Trời Ơi Nguyệt Lão Thực Lú Lẫn

Chương 33: Tiến về Thất sơn



Một vị công tử bạch y tao nhã, tay cầm chiết phiến xuất hiện ngoài cửa. Hoài Việt quen mắt, nhướng mày lên, coi như là chào hỏi Bích Tuyền. Mọi người kéo nhau đi Thất sơn hết rồi, nhiệm vụ của hắn chỉ là ở Tiết Châu canh nhà. Thật ra Thính Phong các ở Tiết Châu trước giờ cũng đâu cần một tên lính gác như hắn. Nhưng tình hình hiện nay đặc biệt nghiêm trọng, nên mới cần đến Cô Tinh Độc Bộ, đệ nhất kiếm sĩ Thành Hoài Việt trấn môn.

Chi bảo tiểu thư của nhà họ Thành vẫn một mực trốn trong phòng không biết làm gì. Hắn đoán có khi nàng đang khóc lóc, đôi lúc thiên về giả thuyết nàng đang chế cực độc, đặc biệt để trả thù. Dạo này Hoài Niệm im ắng hẳn, lẽ nào đang dùng tà thuật trù yểm người ta?

- Việt ca! - Bích Tuyền vui vẻ chạy lại cười toe toét với hắn.

- Huynh đã nói với đệ rồi, chủ ý đó huynh không chấp nhận. Hoàng Bích Tuyền là tỷ muội kim lang kết bái với Hoài Niệm từ lúc tóc còn búi trái đào. Hai nhà lại thân thiết đến vậy, nên Bích Tuyền cũng quen thuộc với Hoài Việt. Lúc nhỏ, thấy tiểu nữ vận nam trang, hắn đã một phen kinh ngạc. Nhưng khi Hoài Việt vạch trần nàng, Bích Tuyền liền trở mặt, đánh hắn một trận.

Hoài Việt là do phụ thân đệ nhất sát thủ của mình đích thân truyền thụ võ công, hắn lại lớn hơn Bích Tuyền đến bốn tuổi, năng lực vượt xa nàng. Sở dĩ ngày đó cam bái hạ phong, chỉ vì hắn một mực nhường nhịn. Thành Hoài Việt gan lớn hơn trời, việc gì cũng có thể làm, duy chỉ có đánh tiểu muội là không thể ra tay.

Vì từng bị hạ gục, nên hắn buộc phải phục tùng lời người thắng cuộc. Sau này vĩnh viễn không được gọi nàng là nữ nhi, xưng hô cũng chỉ dùng cấp bậc huynh đệ thôi.

- Ở đó đang rần rần rộ rộ, náo nhiệt như vậy mà huynh cũng có thể bỏ qua sao? - Bích Tuyền thừa biết hắn là người ham vui như thế nào.Hoài Việt lùi lại, đốc kiếm giơ lên, ngăn cản ngũ trảo của Bích Tuyền đang nhào đến chỗ mình.

- Hoàng công tử, thỉnh tự trọng. Hành vi của đệ dạo này bắt đầu ẻo lả giống nương nương khang thật rồi. Mau chỉnh đốn lại bản thân đi.

- Nói cái gì ... muội chính là nữ nhi. - Bích Tuyền bực bội hạ tay xuống, chiêu nhõng nhẽo của nàng thật sự thất bại.

- Ài ... cái Tiết Châu này là chỗ quỷ gì vậy? Tiểu muội ta từ cục đá biến thành đa sầu đa cảm. Đệ đệ ta từ phong lưu công tử, bây giờ lại muốn khôi phục thân phận nữ nhi. Hắn biết rằng càng giả điên, thì đối phương sẽ càng bực bội. Bắt hắn gọi đệ đệ mười mấy năm trời, bây giờ nói một tiếng liền được trở thành muội muội thì lỗ vốn quá rồi.

Bích Tuyền vẫn theo thói quen khó bỏ, vận nam phục suốt cả ngần ấy thời gian. Trước mặt Hoài Việt bây giờ vẫn là một anh tuấn công tử, tiêu sái hào sảng, mắt phượng mày ngài, bạch y, chiết phiến. Một nam tử đẹp mắt đến hiếm thấy như thế, bảo hắn gọi là muội muội, có phải để thế gian này chê cười rồi không.

- Việt ca, cho muội đi Thất sơn đi. - Nàng vẫn kiên trì với trò ỉ ôi năn nỉ của mình. Bích Tuyền bỏ quạt xuống bàn, nắm tay áo hắn mà lắc lắc.Quái lạ, nàng từng nhìn thấy chín vị mẫu thân của mình xài chiêu với phụ thân, bách chiến bách thắng. Nhưng khi Bích Tuyền đem áp dụng, lại chưa lần nào được đắc thủ. Thật ra nàng còn thiếu yếu tố gì chưa lãnh hội được?

Đáng tiếc, không ai nguyện nói cho nàng biết, nam nhân chỉ động lòng với nữ nhi yếu đuối xinh đẹp thôi. Còn đối với nam nhân mạnh mẽ hơn mình, tiêu sái hơn mình, thì đàn ông vĩnh viễn cũng chỉ có lòng dạ sắc đá.

Vì các thành viên trong Đại Tứ Hỷ lần lượt mất tích, nên ngay khi đến Tiết Châu, Kỳ Hưng đã phân công cho Hoài Việt bảo vệ nàng. Chỉ là hắn cảm thấy mình là một kiếm khách quang minh chính đại như vậy, lén lút giống đám mật sứ rình mò kẻ khác, thật không hay lắm. Chính vì thế Hoài Việt đã vô cùng lịch sự, mềm mỏng dời Bích Tuyền về Thính Phong các ở. Hoài Niệm một phòng, Bích Tuyền một phòng, càng tiện lợi để canh chừng hơn.

Hai nữ thị vệ của Bích Tuyền nghe tin ấy còn mừng hơn bắt được vàng. Cam Mật và Đường Cát đã bắt đầu không thể khống chế được hành vi của tiểu thư. Có cao thủ nhất lưu như Thành Hoài Việt ở đây, bọn họ như cất được gánh nặng rồi. Cả hai hảo hảo áp giải Bích Tuyền đến Thính Phong các, vui vẻ ở trọ tại Nguyệt phòng.

- Nghe nói bên Lưu Gia phái toàn là những tên loạn đảng nguy hiểm, chỗ nào cũng có cao thủ như mây. Thập Chân Cường của bọn họ tự xưng mỗi người đều mạnh hơn cao thủ đỉnh cấp của Tụ Kiếm trang. Bích Tuyền bắt đầu ê a kể lể. Nàng biết hắn là tên võ si, nghe được có thể gặp cao thủ, nhất định sẽ cao hứng.

- Có phô trương quá không vậy? Cao thủ đỉnh cấp của Tụ Kiếm trang, mười năm mới đào tạo ra một người. Lưu Gia phái lại vỗ ngực nói có mười tên võ công còn cao hơn vậy, chẳng lẽ đám đó có trên trăm tuổi rồi. - Hoài Việt dè bễu.

- Nhưng không có lửa thì làm sao có khói. Phải có căn cứ gì đó, người ta mới tự mãn được chứ.

- Chỉ là loại hoa ngôn lộng ngữ thôi. Đến khi gặp cao thủ chân chính, bọn chúng sẽ bị vạch mặt thê thảm cho mà xem.Xem ra con mồi đã chuẩn bị sập bẫy, Bích Tuyền thầm mở cờ trong bụng. Vị Hoài Việt đại ca này ưa nhất là náo nhiệt, nóng lòng nhất là tỷ võ so tài. Bảo với hắn Thất sơn chuẩn bị có đánh nhau to, cao thủ trùng trùng, thì người này khó mà bỏ qua cho được.

Tuy nghe lời của tiểu nhân xúc xiểm, Hoài Việt cũng muốn xách kiếm chạy đi lắm. Nhưng ngặt nỗi trách nhiệm còn nặng hai vai. Bích Tuyền thì mang theo dễ rồi, nhưng còn Hoài Niệm như con ốc rút trong vỏ kia thì thế nào?

Như để trả lời cho hắn, cánh cửa phòng đóng im bao nhiêu ngày bỗng nhiên bật mở. Hoài Niệm vân đạm phong khinh lướt ra, bình thản như không.

- Lưu Gia phái. - Nàng thông báo ngắn gọn.Buồn cũng đã buồn đủ rồi, tức giận cũng đã tức giận đủ rồi. Bình tâm suy nghĩ lại, nàng càng không thể chấp nhận hành vi của Nghiêm Thứa Chí. Hoặc hắn tên là Lưu Quang gì đó nàng cũng không quan tâm. Điều mà Hoài Niệm muốn làm, chính là đối mặt với hắn một lần nữa. Không hơi không tiếng bỏ đi, trước đó còn cả gan trộm mất trái tim của nàng. Hoài Niệm không thể hồ đồ, cứ trống rỗng như vậy mà sống được. Có gì ba mặt một lời, giải thích rõ ràng. Hành vi của hắn đến tột cùng là có để nàng trong tim không?

Vì sao lại ôn nhu nắm tay nàng, vì sao lại cười ngọt ngào gọi tên nàng, vì sao lại nhíu mày ra lệnh cho nàng giống như người của hắn? Cuối cùng là vì sao lại nhìn nàng với ánh mắt yêu thương, say đắm thế kia. Cứ nhắm mắt lại, hình ảnh của Thừa Chí lại lởn vởn trong tâm trí. Giọng nói của hắn cứ mãi vang vọng trong tai nàng.

“Ta xin lỗi!” Ba chữ này, vì sao lại đau buồn tột độ đến vậy.

Chẳng phải mọi người đã phát hiện ra tổng đàn của Lưu Gia phái ở Thất sơn sao? Muốn truy ra cái tên lừa đảo họ Lưu Quang kia, biện pháp tốt nhất là nên hướng đến Thất sơn mà tìm. Bảo bối của Thành gia, đường đường Đại Tứ Hỷ, mà cũng có người dám nghịch ý sao. Cái ... cái tên đáng ghét đó. Nàng sẽ khiến cho hắn phải hối hận vì đã bỏ qua cực phẩm y nữ như mình.

Suy nghĩ riêng của Hoài Niệm, không nói ra thì không ai biết. Trước giờ nàng không thích nhiều lời, tâm tư của Hoài Niệm sớm đã trở thành bí ẩn với mọi người xung quanh.

Hoài Việt chỉ biết tiểu muội mình có tật nói lắp. Nhưng kể từ khi ba tuổi, nàng ít khi lên tiếng, nên hắn tưởng tật này đã chữa được rồi. Ai cũng cho rằng nàng trời sinh lãnh đạm, nhưng sau phen sóng gió ở Tiết Châu, mọi người mới vỡ lẽ ra, Hoài Niệm cũng có thể vì nam nhân xa lạ mà động tình.

Băng tâm y nữ một khi bị người ta bỏ rơi thì có thể biến ra thành bộ dạng nào? Dùng đầu gối cũng biết, đó chính là ‘hận tình bạc bẽo, quyết chí trả thù’. Hoài Việt vốn cũng đã nổi sát ý ngay khi phát hiện trên má tiểu muội có dấu bạt tay. Chỉ do tên khốn kia mau mắn chạy trước, nếu không hắn đã sảng khoái đem Thừa Chí đi xiên que. Đánh người chưa đủ, Thừa Chí còn học theo thói bạc tình phụ nghĩa, dụ dỗ con gái nhà lành, xong việc lại phủi tay bỏ đi.

So với tao ngộ cao thủ, việc trả thù cho Hoài Niệm có phần quan trọng hơn. “Nghe nói bọn Lưu Quang kia tập trung hết một chỗ rồi. Phen này muốn truy sát Lưu Quang bạc tình, có lẽ nên đến Thất sơn hội họp. Dù Hoài Niệm đã chế ra ám khí tẩm độc rồi, nhưng ta vẫn muốn đâm y thêm vài nhát vào người.”

- Được, để đại ca dẫn muội đi. - Hoài Việt ngay lập tức vỗ ngực cam đoan.Hắn phải cho cả nhiên hạ biết, động vào người họ Thành thì đừng mong có kết cục tốt. “Ta sẽ không để ngươi có thể an ổn chết già đâu.” Hắn nghiến răng cười thầm.

^_^

Trong mật thất có người hắt xì một tiếng rõ to. Không khí ẩm lạnh nơi này, dù có ở bao nhiêu lâu hắn cũng không quen được.

- Công tử, trà nóng đây. - Sa Cát cận vệ lên tiếng.Thừa Chí đưa tay nhận trà, sau đó lại cúi đầu nhìn tấm sơ đồ đang trải trước mặt. Đây là bản đồ hoạ rõ hết địa hình của Thất Sơn. Ngoại trừ tổng đà ở Cấm sơn, sáu ngọn núi khác cũng có căn cứ của Lưu Gia phái. Hắn lấy bút điểm thêm vài thông tin quân lực của triều đình. Thám tử hồi báo, nhân lực bên đó vẫn còn đang tăng cường thêm nữa.

Trong vòng mấy ngày tới, đụng độ lớn chắc chắc là khó tránh khỏi. Tổng đàn của Lưu Gia phái bị phát hiện, triều đình cũng sẽ không dễ bỏ qua cơ hội diệt sạch một mẻ phản tặc này.

- Tình hình con tin thế nào? - Hắn lớn giọng hỏi.

- Bẩm công tử, họ vẫn bị nhốt tại chỗ cũ. Tạm thời an ổn lắm. - Hải Khởi chấp tay, kính cẩn thưa.

- Được rồi, chậm nhất là hai ngày, chúng ta phải hành động trước đám người kia mới được.

- Công tử, gấp như vậy ... - Mộc Tần can ngăn.

- Thà mạo hiểm còn hơn chết chùm cả đám. Mọi người có muốn giải cứu huynh đệ của mình không?Tám người trong phòng đồng loạt cúi đầu im lặng. Đến giờ phút này, công tử còn hỏi bọn họ câu đó sao. Tử lộ trước mắt, ngoại trừ đại công tử, còn ai có thể cứu giúp Lưu Gia phái.

Mộc Tần nghiến răng, hối hận tột độ vì sao năm xưa lại lại xuống tay. Chân của công tử bây giờ, chẳng phải là do y phế đi hay sao? Dù công tử có hận y, có muốn giết y, Mộc Tần cũng không trách cứ. Nhưng công tử lại trở về thế này, bọn họ chỉ xấu hổ muốn tự tử ngay đi thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.