Trời Sinh Một Đôi

Chương 178: Tình thác



(Yêu nhầm đối tượng)

Tử Tô bỗng quay đầu nhìn chằm chằm vào A Loan cuối cùng tận lực bình tĩnh nói: “Muội khẳng định?”

Câu “Làm sao muội biết” rốt cuộc vẫn không nói.

Sắc mặt A Loan có chút trắng bệch: “Muội không khẳng định. Nhưng xe ngựa này mạc danh kỳ diệu đi lòng vòng, rõ ràng là nhằm vào Đại nãi nãi, nếu là như vậy, muội nghĩ, có khả năng nhất là đi chỗ kia!”

Tử Tô nhìn Chân Diệu thấy nàng có chút sững sờ, khom người vừa muốn đi xuống nhưng chưa đến cửa xe đã quay lại, thần sắc ngưng trọng: “Đại nãi nãi, sợ rằng không thể nói với phu xe kia. Nếu hắn đã dám làm vậy thì bằng bất cứ giá nào nếu biết chúng ta đã phát hiện có chỗ không thích hợp nói không chừng sẽ làm gì đó. Đường phố đống đúc, còn có thể lén lút hạ thủ với ngài. Nếu xuống xe, cho dù không trúng mai phục của hắn, xe ngựa này có dấu hiệu của phủ Trấn Quốc Công, nếu ngài mạc danh nhảy khỏi xe, danh tiếng cũng mất hết.”

A Loan cắn môi, tận lực trấn định phản bác: “Nhưng nếu xe này đưa Đại nãi nãi đến đia phương đó, danh tiếng của Đại nãi nãi càng bị hủy!”

Chân Diệu phục hồi tinh thần, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tử Tô, rồi nhìn A Loan giả vờ trấn định.

Trong lòng thở dài, trong thời điểm như thế này, có lý trí, có thông tuệ hơn nữa cũng không bằng Thanh Cáp nhà nàng ra ngoài cho phu xe kia một quyền a.

“Tử Tô, ngươi nói, trong tối rất có khả năng còn có người mai phục?”

Tử Tô gật dầu.

Chân Diệu không nói câu gì, gỡ một cây trâm hoa đào trên đầu xuống, đi ra chỗ cửa xe.

Bị Tử Tô ngăn cản: “Đại nãi nãi, ngài muốn làm gì?”

Chân Diệu phất phất cây trâm trong tay: “Nói không chừng ven đường còn có người hạ độc thủ, vậy thì đổi lộ tuyến của xe.”

Sắc mặt Tử Tô thay đổi: “Đại nãi nãi, ngài muốn đâm ngựa? Nhưng ngựa nổi chứng rất nguy hiểm?”

Chân Diệu rũ mi mắt, không có nụ cười sáng lạn như trước kia, thản nhiên nói: “Bất chấp nhiều như vậy. Ta tin rằng người của Ngũ thành binh mã ti và Cẩm Lân vệ không phải ăn cơm không, một con ngựa dở chứng cũng không ngăn được.”

Thấy Tử Tô còn muốn nói gì, Chân Diệu cười khổ một tiếng: “Chỉ có thể đánh cuộc một phen, sẽ không tệ hơn hiện tại, chỉ là nếu thua cuộc liên lụy đến các ngươi rồi, xin lỗi.”

“Đại nãi nãi, để nô tỳ làm.” A Loan láy cây trâm hoa đào.

“Để ta.” Tử Tô đè tay A Loan lại: “Ngươi chiếu cố Đại nãi nãi cho tốt.”

Chân Diệu lắc đầu: “Các ngươi đừng tranh. Luận khí lực các ngươi ai cũng không bằng ta. Cơ hội chỉ có một lần, bây giờ không phải lúc biểu lộ trung tâm.”

Móng ngựa đạp trân đá lót đường lêu lộc cộc, kéo chiếc xe sơn đen vững vàng tiến lên phía trước, tiếng cười nói ồn ào, phố sá sầm uất phồn hoa, tất cả đều bị ngăn cách ngoài xe ngựa, không người nào biết dưới chiếc xe sơn đen cao quý kia giấu diếm nguy cơ thế nào.

Chân Diệu lặng lẽ đi tới trước cửa xe, xốc một góc rèm xe lên.

Bóng lưng phu xe thật thẳng, nhìn tuổi tác tối đa chỉ ba mươi.

Chân Diệu không biết đây là ai, nữ quyến xuất môn không ai nhìn phu xe nhiều thêm.

Nắm chặt cây trâm hoa đào, nín thở, nhìn chằm chằm vào con ngựa cường tráng, cao lớn.

Lòng bàn tay dần đổ mồ hôi, rõ ràng là thời tiết nóng nực lại cảm thấy lạnh như băng.

Tử Tô và A Loan ai cũng không dám lên tiếng.

Thời gian như đọng lại, phá lệ dài dằng dặc.

Bên ngoài ồn ào huyên náo, bên trong xe lại tịnh tĩnh, tọa thành hai trái cực, trong mắt Chân Diệu, chỉ có quy luật bước đi của con ngựa.

Đột nhiên ngựa dừng.

Chân Diệu nhìn chằm chằm vào một bộ vị co rút lại.

Nó, nó lại muốn thải.

Chân Diệu nhìn chằm chằm. Không chút do dự, ném mạnh trâm trong tay ra ngoài.

Thanh thông mã vốn đang làm đại sự, đột nhiên bị đau, vó sau đạp lên, lớn tiếng hí dài.

Xe ngựa lay động lịch liệt, Tử Tô và A Loan đã sớm thủ ở một bên trong nháy mắt lôi Chân Diệu lại.

“Chết tiệt!”

Phu xe nắm chắc dây cương. Tiếng chửi còn chưa buông liền cảm thấy một vật nóng hổi, ướt nhẹp đập vào mặt.

Mùi không gì so nổi hun phu xe đến bối rối, theo bản năng vung tay quất thanh thông mã mấy roi.

Thanh thông mã vốn đang thải thì lại bị đánh lén, vốn kinh ngạc, lại ăn thêm một roi nữa lập tức chạy như điên.

Phu xe bị phân ngựa dán lên mặt nhất thời bị quăng xuống dưới.

Tiếng thét chói tai vang lên bốn phía, vô số quầy hàng bị đung ngã, đồ bay tứ tung.

Xe ngựa chạy nhanh như chớp, ba chủ tớ Chân diệu dựa sát vào một chỗ, túm lấy thùng xe.

Đáng tiếc xe ngựa lắc lư quá mạnh, ba người rất nhanh bị tách ra, đều tự bám chặt lấy vật cố định trong xe.

Lục hoàng tử một thân tử y cùng hai nam tử thân hình cao lớn từ một ngã rẽ đi đến, liền thấy phía trước rối loạn.

Đoàn người hốt hoảng la lên: “Không xong, kinh mã!”

Trong chớp mắt, một chiếc xe ngựa sơn đen chạy đến.

Xa như vậy Lục hoàng tử không có khả năng thấy rõ ký hiệu phủ Trấn Quốc Công, nhưng loại xe sơn đen này huân quý toàn kinh thành có thể dùng cũng chỉ có mấy nhà.

Hầu như không nghĩ ngợi nhiều, Lục hoàng tử vung tay lên, thị vệ ẩn núp trong bóng tối đi ra.

“Chặn con ngựa kia lại!”

Lúc này nam tử cao lớn mặc huyền y đứng bên cạnh Lục hoàng tử nhảy tới vài bước, giơ tay lên, ám tiễn từ trong ống tay áo bắn ra.

Chợt nghe phập một tiếng, ám tiễn sắc bén bay với tốc độ cực nhanh đâm vào mắt thanh thông mã.

Rất nhanh thanh thông mã kêu thảm một tiếng, chân trước vung lên thật cao rồi hạ xuống, chân sau khụy xuống.

Thùng xe lay động kịch liệt, nghiêng trái nghiêng phải.

Thanh thông mã kéo xe ngựa tạo thành một vết máu thật dài trên đá lót đường, sau đó đột nhiên dừng lại, thân hình khổng lồ ầm ầm đổ xuống đất.

Dưới quán tính, phía sau xe ngựa bay lên, phía trước cắm xuống đất.

Tiếng nữ tử thét chói tai truyền ra.

Một tím, một xanh, hai bóng người văng ra từ trong thùng xe, một chật vật ngã xuống đất, một bóng ảnh màu xanh ngọc khác bị quăng ra.

Cả đường cái đều vang lên tiếng hét kinh hoảng của mọi người, có vài đứa bé nhỏ tuổi sợ đến phát khóc.

Chân Diệu nhắm mắt cười khổ.

Đây là lần bay thứ hai trong khoảng thời gian ngắn.

Phủ Trấn Quốc Công, đây là có người muốn nàng thăng thiên sao?

Đã sớm biết là long đàm hổ huyệt (địa phương nguy hiểm), không ngờ lại như đi trong ao đầy lục bình, nhìn thì xanh biếc tràn trề nhưng lại không được đi sai một bước, sẽ bị hãm sâu trong bùn.

Đột nhiên rơi vào một vòng ôm ấm áp, Chân Diệu chợt mở mắt.

Đập vào mắt là một gương mặt góc cạnh rõ ràng.

Châu sai đầy đầu của Chân Diệu chẳng biết đã rơi từ lúc nào, tóc xanh như suối bay trong gió, lộ ra khuôn mặt thanh lệ tuyệt luân.

Gợn sóng trong mắt nam tử áo đen lay động, nhìn Chân Diệu vẫn còn khủng hoảng.

Hai người xoay một vòng giữa không trung, vững vàng hạ xuống.

Người vây xem bỗng bộc phát âm thanh ủng hộ.

Tóc đen còn đang tung bay,  Chân Diệu hồi thần không tự chủ tươi cười: “Đa tạ.”

Chân vừa chạm đất, cái chân vốn bị trẹo truyền đến cơn đau thân hình lảo đảo một cái.

Nam tử  áo đen không nói gì. Tay lại cố sức muốn ôm Chân Diệu vào trong ngực.

Lục hoàng tử chẳng biết tới gần từ lúc nào, đỡ lấy Chân Diệu, sau đó đẩy người ra phía sau, tự tiếu phi tiếu nhìn nam tử huyền y: “Đa tạ Nhị vương tử rồi.”

“Cô nương…..” Tử Tô và A Loan bất chấp tóc tai bù xù, bộ dáng chật vật chạy nhanh tới.

Trong lúc gấp gáp quên rằng phải gọi Đại nãi nãi.

Lục hoàng tử ngăn tầm mắt vây xem của mọi người nói với ám vệ: “Nhanh kiếm một chiếc xe ngựa tới.”

Một lát sau, một chiếc xe ngựa xuất hiện ở đầu đường phố sầm uất.

Tử Tô và A Loan ai cũng không nói gì, đỡ Chân Diệu lên xe ngựa.

Người của Ngũ thành binh mã ti lúc này mới tới.

Người dẫn đầu nhận ra Lục hoàng tử, vừa muốn hành lễ. Lục hoàng tử khẽ lắc đầu một ái, người nọ liền đứng thẳng, nói: “Đại nhân, ty chức nghe nói trên phố có kinh mã, người trong xe có bị thương tổn không?”

“Không sao. Xe và ngựa này đều đưa đến chỗ Cẩm Lân vệ, giao cho La đại nhân định đoạt.”

“Dạ, đại nhân.” Người đứng đầu chần chờ một chút rồi nói: “Phu xe cũng đưa đi sao?”

“Phu xe? Hiện tại ở đâu?”

Người đứng đầu sắc mặt cổ quái: “Ở y quán. Thương thế của phu xe kia không tính là quá nặng, chỉ là trên mặt đầy phân ngựa, mắt có chút vấn đề.”

“Cũng đưa qua!” Lục hoàng tử nhìn xe ngựa nằm đó, khóe miệng nhếch lên.

Chờ người của Ngũ thành binh mã ti lĩnh mệnh rời đi, Lục hoàng tử đi tới cạnh xe ngựa, cách mành hỏi: “Ngươi không sao chứ?”

Giọng nói thiếu nữ còn mang theo chút non nớt truyền ra: “Không sao, chỉ là chân trẹo một chút, làm phiền Lục hoàng tử nói lời cảm ơn với vị công tử kia.”

“Ngươi không cần xen vào việc này, ta phái người hộ tống ngươi về.”

Chân Diệu không nhìn thấy mặt của Lục hoàng tử. Lại cảm giác được hình như hắn rất không vui, cúi đầu đáp ứng, không nói gì nữa.

Con ngựa chết lăn ra đất và xe ngựa hỏng được đưa đi, xe ngựa nhỏ nhắn im lặng rời đi, đoàn người dần dần tản  ra.

Ánh mắt nam tử áo đen vẫn chưa thu hồi.

Lục hoàng tử khẽ nhíu mày, rất nhanh giãn ra cười nói: “Đại vương tử, Nhị vương tử, không phải muốn biết một chút về chỗ phong nhã nhất kinh thành sao, mời theo ta.”

Nam tử áo đen thu hồi ánh mắt, muốn tỏ ra nhẫn nãi nhưng chung quy lại không nhịn được, hỏi: “Lục hoàng tử, xin hỏi vị vừa rồi là cô nương của quý phủ nào?”

Khóe miệng Lục hoàng tử nhếch lên, tự tiếu phi tiếu: “Ách, là nữ quyến của phủ Trấn Quốc Công.”

Thần xui quỷ khiến không nói rõ thân phận của Chân Diệu.

Chẳng biết tại sao, nghĩ đến người có gương mặt tương tự Thái phi bị nam tử xa lạ mơ ước, trong lòng thấy khó chịu một trận.

“Phủ Trấn Quốc Công sao?” Nam tử áo đen thì thào nhớ kỹ.

Nam tử áo đỏ vỗ vai nam tử áo đen cười lớn: “Nhị đệ, nếu đệ thích liền cầu hôn với hoàng thượng Đại Chu, cứ ngại ngùng như vậy không phải hảo hán Man Vĩ chúng ta.”

“Đại ca…..” nam tử áo đen có chút buồn bực.

Nhớ đến nữ tử thanh lệ tóc đen tung bay, trong lòng lại là một mảnh lửa nóng.

Giống như uống loại rượu mạnh nhất, đánh với ác lang hung hãn nhất, loại kích động và hưng phấn tạo cho hắn cảm giác tuyệt vời.

Đây là cảm giác nóng bỏng không nữ tử Man Vĩ nào đem lại cho hắn.

Thì ra công chúa của hắn ở đây.

Nam tử Man Vĩ quốc trước giờ đều muốn tự mình tranh thủ, chưa bao giờ che giấu, nam tử áo đen nắm tay đặt trước ngực, hành lễ với lục hoàng tử: “Xin hỏi Lục hoàng tử, cô nương vừa rồi tên là gì?”

Lục hoàng tử mỉm cười, thản nhiên nói: “Nhị vương tử, Đại Chu chúng ta, coi trọng danh tiết, khuê danh nữ nhi sẽ không dễ dàng nói cho người ngoài, Bản vương chỉ biết phủ Trấn Quốc Công có ba vị cô nương.”

“Như vậy sao?” Nam tử áo đen không hỏi thêm nữa, thầm nghĩ trở về nhất định phải tìm hiểu rõ tuổi của ba vị cô nương.

Tiểu thái giám vẫn đi theo Lục hoàng tử cúi đầu thật thấp.

Chủ tử à, ngài lại đào hố cho người ta nhảy rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.