Trời Sáng Rồi Nói Tạm Biệt

Quyển 1 - Chương 6: Không buông tay



Bắc Bắc thật khờ, Y Y chính là con hồ ly nhỏ gian xảo, làm sao có thể để cho chiếc xe hơi kia thật sự đụng trúng.

Chân tôi bó bột như đòn bánh tét trông thật khoa trương, tôi nhảy cò cò lên vai của anh….

Hiểu rõ chuyện có được phải có mất. Chỉ một chút xíu đau đớn ở chân, tôi có thể chịu đựng được.

Bắc Bắc cõng tôi về nhà trên bả vai cứng rắn….

“Anh trai, anh thật cao ráo nha…” Tôi nũng nịu ôm sát anh, thuận thế đem bộ ngực mềm mại của mình cố ý cọ sát vào phía lưng cứng rắn của anh ((*_$))

Đã mười sáu tuổi, tôi cao không đến một mét sáu, khung xương rất nhỏ bé, tôi thấp hơn một cái đầu, so với anh. Nhưng dáng người phát dục tương đối tốt .

Vai anh càng cứng thêm, tôi vùi đầu là có thể nhìn thấy anh yết hầu anh lên xuống, chân lông toát mồ hôi lạnh…

Bắc Bắc có phản ứng đối với tôi. Tôi âm thầm cười trộm, đem đầu mình ngọt ngào chôn trong cần cổ anh…

Hạnh phúc, thật hạnh phúc, nếu có thể như vậy mãi thì thật tốt…

……………..

Bắc Bắc đem tôi đặt trên giường, hỏi. “Muốn ăn cái gì, anh đi m

A, thì ra quá mức hạnh phúc, có thể làm cho con người ta quên mất thời gian. Đã chín giờ, cho dù tôi không đói thì anh cũng đói…

Nhưng mà, tôi là Y Y bốc đồng nha.

“Anh trai, em muốn ăn mì, anh tự tay nấu mì đi.” Tôi mỉm cười ngọt ngào, giống như hít được một mùi thơm.

Bắc Bắc sửng sốt. “Y Y, anh không có biết nấu, anh chưa từng có học qua nấu ăn…”

“Anh biết không? Y Y thích nhất người đàn ông nấu ăn ngon. Y Y hy vọng tương lai sau này, người mình yêu có thể cam tâm tình nguyện vì YY mà mặc tạp dề….Anh trai à, anh cũng nhất định phải trở thành một người đàn ông hoàn mỹ nha.” Tôi cười hì hì nói

Anh! Em đang thổ lộ cùng anh, anh nghe có hiểu hay không? ((&_&))

Quả nhiên, Bắc Bắc nghe không hiểu, anh cười khổ. “Anh đi ra ngoài mua mì cho em ăn, không cho phép ồn ào.”

Tôi xụ mặt xuống, tay mân mê miệng. “Không ăn, để cho em què rồi chết đói luôn đi.”

Bắc Bắc có chút bất mãn, cho là tôi cố tình gây sự, nhưng anh lại không muốn biểu hiện ra ngoài..…..

“Anh đi ra ngoài mua, sẽ nhanh chóng trở lại.” Bắc Bắc đứng lên, không quan tâm vẻ mặt không được tự nhiên của tôi.

“Anh trai! Có phải bởi vì Y Y là em nuôi, cho nên anh không muốn xuống bếp nấu mì cho Y Y ăn phải không?” Tôi lặp lại lời anh nói với tôi, vẻ mặt trông thật tội nghiệp….

Bắc Bắc cứng người một chút, quay đầu lại, vẻ mặt áy náy. “Được! Anh đi nấu, coi như đây là lời giải thích tốt nhất đi.”

“Vâng.” Sắc mặt tôi thay đổi nhanh chóng giống như thời tiết .

Hai mươi phút sau, Bắc Bắc bưng hai tô mì lên, vẻ mặt thật bất đắc dĩ

“Anh nói rồi, anh không biết nấu đâu”…

Quả thật rối tinh rối mù giống như keo dán.

“Wow, thơm quá, em sắp chết đói rồi !” Tôi vui vẻ mang tô mì lại, cầm đôi đũa gắp liền. “Anh còn bỏ thêm trứng cút* nữa, ăn thật ngon nha.” (*: nguyên tác: trứng chim)

Tôi ăn thật ngon, giả bộ như con quỷ đói mới đầu thai, vừa ăn vừa tán thưởng. “Wow, anh trai, ăn ngon thiệt….Anh đúng là thiên tài nha!”

“Thật sự ăn ngon?” Bắc Bắc bị tôi dụ hoặc, gắp lấy mấy miếng. “Tại sao anh lại cảm thấy khó ăn đến như vậy?!”

Tôi cố ý ăn sạch mì, uống hết nước mì trong tô, ăn uống no nê, tôi cười như mèo, trả lời đinh đóng cột. “Vậy là vị giác của anh có vần đề rồi.”

Rốt cuộc khóe miệng Bắc Bắc nhếch lên, anh nở nụ cười, cho dù là nụ cười thật nhẹ…..rất nhẹ.

“Y Y, em đã trở lại rồi, thật tốt quá.” Vừa che mặt ăn, Bắc Bắc nói như không có việc gì.

Vẻ mặt của anh thực bình tĩnh…..

Lòng của tôi lại bị ấm áp vây chặt..

Tôi vô cùng…..vô cùng cẩn thận hỏi thử. “Anh trai à, vì sao lại bỏ hồ cá, rồi còn đem cá giết chết? Em nhớ rõ, anh hiểu chúng nó nhất…Có phải Tiểu Lệ phá hỏng không?”

Đôi đũa cứng đờ trên miệng Bắc Bắc, anh nhanh chóng khôi phục lại bình tĩnh, mặt không chút thay đổi trả lời. “Là anh làm. Anh không thích chúng nó, cũng không muốn nhìn thấy chúng nó nữa”…

Trong nháy mắt, lòng của Bắc Bắc lại nổi sóng…..

Mất đi cô ấy, thật sự làm cho anh đau khổ như vậy sao?? Những lời này, nghẹn trong cổ họng tôi, nuốt không trôi, nôn không được.

Cuối cùng, tôi đổi phương thức hỏi mới. “Anh trai, tại sao vậy?”

Đôi đũa đập mạnh xuống bàn, lần thứ hai tôi thấy anh tức giận như vậy….Tôi kinh ngạc, lại có chút sợ hãi…

“Liên tục hỏi thăm những chuyện người khác không muốn nói, em vui thích lắm sao? Nếu vậy anh nói cho em biết, anh chán ghét cặp mắt của những con cá đó, mỗi một đôi mắt, dường như đều châm chọc anh, đều làm anh đau đớn ….Như vậy em vừa lòng rồi chưa??”

Lần đầu tiên, tôi bắt gặp sự tức giận bao bọc anh, âm lượng giọng nói không cao, tôi nghe rõ ràng, không có rít gào, đây đã là cách anh cố gắng đối xử tử tế với

Cho tới bây giờ, tôi chưa từng thấy qua tia đen tối như vậy trong đôi mắt anh. Chính điều này làm cho tôi nhịn không được ngơ ngác, run run một chút.

Ý thức được mình dọa đến tôi, Bắc Bắc không buồn mở miệng, một lần nữa cầm đôi đũa tiếp tục ăn tô mì không chút hương vị. Hàng lông mi xinh đẹp trên tô mì của Bắc Bắc phủ một lớp sương mù. Loại tư thái yếu ớt rung động, như con chim nhỏ bị bẽ gãy cánh …

Trái tim tôi bắt đầu co rút…..

Tôi chậm rãi ôm lấy khủy tay anh, gắt gao bao trụ……

Bắc Bắc bỗng dưng cứng đờ

“Buông ra.” Tiếng nói rất thấp,lạnh nhạt….

Tôi vẫn ôm thật chặt…

“Buông ra!”…Bắc Bắc có chút tức giận

“Không! Y Y không buông!” Tiếng của tôi cũng rất thấp, gằn từng chữ rõ rang. “Trừ khi trái tim Y Y ngừng đập, nếu không, cả đời Y Y cũng không buông tay anh ra!”

Giằng co một hồi lâu…..

Bàn tay lạnh như băng của Bắc Bắc vẫn cứng như cũ……lại bắt đầu dần dần ấm lên.

Bắc Bắc thản nhiên cười, giống như thuyết phục tôi “buông ra”.

“Không buông.” Tôi nhắm mắt, quyết không khuất phục….

“Y Y, em thật sự quật cường.” Ánh mắt thâm trầm không phù hợp với độ tuổi của anh. “Quật cường như vậy, không tốt!”

Môi dưới của tôi bị hàm răng trên cắn trở nên trắng bệch, tay của tôi nắm chặt những ngón tay thon dài của anh đến mức cũng trở nên trắng….

Đột nhiên, Bắc Bắc ngẩng đầu, nhìn vào mắt tôi nói. “Y Y, anh sẽ không tra tấn bản thân nữa.” Anh cười nhẹ nhàng. “Bởi vì, cuối cùng anh đã hiểu được, anh tra tấn bản thân anh, đồng thời cũng chính là tra tấn em.”

Ngạc nhiên, tay của tôi từ từ buông ra….

“Em nói thật đúng, anh không nên lấy lỗi lầm của người khác trừng phạt chính bản thân mình.” Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp “Y Y, anh sẽ tìm bác sĩ tâm lý, anh sẽ không cho người đàn bà kia đánh bại anh, hủy diệt anh.

Yên tâm đi Y Y, anh sẽ từng bước từng bước tìm lại chính mình.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.