Trời Sinh Một Đôi

Chương 186: Đóng cửa tính sổ



Edit Vi Vi

“Vớ vẩn!” Lần đầu tiên La Nhị lão gia mất bình tĩnh trước mặt lão phu nhân mà hét lên.

Cứ như bị dọa sợ, Chân Diệu ngơ ngác nhìn La Nhị lão gia một cái, sau đó lôi kéo góc áo của lão phu nhân: “Tổ mẫu ——”

Sắc mặt Lão phu nhân vốn đang căng thẳng bỗng cứng đờ.

Con bé này, không biết bà đang tức giận sao?

“Tổ mẫu, Nhị thúc tức giận như vậy, có phải do cháu nói sai rồi không?”

“Tổ mẫu ——”

Lão phu nhân nhăn mặt lại.

Thật sự đủ rồi, còn có để cho người ta tức giận cho đàng hoàng hay không đây!

Nhìn Chân Diệu tội nghiệp như thế, lão phu nhân thầm hít một hơi, mới nói: “Cháu nói cũng không tính là sai.”

Sau đó nhìn La Nhị lão gia: “Lão Nhị, con làm thúc bá, đừng suy xét mọi chuyện giống như đứa trẻ không hiểu gì thế.”

Lúc đầu thì lão phu nhân còn khiếp sợ vì lời Chân Diệu nói, nhưng sau khi định thần lại rồi thấy người một nhà chi thứ hai hùng hổ gây sự thế cũng thấy khó chịu rồi.

Chân thị là cô dâu, ngay cả người làm mẹ chồng cũng không dễ nói nặng, tránh cho con dâu mới da mặt mỏng không chịu nổi, tỏ vẻ phủ Quốc Công hà khắc.

Càng đừng nói người làm thím và thúc bá này rồi.

Trước mặt một đám trẻ, câu nói này khiến La nhị lão gia đỏ mặt tới mang tai, đồng thời giật mình.

Lời Chân thị nói, đột nhiên nghe thì có vẻ lý sự, nhưng nếu nghiên cứu kỹ ra thì đã bất giác dẫn người ta tới một phương hướng.

Ngựa nổi chứng, không phải vấn đề là ngựa thì chính là người đánh xe, mà dù là loại nào thì người quản gia đều có tránh nhiệm.

Phủ Quốc Công chẳng phải chính do Điền thị vợ lão quản còn gì!

La Nhị lão gia liếc nhìn Chân Diệu thật kỹ, đáy lòng phát rét.

Rõ ràng nói lời vớ vẩn ngang ngạnh này, suy cho cùng, lại muốn quấn lấy cả phòng của lão, rốt cuộc Chân thị vô ý hay giả trư ăn hổ?

Dù thế nào, chuyện này cũng không thể không  truy tra được, chỉ có thể nuốt hoàng liên này xuống.

Điền thị còn muốn nói gì, La nhị lão gia lặng lẽ nháy mắt.

Nhị lang và Tam lang nghe ra ý cảnh cáo trong lời của lão phu nhân. Dù không cam lòng nhưng cũng không dám nói gì nữa, chỉ hung hăng trừng Chân Diệu.

Lão phu nhân vốn đang phiền lòng bởi chuyện tứ hôn, thấy sóng ngầm bắt đầu khởi động thì nhíu mày: “Lão Nhị. Điền thị, ta biết, hôn sự của Nguyên nương thật sự ngoài dự đoán của mọi người, nhưng đã có thánh chỉ, ngày mai còn phải vào cung tạ ơn, hiện tại các con về chuẩn bị đi, chỗ Nguyên nương, Điền thị con quan tâm hơn vào.”

Lão phu nhân cân nhắc từng câu từng chữ, chỉ sợ ở trong chính nhà mình, cũng không dám tỏ ra chút bất mãn nào với hôn sự này. Nếu không, nhỡ mà bị người ta nghe được sẽ mang đến rất nhiều phiền phức cho phủ Quốc Công.

Người ở đây đều không phải người ngu, hơi tỉnh táo lại đều hiểu ý lão phu nhân.

La Nhị lão gia dẫn đầu nói: “Mẫu thân yên tâm, con trai hiểu được.”

Lão phu nhân xua tay: “Vậy thì đi xuống hết đi.”

Dừng một chút nói: “Vợ đại lang, cháu ở lại. Ta nói mấy câu.”

Mọi người lui ra, trước khi đi thì nhìn Chân Diệu với vẻ mặt khác nhau.

Chân Diệu không nhìn ánh mắt của những người khác, chỉ trao đổi ánh mắt với La Thiên Trình, cho hắn biểu cảm yên tâm.

Lại không ngờ sắc mặt La Thiên Trình còn đen hơn, vội vàng xoay người đi khỏi.

Để lại Chân Diệu chẳng hiểu ra sao, một lúc lâu mới quay đầu, gượng cười hỏi: “Tổ mẫu. Ngài có gì sai bảo?”

Nhìn gương mặt tươi cười như hoa này, lão phu nhân thở dài: “Vợ đại lang, Đại lang có tốt với cháu không?”

Hiển nhiên Chân Diệu không hề ngờ tới lão phu nhân hỏi cái này, sửng sốt một lúc lâu mới gật đầu: “Tốt ạ.”

Dường như đã lâu rồi hắn không toát ra ý muốn bóp chết mình.

Kết bạn ăn cơm còn rất khoái trá.

Thấy vẻ mặt nàng như thế, lão phu nhân không khỏi thấp thỏm.

Không phải Chân thị thực sự vô ý với Đại lang, ngược lại vừa thấy đã yêu Nhị vương tử của Man Vĩ quốc đấy chứ?

Nghe nó đã nói cái gì. Lại có thể không cần Nguyên Nương chịu trách nhiệm, bản thân mình gả đến Man Vĩ quốc!

“Nhị vương tử kia——” lão phu nhân há mồm, nhưng bây giờ không biết nên nói như thế nào.

Chân Diệu kinh ngạc nhìn tới đây.

“Nhị vương tử kia dù cứu cháu, nhưng dù sao cháu cũng là phu nhân của thế tử phủ Quốc Công, sau này quên việc này đi.”

Lão phu nhân quyết định điểm đến là dừng.

“Vâng.” Chân Diệu biết điều gật đầu.

“Khoảng thời gian này cứ ở yên trong phủ đi nhé.”

“Vâng.” Chân Diệu tiếp tục gật đầu. Thái độ tương đối đàng hoàng.

Lão phu nhân bế tắc, nói không được nữa: “Vậy cháu trở về đi thôi.”

Lúc này Chân Diệu mới ngẩng đầu, cười híp mắt hỏi: “Tổ mẫu, cháu dâu còn làm mì trường thọ, ngài có muốn nếm thử không?”

Lão phu nhân. . . . . .

Đứa nhỏ này, lòng dạ rốt cuộc rộng rãi cỡ nào chứ! A?

“Vậy thì mang một bát lên đi.”

Này, rốt cuộc mình đang nói cái gì?

Lão phu nhân yên lặng rơi lệ, cảm giác mình bị đứa cháu dâu hay lệch nhịp này đưa vào rãnh rồi.

Nhưng đáy lòng không khỏi dâng lên tia ấm áp khó tả.

Hôm nay là chỉnh thọ sáu mươi của bà, bình địa kinh lôi, bao nhiêu ồn ào náo động cuối cùng chỉ còn lại canh thừa thịt lạnh, người đi chè lạnh, lại có ai còn nhớ mang cho bà một bát mỳ trường thọ đây.

Chân Diệu vừa rời khỏi, lão phu nhân lại nói với Hồng Phúc: “Đi gọi Vân Liễu ở Thanh Phong tới.”

Không lâu sau, Vân Liễu vén mành mà vào, quỳ xuống: “Vân Liễu ra mắt lão phu nhân.”

“Các ngươi đi xuống trước đi.”

Tất cả nha hoàn hầu hạ trong nhà đều lui ra, chỉ còn lại có lão phu nhân và Vân Liễu.

“Vân Liễu, ngươi đứng lên mà nói.”

Vân Liễu đứng lên, trong lòng hơi thấp thỏm.

Từ sau chuyện bàn đu dây, Thanh Phong đường đổi hơn nửa người, mình là số ít được giữ lại, cũng không biết lão phu nhân gọi đến rốt cuộc có chuyện gì.

“Vân Liễu, Thế tử và Đại nãi nãi như thế nào?”

“Dạ?” Vân Liễu sững sờ, phút chốc chưa hiểu được ý lão phu nhân.

Đối với một đứa nha hoàn, lão phu nhân không để ý, nói thẳng: “Thường ngày Thế tử ngủ ở đâu, giữa hai vợ chồng họ —”

Vân Liễu thoáng cái đã hiểu, mặt đỏ bừng, nói lắp bắp: “Lão, lão phu nhân, từ lúc Đại nãi nãi ngã từ bàn đu dây xuống, Thế tử không cho những người chúng con vào phòng Đại nãi nãi nữa . . . . . .”

Lão phu nhân sa sầm mặt: “Làm sao, nhất định phải vào phòng mới có thể nhìn ra cái gì sao?”

Vân Liễu bị dọa sợ đến mức giật nảy mình, bất cứ giá nào nói: “Bẩm, bẩm lão phu nhân, hầu gái cảm thấy Thế tử gia và đại nãi nãi cũng không tệ lắm, sau khi hạ nha, nếu không nghỉ ở thư phòng thì Thế tử gia nghỉ ở chỗ đại nãi nãi, từ lúc đại nãi nãi vào cửa, còn chưa từng đi Tây khoa viện. Nhưng ——”

“Nhưng cái gì, đừng có dông dài !”

“Nhưng hình như hầu gái chưa từng thấy Đại nãi nãi cần nước . . .” Vân Liễu mặt đỏ bừng, thật sự không nói được nữa.

Lão phu nhân cau mày, trong lòng bắt đầu sôi trào.

Cái gì. Chưa từng cần nước?

Ban đầu, bà từng hỏi bóng hỏi gió, biết Chân Diệu chưa đến tháng, nhưng đã mấy tháng rồi. Nghe lời nha hoàn này nói, Đại lang chỉ nghỉ ở chỗ Chân thị, thế nhưng có thể vẫn chịu đựng không động?

Đâu, đâu ra cháu nội không bằng cầm thú thế này?

Lão phu nhân cảm thấy chuyện nghiêm trọng.

Cháu trai lớn của bà này, không phải là ——

Tâm trạng nặng nề mà phất tay một cái: “Đi xuống đi.”

Chờ Vân Liễu vừa lui, bà lập tức gọi Hồng phúc truyền lời cho phòng bếp nhỏ, tự mình gọi món ăn buổi tối.

Bên này Chân Diệu trở về Thanh Phong đường, vừa vào nhà thì thấy La Thiên Trình ngồi ở bên cạnh bàn uống trà.

Nghe thấy động tĩnh, La Thiên Trình ngước mắt nhìn chân Diệu một cái, sau đó nói: “Các ngươi đều đi xuống đi, không được sai bảo thì không được đi vào.”

“Vâng” Nha hoàn hầu hạ trong nhà lui ra.

“Chân Tứ, phiền nàng đóng cửa vào.”

Chân Diệu đóng cửa.

“Tới đây.”

Chân Diệu hơi căng thẳng rồi.

Sao trông giống như kiểu phát bệnh thế!

“Làm sao, muốn ta đi qua sao?” La Thiên Trình cười cười.

Chân Diệu lập tức đi tới.

Cổ tay đột nhiên bị bắt chặt. Vang lên tiếng cố hạ thấp của La Thiên Trình: “Chân Tứ, nghe nói nàng muốn gả cho Nhị vương tử?”

Chân Diệu kinh ngạc: “Ngươi còn nghe ai nói nữa? ”

Lời nàng an ủi quận chúa Sơ Hà, sẽ không truyền ra chứ?

La Thiên Trình càng kinh ngạc hơn, chẳng lẽ nàng còn nói với người khác?

Thì ra không chỉ chọc tức đám Nhị thúc, mà là thật bằng lòng gả cho Nhị vương tử?

Cảm nhận thấy bầu không khí mưa gió nổi lên, chân Diệu há miệng.

“Đừng mở miệng, nếu không ta sợ nhất thời không khống chế được mà bóp chết nàng!”

Chân Diệu ngậm chặt miệng. Trơ mắt nhìn La Thiên Trình đứng bật dậy, đi lòng vòng trong phòng.

Không biết đi mấy vòng, bước đi tới đây.

Chân Diệu vô thức bỏ chạy.

Cổ tay thoáng cái bị bắt chặt, sau đó người thì bay lên trời, bị ném tới giường mỹ nhân gần cửa sổ.

Vừa muốn giãy giụa đứng dậy, đã có một người ngồi chồm hỗm lên người.

“Đừng tới đây!” Chân Diệu đột nhiên lấy tay che cổ.

Nếu hắn thật bóp nàng. Nàng sẽ tìm cơ hội đạp mệnh căn của hắn!

Đã nghe xoạt một tiếng, tiếp theo trên người chợt lạnh.

Chân Diệu che cổ cứng ngắc cúi đầu, chỉ thấy hai bánh bao nhỏ trước ngực nhảy ra ngoài.

La Thiên Trình ngẩn ngơ, sau đó càng giận: “Chân Tứ, rốt cuộc nàng còn gạt ta bao nhiêu chuyện nữa?”

Bánh bao hấp biến thành bánh bao nhỏ từ lúc nào rồi?

Sao hắn không biết!

Ma xui quỷ khiến, ý nghĩ hai người lại ăn khớp, Chân Diệu ấp úng nói: “Cái này thật không hề giấu diếm, chẳng qua là ngươi vẫn chưa nhìn. . . . . .”

Nói đúng ra thì Thái phi ra tay, không giống bình thường, nàng uống chén thuốc theo đơn kia một thời gian ngắn, chưa có quỳ thủy mà cái này đã lớn hơn.

La Thiên Trình vốn đang đầy ngập lửa giận, đang muốn chôn sống nữ nhân cả gan làm loạn này, nghe lời này, căn bản không có cách nào khống chế, giận đến cười lên.

Tiếng cười trầm thấp vang lên, Chân Diệu vô thức ôm chặt cổ hơn.

Vẻ mặt La Thiên Trình rất lạ: “Chân Tứ, ta muốn hỏi một chuyện.”

“Ngươi hỏi đi.” Bởi vì che cổ, giọng hơi khàn khàn.

“Lúc này, chẳng lẽ nàng không nên che nơi này sao? Hả?” La Thiên Trình nghiến răng nghiến lợi chọc chọc vào bánh bao nhỏ đang nhảy nhót.

Nữ nhân ngu xuẩn này, chẳng lẽ nàng với các nữ nhân khác là hai loại sinh vật sao?

Ngực bị lộ ra, nàng không che ngực, mà lại đi che cổ, là hắn thì thôi, nếu là nam nhân khác thì phải làm sao bây giờ!

Dù không che ngực, che mặt cũng được chứ!

Ây, rốt cuộc bản thân mình đang nghĩ cái gì?

La Thiên Trình cảm giác mình có chút không bình thường rồi.

“Chân Tứ!”

“Ai.”

“Ta cảm thấy sớm muộn gì ta cũng bị nàng chọc tức thành bệnh !”

Chân Diệu nhìn La Thiên Trình đang đâm mãnh liệt vào bánh bao nhỏ của mình mà rơi lệ đầy mặt.

Phu quân đại nhân, bệnh của ngài không phải là bẩm sinh sao, sao giờ mới phát hiện?

Sau đó lại tức giận mà nghĩ, thật là đủ rồi, hắn thì không thể bình thường hơn ư, nam nhân khác vào lúc này, không phải nên sờ ư, hắn lại đâm, đâm đến đau chết nàng!

“Thế tử.”

“Ừ?”

“Chẳng lẽ, ngươi đang luyện Nhất Dương chỉ sao? Phiền ngươi có thể đổi chỗ không?”

Cái tay đang đâm mạnh thoáng cái dừng lại, La Thiên Trình nhìn đóa mai đỏ trên nền trắng như tuyết, ánh mắt thoáng cái nặng trĩu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.