Trời Sáng Rồi Nói Tạm Biệt

Quyển 6 - Chương 27: Phiên ngoại Nhược Hàm



Mang theo Tiểu Già, chúng tôi một nhà ba người đi vào siêu thị mua đồ dùng sinh hoạt.

“Mẹ! Chú Trầm kìa!” Đột nhiên, Tiểu Già hưng phấn vỗ cánh tay của tôi kêu lên.

Tôi cười nhẹ, làm sao có thể chứ?…. Dịch Bắc mấy năm nay luôn ở nước ngoài và chúng tôi đã lâu không có liên lạc…

Đứa bé này vẫn rất muốn gặp lại chú Chú Trầm, nên luôn nhìn bóng dáng tương tự mà nhận sai người. Nhưng ngay cả Thiếu Nghệ đang nắm tay tôi, cũng cứng đờ lại…

Tôi ngước mắt nhìn lên, cách phía trước đó không xa có một người đàn ông khí chất thuần khiết, đi bên cạnh một người phụ nữ trầm tĩnh. Người phụ nữ đó bụng hơi gồ lên, chắc là đã có thai mấy tháng. Có thể thấy được, người đàn ông này rất lo lắng cho người phụ nữ kia, ngay cả khi cô ta lấy tay cầm vật gì đó cũng bị cấm.

Tôi giật mình, người đàn ông cẩn thận, che chở đó đúng thật là Dịch Bắc. Mà người phụ nữ mặc áo choàng, tóc dài quả nhiên là Y Y. Cô ấy không còn là cô gái nhỏ nhắn của ngày trước nữa. Cô ấy thay đổi thật nhiều, trong đôi mắt không còn nét ti nghịch, tuỳ hứng nữa.

Hai người họ một bên chọn đồ dùng, một bên hỏi ý lẫn nhau…..Một người dịu dàng săn sóc, một người ngoan ngoãn nghe theo.

……

Ba năm trước đây….

Có một ngày nọ, Dịch Bắc tới tìm tôi trong tâm trạng lo âu….Lời nói tiếp theo của anh, làm tôi nghe cũng giật mình ngơ ngẩn.

Tôi cùng anh chia sẻ tâm trạng lo lắng, khó nhẫn nại và cảm xúc thất vọng…

Y Y giết người, Dịch Bắc muốn tìm Thiếu Nghệ làm luật sư đại diện nhưng bị Thiếu Nghệ từ chối ngay lập tức.

Loại vụ án này vốn có rất nhiều chỗ có thể lo lót, mà không ai biết mánh khoé pháp luật nhiều hơn so với Thiếu Nghệ. Lý do mà Thiếu Nghệ từ chối vụ án này chỉ vì anh đối với Dịch Bắc ghen tuông không rõ. Thêm nữa là vì gần đây tôi lại lạnh nhạt, cự tuyệt anh thêm một lần nữa.

Thiếu Nghệ muốn bắt đầu xây dựng lại với tôi. Nhưng tình yêu đã sai lầm, làm sao còn có thể tiếp tục trở lại? Tình yêu say đắm đã bị gió thổi tan đi, làm sao còn có thể quay về?

Dịch Bắc và Y Y trải qua bao đau thương, cuối cùng cũng chỉ biết lẫn nhau, trên đời còn có bao nhiêu thứ tình yêu như thế?

Sau cùng, tôi đồng ý với Dịch Bắc đến làm thuyết khách….Thiếu Nghệ sảng khoái gật đầu đồng ý giúp, nhưng với một yêu cầu….

Khi từ nhà Thiếu Nghệ bước ra, Dịch Bắc lo lắng kéo tay tôi hỏi, kết quả như thế nào?

……

Kết quả như thế nào ư? Như thế nào ư?

Nhìn vẻ mặt anh lo lắng đến tột độ, tôi thất thần….

Vì sao?… Anh chưa từng một lần mất kiềm chế như vậy vì tôi?

……

Ngày đó, Y Y và anh trai tôi đi một đêm không về, anh cũng có vẻ mặt như thế…

……

Tất cả đều là vì Y Y, chưa từng một lần vì…….Tôi…

……

Tôi gật đầu mỉm cười, nói cho anh biết không thành vấn đề.

Đúng vậy, không thành vấn đề. Thiếu Nghệ đối với vụ kiện này rất tin tưởng.

Nhiều lắm là phán tội ngộ sát, vào tù nghêu ngao vài năm có thể đi ra.

Nhưng tôi phải nghêu ngao cả đời….

……

Tôi đã đồng ý gả cho người đàn ông mà tình yêu đã mất đi…

……

Là hạnh phúc hay là bất hạnh? Tôi và anh trai mình đều trở thành hai người thành toàn cho hạnh phúc viên mãn của người khác.

Anh trai tôi ngày đó rõ ràng cố ý đặt một chiếc nhẫn kim cương khó kiếm để làm quà sinh nhật, sau đó lại đem quà tặng này vùi lấp. Quà tặng sinh nhật biến thành sự tự do cho người khác….

Mà tôi….Sau khi cùng Dịch Bắc trải qua một đoạn tình cảm lưu luyến tay trái sờ tay phải, và chuyện tình yêu say đắm với Thiếu Nghệ đã lắng đọng lại. Trái tim tôi đã hướng đến bình thản, im lặng để cho mối tình ấy nhạt phai. Vì thế vài năm đi qua, dưới sự giúp đỡ hết lần này tới lần khác của Dịch Bắc, tay trái đối với tay phải động tâm…mà tay phải lại quá vô tình….. Nên đành cười nhẹ đem tình yêu che dấu, đem mọi chuyện chôn sâu vào lòng.

……

Chúng tôi một nhà ba người đến gần bọn họ, Tiểu Già đã khoái trá xông lên.

Cuộc sống gia đình bình thường đã làm cho tính cách Tiểu Già hòa đồng hơn với bạn bè. Vì nguyên nhân này mà khi kết hôn, tôi lựa chọn công khai tất cả mọi việc là đúng đắn, bởi vì có thể cả đời cũng không trốn thoát được Hàn Thiếu Nghệ…..

“Chú Trầm! Chú Trầm!” Giọng của Tiểu Già thật hưng phấn.

“Tiểu Già!” Trên gương mặt tuấn tú kia cũng hiện lên sự vui mừng, kinh ngạc.

“Đã lâu rồi không gặp anh.” Tôi bình tĩnh nhìn anh gật đầu chào, che dấu giọng nói chua xót.

“Đã lâu rồi không gặp em.” Anh cũng nhẹ nhàng gật đầu với tôi.

“Anh trở về bao lâu rồi?”

“Cũng được nửa năm.”

Đã nửa năm rồi…. Anh về mà không có liêc lạc với tôi.

Vì ngại người khác nói ra nói vào, tình bạn giữa đàn ông và đàn bà thường không thể gắn bó lâu dài. Cho dù hiểu được điều đó, trái tim tôi vẫn xót xa như cũ.

“Hai người…..” Kìm lòng không được, tôi nhìn về phía Y Y đang đứng lẳng lặng một bên.

“Bọn anh đã kết hôn nửa năm rồi.” Dịch Bắc cười, vẻ mặt sung sướng, hạnh phúc. “Y Y không muốn đãi tiệc cưới, vì vậy bọn anh chỉ là đi du lịch kết hôn.”

Thì ra là như vậy. Nhìn cái bụng gồ lên của Y Y lúc này mà đoán, thì chắc hẳn là “kết quả” của tuần trăng mật rồi.

“Anh vẫn còn làm bác sĩ chứ?” Tôi hỏi.

“Làm cả hai, sự nghiệp trong nhà anh cũng phải gánh vách.” Anh cười trả lời, có thể nhìn thấy cho dù bận rộn, anh cũng rất vui vẻ chăm lo.

“Còn Y Y thì sao?” Tôi vốn định hỏi, có cần tôi giúp giới thiệu việc làm cho cô ấy không?

“Anh định để cho cô ấy theo cha anh học tập, nhưng cô ấy đang có thai….” Anh yêu thương vuốt lên mái tóc của Y Y. Dù cô ấy đã sắp làm mẹ nhưng trong cảm nhận của anh, cô ấy vẫn như một đứa trẻ.

“Chúc mừng hai người.” Tôi chân thành chúc phúc, tôi quay sang nhìn Y Y vẫn thật im lặng đứng đó, cười thân mật nói. “Y Y, có rảnh đi uống trà nhé.”

“Vâng.” Y Y mỉm cười, gật đầu.

Bỗng dưng không biết vì sao, cảm giác mới vài năm không gặp mà tôi và Y Y ít nói chuyện hơn. Có lẽ bởi vì Y Y đã trở nên rất yên lặng, rất trầm tĩnh mà tôi lại không thích ứng cô ấy như vậy.

Hàn huyên thêm vài câu thì bọn họ cũng rời đi, nhìn bóng dáng họ càng lúc càng xa, tôi có một chút đăm chiêu suy nghĩ.

Quá khứ đã đi qua, hình như thật sự không thể quay trở lại…

“Đi thôi em.” Tay của Thiếu Nghệ đặt trên vai tôi.

Thiếu Nghệ là một người chồng tốt, rất yêu tôi, rất cưng chiều tôi…làm hết sức để bù đắp lại lỗi lầm….

Tôi gật đầu…Nắm lấy tay con trai, chúng tôi một nhà ba người rời khỏi siêu thị.

Nhìn bóng dáng hình như là Hạnh Phúc…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.