Trời Ơi Nguyệt Lão Thực Lú Lẫn

Chương 6: Tri phủ Tiết Châu



- Sư gia, sư gia. - Có người hớt hơ hớt hãi chạy vào công đường.

- Chuyện gì? - Thừa Chí bực dọc lên tiếng.Sáng hôm nay, đột nhiên Lương bổ khoái đi tra xét toàn thành, bắt một lô lốc những kẻ tình nghi mang về thẩm vấn. Vụ nha môn bị đột nhập ngày hôm qua, tổng cộng có ba kẻ áo đen được ghi nhận, nhưng hiện nay không có được chút manh mối nào. Một kẻ mà hắn đã từng thấy trong phòng văn thư, một kẻ xông vào lao phòng, một kẻ là biểu muội của đại nhân đã được bảo lãnh.

Mạc tri phủ vì gia sự đã anh dũng ngã bệnh. Công việc ở nha môn này, liền thẳng hàng đổ xuống đầu Nghiêm Thừa Chí. Hắn vừa phải xử lý công văn, vừa phụ giúp thẩm tra qua mấy chục kẻ tình nghi. Thật sự là thần tiên cũng phải nổi giận. Tại sao lương ba cọc ba đồng lại phải làm bán mạng thế này.

- Sư gia, có người đến xin làm tạp vụ.

- Cái sự việc này cũng phải hỏi đến ta sao? - Thừa Chí chán nản xoa xoa trán. - Thoả thuận giá cả rồi viết giao kèo, điểm chỉ mang tới đây.Nhờ một lời của sư gia, Niệm bà bà được thoải mái thông qua vòng phỏng vấn, trực tiếp tiến vào nha môn làm tạp vụ. Lúc này thuật ẩn thân của Hoài Niệm thật sự đã phát huy tác dụng cực điểm. Phòng bếp luôn đinh ninh nàng đang giặt đồ, phòng giặt nghĩ rằng nàng đang quét sân, đám lao công thì cho rằng nàng đang đi chợ. Cứ như vậy, họ thấy rằng Niệm bà bà thật cần cù chăm chỉ, nhưng kỳ thật nàng đang ở sân sau ngồi cắn hạt dưa.

Ba tỷ muội bọn họ đã tìm được vị trí thích hợp để bắt đầu điều tra vụ án.

Bích Tuyền khi bị bắt về chỉ một nháo, hai khóc, ba lắc đầu không biết. Thế nên không ai làm được gì nàng, đành phải tạm thời cắt người theo dõi, xem chừng nào tướng công của nàng xuất hiện thì ngay lập tức bắt y. Vậy nên Bích Tuyền được chạy ở vòng ngoài, đi điều tra đám giang hồ thổ phỉ vùng xung quanh.

Chân Duyên thì truy xét trong nội bộ Mạc phủ. Thuỷ Linh là học trò của thừa tướng, cũng là sư huynh của Nhã Muội. Nàng ta đến Tiết Châu, không ở đâu mà lại ở chỗ của Thuỷ Linh. Nếu nói y không có quan hệ liên đới, thì khó mà chấp nhận được. Chân Duyên dùng thân phận công chúa áp bức Thuỷ Linh, cho mình quyền tự tung tự tác. Đối với người của Mạc phủ, nàng dùng quyền của phu nhân tương lai để hoành hành ngang ngược. Trước giờ đứng đầu Mạc phủ là Mạc phu nhân. Nhưng lúc này ở trong Mạc phủ, thai phụ là lớn nhất.

Tại nha môn, đương nhiên mọi việc đã có chiếc bóng của Niệm bà bà in dấu khắp nơi. Chỉ sau ba ngày luẩn quẩn điều tra, Hoài Niệm đang tự phân vân, không biết ai mới là tri phủ thật.

Người đậu trạng nguyên đương nhiên là Mạc Thuỷ Linh, người bị điều về Tiết Châu nhậm chức đương nhiên cũng là Mạc Thuỷ Linh. Nhưng nếu hỏi ai làm tri phủ, thì chắc chắn mọi người phải phân vân nhìn về phía Nghiêm sư gia.

Ta hỏi ngươi, báo án phải đi tìm ai? Là sư gia. Điều động người trong nha môn là ai? Là sư gia. Thông qua mọi việc là ai? Là sư gia. Làm xong báo cáo cho ai? Là sư gia. Nhà đại nhân có chuyện, không biết làm sao thì đi hỏi ai? Là sư gia.

Nghiêm Thừa Chí làm sư gia đúng là bán sống bán chết, ngày làm đêm cũng làm. Thuỷ Linh chỉ biết chạy tới, hỏi.

- Sư gia, chỉ cần đóng dấu chỗ này là được phải không?

- Đúng vậy, thưa đại nhân. - Hắn kính cẩn trả lời.

- Sư gia, ở nhà ta bây giờ thật phiền phức.

- Nghe nói Mạc phu nhân sức khoẻ không tốt.

- Chừng nào nàng ta còn ở trong phủ, ngày đó sức khoẻ của mẫu thân ta đều không tốt. Sư gia, ta phải làm sao?

- Đừng để họ chạm mặt là được.

- Không thể đuổi tiểu Duyên đi. - Nghĩ đến nữ nhân này, Thuỷ Linh thật sự muốn phát khóc.

- Vậy thì để Mạc phu nhân tạm lánh một thời gian. Đại nhân viết thư cho a di dưới quê, muốn bà mời phu nhân cùng đi chùa bái phật ...

- Thừa Chí, huynh quả thật cao minh.Vừa nói xong, bóng người đã chạy vội đi mất. Hoài Niệm cầm chổi quét sân, nghe không sót một chữ nào. Thì ra mối quan hệ của họ là như vậy. Thuỷ Linh tuy là tri phủ những vẫn là một đứa trẻ con. Nghiêm Thừa Chí thân phận là thuộc hạ, nhưng vai trò thật sự chính là sư phụ. Cảm giác của hắn đối với tri phủ, giống như người chủ với con chó nhỏ. Hoài Niệm có thể khẳng định, nếu lúc nãy Thuỷ Linh mà oà khóc, chắc chắn hắn sẽ giơ tay ra xoa đầu. Còn khi đó Thuỷ Linh mà có đuôi, y nhất định sẽ vẫy rối rích mừng rỡ. Đầu não của nha môn Tiết Châu, chính xác là vị sư gia túc trí đa mưu này.

Mà đối với những người quá tài giỏi và thông minh. Hoài Niệm ngay lập tức căng hàng rào cảnh giác.

^_^

Nửa đêm, ba người thần bí hội họp ở căn phòng phía sân sau nha môn. Niệm bà bà vì tứ cố vô thân, nên đã được sắp xếp ở trong khu dành cho hạ nhân. Ngoài ra, những người khác hết ngày đều đã về nhà của mình để nghỉ ngơi. Nơi này tự nhiên trở thành địa bàn của những kẻ ám muội tụ họp. Chân Duyên từ chỗ ở của tri phủ chạy qua, cùng với Bích Tuyền ngoài tường nhảy vào cũng đều thập phần tiện lợi.

- Đại tỷ, muội đã điều tra, ngoài thành mười lăm dặm có một khu rừng gọi là Đào Viên. Tuy tên đẹp nhưng lại là vùng núi cấm hoang vu nguy hiểm. Ngoài những lời đồn về dã thú, còn có một vài đám thổ phỉ tụ tập. Là địa bàn của lũ sơn tặc nguy hiểm nổi tiếng khắp vùng. - Bích Tuyền báo cáo.

- Hừ, trong đất của hoàng đế lại dám lộng hành như vậy. Ta về cho một đội quân san bằng chúng ngay. - Chân Duyên phát biểu.

- Nếu có bất cứ chuyện mờ ám hay vụ trọng án nào xảy ra, người ta đều ngay lập tức chỉ tay về phía núi đổ lỗi cho đám cướp Đào Viên. Có khi nào vụ tứ muội mất tích, có liên quan đến bọn chúng? - Bích Tuyền đưa mắt trông chờ đại tỷ.

- Được sao? - Hoài Niệm hỏi lại.Bích Tuyền lập tức nhớ đến đám lính canh cùng dàn bộ khoái hùng hậu của nha môn này. Đừng nói là cao thủ như nàng không đối phó lại Anh Tân, kể cả những thuộc cấp của hắn cũng không phải là hạng bị thịt vô dụng. Vấn đề là bọn sơn tặc đó làm sao có thể vào thành, chứ đừng nói gì xông vào nha môn bắt người. Nếu hai bên kéo hết lực lượng ra quyết đấu một trận đẫm máu thì còn được, đằng này không hơi không tiếng đi vào thì quả thật là vô kế khả thi.

Hoài Niệm lại nhìn về phía Chân Duyên chờ đợi.

- Trong phòng của Nhã Muội vẫn giữ được tình trạng hiện có. Hòm xiểng, vật dụng đều ở trạng thái đang sử dụng, chưa từng được sắp xếp dọn dẹp qua. Có thể nói là Nhã Muội không hề có ý định rời đi. Tiền bạc tư trang cũng không mất, phấn hoa trang điểm cũng còn nguyên. Chúng ta đều biết Nhã Muội là người sĩ diện nhất, đi đâu cũng mang theo đồ trang điểm, nếu không trang điểm muội ấy nhất quyết sẽ không ra ngoài gặp người. Đồ ở đây, mà người không thấy, chắc chắn là bị bắt cóc thật rồi.

- Mục đích của bọn họ là gì? - Bích Tuyền khoanh tay suy tư. - Lâm bá bá cũng đâu có nhận được thư đe doạ hay đòi tiền chuộc. Nếu là trả thù cũng phải gửi tới một tờ giấy thông báo chứ.Đến lúc này Hoài Niệm mới lôi ra một quyển sổ dầy cộm đặt lên bàn. Chân Duyên và Bích Tuyền trố mắt nhìn bốn chữ “Việt luật hình bộ”. Họ thắc mắc nhìn nhau, rồi lại đưa mắt nhìn Hoài Niệm chờ giải thích. Khi không, bắt họ xem sách luật làm gì.

Hoài niệm thở dài, lật quyển sổ ra rồi xoay lại cho nhị vị tỷ muội cùng đọc.

“Ngày hai mươi sáu tháng tư, Mạc tri phủ lại chạy tới chỗ mình để mà kể khổ. Sư muội của đại nhân quả thật là vô cùng điêu ngoa, ở ngoài đường xúc phạm Kim lão bản, xảy ra tranh cãi rồi dẫn đến xô xát. Hai người họ kéo lên công đường kiện tụng, Lâm tiểu thư quả thật đã sai trái, nhưng Mạc đại nhân không biết phải làm thế nào. Ngài là đaị nhân mà, mấy chuyện quan, chuyện nhà đều không thể xử sao? Thế ngài làm tri phủ để làm gì?

Nhưng rồi Mạc đại nhân lại nước mắt lưng tròng nhìn mình trông đợi. Không thể chịu nổi khi thấy nam nhân khóc, mất hình tượng quá trời. Đành phải nghĩ ra một chút tiểu xảo để làm dịu mọi việc. Thật là ... mười bảy tuổi đầu rồi còn hay khóc, nhìn thấy trẻ con như vậy, thật không nỡ bỏ. Nhưng lần sau còn làm phiền mình thế này, mình nhất quyết từ chức sư gia luôn. Sao không chịu tăng lương cho mình, mà cứ liên tục đem đến phiền toái ...”

Cái này dĩ nhiên không phải là sách luật gì cả, mà chính là nhật ký của Nghiêm sư gia, là nỗi lòng giông bão của Thừa Chí đại nhân luôn mặt khó đăm đăm. Bích Tuyền cùng Chân Duyên ôm nhau cười nắc nẻ. Thì ra một nam nhân cũng có thể viết nhật ký, lại còn viết dễ thương như vậy, hết giận dỗi lại còn than vắn thở dài. Thật không nhìn ra người bề ngoài khô khan, nhưng trong lòng lại tràn đầy tình cảm như hắn. Thừa Chí này, quả nhiên là chủ nhân của thú cưng Thuỷ Linh rồi.

Hoài Niệm nhìn hai vị muội muội cười ngã nghiêng với ánh mắt thấu hiểu. Người ngoài thường nói Hoài Niệm lãnh đạm. Mỗi ngày không nói quá ba câu, mỗi câu không qua ba chữ. Lần cười gần đây nhất cuả nàng là mười mấy năm về trước, lúc bốn tỷ muội kết bái kim lang. Lần này, khi chôm được nhật ký của Thừa Chí về đọc, nàng quả thật đã cười một trận đủ cho hai mươi năm tiếp theo. Chỉ có thể nói là long trời lở đất, đau thắt ruột gan. Thậm chí mấy đầu móng tay của nàng đã mòn đi một nửa vì phải liên tục cào lên tường, chiếu cũng rách vài lỗ to vì đọc phải những đoạn mắc cười đến mức không chịu được.

Người mặt khó chịu như Thừa Chí không ngờ lại có khiếu viết truyện hài. Để cho băng sơn mỹ nhân như Hoài Niệm cười điên cuồng đến vậy, phải nói hắn là thiên tài trong số những thiên tài tấu hài.

Kết quả là đêm đó ba tỷ muội bọn họ không việc gì làm ngồi đọc trộm nhật ký của Nghiêm Thừa Chí. Thỉnh thoảng một trận cười rộ bùng nổ, họ phải dùng tay để bịt miệng lẫn nhau kẻo người khác nghe được.

Đến khi trời gần sáng thì ai về chỗ người nấy. Riêng Hoài Niệm thì lẳng lặng mang trả nhật ký về chỗ cũ, thần không biết, quỷ không hay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.