Vĩnh Ninh không gặp lại Thư Hoàn. Nhưng cô vẫn thực tập ở công ty, vẫn như mọi ngày, vẫn mặc áo sơ mi màu xanh nước biển sọc kẻ ngắn tay vừa vặn và váy đen dài đến đầu gối, trên người vẫn tỏa mùi hương ngọt ngào thoang thoảng rất hợp với lứa tuổi.

Thời gian này anh không còn chú ý đến tin tức của cô nữa nhưng không thể phủ nhận một điều, thỉnh thoảng đi qua phòng thư ký, anh vẫn thất thần, rất ngạc nhiên vì bản thân lại có thể nhớ rõ vị trí cô đã từng ngồi.

Anh gật đầu với vẻ bình tĩnh rồi chuyển tầm mắt về phía Hàn Tử Kiều.

Sau khi xuống xe, sắc mặt Hàn Tử Kiều rất tệ, chỉ cười gượng gạo với Hoắc Vĩnh Ninh.

- Sư tỷ, vậy em đi trước đây.

Thư Hoàn biết điều rời khỏi nơi này, Hàn Tử Diệp thì dựa người vào thân xe, hai chân thon dài, mỉm cười lịch sự chào cô. Thư Hoàn gật đầu, tầm mắt dừng lại trên cánh cửa kính – nơi phản chiếu hình bóng của chàng trai trẻ tuổi, thật lâu.

*

- Anh Vĩnh Ninh. – Hàn Tử Diệp miễn cưỡng đứng thẳng dậy rồi thuận tay đóng cửa xe lại, đi tới đứng bên cạnh chị gái, phá tan không khí gượng gạo rất đúng lúc: - Ba mẹ em đâu rồi? Chẳng phải kêu tụi em đến đón sao?

- Còn một số việc nữa chưa bàn xong, hai em lên trên ngồi đi. – Hoắc Vĩnh Ninh đứng so chiều cao với cậu, vỗ vai Hàn Tử Diệp: - Thằng nhóc này, cao hơn cả anh rồi đó!

Hàn Tử Diệp kín đáo nhìn chị gái, xoa mũi:

- Hay là em đứng đây chờ với chị vậy. Anh có việc thì lên trước đi, lát nữa cùng ăn cơm.

Nét mặt của Hoắc Vĩnh Ninh vẫn thản nhiên như vậy, không miễn cưỡng họ nữa, anh gật đầu nói:

- Ok.

Anh vừa dợm bước thì đột nhiên bị Hàn Tử Kiều gọi lại:

- Hoắc Vĩnh Ninh, em đã đặt vé máy bay ra nước ngoài vào tháng sau rồi! – Chị bổ sung thêm: - Mùng ba tháng sau!

Anh bất ngờ quay phắt lại, ánh mắt dần lạnh đi, hồi lâu sau mới gằn từng chữ, nói:

- Em thực sự không muốn đến mức này ư?

Dường như không thể đón nhận ánh mắt sắc sảo đó, hoặc cũng có thể là… đã nhận ra nỗi thất vọng và u ám được giấu kín đằng sau đôi mắt sắc sảo của người đàn ông này, cuối cùng Hàn Tử Kiều đành nhìn sang hướng khác.

Mãi đến khi Hoắc Vĩnh Ninh bỏ đi, Hàn Tử Diệp mới nhìn chị gái, khẽ nói:

- Chị, chị thực sự không muốn gặp anh ấy đến thế sao?

Hàn Tử Kiều cười gượng gạo:

- Vớ vẩn. Anh ấy tốt lắm đó!

- Vậy ư? Chị thừa biết ba mẹ muốn hai người tổ chức lễ đính hôn vào tháng sau, thế mà còn muốn chạy trốn? – Hàn Tử Diệp huýt sáo: - Thực ra Hoắc Vĩnh Ninh rất tốt vì thế nếu chị không cần, anh ấy sẽ bị rất nhiều phụ nữ khác cướp mất.

Hàn Tử Kiều giật mình:

- Sao cơ?

- Chị à, em là đàn ông, cô gái nào có ý với anh ấy em chỉ cần liếc mắt cũng đủ biết. – Hàn Tử Diệp nhìn chị, nửa cười nửa không, không nói thẳng ra tên của người đó: - Nếu chị không thích anh ấy, em cũng đành chịu. Nhưng nếu ngoài miệng nói không thích mà trong lòng lại thích thì cũng nên có mức độ thôi, đi quá giới hạn sẽ chẳng vui vẻ gì đâu.

Hàn Tử Kiều rất sửng sốt vì câu nói này của em trai, cuối cùng chị bật cười:

- Em học kiểu lý sự này ở đâu thế?

Gương mặt làm điên đảo chúng sinh của Hàn Tử Diệp lập tức không còn biểu cảm gì, nghiêm túc hỏi:

- Nhưng dẫu sao em cũng đứng về phe chị mà. Chị nói thật cho em biết, chị thật lòng không thích anh ấy à?

Hàn Tử Kiều im lặng một lát:

- Tuy chị không biết rõ chuyện làm ăn lắm nhưng sơ sơ cũng biết tình hình hiện nay. Hội đồng quản trị của Thụy Đức luôn gây áp lực cho anh ấy, yêu cầu anh ấy mua lại công ty nhà chúng ta. Anh ấy không muốn trở mặt với chị nên cứ nằng nặc đòi kết hôn, như vậy anh ấy có thể gián tiếp lấy được quyền kinh doanh công ty nhà mình, coi như vẹn cả đôi đường. – Chị dừng lại một chút: - Cứ cho là chị ngây thơ, nhưng chị thực sự không muốn ở bên anh ấy một cách mơ hồ như vậy.

Hàn Tử Diệp sờ mũi, thở dài:

- Chị, lát nữa phải nói với ba mẹ mới được. Em đã lớn rồi mà, dù việc làm ăn của nhà mình có thất bát đến đâu, cũng có em chống đỡ.

Nhìn nét mặt chân thành của cậu em, đột nhiên Hàn Tử Kiều thấy ấm lòng, chị khẽ bật cười, quay sang vò rối mái tóc Hàn Tử Diệp:

- Mau tốt nghiệp đi, chị còn chờ mày nuôi cả nhà đấy!

Hôm nay vốn dĩ Thư Hoàn không cần phải đến công ty nhưng tổ trưởng đột nhiên lại kêu cô đến làm giúp họ một số tài liệu. Thang máy đã đến nơi nhưng sực nhớ ra phải đến láy số liệu ở phòng ban khác, nên vội vàng ấn lại nút thang máy.

Cửa thang máy mở ra, một đôi vợ chồng trung tuổi hiện diện ngay trước mắt Thư Hoàn, cách ăn mặc sang trọng cao quý, nhưng sắc mặt không giấu nổi vẻ nặng nề.

Lưu Dương đang đi cùng họ, chỉ kịp gật đầu với Thư Hoàn rồi lướt qua cô.

Phía sau lưng cô, cửa thang máy đã mở nhưng Thư Hoàn chỉ nghe thấy tiếng ong ong trong tai mình, cô đi từng bước thật chậm chạp, hai tay bất giác nắm chặt thành nắm đấm, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay… Nỗi đau sâu sắc ấy khiến cô kiềm chế khao khát muốn quay lại nhìn, cố gắng bước đi thật vững chãi và tự nhiên.

Bình thường chẳng bao giờ để ý, thế mà Tiểu Lương lúc đưa tài liệu cũng nhận ra vẻ khác lạ của cô, vừa đưa túi hồ sơ cho cô vừa đùa giỡn, hỏi:

- Bạn thân ghé thăm hả? Sao mặt mũi xám xịt thế kia?

Thư Hoàn gật đầu, nhận lấy tài liệu của mình:

- Cảm ơn chị, em về trước đây.

Về đến văn phòng cô liền ngồi im trước máy tính chỉnh sửa số liệu, tổ trưởng gọi mấy lần Thư Hoàn mới ngẩng lên, ánh mắt trống rỗng:

- Lão Đại, chắc hôm nay làm không xong được, em mang về làm nhé?

- Không vội. – Tổ trưởng nhìn đồng hồ: - Hôm nay em thấy khó chịu trong người phải không? Đến giờ tan sở thì về nhà nghỉ ngơi nhé.

- Dạ. – Cô đứng dậy một cách máy móc, chậm chạp dọn dẹp mặt bàn.

Chẳng biết hôm nay có chuyện gì mà đám nhân viên cuồng làm thêm giờ trong bộ phận này cũng túm năm tụm ba về sớm. Đối diện với căn phòng dần tĩnh mịch, Thư Hoàn đột nhiên thấy lạnh người. Cô cầm điện thoại, băng qua hành lang dài dằng dặc, mở cửa cầu thang thoát hiểm, nhờ ánh đèn lành lạnh, cô bấm một số điện thoại.

Dường như chỉ một lát sau, dì út đã bắt máy.

Nghe thấy giọng nói đó, hốc mắt Thư Hoàn nóng lên, im lặng được một lúc thì nghe thấy tiếng gặng hỏi có vẻ rất sốt ruột của đối phương:

“Hoàn Hoàn, cháu không sao chứ?”

Cô hít một hơi thật sâu: “Cháu gặp họ rồi dì ạ.”

Giọng nói của dì út càng lo lắng hơn: “Cháu không sao chứ?”

“Cháu không sao, dì út.” Cô dùng hết chút không khí còn sót lại trong phổi, cuối cùng cô bật cười, nhắc lại lần nữa: “Cháu gặp họ rồi.”

“Hoàn Hoàn… Ai kia?”

“Họ… cả em trai cháu nữa.”

Có lẽ không biết nói tiếp thế nào, cô liền vội vàng cúp máy ngay lập tức.

Dì út lập tức gọi lại nhưng Thư Hoàn không muốn nghe liền chỉnh về chế độ im lặng rồi nhét vào túi áo.

Khép cánh cửa gỗ thật dày chỗ cầu thang thoát hiểm, cánh cửa nặng nề lặng lẽ đóng lại. Cô không trở lại văn phòng mà ngạc nhiên nhìn về phía cuối hành lang.

Bên đó là phòng họp, sẽ chẳng có ai bén mảng ở đó nếu không có cuộc họp thêm giờ, nên lúc nào nó cũng lạnh lẽo và trống trải.

Hoắc Vĩnh Ninh đang dựa lên lan can, hút thuốc.

Nhìn từ góc độ này, tư thế đó của anh rất đẹp. Lúc này anh chỉ mặc áo sơ mi và quần âu, ráng chiều thành phố hắt vào qua cửa kính vẽ nên một quầng sáng mờ ảo bên ngoài cơ thể cao ráo đó nhưng lại lặng lẽ như tranh chạm khắc, chỉ có điếu thuốc trên đầu ngón tay anh vấn vít khói mờ.

Trái tim Thư Hoàn đập thình thịch. Chẳng biết tại sao cô lại cho rằng Hoắc Vĩnh Ninh đang đợi mình.

Cô chầm chậm bước qua đó, từng bước từng bước, mãi đến khi anh quay sang nhìn cô, đứng thẳng người dậy rồi dập thuốc.

Lúc hai ánh mắt giao nhau, Thư Hoàn chợt nghĩ đến bốn chữ:

Không liên quan đến rung động, cũng chẳng liên quan đến điều gì khác, chỉ là rối như tơ vò.

Hôm nay, tại nơi này, không chỉ mình cô lòng rối như tơ vò.

Anh đi nhanh về phía cô rồi túm lấy tay cô, kéo vào một góc hành lang khác. Anh cúi xuống, đè cô lên tường rồi hôn lên môi Thư Hoàn.

Thế mà đèn cảm ứng lại không sáng, có lẽ nó hỏng mất rồi. Không gian tối tăm chẳng thể thấy rõ bất cứ thứ gì, chỉ có tiếng hít thở gấp gáp của cả hai.

Thư Hoàn vẫn đang trợn mắt vì ngạc nhiên, nhờ thế cô có thể nhìn thấy nơi sâu thẳm trong đáy mắt anh thấp thoáng vẻ đau thương, cô nghe thấy tiếng anh rời khỏi mình rồi nói bằng giọng khàn khàn:

- Nhắm mắt lại đi.

Cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Anh lại tiếp tục nụ hôn dang dở.

Thực ra trước đây họ đã có hành động thân mật hơn đây nhưng nụ hôn mãnh liệt thế này lại là lần đầu tiên.

Thư Hoàn có thể cảm nhận được mùi thuốc lá thoang thoảng trên người anh, thô ráp nhưng mát mẻ, và cả sự ấm áp thân mật của hai đôi môi đang chạm vào nhau… Anh vẫn miệt mài hôn cô, nụ hôn chứa đựng chút tình dục, nhưng không hoàn toàn chỉ là tình dục.

- Ngài sao vậy? – Cô cố đẩy anh xa ra một chút, không kiềm chế được mà thốt ra câu hỏi đó.

Anh chỉ nhìn cô chằm chằm, chẳng mở miệng nói gì mà lại cúi xuống hôn tiếp.

Bỗng có tiếng bước chân vang vọng trên cầu thang, chắc là một đồng nghiệp nào đó ở tầng trên định ra về bằng cầu thang bộ nhưng vì xung quanh bốn bề yên lặng nên tiếng bước chân ấy rõ mồn một, ngay lập tức đã đến rất gần.

Thư Hoàn đỏ mặt liền ra sức muốn thoát khỏi anh, nhưng chẳng hiểu sao anh lại nhếch mép cười, rồi thì thào bằng chất giọng ám muội và giễu cợt:

- Không phải em còn muốn lên giường với tôi sao?

Tiếng bước chân đến ngày càng gần, Thư Hoàn chỉ cảm thấy đầu óc mình chưa bao giờ linh hoạt đến thế, cô nhanh tay đổi vị trí của hai người, đè anh lên tường rồi nhón chân ấn lên bả vai anh, trợn mắt lườm anh bằng ánh mắt dữ tợn rồi hôn mạnh lên môi anh.

Anh thảng thốt nhìn cô nhưng không chống cự mà làm theo sự dẫn dắt của cô.

Cô liếm môi anh, sau đó đưa lưỡi vào trong. Trong lúc hai đôi môi hòa quyện, ánh mắt cô lại bình tĩnh đến kỳ lạ.

Phía sau có tiếng hô khe khẽ.

Có lẽ người đó không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng ướt át này trên cầu thang, thấy hai người hôn nhau chăm chú như vậy, người đó vội vàng chạy xuống dưới, tiếng bước chân xa dần.

Thư Hoàn thở phào nhẹ nhõm, có cảm giác sau lưng ướt đẫm mồ hôi.

May mà đèn cảm ứng ở đây hỏng rồi, cô lại đè anh lên tường rồi kiễng chân che mặt Hoắc Vĩnh Ninh.

Còn mình… Người ăn mặc như cô trong công ty này không hàng nghìn thì cũng phải mấy trăm, chắc người đó không nhận ra đâu. Cùng lắm trên diễn đàn của công ty hôm nay sẽ xuất hiện một bài post, nói là gặp một đôi ôm hôn nồng nàn trong cầu thang bộ, chứ không ai đoán được người đàn ông đó lại là Hoắc Vĩnh Ninh.

Chỉ mất tập trung trong một chớp mắt, thế mà đến khi định thần lại, cô đã nhận ra bàn tay của Hoắc Vĩnh Ninh đã di chuyển đến nơi bí mật nhất từ bao giờ.

Trên cơ thể Thư Hoàn, phần dưới eo và trên xương cụt một chút có một chỗ lõm, vì đang áp sát lên người anh nên đường cong đó càng thêm mê hoặc.

Nơi đó được ngón tay anh mân mê bằng lực vừa phải, anh cúi sát vào tai cô, thì thầm:

- Em nói không sai, tôi thích cơ thể em, cũng thích lên giường cùng em.

Thư Hoàn mỉm cười vòng tay ôm cổ anh, cố tình để ngực mình chạm mạnh hơn vào lồng ngực rắn rỏi của Hoắc Vĩnh Ninh.

Anh cắn nhẹ vào tai cô, nhét vào tay Thư Hoàn một thứ gì đó:

- Tôi có thói quen đúng 11 giờ vào phòng ngủ.

Anh chỉnh lại cổ áo sơ mi rồi bỏ đi trước cô.

Một lúc sau, Thư Hoàn cũng chỉnh lại quần áo và tóc tai xộc xệch của mình rồi bước ra ngoài bằng nét mặt điềm đạm tự nhiên, thế nhưng, chiếc khóa thẻ từ lại bị siết chặt trong lòng bàn tay cô.

*

Đêm muộn.

Lúc kéo lê cơ thể bải hoải rã rời từ phòng tắm ra ngoài, Thư Hoàn đi thật rón rén.

Mặc dù phòng ngủ của khách và phòng ngủ chính cách nhau cả một phòng khách và một lối đi hành lang nhưng cô vẫn hết sức cẩn thận để không gây ra một tiếng động nào. Hoắc Vĩnh Ninh ngủ không sâu, Thư Hoàn thì mệt rã rời, cũng chẳng muốn sau khi làm anh thức giấc lại mất công mất sức đối phó với nhau.

Thông thường, cô sẽ có mặt ở đây lúc chín giờ, chạy bộ, tắm rửa, tẩy trang rồi lặng lẽ đọc sách.

Trong cái thành phố ồn ào náo nhiệt này, căn nhà của Hoắc Vĩnh Ninh thực sự rất yên tĩnh, mỗi tầng chỉ có một căn hộ và được bảo vệ rất nghiêm ngặt. Tuy Thư Hoàn có thẻ khóa từ mở cửa phòng nhưng vì là người lạ nên không tránh khỏi bị hỏi vài câu, cuối cùng họ còn đích thân gọi điện cho chủ nhà xin ý kiến rồi mới cho cô vào.

Quả đúng như lời Hoắc Vĩnh Ninh nói, anh về nhà lúc 10h30, đúng 11 giờ vào phòng ngủ, và giày vò cô đến tận bây giờ.

Phòng khách chỉ bật một ngọn đèn nền nhưng cũng đủ để chiếu sáng.

Thư Hoàn nhét sách bài tập và hộp bút mình mang tới vào túi xách cẩn thận rồi rón rén chuẩn bị ra về.

Bỗng có tiếng cạch rất khẽ vang lên sau lưng, đó là tiếng mở cửa phòng ngủ.

Cô dừng bước. Giọng nói của Hoắc Vĩnh Ninh vẫn hơi khò khè, hình như chưa hết buồn ngủ:

- Em đi đâu vậy?

Chắc là anh dậy giữa chừng uống nước nên chỉ buộc tạm bợ chiếc khăn tắm quanh eo, để lộ cơ thể với những đường cong mạnh mẽ phía trên, tóc hơi rối, mắt nheo lại, không thấy vui vẻ chút nào.

- Em làm anh thức giấc sao? – Thư Hoàn dịu dàng đáp lại: - Bây giờ em về luôn đây.

Thời gian trên chiếc đồng hồ quả lắc khiến Hoắc Vĩnh Ninh phải chau mày:

- Muộn lắm rồi. Bên này còn phòng trống nè.

- Không sao, em đã hỏi bảo vệ rồi, họ có thể gọi taxi cho em. – Thư Hoàn vén mái tóc còn hơi ẩm ướt ra sau tai, nhẹ nhàng nói: - Anh ngủ ngon nhé.

Cánh cửa bị đóng lại thật khẽ.

Con ngươi đen láy của Hoắc Vĩnh Ninh dần trở nên tỉnh táo.

Dường như mùi hương nào đó vẫn còn lưu lại trong căn phòng này, anh không phân biệt rõ đó là mùi gì… chỉ biết chắc chắn là mùi của một loại nước hoa.

Khác với mùi hương tươi mát của thảo mộc trên người Hàn Tử Kiều, anh biết Thư Hoàn rất kỹ tính trong việc chọn lựa nước hoa, nhưng thực sự không thể không thừa nhận, anh không ghét mùi hương nhè nhẹ, dịu êm này.

Ngoài những câu nói bình tĩnh đến mức gần như lạnh lùng của Thư Hoàn ở Hong Kong hôm đó, đa phần cô gái này đều rất thấu hiểu lòng người, thậm chí ngay cả lúc ở trên giường.

Có người thấu hiểu lòng người là vì người đó lương thiện.

Cũng có người thấu hiểu lòng người là vì người đó thông minh.

Và rõ ràng Thư Hoàn là loại người thứ hai.

Hoắc Vĩnh Ninh lấy nước từ trong tủ lạnh ra, uống từng ngụm đến hết, dường như làm vậy có thể khiến anh tỉnh táo hơn một chút.

Nhưng suy cho cùng cái cô muốn là gì?

Đến tận bây giờ câu hỏi này đối với anh vẫn khó trả lời như trước.

*

Thư Hoàn bước ra khỏi phòng học ồn ào. Giờ học mới trôi qua một nửa, cô thấy hơi buồn ngủ nên ngay sau khi thầy giáo cho phép nghỉ giải lao, cô liền phóng ngay ra ngoài đứng cạnh máy bán hàng tự động ngoài cửa lớp mua một lon cà phê lạnh.

Đối với cô, mấy hôm nay chẳng qua chỉ là thêm một “công việc” với giờ làm việc không cố định, người ta gọi thì đến, người ta đuổi thì đi nên chỉ mệt hơn chút xíu thôi.

Nhiều lần anh bận họp hoặc đi công tác, khuya lắm rồi còn gọi cô, dù mệt mỏi đến đâu, cho dù lúc nghe máy đã lên giường đi ngủ, cô cũng vẫn phải đến.

“Công việc” này có lẽ chính là cái mà người ta hay gọi là “đê tiện”.

Thư Hoàn cảm thấy mình và Hoắc Vĩnh Ninh đúng là người làm không hết, kẻ lần không ra.

Cho dù làm việc trong khách sạn đẳng cấp nhất, yêu cầu với người phục vụ khắt khe đến thái quá thì có lẽ cảm giác của khách hàng cũng chẳng tốt hơn cảm giác mà Hoắc Vĩnh Ninh có được từ cô.

Lần mâu thuẫn duy nhất mới xảy ra tối hôm qua.

Quá nửa đêm Hoắc Vĩnh Ninh còn gọi điện kêu cô tới.

Trước đây mỗi lần đến gặp anh, cô đều gỡ hết trang sức trên người xuống nhưng tối qua vì hơi vội nên cô quên tháo chiếc dây chuyền ngọc trai luôn đeo trên người. Thư Hoàn vừa đến anh đã vội vàng cởi hết quần áo của cô rồi đè lên người Thư Hoàn, thấy chiếc vòng ngọc vướng víu anh liền hấp tấp kéo xuống.

Thư Hoàn muốn đẩy anh ra nhưng đôi môi anh đã ập tới, mùi rượu thoang thoảng khiến Thư Hoàn chẳng thể nói gì, cũng không thể động đậy, đành cắn mạnh vào anh một cái. Không khống chế được độ mạnh nhẹ nên đã làm anh chảy máu. Hoắc Vĩnh Ninh giật mình liền dừng ngay động tác.

Thư Hoàn đẩy mạnh anh ra rồi lật người, chạy lật đật xuống gầm giường, cứ để nguyên cơ thể trần như nhộng đó mà quỳ xuống nền nhà, bắt đầu tìm chiếc vòng cổ không biết đã bị anh ném vào góc nào.

Căn phòng ngay lập tức như lặng đi.

Chỉ có tiếng hít thở của hai người là còn nặng nề.

Với cô, đó là lo lắng.

Với anh, đó là cơ thể chưa được thỏa mãn.

Hoắc Vĩnh Ninh vẫn rất ga lăng, anh lạnh mặt nằm trên giường nhìn cô hồi lâu rồi giơ tay bật đèn để cô có thể nhìn rõ hơn rồi cầm chiếc áo sơ mi đã bị ném vào một góc của mình choàng lên người cô, không bắt ép Thư Hoàn nữa mà tự đi vào nhà tắm.

Cuối cùng Thư Hoàn tìm thấy cái vòng cổ đã bị đứt đó trên tủ đầu giường.

Cầm viên ngọc trai đó đặt vào lòng bàn tay, cảm giác lạnh khiến cả cơ thể cô nhẹ bẫng, như thể sắp đổ sụp đến nơi. Bất chợt cô phát hiện ra mình chưa mặc quần áo, bèn vội vàng kéo sát hai vạt áo sơ mi lại.

Vừa từ nhà tắm bước ra, trên cơ thể ướt sũng của Hoắc Vĩnh Ninh còn nhỏ nước tong tong, anh thuận tay cầm khăn tắm lên lau tóc, chẳng buồn nhìn cô một lần:

- Tìm thấy rồi hả?

Áo sơ mi của anh vừa vặn che đi bắp đùi Thư Hoàn, tóc rối, hai má đỏ hây hây vì căng thẳng, thoạt nhìn đượm một nét phong tình rất đặc biệt. Chẳng hiểu tại sao, Thư Hoàn không còn tâm trạng tán tỉnh anh nữa, chỉ gật đầu rồi khẽ nói:

- Xin lỗi anh.

Anh nằm lên giường, nhắm mắt lại.

Thư Hoàn đứng đó một lúc rồi khẽ cắn môi, cẩn thận đặt vòng cổ lên tủ đầu giường rồi cởi áo sơ mi.

Buổi tối tiết trời rất êm dịu nên không bật điều hòa.

Gió lùa vào làm tấm rèm cửa bay lên rồi hạ xuống.

Một cơn gió đêm thổi vào mơn man trên da thịt cô, vì vừa toát mồ hôi khắp người nên toàn thân Thư Hoàn nổi da gà, run lẩy bẩy mà không sao khống chế được.

Cô vội vàng quỳ một chân xuống giường, chầm chậm đến gần anh.

Nửa người phía trên của Hoắc Vĩnh Ninh vẫn hơi ẩm, Thư Hoàn cảm thấy cơn run rẩy của mình càng dữ dội hơn, cô đưa hai tay xuống dưới, cởi chiếc khăn tắm đang quấn quanh người anh ra.

Hoắc Vĩnh Ninh vẫn để cô tự ý hành động nhưng khi đôi tay lạnh lẽo đó chạm vào thắt lưng mình, anh cuối cũng cũng miễn cưỡng nhúc nhích người, ngăn cô lại, khẽ hỏi:

- Là thứ gì vậy?

- Dây chuyền. – Thư Hoàn liếc mắt về phía tủ đầu giường theo bản năng.

Anh nằm im, quay sang nhìn cô, chẳng cần nói cũng biết đang nghĩ gì.

Cô chỉ có thể rướn người về phía đó, cầm lấy vòng cổ rồi cẩn thận đưa anh.

- Đứt rồi, không đeo được nữa! – Anh chỉ liếc nó một cái với vẻ thờ ơ.

- Ừm.

- Lần sau đừng mang mấy thứ này đến đây. – Anh trả lại cho cô rồi trở mình quay đi: - Hôm nay tôi mệt rồi, em về đi.

Thư Hoàn vội vàng xuống giường, nhặt quần áo của mình rồi mặc lên người.

Cô trộm nghĩ: đây là bạn giường đúng nghĩa chăng?

Nếu… anh để ý đến mình một chút thôi, ít nhiều cũng sẽ hỏi một câu:

- Chiếc vòng này rất quan trọng với em phải không?

Nhưng không, anh chỉ thấy mất hứng mà thôi.

Là lỗi của cô.

Đúng là đê tiện thật, đêm hôm khuya khoắt chạy đến đây rồi chưa làm được gì đã bị đuổi.

Cô nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại cho anh, lặng lẽ đi ra ngoài không một tiếng động, đầu thì nghĩ vậy nhưng cằm lại hếch lên, có điều… lòng bàn tay cô đang siết chặt viên ngọc trai nho nhỏ đó.

Ầm một tiếng, cuối cùng đồ uống cũng được nhả ra.

Cô cúi xuống lấy lon cà phê lạnh đó rồi áp ngay lên má, nhiệt độ giảm đi ngay lập tức.. Mở nắp lon rồi uống một ngụm, chất lỏng ngòn ngọt lành lạnh chạy từ miệng xuống dạ dày, tinh thần cũng khá hơn chút.

- Hi, Thư Hoàn. – Có tiếng chào cô ngập ngừng từ ai đó bên cạnh.

- Hi. – Thư Hoàn hé môi cười nhẹ rồi thuận tay nhét đồng xu còn thừa trên tay vào máy, mua thêm một lon cho cậu: - Đã lâu không gặp kể từ sau kỳ thi lần trước.

Rất bất ngờ khi Vương Nhất Đắc lại không lọt vào vòng bán kết, điều này khiến Thư Hoàn thường mượn vở cậu không khỏi cảm thấy áy náy.

- Dạo này cậu đang bận làm gì vậy? – Cậu chàng ướm hỏi.

Thư Hoàn đang định trả lời thì có tiếng chuông di động.

Cô nở nụ cười ngại ngùng với cậu rồi sang chỗ khác nghe máy.

Người trong điện thoại nói cô có một bưu phẩm chuyển phát nhanh. Vì xưa nay tất cả các món đồ mua qua mạng đều được gửi thẳng về nơi ở nên Thư Hoàn hơi ngạc nhiên:

- Vậy anh cứ mang lên đây đi.

Người mang đồ lên trông không giống nhân viên chuyển phát, anh ta ăn mặc rất sang trọng, đưa cho cô một túi giấy màu xanh bạc hà có in logo của một nhãn hiệu trang sức nổi tiếng, khẽ nói:

- Ngài Hoắc bảo tôi mang tới.

Ngược lại Thư Hoàn có chút khó xử không biết nên giải quyết túi đồ này thế nào, dù không biết bên trong là thứ gì nhưng thế này cũng đủ gây chú ý lắm rồi. Ngẫm nghĩ, cuối cùng cô vẫn xách chiếc túi này hiên ngang đi thẳng vào lớp.

Không ngoài dự kiến, chiếc túi thu hút được ánh mắt của rất nhiều người.

Có ngạc nhiên, có hâm mộ, và cũng có cả coi thường.

Vì một lời tuyên cáo nửa thật nửa đùa, có lẽ rất nhiều đang cho rằng cô làm vậy để ra oai.

Thế giới này chính là như vậy, con người đều muốn tin vào cái “sự thật” mà họ “cho rằng” là đúng.

Lúc tiếng chuông báo hết giờ học vang lên, ai nấy trong lớp đều như thở phào nhẹ nhõm, rào rào đứng dậy.

Thư Hoàn ung dung dọn dẹp sách vở của mình. Khi mà mọi người trong lớp đã về hết, cô vẫn thấy Vương Nhất Đắc đang đứng sau mình, ngập ngừng như muốn nói gì đó.

- Có việc gì à? – Cô mỉm cười mở lời trước.

- Người ban nãy… Là ai vậy?

- Ba mẹ nhờ bạn mang đồ lên cho mình ấy mà. – Đột nhiên cô không còn kiên nhẫn giả vờ hay kiếm cớ nữa, cô kiên quyết chấm dứt đoạn hội thoại này: - Mình về trước đây, chào cậu!

Mang theo chiếc túi giấy đầy thị phi đó về nhà, Thư Hoàn ném lên ghế rồi đi đun một ấm nước, pha một ấm hồng trà.

Nước nóng bỏng chảy từ ấm trà trong suốt vào chén sứ, được khoảng hai phần ba chén thì dừng lại, sau đó đổ sữa bò từ trong tủ lạnh vào.

Nhiệt độ được điều chỉnh vừa phải, mùi sữa vừa vặn át đi mùi hơi đắng của trà. Uống hai ngụm, Thư Hoàn thong dong bước đến sofa rồi mở túi ra xem.

Trong túi có hai chiếc hộp, hạt ngọc trai được lót trên vải nhung, dịu êm sáng bóng, tròn trịa hoàn hảo.

Anh đang bồi thường vì đã lỡ tay làm đứt dây chuyền của cô chăng?

Thư Hoàn uống trà, lấy dây chuyền và lắc tay ra khỏi hộp, ướm lên cổ và tay mình rồi lại cất đi như cũ, môi nhếch lên lạnh lùng.

Nhìn thì có vẻ chăm sóc rất tử tế, cũng xấp xỉ chiếc vòng cổ “ngọc trai” đã bị hỏng của cô… Nhưng trong mắt Hoắc Vĩnh Ninh, những nhãn hiệu nữ trang này chắc chắn chẳng khác gì những thứ tầm thường trong mắt người đời.

Chỉ là lựa chọn những món đồ có vẻ cổ điển một chút thì chắc chắn sẽ không nhầm.

Cô gãi lên lớp vải nhung bọc bên ngoài hộp, đột nhiên nhận được điện thoại của Hoắc Vĩnh Ninh.

“Nhận được chưa?”

“Nhận được rồi. Cảm ơn anh!”

Vào lúc cô nghĩ anh sẽ cúp máy thì chất giọng đều đều ấy lại vang lên:

“Sau này em không cần bán đồ thật mua đồ giả nữa, không cần kiếm chút tiền kênh giá ấy đâu!”

“… Sao?” – Khóe môi cô khẽ mím lại.

Anh chỉ cười khe khẽ nên Thư Hoàn thật sự không biết giọng điệu này suy cho cùng là sỉ nhục hay chỉ là khuyên nhủ đơn thuần:

“Không cần làm vậy nữa đâu!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.