Trở Về Nơi Tình Yêu Bắt Đầu

Chương 3



☀ ☁ ☂

Buổi biểu diễn tốt nghiệp của Hàn Tử Kiều sẽ diễn ra vào cuối tuần này.

Thực ra trong khoảng thời gian này học viện nghệ thuật có tổ chức rất nhiều buổi biểu diễn tốt nghiệp cho các sinh viên năm cuối: độc tấu piano có, hát đơn ca có, triển lãm tranh có … Gần như cứ một thời gian trên bảng tin trường lại đăng một áp phích khác nhau với đủ loại màu sắc, đó đều là các áp phích tuyên truyền.

Nhưng chỉ lần này mới tạo ra một cơn sóng nhỏ trong nội bộ trường đại học P.

Rất khó để kiếm một tấm vé.

Ngay cả thành viên của hội sinh viên trường cũng vì nghe nói quan hệ giữa Thư Hoàn và Hàn Tử Kiều rất tốt nên mới đến cầu cạnh cô nhờ xin hộ một vé. Thư Hoàn liền gọi điện cho Hàn Tử Kiều, xin được vé cho bạn như ý nguyện.

Ngày buổi biểu diễn diễn ra, Thư Hoàn cẩn thận trang điểm thật kỹ lưỡng, mặc một chiếc váy đen ngắn rồi đeo cả chiếc vòng cổ ngọc trai mà Hoắc Vĩnh Ninh tặng, xuất hiện trong hội trường mới được tân trang toàn bộ của trường. Vị trí ghi trên vé của cô rất gần sân khấu, có thể coi là khách V.I.P, hội trường được tổ chức đâu ra đấy, đầy đủ nhân viên phục vụ. Lúc Thư Hoàn ngồi xuống mới thấy hàng ghế đầu tiên vẫn chưa có ai, sau lưng ghế đều có dính giấy nhưng không viết tên, chắc đó là một loại ký hiệu.

Hội trường dần kín chỗ, khách trên hàng ghế V.I.P cũng tới.

Dĩ nhiên trong số đó có cả ba mẹ, em trai của Hàn Tử Kiều, và cả Hoắc Vĩnh Ninh nữa.

Thực ra họ cùng đi vào một lúc. Dù đã hơi cúi xuống, cố tình để bản thân không nổi bật nhưng người đàn ông này và cả Hàn Tử Diệp với dáng người đặc biệt cao ráo đi sau anh dường như lập tức thu hút được ánh mắt của tất cả mọi người.

Thư Hoàn cố tình không nhìn ba mẹ Hàn Tử Kiều. Cô dõi mắt lên sân khấu nhìn đến không chớp mắt, mãi đến khi nhận thấy hình như đằng trước có người đang quay xuống cố tình nhìn mình, cô mới thu tầm mắt lại.

Đó là Hàn Tử Diệp.

Khác với cách ăn mặc thoải mái lần trước, vì đây là buổi biểu diễn của chị gái nên cậu ăn mặc rất đứng đắn, chỉ không đeo cà vạt và không đóng hai cúc trên cùng, nhưng không hề có vẻ bất lịch sự mà ngược lại khiến người ta cảm nhận được sức sống tươi trẻ, và các nét điển trai đến phát cuồng trên mặt cậu.

Thư Hoàn hơi mím môi, cười với cậu thay lời chào hỏi.

Tuy nhiên sự đáp lại của cậu không thân thiện như vậy, mà thấp thoáng trong đôi mắt là sự lạnh lùng mờ ảo.

Thư Hoàn nhìn sang hướng khác. Trong lúc chờ đợi, cô lấy điện thoại, vào trang diễn đàn của trường.

Không có gì bất ngờ khi thậm chí màn biểu diễn còn chưa bắt đầu mà trang BBS đã bùng nổ vì buổi biểu diễn tối nay.

“Hiệu trưởng cũng đến nữa! Ngồi hàng đầu tiên kìa!”

“Anh chàng đẹp trai không đeo cà vạt ngồi giữa hàng ghế đầu là ai thế?”

“CEO của Thụy Đức cũng tới! Hoắc Vĩnh Ninh á!”

Đúng là sinh viên đại học P, không chỉ si mê về hình thức mà với sự gia nhập của sinh viên khoa Tin tức và khoa Tài chính, họ bắt đầu nêu ra lý do thực sự về sự hiện diện tại đây của Hoắc Vĩnh Ninh.

“Mấy năm nay Hàn thị liên tục thua lỗ, bị Thụy Đức thu mua là xu hướng phát triển tất yếu nhưng hôm nay thoạt nhìn có vẻ quan hệ giữa Hàn gia và Hoắc Vĩnh Ninh rất tốt đẹp. Điều này có thể nói lên một khả năng có xác suất xảy ra rất cao: hai gia đình định tổ chức đám cưới cho Hoắc Vĩnh Ninh và Hàn Tử Kiều để một mũi tên trúng hai đích.”

“Xin bái phục bác bình luận bên trên, chẳng lẽ nữ thần Tử Kiều của chúng ta sau khi tốt nghiệp sẽ cưới Hoắc Vĩnh Ninh luôn à?”

“Haha, có cưới luôn hay không thì không biết nhưng chắc chắn hai bên đều đang tính toán như vậy. Dù sao cách này không làm mất mặt ai cả mà lại giữ được quyền khống chế Hàn gia ở một mức độ nào đó.”

“Trai tài gái sắc! Chúc mừng!”

“Đúng là nữ thần Tử Kiều đã khiêm tốn quen rồi, không ngờ đấy, tôi cũng không biết cô ấy lại có một gia thế vững chắc đến vậy. Hôm trước còn gặp mỹ nhân ăn cơm ở căng tin mà.”

Thư Hoàn chậm rãi bỏ điện thoại xuống. Một quầng sáng xuất hiện trên sân khấu, một bóng hình mảnh mai dần xuất hiện trong luồng ánh sáng ấy, mờ ảo như một hình bóng nhưng cũng đẹp đến khó tả.

Dù đến đây với thái độ thờ ơ nhưng Thư Hoàn không thể không thừa nhận, Hàn Tử Kiều đang đắm chìm trong niềm say mê đứng trên sân khấu thực sự rất quyến rũ, đủ khiến đàn ông phát cuồng.

Cô lặng lẽ rời tầm mắt nhìn về phía gương mặt trông nghiêng của người đàn ông ngồi hàng ghế trên.

Chỉ trong bóng tối thế này, cô mới có thể nhìn anh một cách lộ liễu như thế.

Anh hơi ngẩng đầu, không thả lỏng người dựa vào lưng ghế mà ngược lại, dù đang thưởng thức một bữa tiệc thị giác như vậy nhưng dường như anh có vẻ rất nghiêm túc. Nhìn từ bên cạnh sang, cằm anh hơi hếch lên, mũi thẳng tắp như một ngọn núi cô độc khiến khuôn mặt càng thêm vẻ sâu sắc.

Thư Hoàn muốn xem xem lúc nào anh mới định chớp mắt nhưng chờ lâu quá, đến mức cô phải chớp một cái mà anh vẫn cứ im lìm như vậy.

Có thể nhận ra anh tập trung đến nhường nào.

Cô nghĩ đến câu mình đã hỏi anh tối nọ:

- Em kém sư tỷ ở điểm nào?

Đúng là không nên hỏi, tự rước nhục vào bản thân.

Cô là bạn giường không thể xuất hiện ngoài ánh sáng. Cô gái trên sân khấu mới thực sự đáng để theo đuổi.

Thư Hoàn nghe thấy tiếng mình khẽ thở dài. Thoát ra khỏi thế giới u ám lạnh lẽo ấy, cũng giống như những khán giả khác, cô mỉm cười với vẻ ngạc nhiên rồi hướng ánh mắt nhìn lên cô gái xinh đẹp đang tỏa sáng trên sân khấu.

Sau khi kết thúc, Thư Hoàn không nán lại lâu.

Ngược lại khách trên hàng ghế V.I.P không đi ngay, sau khi trò chuyện một hồi, Hoắc Vĩnh Ninh vỗ vai Hàn Tử Diệp:

- Đang nhìn gì thế?

Ánh mắt lạnh lùng của Hàn Tử Diệp rời khỏi đám đông, đi sau ba mẹ đang cười vui vẻ, sóng vai ngang hàng với Hoắc Vĩnh Ninh, nét mặt lúc này đã chuyển sang nét cười ngây thơ:

- Anh Vĩnh Ninh, anh sẽ chờ chị em từ nước ngoài về chứ?

Hoắc Vĩnh Ninh ngạc nhiên, giọng hơi trầm:

- Ừ.

- Anh thích chị ấy thật lòng?

Lần này anh thật sự suy nghĩ một lúc rồi mới cân nhắc nói:

- Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ cưới người con gái nào khác – dừng lại một chút, anh mới bổ sung thêm: - Từ 12 tuổi đến giờ.

- 12 tuổi? – Hàn Tử Diệp cười: - Lúc đó em mới 2 tuổi. Sao anh trưởng thành sớm thế hử?

Hoắc Vĩnh Ninh nở nụ cười vui vẻ, vỗ vai cậu:

- Anh đã kêu người chuẩn bị tiệc chúc mừng rồi. Anh nghĩ vì buổi biểu diễn này chắc chị em đã vài tháng không được ăn uống tử tế rồi.

Nhưng chỉ nửa tiếng sau, bữa “tiệc chúc mừng” ấy đã tan rã mà chẳng vui vẻ gì.

Bởi lẽ nhân vật chính không hề xuất hiện.

Điều này khiến bó hoa và món quà được Hoắc Vĩnh Ninh chuẩn bị kỹ lưỡng trông có vẻ hết sức buồn cười.

Lái xe được phái đi đón khách khẽ thì thầm gì đó vào tai Hoắc Vĩnh Ninh. Anh giật mình, chuyển tầm mắt nhìn sang Hàn Thịnh Lâm và Chung Nam, nụ cười hơi gượng gạo:

- Tử Kiều nói không được khỏe, chúng ta bắt đầu thôi ạ.

Gương mặt được chăm sóc cẩn thận của Chung Nam cứng đờ ngay lập tức. Hàn Thịnh Lâm thì thở mạnh một hơi, lấy điện thoại rồi đi ra ngoài gọi điện.

Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Hoắc Vĩnh Ninh vẫn tự nhiên nói chuyện với bạn bè, bỗng nghe thấy tiếng dạy bảo khe khẽ của Hàn Thịnh Lâm từ trong góc phòng:

“Mày đang ở đâu?”

Không nói gì với ai, chỉ một giây sau đó, ông ta đã cúp máy, chạy ra khỏi phòng.

Nhìn có vẻ như đang nổi trận lôi đình.

Vốn dĩ bạn bè mà Hoắc Vĩnh Ninh mời đến bữa tiệc chúc mừng này đều là bạn trong giới văn nghệ sĩ của anh, cũng coi như tạo mối quan hệ cho Hàn Tử Kiều sau này. Dù trong lòng có giận anh cũng không dám đắc tội với họ, đang xã giao không thể bỏ đi, anh đành nháy mắt ra hiệu cho Hàn Tử Diệp.

Sau khi Hàn Tử Diệp đuổi theo ba và cũng rời đi, Hoắc Vĩnh Ninh thoát thân khỏi đám bạn bè. Lúc anh chạy ra đến cửa khách sạn thì đã thấy hai ba con Hàn Tử Diệp chuẩn bị lái xe khỏi đó.

Gió đêm thổi vào khiến anh tỉnh táo hơn một chút, bấm điện thoại cho Hàn Tử Diệp.

Hàn Tử Diệp khẽ nói trong điện thoại:

“Em đang đi đến cổng sau đại học P.”

Nhân viên BellBoy của khách sạn đưa xe của Hoắc Vĩnh Ninh tới cửa, anh đón lấy chìa khóa rồi nhanh chóng cho xe hòa vào đường phố.

Cổng sau đại học P là tụ điểm của các sinh viên trong trường nhất là sau thời gian tự học buổi tối. Rất nhiều các cặp đôi hay thậm chí cả bạn cùng lớp đều tụ tập đến nơi này ăn khuya.

Hoàn cảnh ọp ẹp xập xệ không đảm bảo vệ sinh, dĩ nhiên không thể so với khách sạn năm sao. Con phố chỉ dài khoảng vài trăm mét nhưng có lẽ để đi từ đầu đến cuối phải mất đến hơn một tiếng đồng hồ. Hoắc Vĩnh Ninh dừng xe ngoài phố chính rồi xuống đi bộ vào trong.

Kết quả vừa đi đến cửa hàng đầu tiên đã thấy bóng dáng người nhà họ Hàn.

Hàn Tử Kiều cúi gằm mặt đứng bên cạnh bàn, trên bàn còn hơn chục người đang ngồi, liếc mắt cũng đủ để anh nhận ra đó đều là các sinh viên đến giúp đỡ Hàn Tử Kiều trong buổi biểu diễn tối nay. Hàn Thịnh Lâm có vẻ đang cố nén giận nói gì đó với con gái, hình như Hàn Tử Diệp đứng cạnh định can ngăn nhưng đành thôi với vẻ bất đắc dĩ. Các sinh viên khác thì ngần ngại cúi đầu thật thấp, không ai dám đưa mắt nhìn cha con họ.

Hàn Tử Kiều vừa tẩy trang xong, đã đổi sang chiếc áo phông cotton màu xám và váy dài màu hồng cánh sen, trên gương mặt nhỏ nhắn là vẻ kiên cường và quyết tâm đã rất quen thuộc với anh. Có lẽ với cô gái trẻ này, sau khi hoàn tất buổi biểu diễn được chuẩn bị công phu, đi ăn thịt dê nướng với các bạn quan trọng hơn nhiều so với những bữa tiệc xã giao với người lạ hời hợt kia.

Anh hiểu chị nhưng cũng không khỏi nản lòng. Lúc đang định dợm bước đi về phía đó thì Hoắc Vĩnh Ninh rất bất ngờ khi thấy Hàn Thịnh Lâm giáng một cái tát lên mặt Hàn Tử Kiều. Vì quá đột ngột nên Hàn Tử Diệp không kịp ngăn cản, đám bạn của Hàn Tử Kiều ai nấy đều mắt chữ O mồm chữ A.

Hàn Tử Kiều sững người trong vài giây rồi hít một hơi thật sâu, kiềm chế không để chảy nước mắt, nói tiếng xin lỗi rất lịch sự với các bạn rồi chẳng buồn nhìn ba ruột lấy một cái mà đi thẳng ra ngoài luôn.

Trong đám đông đang chen lấn, hai người nhìn thấy nhau.

Phản ứng đầu tiên của anh là nhìn lên má chị. Chắc hẳn cái tát này cũng không quá mạnh nên chỉ có vài dấu tay rất mờ, nhưng anh vẫn thấy xót xa trong lòng.

Thế nhưng còn chưa kịp lên tiếng thì Hàn Tử Kiều đã nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lẽo, gằn từng chữ một:

- Hoắc Vĩnh Ninh, anh đoán xem em đã có tâm trạng gì sau khi biểu diễn?

Anh vẫn ngơ ngác.

- Em chỉ hy vọng buổi biểu diễn của em không cần có vé vào cửa, các sinh viên trong trường có thể được vào cửa tự do, không đủ chỗ ngồi có thể ngồi dưới đất hoặc đứng bên ngoài xem cũng được. Em hy vọng lúc em múa, ánh mắt vô thức lướt qua hàng ghế đầu sẽ thấy hình bóng của các thầy cô đã từng dạy dỗ em và các bạn cùng lớp chứ không phải Cục trưởng Cục Văn hóa hay Hội trưởng gì đó… - rồi chị ngừng lại một lát: - Cảm ơn anh và ba em… đã cùng hủy diệt nó.

Xưa nay Hoắc Vĩnh Ninh luôn biết tự kiềm chế, giữ bình tĩnh cho bản thân nhưng giây phút này, anh chẳng thể nói ra dù chỉ một câu, mà chỉ biết giương mắt nhìn chị bỏ đi như vậy.

Cũng như khi bạn đã nỗ lực đã cố gắng hết sức mình, chỉ hận không thể moi cả trái tim cho cô ấy xem nhưng trái lại cô ấy không cần, không cần bất cứ thứ gì mà chỉ cảm thấy coi thường bạn, ngay cả giơ tay ra cầm cũng không muốn.

Xưa nay anh luôn là người ở trên cao, được bao người ủng hộ và sùng bái… nào đã từng bị cư xử như vậy?

- Vĩnh Ninh à, Tử Kiều nó còn trẻ con quá, haiz… - Hàn Thịnh Lâm bước tới vỗ vai anh: - Ngại quá, khiến cháu phải lo lắng rồi.

Hoắc Vĩnh Ninh bình tĩnh ngước lên nhìn gương mặt lộ rõ vẻ bất an thấp thoáng đâu đó chút nghi hoặc của ông Hàn:

- Không sao ạ. Cô ấy còn trẻ con, cháu không để bụng đâu.

*

Vì biết chắc chắn đêm nay Hoắc Vĩnh Ninh sẽ không tìm đến mình nên Thư Hoàn đã trải qua một buổi tối cực kỳ thong thả.

Tắm xong cô khoác tạm lên người chiếc áo sơ mi rộng rãi, lau khô tóc, sau đó chọn trong đám sơn móng tay đủ màu một lọ màu đỏ tươi. Trong một buổi tối như thế này, ngồi dưới ánh đèn thong thả vẽ lung tung lên móng tay rồi chờ nó khô lại. Đối với một người vẫn thích nhịp sống hối hả như Thư Hoàn mà nói, đây là thứ niềm vui hiếm khi được trải nghiệm.

Mới vẽ được một bàn tay thì có điện thoại.

“Mở cửa đi.”

“Sếp Hoắc…” – Phản ứng của Thư Hoàn có vẻ hơi chậm, cô bật loa ngoài: “Gì ạ?”

“Tôi bảo em mở cửa.” Giọng anh có vẻ đã mất kiên nhẫn.

“Anh biết nhà em…” Mới nói được một nửa cô đã biết điều tự nuốt nửa câu còn lại vào bụng. Vì Thư Hoàn đã hiểu ra một điều, nếu đã điều tra mình, anh đương nhiên biết nơi ở của cô.

Thư Hoàn vội vàng ra mở cửa, quả nhiên anh đã đứng sẵn ở đó, vẫn là bộ comple chỉnh tề ấy nhưng mặt mũi thì sa sầm lại.

Cô lùi lại hai bước mời anh vào nhà. Như mọi khi, anh dùng chân đá cho cánh cửa khép lại rồi đè cô lên tường ở ngay gần đó, một tay đã vội vã thò vào trong áo sơ mi của Thư Hoàn rồi thuận thế cúi xuống.

Bấy giờ Thư Hoàn mới sực nhớ mình đang ở nhà nên chỉ mặc áo sơ mi và quần lót, cả áo lót và quần đùi ở nhà cũng không mặc.

Anh không uống rượu, nhịp thở cũng không nặng nề nhưng cực kỳ vội vã.

Thư Hoàn cố tránh khỏi đôi môi Hoắc Vĩnh Ninh, cuối cùng cũng tìm được cơ hội, cô hổn hển nói:

- Khoan đã… Anh… Anh có mang…

Cuối cùng anh cũng ngừng lại, thoáng chau mày nhìn cô bằng ánh mắt lạnh nhạt:

- Em định nói gì?

- Em định nói anh có mang quần áo thay không? – Thư Hoàn nhìn áo sơ mi của anh bằng ánh mắt e sợ: - Em không nghĩ anh lại đến đây.

- Thì? – Anh hơi nhếch mày: - Em có quyền lựa chọn địa điểm không nhỉ?

- Không phải, anh cọ vào sơn móng tay của em rồi… - Cô e dè chỉ vào mấy vết màu đỏ tươi loang lổ trên ngực áo sơ mi của anh.

Hoắc Vĩnh Ninh cúi xuống nhìn áo sơ mi của mình rồi ngẩng lên mà sắc mặt chẳng hề thay đổi, anh chỉ lạnh lùng nhìn cô:

- Không mang!

- Vậy… Hay là anh thay quần áo, tắm rửa trước được không? – Thư Hoàn chỉ vào tủ quần áo gần đó: - Ở đây em có vài chiếc áo sơ mi của nam, khăn tắm cũng mới tinh. Anh chịu khó một lúc, lát nữa em mang vào cho.

Cô chạy vội đến bàn học, lấy chai nước rửa móng lau sạch sơn móng tay còn bám lại rồi rửa tay thật sạch sẽ mới bắt đầu đi lấy đồ.

Hoắc Vĩnh Ninh ngồi chễm chệ trên sofa đánh giá căn nhà nho nhỏ này. Thấy cô lấy áo sơ mi ra, anh hơi nheo mắt lại:

- Của bạn trai hả?

Cô khẽ cười:

- Em thích mặc áo sơ mi nam cỡ rộng nhất đi ngủ, nên có mấy cái ở đây. – Cô dừng lại một lúc: - Hay là anh muốn tiếp tục ngay bây giờ cũng được, em lau sạch móng tay rồi!

Anh đang ngồi còn cô đang đứng. Nếu ngước mắt nhìn từ dưới lên trên có thể thấy rõ đôi chân dài trắng trẻo mảnh mai của cô, từ bụng dưới đến bắp đùi gần như là một đường thẳng, rất hoàn mỹ. Chiếc cằm cong vút, lông mi hơi nhạt do không trang điểm nhưng lại rất dài, hoàn hảo bẩm sinh. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buộc hờ phía sau, nhưng còn sót lại vài sợi hơi quăn tinh nghịch buông xuống vai. Da trắng như trứng gà bóc. Thực sự là một cô gái tươi trẻ, tràn đầy sức sống và cực kỳ quyến rũ.

Anh lặng yên nhìn cô trong phút chốc rồi nhận lấy chiếc áo từ cô:

- Tôi đi tắm trước.

Tiếng nước chảy vọng ra từ nhà tắm.

Thư Hoàn bình tĩnh ngồi vào bàn học, cô mở cuốn sách bài tập toán nhưng không có tâm trạng chiến đấu với mớ ký hiệu toán học rắc rối đó.

Rõ ràng đã có chuyện không ổn. Anh tìm mọi cách lấy lòng Hàn Tử Kiều nhưng tối nay chị ấy lại không nể mặt anh.

Lần nào cũng vậy, sự lạnh nhạt của chị ấy đều vô tình đá anh đến tìm “sự đồng cảm” nơi cô.

Thư Hoàn quay bút trên đầu ngón tay rồi nhếch môi cười hờ hững.

Tiếng nước trong nhà tắm vẫn vang vọng và còn tiếp tục đến rất lâu sau đó, đến nỗi Thư Hoàn còn nghi ngờ không biết có phải anh đã ngất xỉu trong đó không nữa?

Lưỡng lự định đến gõ cửa thì cửa được mở ra rất bất ngờ.

Hoắc Vĩnh Ninh đi ra ngoài với tấm thân ướt sũng. Anh ngẩng lên nhìn phòng ngủ nho nhỏ trên gác:

- Em ngủ trên đó hả?

Thư Hoàn gật đầu:

- Anh lên trước đi, em sẽ lên ngay.

Anh nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, cô đành giải thích:

- Em phải dọn dẹp nhà tắm trước đã.

Tầng gác xép của những căn nhà nho nhỏ thường được thiết kế thành phòng ngủ nhưng mái hơi thấp, con gái thì không sao nhưng với một người có chiều cao khủng như Hoắc Vĩnh Ninh mà nói thì có vẻ quá chật chội, hễ không để ý là cụng đầu ngay.

Anh nằm xuống giường của cô, không thể không thừa nhận một điều: tuy nơi này không rộng rãi nhưng lại rất thoải mái, dễ chịu.

Phái nữ nhiều người thích bày biện đồ đạc khắp nơi trong nhà, bừa bộn đến mức không còn chỗ để chân. Thế nhưng căn nhà này lại rất gọn gàng, tuy đồ đạc cũng nhiều nhưng được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, chăn ga gối đệm là kiểu màu xanh nước biển kẻ sọc êm dịu mà anh thích.

Anh muốn tới đây vì nó rất gần với cổng sau trường đại học P, nhưng nếu nhìn thấy cảnh tượng bừa bộn, chắc chắn anh sẽ không bước vào, chứ càng không nằm ở đây một cách khó hiểu thế này.

Nhưng bây giờ anh đã nằm xuống thật, chăn gối là mùi thơm ngọt ngào của cô. Chẳng đợi cô lên tới nơi, anh đã nhắm mắt từ lúc nào.

Sau một giấc ngủ không kéo dài, lúc Hoắc Vĩnh Ninh mở mắt, căn nhà bốn bề yên lặng.

Anh mất một giây để nghĩ xem đây là đâu rồi chắc chắn mình đang nằm một mình, sau đó mới ngồi dậy.

Ánh sáng mông lung hắt lên từ dưới nhà.

Lúc đứng dậy anh quên cúi xuống nên đỉnh đầu va phải trần nhà, bất giác kêu lên một tiếng.

Nhìn xuống qua lan can, bên cạnh Thư Hoàn là tách cà phê đã nguội lạnh, cô đang ngồi ở bàn học học bài.

Vì đêm đã khuya nên Thư Hoàn khoác thêm một chiếc áo len mỏng hở cổ màu vàng nhạt ra ngoài áo sơ mi, khiến cô trông càng mảnh mai hơn.

Men theo cầu thang đi xuống dưới, vì rất nhẹ nhàng nên dù anh đã đứng sau lưng một lúc lâu nhưng Thư Hoàn vẫn không phát hiện được.

Rõ ràng cô đang bị bài toán đó gây khó dễ, giấy nháp chi chít chữ nhưng vẫn chưa nghĩ ra cách làm mà chỉ biết ngồi cắn bút. Dẫu không thấy nét mặt Thư Hoàn, anh cũng có thể tưởng tượng ra vẻ bất lực trên đó.

Hoắc Vĩnh Ninh đột nhiên bật cười vì hai chữ “bất lực” này.

Thực ra trong ấn tượng của anh, dường như cô chưa bao giờ có nét biểu cảm đó, dù trong bất kỳ trường hợp nào.

Thư Hoàn bị giật mình bởi tiếng cười bất ngờ vang lên phía sau đó, quay lại thấy anh đứng sau, cô vội nói:

- Em làm anh thức giấc sao? – Dừng lại một chút, cô nhếch môi dịu giọng giải thích: - Thấy anh ngủ nên em không làm phiền nữa.

- Ừ. – Anh cứ lặng thinh nhìn cô như thế, chợt cảm thấy cô thật sự quá mỏng manh, chiếc áo len mỏng màu vàng kia lại thêm cả búi tóc, trông thật giống thú cưng lông xù: - Lấy thêm cái ghế nữa ra đây.

Thư Hoàn hơi chau mày:

- Anh… không phải muốn “làm” ngay ở đây chứ? – Rồi cô nói với vẻ đắn đo: - Hay là mình lên gác nhé?

Hoắc Vĩnh Ninh lạnh mặt. Anh mím môi giằng lấy cây bút trên tay cô, rồi ngồi xuống ghế của Thư Hoàn.

- Vẽ thêm một đường cong về phía trước gọi là (x, y, z)… cắt ở điểm này…

Chỉ với hai ba nét bút, ba phương trình đã xuất hiện dưới ngòi bút.

Hai mắt Thư Hoàn mở to:

- Khoan đã… Phương của vec tơ vuông góc này anh lấy ở đâu ra vậy?

Anh vẽ thêm một đường lên nháp với vẻ mất bình tĩnh:

- Từ đây mà ra này.

Thư Hoàn cầm một cây bút khác tính sơ qua trên giấy nháp rồi ngước lên nhìn anh, vẻ phấn khởi rạng ngời trong đôi mắt:

- Thì ra sai ở đây, em bỏ sót điều kiện này.

Đôi mắt trắng đen rõ ràng của cô lấp lánh vui mừng, sáng rực như những vầng sáng lugn linh rực rỡ, như sắp chảy thành nước đến nơi.

Hoắc Vĩnh Ninh giật mình, thú thực anh chưa bao giờ nhìn thấy nét biểu cảm đó nơi cô, không phải để nịnh bợ ai cả mà chỉ đơn thuần là niềm vui.

Dường như đã nhận ra vẻ khác lạ trong chốc lát đó của anh, cô ngỡ ngàng cất nụ cười đi rồi xoa lên má mình:

- Mặt em có dính gì à?

Để che giấu sự thất thần trong giây lát đó, Hoắc Vĩnh Ninh cúi xuống thuận tay giở sách bài tập của cô, miệng sai bảo:

- Pha cho tôi tách cà phê.

Biết anh quen uống cà phê đen hạt xay, không thêm đường sữa, nên Thư Hoàn không khỏi do dự:

- Nhưng chỗ em chỉ có cà phê hòa tan thôi.

Quả nhiên anh chau mày:

- Cà phê hòa tan?

- Em chỉ uống để tỉnh táo lúc học khuya thôi mà. – Cô cúi xuống rồi nói: - Hay là em pha cho anh cốc hồng trà nhé?

- Cứ pha cà phê hòa tan đi. – Ngón tay thon dài lật qua từng trang sách, anh mau chóng hiểu ra những bài đánh dấu * đều là những bài cô chưa tìm ra cách làm.

Thư Hoàn đặt vào tay Hoắc Vĩnh Ninh một tách cà phê nóng hổi rồi ngoan ngoãn ngồi xuống.

- Hình như em hơi yếu về phần đại số vec tơ và giải tích hình không gian… - Anh thuận tay chỉ vào mấy bài trên trang sách: - Mấy bài này vẫn chưa nghĩ ra.

Thư Hoàn nhìn anh bằng ánh mắt sùng bái, mau chóng đuổi kịp suy nghĩ của Hoắc Vĩnh Ninh.

Khác với thầy dạy kèm ở trường, anh nói rất ngắn gọn nhưng đúng trọng tâm. Thư Hoàn nghi ngờ Hoắc Vĩnh Ninh chắc đã từng đọc cuốn sách bài tập này nên mới có thể tổng kết một cách đầy đủ như thế mặc dù chưa được xem nội dung ôn tập cụ thể.

Thậm chí sau khi giở đến hai trang đề thi mẫu cuối cùng, anh cầm bút viết thẳng lên giấy cách làm của một phương pháp cực kỳ khó hiểu nào đó rồi nói:

- Lần sau cứ áp dụng cách này, chắc chắn ra kết quả.

Cô mắt chữ O mồm chữ A.

Anh mặc chiếc áo sơ mi mà cô đưa, tóc không được mượt mà lắm, khác nhiều so với vẻ lạnh lùng như băng tuyết ngày thường.

Anh vừa giải toán vừa nhấc tách cà phê nhấp một ngụm, vẫn dáng vẻ khoai thai cao quý đó, như thể đang trong cuộc họp trực tuyến với đối tác Châu Âu hay đàm phán với khách hàng quan trọng vậy.

- … Đã hiểu chưa?

Quen nhau đến bây giờ, dù đã ngủ với nhau nhiều lần nhưng có lẽ số câu họ nói với nhau tính đến giờ còn không nhiều bằng đêm nay.

Thư Hoàn thoải mái gạch dấu * kia đi, gật đầu nói:

- Em hiểu rồi.

Thời gian cứ trôi đi trong yên lặng như vậy… Bóng đêm ngoài cửa sổ chuyển từ đen kịt sang xanh thẫm, những ngôi sao chợt sáng chợt mờ.

Cuối cùng Thư Hoàn buột miệng hỏi:

- Sao anh giỏi vậy?!

Nhiều lúc rõ ràng cô sở hữu một gương mặt xinh đẹp và ngây thơ nhưng lại nói chuyện với anh bằng giọng điệu bình tĩnh và chín chắn.

Nhưng ít khi như lúc này, nhìn anh với vẻ sùng bái thật rõ nét.

Hoắc Vĩnh Ninh không nhịn được cười:

- Nếu không vì Thụy Đức, có lẽ tôi đã chọn ngành Toán lúc học bên đại học Cambridge. – rồi thay đổi sắc mặt thật nhanh: - Bây giờ em giải bài này xem đã thành thạo chưa?

Cô cũng rất thông minh, nhanh chóng đưa ra đáp án rồi tủm tỉm cười nhìn anh, như một đứa trẻ đang đợi được khen.

- Sao phải vất vả như thế? – Đột nhiên anh nổi máu tò mò: - Một cô gái xinh đẹp như em vốn dĩ không cần như vậy.

- Vẻ đẹp bề ngoài sẽ hết hạn mà anh. – Cô cúi xuống chứ không nhìn anh nhưng giọng nói rất điềm tĩnh: - Một đứa con gái hoàn cảnh như em, thứ duy nhất có thể nắm bắt chỉ có bằng cấp và kiến thức, có lẽ người như sếp Hoắc chẳng hiểu được đâu.

Anh nhìn cô, chẳng hiểu tại sao mà tất cả niềm vui và sự hứng khởi của việc dạy toán tối nay lại hoàn toàn tan biến vì câu nói ấy.

- Quần áo của tôi đâu rồi?

Cô đã gấp gọn gàng đặt trên sofa.

Anh không chờ trợ lý mang bộ đồ mới đến mà vội vã mặc vào rồi không nói thêm một lời mà bỏ đi ngay lập tức.

Lúc khởi động ô tô, anh cúi xuống nhìn qua mấy vết lốm đốm màu đỏ thoạt nhìn có vẻ rất đáng sợ trên ngực áo, lúc này đồng hồ đã điểm năm giờ kém.

Anh không hiểu sao mình lại giúp cô giải toán cao cấp suốt đêm.

Rốt cuộc tại sao anh lại muốn đến đây?

Hoắc Vĩnh Ninh khẽ nghiêng người nhìn món quà đặt trên ghế lái phụ… Đây không phải món đồ anh kêu nhân viên đi mua một cách qua loa mà là do chính tay anh chọn lựa kỹ càng, thế nhưng Hàn Tử Kiều còn chẳng thèm mở ra xem.

Vậy nghĩa là, cả đêm hôm qua anh đều không nghĩ đến chị ư?

Chỉ chìm đắm trong niềm vui giải toán và trong sự sùng bái của cô gái bên cạnh?

Hoắc Vĩnh Ninh chậm rãi cho xe chạy lên đường cái, anh thấy chuyện này thật hoang đường; nhưng lúc cho xe đỗ vào gara công ty, anh đã yên lòng khi tìm được lý do thuyết phục bản thân.

Anh chỉ cần tìm lại sự tự tin từ ai đó mà thôi.

*

Vì sắp xuất ngoại nên Hàn Tử Kiều phải nhanh chóng làm thủ tục tốt nghiệp.

Thư Hoàn hỏi được thời gian chị rời khỏi trường rồi nhanh chóng chạy đi tặng cho Hàn Tử Kiều một món quà trước khi chị chuyển từ ký túc ra ngoài.

Lúc chạy tới nơi, lái xe của nhà họ Hàn đang chuyển thùng các tông lên xe ô tô bảy chỗ, còn Hàn Tử Kiều thì ôm ba mẹ đứng chụp ảnh trước ký túc xá nơi đã gắn bó bốn năm tời.

Đây là lần thứ ba Thư Hoàn nhìn thấy Hàn Thịnh Lâm và Chung Nam.

Khác với sự kích động trong lần đầu tiên, vẻ tảng lờ trong lần thứ hai, lần này cô đã có thể lên tiếng chào hỏi họ một cách cực kỳ tự nhiên, bình thường như đang đối diện với ba mẹ của bạn.

- Đây là sư muội của con học ở Học viện Thương mại, bây giờ em ấy đang thực tập ở Thụy Đức.

Nhắc đến Thụy Đức Hàn Tử Kiều có vẻ hơi mất tự nhiên, nhưng ngược lại Chung Nam đưa mắt nhìn Thư Hoàn một cái theo bản năng rồi bật cười:

- Thật không? Cháu giỏi thật!

Ánh mắt đó lướt qua rất nhanh, nhưng chứa đựng bao hàm ý.

Thư Hoàn chỉ coi như không thấy, nhẹ nhàng ôm lấy Hàn Tử Kiều:

- Chị đi mạnh giỏi nhé!

Thư Hoàn nhìn theo bóng chiếc xe dần khuất xa. Lúc đang định ra về thì một ánh đèn khác bật sáng từ dưới bóng cây râm mát.

Cô hơi nheo mắt, chiếc xe đó chầm chậm đi về phía này.

Cửa sổ chỗ ghế lái được hạ xuống một nửa để lộ gương mặt trẻ trung và điển trai, đuôi mắt hơi cong, khẽ huýt sáo:

- Lên xe đi!

*

Thư Hoàn nhìn cậu, nửa cười nửa không:

- Đây là cách tán gái của cậu em đấy hả?

Hàn Tử Diệp đặt một tay trên vô lăng:

- Mỹ nhân có nể mặt không?

Thư Hoàn vòng qua vị trí ghế lái rồi mở cửa xe ngồi vào thì nghe thấy Hàn Tử Diệp hỏi:

- Về nhà nhé?

Cô khẽ gật đầu, thậm chí cậu chẳng hỏi cô nhà ở đâu mà cứ thế lái thẳng ra khỏi trường.

- Ế, cậu em biết nhà chị ở đâu hả? – Thư Hoàn nhìn phía trước, có vẻ rất ngạc nhiên: - Cậu em không đi tiễn chị gái sao?

- Đã có nhiều người tiễn chân chị ấy rồi, vả lại cũng đâu phải ra nước ngoài. – Hàn Tử Diệp thong thả đạp phanh, nhìn chằm chằm cột đèn đỏ, đến lúc nó đổi màu xanh cậu mới quay sang nhìn Thư Hoàn: - Thư tiểu thư thường ngồi ở vị trí này phải không?

Giọng điệu rất thoải mái nhưng thấp thoáng vẻ giễu cợt.

Nét mặt Thư Hoàn không hề thay đổi:

- Không hẳn. Tôi thường đi bộ.

Hàn Tử Diệp khẽ cười:

- Thực ra chị tôi là người rất đơn giản, cũng chẳng có bạn bè gì, cô có thể coi là bạn thân của chị ấy.

Thư Hoàn im lặng một lúc:

- Chị cậu… rất tốt bụng.

- Thế nên những gì là của bạn thân mới hấp dẫn hơn, đúng không? – Hàn Tử Diệp nói giọng lạnh nhạt: - Tâm tư của phụ nữ các cô thật đáng sợ!

Nét mặt Thư Hoàn như cứng lại nhưng cô vẫn thản nhiên giắt tóc mai vào sau mang tai:

- Những gì là của bạn thân?

- Có nhiều vị trí muốn ngồi lên một lúc rất đơn giản nhưng nếu muốn ngồi đó cả đời thì chắc phải xem số mệnh!

Thư Hoàn bật cười, nhìn cậu bé to xác bên cạnh từ trên xuống dưới:

- Em trai à, có ai nói cho em biết em đang trong độ tuổi rất dễ tự cho mình là đúng?

- Vậy ư? – Cậu nhìn cô: - Nhiều khi trực giác của đàn ông với phụ nữ chuẩn lắm đó!

Cậu dừng lại một lúc:

- Cô nào giả vờ thanh cao trong sạch, cô nào có thể dễ dàng lên giường với đàn ông, chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay.

Thư Hoàn không giận, cười nói:

- Cậu nói chị đấy à? Nhưng xin lỗi cậu em nhé, chị đây không thích chơi trò tình yêu chị em đâu!

Nụ cười trên môi Hàn Tử Diệp dần tắt. Dù còn rất trẻ nhưng lúc tỏ ra nghiêm túc, trông cậu cũng có vẻ nghiêm khắc ra trò.

- Hôm đó sau khi bị chị tôi chọc giận đến mức phải bỏ đi, tôi lo Hoắc Vĩnh Ninh gặp chuyện không may lên cứ bám theo anh ấy suốt. Tôi thấy anh ấy đến một nơi… - Hàn Tử Diệp đạp phanh, hơi ngẩng lên nhìn khu nhà trước mặt: - Tôi không nghĩ Hoắc Vĩnh Ninh lại sống ở một nơi thế này!

Khu nhà thật thân quen với Thư Hoàn. Cô quay sang nhìn Hàn Tử Diệp, hơi nhếch môi: - Cậu định nói gì?

- Tôi chẳng muốn nói gì cả. – Cậu gõ nhẹ tay vào vô lăng: - Và cũng sẽ chẳng nói với chị Tử Kiều đâu.

- Nếu không muốn nói gì thì tôi xuống xe. – Thư Hoàn đẩy cửa xe, sắc mặt không đổi: - Cảm ơn đã đưa tôi về.

- Có những cô gái rõ ràng chỉ cần dựa vào sự nỗ lực của bản thân cũng đủ được tôn trọng nhưng lại cứ khăng khăng chọn một lối tắt. – Hàn Tử Diệp vẫn nhìn thẳng: - Dẫu biết cuối con đường đó chỉ là công dã tràng xe cát Biển Đông nhưng vẫn muốn thử một lần. Cô nói xem, loại phụ nữ đó có … đê tiện không?

Đúng là Thư Hoàn đã bước chân ra khỏi xe nhưng cơ thể cô bỗng chốc như hóa đá, chẳng thốt lên lời, đành đẩy mạnh cửa xe rồi bỏ đi ngay lập tức.

Lúc còn đứng trong thang máy Thư Hoàn đã nhận được điện thoại của Hoắc Vĩnh Ninh.

“Tối nay rảnh chứ?”

Lời mào đầu của anh lúc nào cũng thế, chẳng có tí sáng tạo nào nhưng thế mới phù hợp với bản tính tiết kiệm thời gian, không bao giờ lãng phí dù chỉ một giây vào những chuyện vô nghĩa.

Kể từ khi chấp nhận mối quan hệ này, đây là lần đầu tiên Thư Hoàn thấy không có tâm trạng đối phó với anh… có thể là vì câu nói đó của Hàn Tử Diệp. Nhưng cô lập tức lắc đầu thật mạnh, tự cười nhạo sự yếu đuối trong lòng mình lúc này, dẫu Hàn Tử Diệp có nói khó nghe hơn nữa thì sao chứ? Quan điểm của người ngoài xưa nay đều vô nghĩa với cô.

“Tối nay không được.” Sau khi vô thức thốt ra câu này, Thư Hoàn bất giác nhìn chằm chằm bản thân trên bức vách kim loại, không để ý đến giọng điệu đã dịu đi của mình: “Tối nay em có việc ở trường nên ngủ luôn ở ký túc.”

Đối phương ừ một tiếng rồi dập máy luôn.

Cô mở cửa rồi treo túi xách lên giá treo quần áo gần đó. Sau khi ngồi lên sofa, rõ ràng có rất nhiều việc phải làm nhưng tự nhiên lại thấy rất uể oải, bèn thuận tay bật TV.

Kênh tin tức phát sóng từ tình hình biến đổi khôn lường trên thị trường thế giới đến việc vặt trong nhà, cuối cùng là một bộ phim truyền hình với những tình tiết nhàm chán về đạo lý gia đình. Dù không theo dõi từ đầu nhưng cô cũng thấy nó khá hay.

Hoặc… chỉ muốn nghỉ ngơi một lúc, tạm thời rời xa cuộc sống này, thế giới này.

Sau khi ba tập phim được chiếu hết, cô đột nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa.

Miễn cưỡng đứng dậy khỏi chiếc sofa. Nhưng người xuất hiện trên màn hình tinh thể lỏng lại khiến cô hơi ngạc nhiên.

Cuối cùng cô vẫn quyết định ấn nút mở cửa sau khi đắn đo rất lâu. Nghe thấy tiếng chuông báo thang máy, luồng suy nghĩ ấy mới dừng lại.

Hoắc Vĩnh Ninh đủng đỉnh bước tới. Lúc đi qua cô, mùi rượu thoang thoảng tỏa ra từ người anh. Anh đi thẳng đến sofa, ngồi xuống rồi tháo cà vạt.

Cứ như cô mới là khách ở đây, cứ ngẩn tò te đứng mãi ở cửa mà chẳng biết nên làm gì tiếp theo. Nhưng tình huống đó không kéo dài quá lâu, khóe môi Thư Hoàn nhanh chóng nhếch lên cao, cô đóng cửa lại:

- Anh muốn uống nước không?

Ánh mắt anh rời khỏi màn hình TV, lướt qua cô một giây rồi đáp:

- Cũng được.

Cô bình tĩnh lại. Lấy mật ong trong tủ lạnh khuấy một chút vào nước ấm, trong đầu không ngừng suy nghĩ: nên giải thích chuyện mình ung dung ngồi nhà xem TV mà không chịu đến chỗ anh như thế nào đây?

Lúc mang nước tới thì phim đã chiếu đến đoạn cuối. Thư Hoàn ngồi xuống cạnh anh, Hoắc Vĩnh Ninh không vội cầm cốc nước đó mà chỉ hỏi bằng giọng lạnh nhạt:

- Nếu tôi nhớ không lầm thì trước đây em có nói em sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào tôi cần?

Tim cô đập nhanh, miệng cười gượng gạo:

- Xin lỗi.

Trong giây phút này đây cô như xóa bỏ hết tất cả những lý do đã nghĩ ổn thỏa trước đó. Cô ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ nói:

- Em cũng có lúc bực tức mà. Xin lỗi anh nhiều… Lúc anh gọi điện, em thấy mình không nên gặp anh.

Đôi mắt anh không giống đôi mắt của người đã uống rượu, trông nó hoàn toàn tỉnh táo:

- Tại sao vậy?

Sóng mắt Thư Hoàn thoáng dao động, cuối cùng cô không trả lời mà hỏi:

- Vậy còn anh, sao lại tới đây?

Hoắc Vĩnh Ninh không ngờ lại bị cô hỏi ngược lại như vậy. Dường như câu hỏi này dù có trả lời thế nào cũng là một cái bẫy.

Trong lòng anh biết cô đang có tâm trạng, anh biết ngay từ lúc Thư Hoàn bắt máy. Đây là chuyện cần được cả hai bên chấp thuận, nếu là trước kia, Thư Hoàn không muốn anh dĩ nhiên cũng không gượng ép. Nhưng sau khi bữa tiệc kết thúc, anh vẫn kêu lái xe chuyển hướng đưa mình tới đây.

Hoặc là anh chỉ đang tò mò, anh tò mò không biết một Thư Hoàn lúc nào cũng thuận theo mình sẽ như thế nào khi không thuận theo mình nữa?

Trong giây phút ấy, anh giật mình.

Tò mò ư? Anh thực sự bắt đầu tò mò về cô rồi chăng?

Cuối cùng Hoắc Vĩnh Ninh không trả lời câu hỏi đó mà chỉ nhìn chăm chăm vào gương mặt điềm tĩnh vô cảm của Thư Hoàn:

- Đã có chuyện gì vậy?

Thư Hoàn cúi đầu, tóc dài chạm vai, phần đuôi tóc hơi quăn.

Thực ra chẳng có gì. Chỉ là cô đi tiễn Hàn Tử Kiều rồi bị em trai chị ấy mắng là đồ đê tiện mà thôi.

Cô cũng có thể bình tĩnh mà nói cho người đàn ông này biết, rằng đám bạn cùng phòng căm ghét cô, xa lánh cô, cô chẳng thèm để ý nhưng chẳng hiểu vì sao một câu của Hàn Tử Diệp lại khiến cô im lặng như thế.

- Thực sự không có gì cả. – Thư Hoàn khẽ thở dài, cô vén tóc ra sau mang tai rồi khẽ thủ thỉ: - Sếp à, lần sau anh đừng đến chỗ em nữa nhé kẻo lại gặp phiền toái không đáng có.

- Ví dụ?

- Như bị người khác nhìn thấy chẳng hạn. – Cô thoải mái ngẩng lên: - Em thì không sao nhưng sẽ ảnh hưởng không tốt đến anh.

Đôi mắt trong veo của cô gái này dưới ánh đèn có màu hổ phách rất đẹp, nhạt hơn người khác một chút nhưng chút “nhạt hơn” đó lại khiến anh không thể đoán được cô đang nghĩ gì. Anh ngạc nhiên:

- Có ai biết rồi hả?

- Không. – Cô một mực phủ nhận: - Em chỉ lo xa thế thôi.

Hoắc Vĩnh Ninh không hỏi nữa mà cúi xuống bưng cốc nước ấm pha mật ong đó lên, uống từng ngụm đến hết rồi đứng dậy bảo:

- Tôi đi tắm đây.

Tối hôm đó chuyện gì nên xảy ra vẫn cứ xảy ra như bình thường.

Nhưng sau đó họ cùng nằm trên một chiếc giường. Thư Hoàn cố để bản thân nằm sát mép giường hơn một chút.

Cô cố nhắm mắt lại. Mất ngủ thật khó chịu, nhất là khi bên cạnh có người. Lúc không thể thoải mái trở mình hay trằn trọc, cô chỉ biết cố thở vào hít ra khẽ khàng hết mức có thể nhưng hình như người bên cạnh vẫn phát hiện ra.

- Không ngủ được à?

Cô liền nhích về phía mép giường thêm chút nữa:

- Làm ồn đến anh ạ?

- Không. – Giọng nói anh như giãn ra, dường như cơ thể đang rất thả lỏng.

Không gian trên gác xép thực sự chật chội, ngồi lên có thể sẽ đụng vào trần nhà, nghiêng người có thể sẽ va phải người bên cạnh.

Cho dù vừa mới đây thôi họ còn chia sẻ với nhau niềm khoái lạc thầm kín nhất nhưng sau khi kết thúc, họ lập tức trở lại với mối quan hệ còn lạnh nhạt hơn cả người dưng nước lã.

- Hôm nay em đi tiễn chị Tử Kiều. – Thư Hoàn khẽ thì thào: - Chị ấy tốt nghiệp rồi!

- Tôi biết rồi. – Hiếm khi Hoắc Vĩnh Ninh không có vẻ bực mình hay mất kiên nhẫn khi nhắc đến Hàn Tử Kiều như hôm nay, cứ như họ chỉ đang nhắc đến một người bạn mà cả hai đều quen mà thôi.

Trong bóng đêm, giọng nói của Thư Hoàn thật khẽ:

- Tại sao anh lại yêu chị ấy như vậy?

- Thanh mai trúc mã. – Anh khẽ bật cười, tuy giọng nói rất điềm tĩnh nhưng lộ rõ vẻ bất đắc dĩ: - Tôi cũng chẳng biết tại sao … mình lại có thể khoan dung với cô ấy như vậy nữa.

- Duyên phận của thanh mai trúc mã hiếm có lắm đấy.

Giọng nói của anh có chút gì đó khiến người khác không sao nắm bắt được:

- Không phải hiếm có… mà như kỳ tích vậy…

- Anh còn nhớ chuyện trước kia không? – Thư Hoàn chợt hỏi: - Kiểu như nhớ mãi không bao giờ lãng quên ấy!

Anh im lặng một lúc:

- Có chuyện vẫn nhớ, có chuyện quên rồi.

Trong bóng đêm, Thư Hoàn mím chặt môi, cuối cùng cô nhẹ nhàng ngồi dậy, nhanh chóng mặc quần áo vào.

Anh chỉ nhìn vào cái bóng của cô, thấy cô rón rén rời khỏi giường rồi đèn dưới nhà sáng.

Hoắc Vĩnh Ninh nằm trên giường đăm chiêu suy nghĩ, anh có thể nhận ra Thư Hoàn còn bài xích sự tiếp xúc giữa hai người nhiều hơn cả anh. Tuy vậy anh không muốn nghĩ nhiều hơn nữa. Lạ thật, dường như căn phòng ngủ nho nhỏ này có một loại ma lực nào đó, bình thường phải mất rất lâu Hoắc Vĩnh Ninh mới có thể say giấc, còn ở đây anh có thể ngủ say chỉ trong giây lát.

Lúc anh tỉnh giấc thì đã gần sáng. Xưa nay giấc ngủ của anh thường kéo dài không quá lâu, lúc xuống dưới thấy Thư Hoàn vẫn đang ngồi ở bàn học.

- Thức trắng đêm à? – Anh khoanh tay trước ngực, chau mày hỏi cô: - Nếu sau này tôi liên tục tới đây, em định bỏ luôn giấc ngủ đêm hả?

Thư Hoàn cắn bút ngước lên nhìn anh:

- Ngày kia là vòng chung kết rồi! – Dừng lại một lúc, cô nhấn mạnh hơn: - Vòng chung kết đó!

Đôi mắt ướt át, quầng mắt hơi thâm vì thức đêm, thoạt nhìn tiều tụy hơn mấy phần.

Anh mỉm cười ngồi xuống:

- Đưa tôi xem nào.

Lúc đi rời khỏi nhà Thư Hoàn đồng hồ đã điểm gần năm giờ sáng. Trong thời tiết này, gần năm giờ trời đã rạng sáng rồi.

Nhìn anh ra khỏi cửa, Thư Hoàn do dự một lúc rồi vẫn gọi anh lại.

Hoắc Vĩnh Ninh quay lại nhìn cô vẻ khó hiểu.

- À… Nếu được giải, em mời anh một bữa nhé? – Cuối cùng cô cũng cười, nhưng giọng nói đượm vẻ bất an: - Được không ạ?

Hoắc Vĩnh Ninh đã biến thành con người khác, anh không còn lòng kiên nhẫn như ban nãy nữa mà tỏ vẻ dửng dưng, thậm chí có chút lạnh lùng:

- Đến lúc đó hãy nói.

Lúc đến trường nhìn thấy chiếc ô tô đang đỗ dưới sân chờ mình, đột nhiên sắc mặt Thư Hoàn cứng lại.

Cô không gặp Hoa Tấn đã được một thời gian khá dài, cứ tưởng anh ta đã từ bỏ, dù sao mấy năm nay anh ta chưa bao giờ thiếu phụ nữ, gặp phải chướng ngại vật chỗ cô, không lý nào anh ta vẫn tiếp tục kiên trì.

Nghĩ ngợi một lúc, chẳng lẽ thái độ của cô với Hoa Tấn chưa đủ rõ ràng?

Hay vì anh ta vẫn chưa hiểu?

Cô lấy lại bình tĩnh đến gõ cửa xe.

Hoa Tấn ngồi trên ghế lái, mặt dửng dưng liếc nhìn cô, chỉ nói đúng hai chữ:

- Lên đi.

- Em còn phải đến trường.

Đang định bỏ đi thì Thư Hoàn nghe thấy giọng cười nhạo báng của anh ta:

- Đêm qua mệt quá chứ gì?!

Thư Hoàn dừng bước, quay lại mở cửa xe.

Trên ghế lái phụ là một gói đồ ăn sáng được bọc kín. Hoa Tấn nghiêng người sang lấy rồi thẳng tay ném xuống hàng ghế bên dưới.

Lúc ngồi xuống Thư Hoàn đã lấy lại bình tĩnh:

- Anh mang đồ ăn sáng tới cho em đấy à?

Hoa Tấn không nhìn cô, chỉ mím môi rồi nói:

- Sáng nay ăn ở khách sạn, thấy món bánh bao cát vàng ở đó khá ngon, sực nhớ em cũng thích món này nên mua một suất rồi mang tới.

- Anh… đến từ lúc nào?

Anh ta cười lạnh lùng:

- Không sớm không muộn, vừa vặn nhìn thấy Hoắc Vĩnh Ninh đi ra.

Ngón tay đặt trên đầu gối của Thư Hoàn bất giác chụm lại, chuyện đã đến nước này nhưng ngược lại cô thấy nhẹ lòng hơn. Trên đời này chẳng có chuyện giấy gói được lửa, cô đã nhắc Hoắc Vĩnh Ninh đừng qua đây nữa nhưng nếu anh đã không ngại thì cô cũng không sợ bị vạch trần.

- Phải, anh ấy qua đêm chỗ em. – Thư Hoàn ngẩng lên, cười thoải mái: - Đúng như những gì anh nhìn thấy.

- Đây là nguyên nhân em từ chối anh chăng? – Hoa Tấn nhếch mép, đôi mắt đào hoa lúc nào cũng dịu dàng kia giờ phút này thấp thoáng vẻ lạnh lùng, như sắp đóng thành băng tuyết đến nơi: - Thư Hoàn, cuối cùng em cũng cảm thấy mình đã tìm được đối tượng phù hợp để lên giường rồi ư?

Thư Hoàn không trả lời mà hỏi:

- Anh giận vì không được lên giường với em à?

Hoa Tấn bật cười “khà” một tiếng rồi giẫm mạnh lên chân phanh.

Không trầm lặng ít nói như Hoắc Vĩnh Ninh, Hoa Tấn trong ấn tượng của Thư Hoàn là kẻ dí dỏm và phong lưu, rất biết làm phụ nữ vui vẻ. Nhưng cô thực sự chưa bao giờ thấy Hoa Tấn như thế này, dường như anh ta đang giận lắm, giận đến mức không thốt lên lời.

- Mục đích lớn nhất của em khi đi theo anh ta là gì vậy? – Hoa Tấn hít một hơi, gõ tay lên vô lăng nhưng không theo tiết tấu nào, rõ ràng trong lòng anh ta không bình tĩnh như vẻ bề ngoài: - Em có biết anh ta và Hàn gia đã đính ước rồi không?

- Anh thì sao? Anh thích em ở điểm nào?

Không gian bên trong xe lặng ngắt như tờ, dù biết cô luôn dùng các câu hỏi để lảng tránh câu hỏi của mình nhưng Hoa Tấn cũng không thể không cười khổ:

- Thích em ở điểm nào hả? Anh cũng chẳng biết nữa.

- Em nói rồi mà, anh đừng để bị lún sâu quá! – Tay Thư Hoàn đặt trên chốt cửa xe, cô quay lại nhìn anh ta: - Em không phải một đứa con gái tốt, nếu không ngay từ đầu em đã cự tuyệt sự tiếp cận của anh!

Thư Hoàn xuống xe bên lề đường và Hoa Tấn cũng không đuổi theo. Chiếc xe kia phóng vụt qua người cô không hề dừng lại.

Nói rõ ràng mọi chuyện bằng cách này tuy Thư Hoàn chẳng thoải mái gì nhưng trên đời chẳng bao giờ thiếu những chuyện ngoài ý muốn của con người.

Giống như chuyện cô rất bất ngờ khi một anh chàng playboy như Hoa Tấn lại có lòng như vậy, sáng sớm đến tận nhà đưa đồ ăn sáng cho cô; Thư Hoàn cũng rất ngạc nhiên khi anh ta coi chuyện theo đuổi mình là nghiêm túc.

Nếu… Nếu là một cô gái bình thường, có lẽ cô sẽ đồng ý thử yêu anh ta xem sao.

Ít nhất trong thời gian yêu nhau, anh ta là một bạn trai tốt, huấn luyện thêm chút nữa, nhiều khả năng sẽ trở thành một người chồng tốt, đáng để cô bầu bạn suốt đời.

Thư Hoàn khẽ thở dài rồi cúi xuống xem đồng hồ, đứng bên lề đường vẫy một chiếc taxi đến trường thi.

Phải hơn một tháng sau mới có kết quả của cuộc thi toán cao cấp, tức là gần nghỉ hè mới được biết.

Hoắc Vĩnh Ninh đang trong chuyến đi công tác đến nơi khác. Thụy Đức đang đàm phán cho một hợp đồng hết sức quan trọng, bộ phận của Thư Hoàn đã bận rộn suốt nửa năm nay vì hợp đồng này nhưng chức vụ thực tập sinh của cô chưa có cơ hội tiếp cận nhiều với các thông tin nên tất nhiên không thể biết được lịch trình của anh.

Nếu trợ lý Triển Phong của anh không lặn lội đến tận nơi báo cáo, Thư Hoàn còn tưởng anh đã đơn phương quyết định chấm dứt hoàn toàn mối quan hệ này.

Lúc ra về Triển Phong có đưa cho cô một phong bì, nét mặt vẫn bình thường như khi đưa tài liệu cho cô vậy.

Sờ thấy tấm thẻ nhựa cứng ngắc trong đó qua lớp phong bì, Thư Hoàn lấy làm ngạc nhiên nhưng vẫn ngoan ngoãn nhận lấy, chỉ nói “Cảm ơn anh”.

Đúng là thẻ tín dụng.

Nhưng tên trên thẻ không phải tên cô, hạn ngạch tín dụng cũng được viết ngay trên thẻ. Bất cứ ai nhìn thấy con số này đều không khỏi cảm thán về sự ra tay hào phóng của chủ nhân tấm thẻ.

Thư Hoàn nghĩ kỹ lại nét mặt ban nãy của Triển Phong, cô thực sự cảm thấy Hoắc Vĩnh Ninh đã thuê được một người trợ lý quá giỏi…

Thừa biết quan hệ của cô và Hoắc Vĩnh Ninh nhưng lại có thể hoàn toàn coi chuyện riêng tư này thành việc công, quả là người mà anh tin tưởng nhất. Cô bỏ tấm thẻ vào túi xách, đúng lúc có bạn đi ngang qua chào cô, Thư Hoàn vội cười xã giao thay câu trả lời.

Khi liếc mắt vào tấm kính và nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trên đó, mắt cô sáng lên, nụ cười ban nãy thật dối trá, dối trá đến mức không lừa được cả chính mình.

Lúc này trời đã vào hè.

Trên con đường rợp bóng mát trong sân trường, vì được tầng tầng lớp lớp lá cây ngô đồng bao phủ nên thường có cảm giác dường như nhiệt độ mà ông mặt trời rải xuống khu vực này thấp hơn những nơi khác vài độ.

Vừa mới có lịch thi cuối kỳ. Vì chọn học khá nhiều môn nên hai tuần cuối hầu như ngày nào Thư Hoàn cũng có môn thi.

Khác với đại đa số sinh viên thường vùi đầu học đêm, miệt mài chiếm chỗ trên thư viện lúc gần thi, Thư Hoàn thường rải đều nhiệm vụ học tập vào từng giai đoạn trong học kỳ.

Làm vậy đến đợt thi cuối kỳ, cô chỉ cần giữ nguyên nhịp độ học tập như mọi ngày và tiến hành ôn bài, sẽ không quá lao lực.

Thực ra cuối kỳ 1 của năm thứ nhất, lúc đó Thư Hoàn vẫn chưa dọn ra khỏi ký túc. Các bạn rất hâm mộ vẻ ung dung gần ngày thi của cô; lúc có điểm thi, nghe thấy cô điểm cao nhất khóa, họ lấy làm ngạc nhiên vô cùng.

Thư Hoàn không giấu giếm phương pháp học tập của mình mà chia sẻ cho các bạn khác, cô thấy mọi người rất khâm phục, ai nấy đều bảo sẽ áp dụng phương pháp này từ kỳ sau.

Đáng tiếc thay, nửa tháng đầu của học kỳ còn có người kiên trì lên phòng tự học, nhưng sau đó thì bỏ chạy hết.

Chỉ còn mình cô vẫn kiên trì với nhịp độ đó, ung dung chuẩn bị bài và ôn tập.

Rõ ràng đây là một phương pháp tốt, nhưng dù là những người có đầu óc khá tiến bộ thì cuối cùng vẫn thất bại bởi hai chữ “kiên trì”.

Như thường lệ Thư Hoàn đến công ty vào buổi chiều. Cô vào văn phòng lúc còn mười phút cuối của giờ nghỉ trưa, các đồng nghiệp chưa bắt tay vào làm việc đang ngồi túm năm tụm ba, không biết bàn tán gì mà thấy chỉ trỏ vào màn hình.

Cô nghiêng người sang xem:

- Có chuyện gì thế ạ?

Emma thân với cô nhất nói nhỏ nhưng không giấu nổi phấn khích:

- Đầu quý này Hàn thị mạnh mẽ ra tay cắt giảm biên chế nhưng báo cáo cuối quý lại cho thấy càng thua lỗ nhiều hơn. Mấy vị cổ đông lớn chính thức đề nghị thu mua.

Thêm nữa, đầu thế kỷ trước thực ra Hàn thị và Thụy Đức là cùng một công ty nhưng sau khi công ty “chung” đó dần lớn mạnh và khuếch trương, hai bên bắt đầu bất đồng ý kiến, cuối cùng thì tách ra thành hai công ty riêng.

Tuy khác nhau về nghiệp vụ kinh doanh chính nhưng lại có cùng một mẹ, tuy nhiên vì tách ra sớm nên vẫn giữ được mối quan hệ tốt đẹp giữa Hoắc gia và Hàn gia, có thể coi là thế giao(*).

(*) Hai gia đình là bạn bè lâu đời.

Thế nhưng vì một quyết định sai lầm từ hơn chục năm trước nên Thụy Đức và Hàn thị bắt đầu chia rẽ, Hàn thị trượt dốc không phanh, còn nội bộ của Thụy Đức càng ngày càng có nhiều ý kiến muốn ra tay mua lại Hàn thị của các cổ đông lớn.

Nhưng từ đó đến nay vẫn chưa thấy Hoắc Vĩnh Ninh có động thái gì, bên ngoài đồn đại là do bản tính kiên nhẫn và thận trọng của anh, như gã thợ săn ác độc nhất, gã muốn chờ đến lúc Hàn thị chìm hẳn xuống đáy mới nổ súng.

Chỉ có rất ít người biết lý do giải thích cho sự do dự của anh chẳng qua chỉ vì một người.

Nếu lấy được Hàn Tử Kiều, anh tất nhiên cũng có được “bản hiệp thương” với Hàn gia, không cần trắng trợn nuốt chửng đối phương như vậy.

Còn chuyện anh cưới Hàn Tử Kiều, trong mắt mọi người đều là chuyện dĩ nhiên phải thế.

- Đã nghe nói gì chưa? Vị tiểu thư đó của Hàn gia vì không muốn đính hôn nên đã quyết định xuất ngoại, sếp đau lòng mất một thời gian dài.

– Emma thêm mắm dặm muối nói tiếp: - Tất nhiên người trong Hội đồng quản trị cũng không đợi nổi nữa rồi.

- Tiêu chuẩn của cô tiểu thư đó cao nhỉ? Sếp mà còn không thích á?

- Ai biết được? Chắc là không thích đám cưới thương mại.

Nghe đám đồng nghiệp tranh nhau nói, Thư Hoàn trở về vị trí của mình, đọc kỹ thông tin đó đến vài lần. Đột nhiên cô thấy sốt ruột bèn uống một hơi hết sạch nước ấm trong cốc nhưng vẫn không thấy khá khẩm hơn, đang định đứng dậy đi lấy thêm nước thì điện thoại reo.

Là cuộc gọi của Vương Nhất Đắc, nghe giọng cậu có vẻ rất vui:

“Có kết quả thi rồi, cậu được giải nhất của khối không chuyên đấy!!!”

“Thật hả?” Thư Hoàn vội quay trở lại bàn máy vi tính, truy cập vào trang web của khoa.

Quả nhiên là vậy. Cô thấy tên mình trên mục “tin tức”.

Cảm xúc trong giây phút ấy là sự vui sướng tột bậc. Nhưng sực nhớ ra điều gì đó, cô nói nhỏ:

“Thế nhưng… Cậu lại không được tham gia trận chung kết.”

Dường như cậu chàng không mảy may buồn bã, vẫn phấn khởi nói:

“Không sao đâu, cậu được giải nhất là mình vui rồi.”

Chút áy náy thoáng vụt qua trong lòng Thư Hoàn, giải nhất mà cô giành được đa phần là nhờ mượn được vở ghi của cậu…

Biết là đang lợi dụng lòng tốt và tình cảm của cậu ấy dành cho mình, còn bản thân trăm phần trăm chẳng thể đón nhận cậu, nhưng cô vẫn cứ hành động như vậy.

Nói thêm dăm ba câu nữa rồi Thư Hoàn cúp máy. Cô mở danh bạ điện thoại, nhìm chằm chằm vào số điện thoại được đặt tên là A hồi lâu.

Sự do dự ấy kéo dài đến tận cuối giờ làm việc.

Cầm di động trong tay, cuối cùng Thư Hoàn vẫn gọi cho số máy ấy.

Đây là lần đầu tiên cô gọi cho anh trong vòng 2 tháng này, vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý đối phương sẽ không nghe máy nào ngờ mới sau hai ba tiếng tút, anh đã bắt máy ngay tuy nhiên giọng nói có hơi mệt mỏi.

“Sếp à…” - Cô hít sâu một hơi để áp chế trái tim đang đập thình thịch của mình: “Sếp về chưa ạ?”

Anh không đáp mà hỏi:

“Có việc gì thế?”

Chẳng hiểu sao sự bình tĩnh của đối phương có thể “lây lan” sang cô, Thư Hoàn bình thản nói:

“Em được giải rồi, muốn mời anh ăn cơm được không?”

Dường như anh có vẻ hứng thú với điều này:

“Thật chứ? Được giải gì vậy?”

“Giải nhất.”

Sau một thoáng lặng im, trái tim phấn khích của Thư Hoàn dần lắng lại. Cô nắm chặt điện thoại trong tay, cười tự giễu cợt bản thân:

“Nếu anh không về cũng được, lần sau…”

“Tôi đang ở sân bay, sẽ về đến thành phố Hoài vào tối nay.” Anh ngắt lời cô hơi đường đột.

Trái tim Thư Hoàn dường như lại đập thình thịch trở lại, cô nhẹ giọng bảo:

“Vậy anh về nhà luôn nhé?”

Đầu bên kia hơi ồn, hình như Hoắc Vĩnh Ninh đang nói chuyện gì đó với người khác, một lúc sau mới trả lời:

“Biết thế đã.”

Đứng trong đại sảnh công ty kẻ qua người lại nhộn nhịp, cô bỗng thấy trái tim mình rạo rực vui sướng, đến cả thời tiết oi bức ngột ngạt cũng không còn quá khó chịu nữa. Lúc đi qua cửa kính, cô dừng bước chỉnh lại mái tóc rồi nhẹ tênh bước ra ngoài.

Lúc này ở sân bay, trong phòng nghỉ của khách VIP, Hoắc Vĩnh Ninh nhẹ nhàng dùng tay nới lỏng cà vạt.

Tại một nơi cách đó không xa, Lưu Dương nhét hợp đồng sơ bộ mà Hoắc Vĩnh Ninh vừa phê chuẩn vào túi hồ sơ, còn Triển Phong thì nhích lại gần hơn, hỏi nhỏ:

- Sếp Hoắc, lát nữa về thành phố Hoài sếp muốn đi đâu ạ?

Anh mân mê chiếc điện thoại trong bàn tay, chưa trả lời ngay.

- Hay là kêu họ chuẩn bị một bữa tiệc cho sếp…

- Lái hai chiếc xe tới. – Một cô nàng với nụ cười rất ngọt ngào tới đưa họ đi đăng ký, anh bèn đứng dậy: - Tôi có kế hoạch khác rồi.

Triển Phong ngạc nhiên nhưng nhanh chóng gật đầu nói:

- Vâng, tôi biết rồi ạ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.