Trời Sinh Một Đôi

Chương 196: Xuất hành



“Mấy ngày nữa ta và Vương đệ sẽ rời đi, đặc biệt đến bái biệt.” Đại vương tử tự mình dâng lễ vật lên cho Lão phu nhân.

Trong phòng đãi khách Di An đường, Lão phu nhân ngồi ở thượng vị, La Nhị lão gia cùng với Điền thị ngồi ở bên dưới, ánh mắt đều rơi vào trên người hai vị vương tử.

Lão phu nhân thở phào một cái thật dài.

Đương nhiên bà không cho rằng người Man Vĩ sẽ ăn thịt sống uống máu tươi, nhưng tập tính khác nhau, tục tằng hung hãn vẫn có.

Nhưng hai vị vương tử này, chỉ là cao hơn người bình thường mộtchút, nếu bàn về tướng mạo, mặc dù không phải loại nhân vật tuấn tú, thực sự được cho dáng vẻ đường đường.

“Hai vị vương tử khách khí. Lão Nhị, con chiêu đãi hai vị vương tử thật tốt đi.” Lão phu nhân bưng trà.

Đây là nội trạch, đương nhiên không tiện giữ ngoại nam lâu.

Vết máu trên mặt La Nhị lão gia đã kết vảy, thoạt nhìn có chút buồn cười.

Lão cũng biết bộ dạng mặt mày này gặp người có chút mất mặt, nhưng không có cách nào khác, con rể tương lai đến nhà, còn là vương tử dị quốc, lão làm cha vợ này không có đạo lý tránh mà không gặp.

La Nhị lão gia dẫn hai người đi đến đình nghỉ mát bên cạnh hòn non bộ trong vườn.

Sự khác nhau giữa hai bên thật sự có chút lớn, tuy có rượu có thịt, nhưng tìm không ra chuyện gì để nói.

Trong lòng La Nhị lão gia oán thầm, quả nhiên là tiểu tử dã man không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, không có chuyện để nói, ngươi có thể đi ah!

Nhị vương tử rốt cục không nhịn được, từ trong lòng ngực móc ra một thanh dao găm vàng óng ánh.

Đinh đương một tiếng, chén rượu ngã lật, sắc mặt La Nhị lão gia hoảng sợ lui về sau.

Ánh mắt Đại vương tử và Nhị vương tử hiện lên bộ dáng đờ dẫn, một hồi lâu mới chậm chạp hồi thần.

“Đây là dao găm tùy thân của Tiểu vương, muốn tặng cho Đại cô nương làm lễ vật ly biệt. Mong rằng ngài thành toàn.”

Bờ môi La Nhị lão gia run lấy, thiếu chút nữa thầm mắng mẹ.

Quả nhiên là nơi man di, nơi man di!

Đang êm đẹp đấy. Có rượu uống bỗng nhiên đào dao găm ra là sao!

Miễn cưỡng kéo ra khuôn mặt tươi cười: “Ta đây thay tiểu nữ tạ ơn rồi.”

Tiếp nhận dao găm, cầm lên rất nặng, tròng mắt La Nhị lão gia hơi híp.

Dĩ nhiên là chế tạo từ vàng ròng đấy!

Nhị vương tử nhấp môi: “Đại nhân, theo lễ nghi của Man Vĩ quốc chúng ta, lễ vật ly biệt phải đích thân đưa cho người được tặng mới lộ ra thành ý.”

La Nhị lão gia ngồi vững vàng, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười: “Nhị vương tử. Quy củ của Đại Chu chúng ta không phải như vậy, nam nữ không được tự tiện gặp gỡ.”

Nhị vương tử hoang mang: “Đã xin chỉ thị ngài. Còn gọi là tự tiện gặp gỡ sao?”

La Nhị lão gia bị nghẹn đến giày vò, miệng há rồi lại há mới nói: “Tóm lại chuyện này không hợp quy củ.”

Nhị vương tử tiếc nuối bưng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.

Xem ra là không gặp được nàng.

Nghe nói Đại Chu rất hà khắc với nữ tử, hắn thực muốn thấy nàng, nói không chừng sẽ hại nàng bị trưởng bối trách phạt.

Trên tay mát lạnh.

“Nô tỳ đáng chết!” Nha hoàn rót rượu đứng ở phía sau bịch một tiếng quỳ xuống.

Đánh đổ chén rượu, nước rượu chảy xuôi đến trên vạt áo của Nhị vương tử.

La Nhị lão gia giận dữ: “Tay chân vụng về như vậy, mau cút xuống dưới lĩnh phạt!”

“Là ta vừa rồi xuất thần, không đỡ ổn.” Nhị vương tử không để ý cười cười, thò tay niết niết xiêm y dính rượu, nước rượu theo ngón tay trôi xuống.

La Nhị lão gia không đành lòng nhìn.

Thô tục, quá thô tục rồi!

“Mang Nhị vương tử đi thay thường phục.”

Nha hoàn đứng lên: “Nhị vương tử, mời đi theo nô tỳ.”

Nhị vương tử kỳ thật cảm thấy làm bẩn xiêm y không coi cái gì, nhưng nghĩ đến đi thay thường phục. Có thể ở chỗ này thêm một thời gian ngắn, mặc dù không thể thấy nàng cũng tốt, gật đầu đáp ứng.

Nha hoàn mặc y phục màu hồng dẫn Nhị vương tử bảy cong tám quẹo. Nhị vương tử chứng kiến một mảnh trời đất khoáng đạt.

“Đây là —— ”

“Đây là sân luyện võ của quý phủ chúng ta.” Nha hoàn cung kính đáp.

Nhị vương tử lại bị một bóng ảnh đỏ lửa xa xa chạy tới hấp dẫn.

Tiếng vó ngựa dần dần tới gần.

Ngựa đỏ thẫm, xiêm y đỏ thẫm, theo gió ào ào rung động, như là một đám mây lửa từ chân trời bay tới.

Là nàng!

Nhị vương tử cảm thấy rượu vừa rồi uống toàn bộ hóa thành mật, dưới đáy lòng bắt đầu lên men…, dưới chân mọc rễ, không thể động đậy chút nào.

Chân Diệu cưỡi Hồng Vân, xa xa thấy có người dừng chân quan sát. Cũng không có nghĩ nhiều, kéo dây cương một cái, Hồng Vân thuần thục chuyển biến, lại chạy xa.

Nhìn nàng dần dần chạy xa, sau đó lại xoay quanh, lại tới gần, lại chạy xa, giống như những cô nương thông thường trên thảo nguyên của hắn, đến trên lưng ngựa, có thể vui sướng ầm ĩ ca xướng.

Nhị vương tử lại không nhịn được, ngón cái cùng ngón trỏ câu ra, đặt bên môi thổi cái huýt sáo to rõ du dương.

Con ngựa đỏ thẫm kia lại hí dài một tiếng lao nhanh, hướng về phương hướng Nhị vương tử chạy tới.

Chân Diệu lại càng hoảng sợ.

“Hồng Vân, ngươi chạy đi đâu?”

Lại phát hiện hai ngày này Hồng Vân đã rất thuận theo lại không nghe nàng khống chế một chút nào.

Rất nhanh ngừng chân trước mặt nam tử ở đằng kia, Hồng Vân hưng phấn giương lên móng trước.

Chân Diệu thiếu chút nữa bị vung xuống, vội vàng gắt gao bắt lấy dây cương.

Hồng Vân từng bước một tới gần nam tử, loạng choạng đầu to, dịu dàng ngoan ngoãn liếm liếm lòng bàn tay nam tử.

Chân Diệu cuối cùng thấy rõ khuôn mặt người này.

“Là ngươi?” Vội vàng trở mình xuống từ trên lưng ngựa, quỳ gối hành lễ, “Vẫn luôn không có cơ hội nói lời cảm tạ với ngài, thật sự là thất lễ.”

Nhị vương tử thất thần nhìn xem đôi má đỏ ửng của nàng, còn có mồ hôi óng ánh lăn xuống từ trên mặt.

Một tiếng nói đột ngột vang lên: “Nô tỳ bái kiến Đại nãi nãi.”

Chân Diệu liếc nhìn nha hoàn kia, mím môi nói: “Đứng lên đi, đây là đi nơi nào?”

“Xiêm y của Nhị vương tử bẩn, nô tỳ dẫn ngài ấy đi thay quần áo.”

“Thay quần áo a ——” Chân Diệu kéo dài thanh âm, thật sâu liếc nhìn nha hoàn.

Nha hoàn vội vàng cúi đầu.

Nhưng trong lòng có chút buồn bực.

Sao cái Nhị vương tử kia, nghe thấy ta gọi Đại nãi nãi,  không hề kinh ngạc đây.

Chuyện hình như có chút không đúng.

Nha hoàn đánh chết cũng không nghĩ ra, Nhị vương tử chỉ chăm chăm nhìn thấy Chân Diệu trước, chưa nghe được một nha hoàn nói cái gì ah.

“Vậy thì mau đi đi. Nhị vương tử, đợi trở về, để Thế tử mời ngài uống rượu, trò chuyện bày tỏ lòng biết ơn. Ta còn muốn cưỡi ngựa trong chốc lát, sẽ không chậm trễ ngài.”

Thấy Chân Diệu quay người muốn đi, Nhị vương tử nóng nảy, tiến lên một bước: “Đợi một chút —— ”

Chân Diệu quay đầu lại.

Dưới phong thái như vậy, hô hấp của Nhị vương tử trì trệ, vụng trộm véo đùi một cái, mới nói ra được: “Ta lập tức phải đi rồi, trở về Man Vĩ quốc đi.”

“Như vậy ah ——” Chân Diệu mím môi cười cười.”Về sau chắc chắn có cơ hội sẽ mời ngài uống rượu.”

Nhị vương tử liên tục gật đầu.

Đương nhiên là có cơ hội, về sau bọn họ có thời gian cả đời cùng một chỗ uống rượu đây.

Cô nương Đại Chu, nói chuyện là hàm súc.

Thế nhưng mà, đều nói người Đại Chu rất sợ đến Man Vĩ, nàng cũng sợ sao?

Không nhịn được mà giải thích: “Man Vĩ chúng ta, không ăn thịt sống, thích đem thịt khối lớn xuyên nướng ăn, cũng sẽ không đánh nữ nhân, nam nhân đánh nữ nhân sẽ bị mắng là kẻ nhu nhược.”

Chân Diệu mỉm cười: “Ta biết.”

“Nàng biết?” Nhị vương tử chỉ cảm thấy tâm tình bay bổng.

“Đúng vậy a. Trên một bản phong tình chí đã từng thấy tập tục Man Vĩ.”

Sinh hoạt tục tằng một chút, cùng loại với dân tộc du mục, tại vương triều bó tay bó chân này, có thể sống qua thời gian như vậy cũng coi là tiêu sái.

Nhị vương tử rốt cục yên lòng. Lộ ra nụ cười sâu sắc: “Vậy nàng thích Man Vĩ sao?”

Chân Diệu nghĩ nghĩ, gật đầu: “Chỗ đó rất tốt.”

Sau đó chần chờ: “Thế nhưng mà, ta cảm thấy được tốt cũng vô dụng ah —— ”

Cũng không phải nàng gả đi.

Nhị vương tử liên tục khoát tay: “Nàng cảm thấy tốt là được, nàng cảm thấy tốt là được. Nàng, nàng cưỡi ngựa đi, ta đi trước, sau này còn gặp lại.”

Nghe nói tại vương triều Đại Chu cô nam quả nữ cùng một chỗ là không được, cũng không thể gây phiền toái cho nàng.

“Vậy sau này còn gặp lại. Thanh Đại, mang Nhị vương tử đi ra ngoài. Tránh khỏi lại đi lầm đường.”

Nha hoàn kia đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Chân Diệu.

Chân Diệu lại không liếc nhìn nhiều, thi lễ với Nhị vương tử lần nữa. Trở mình lên ngựa chạy băng băng mà đi.

Lần này dẫn đường cho Nhị vương tử đổi thành hai nha hoàn.

Nha hoàn kia mỗi lần muốn nói cái gì, ánh mắt lạnh lùng của Thanh Đại lại quăng đến, đông lạnh nàng đến một câu cũng không nói ra được.

“Thì ra nàng thích cưỡi ngựa ah.” Nhị vương tử chủ động mở miệng.

Nha hoàn kia che khuất sắc vui mừng trong mắt, gật đầu: “Đúng vậy, Đại nãi nãi gần đây mỗi ngày đều cưỡi ngựa ở sân luyện võ tràng.”

“Bản vương cho rằng cô nương Đại Chu đều không cho người cưỡi ngựa.”

Quy củ Đại Chu nhiều lắm, đại cô nương còn gọi đại nãi nãi. Cách gọi kỳ quái.

Ách, đúng rồi. Nghe nói bọn họ bên này, đều gọi xuất giá cô nương là cô nãi nãi này.

Người nào đó vừa mới nói ngôn ngữ Đại Chu thuần thục, phong tình tập tục còn kiến thức nửa vời yên lặng mà nghĩ.

Thần sắc nha hoàn kia cổ quái, kiên trì nói: “Thế tử gia chúng ta đối với Đại nãi nãi rất tốt, Đại nãi nãi muốn cưỡi ngựa, đương nhiên có thể cưỡi.”

Nghe được chưa, Thế tử gia cùng với Đại nãi nãi phu thê tình thâm đó, tỉnh lại đi, Nhị vương tử!

Nhị vương tử gật đầu: “Thì ra là thế.”

Thế tử là Đại ca của nàng mà.

Có muội muội như vậy, nếu là hắn cũng sẽ thương yêu đến tận trong xương.

Nha hoàn triệt để hết cách.

Nhị vương tử đổi tốt xiêm y, cùng Đại vương tử đi ra.

La Tri Nhã nghe được tin tức nha hoàn truyền đến, ngồi yên hồi lâu, lẩm bẩm nói: “Sao có thể, chẳng lẽ hắn không nhận lầm người, chỉ là như Đại vương tử, muốn cầu lấy cô nương Đại Chu mà thôi?”

La Tri Nhã chán nản mà ngồi, chỉ cảm thấy mưu đồ giãy dụa nhiều ngày, giống như một hồi chuyện cười, mà nàng chính là tên hề nhảy nhót làm cho người ta bật cười mà thôi.

Tiếng thét chói tai phá vỡ tiểu viện yên tĩnh: “Không tốt rồi, Đại cô nương té xỉu—— ”

La Thiên Trình trở về, nghe xong Chân Diệu nói, hỏi: “Nàng nói, nha hoàn kia gọi nàng là Đại nãi nãi ở trước mặt hắn?”

“Vâng, cho nên ta nghĩ, hắn đã biết, hơn nữa rất bình tĩnh đấy.”

Tuy nhiên vẫn quái dị nói không nên lời ở đâu đó.

“Vậy là tốt rồi, tránh khỏi dẫn đến phiền toái dư thừa.” La Thiên Trình thở ra.

Hắn thật không nghĩ tới, ngàn phòng vạn phòng, người ta sẽ trực tiếp đến thăm ra, làm hại hắn ngoài tầm tay với.

Nếu sau khi đối phương biết rõ thân phận Chân Tứ không có phản ứng gì, xem ra là đã sớm tinh tường nhận lầm rồi, đã tiếp nhận cái việc hôn nhân này.

“Không cần luyện quá khắc khổ, đến lúc đó chỉ cần biết cưỡi là được, cũng không cần nàng săn bắn.”

“Ta có chừng mực đấy. Thế tử, ta làm bánh bao hấp cá, nếm thử không?”

“Đương nhiên, tranh thủ thời gian đấy.”

Thời gian cuối cùng lại khôi phục bình tĩnh, theo hai vị Man Vĩ vương tử rời đi, chủ đề vây quanh phủ Trấn Quốc Công dần dần ngưng xuống.

Khu vực săn bắn Hoàng gia tại Bắc Hà, lần này đi đường xá tương đối xa, lấy thân phận của Chân Diệu, chỉ được mang hai nha hoàn.

Chân Diệu nghĩ nghĩ, mang lên Thanh Cáp và Thanh Đại.

Hai nha hoàn này, cũng không phải loại thoả đáng chu đáo, nhưng ngăn không được giá trị vũ lực cao ah, tuyệt đối là người cần thiết để xuất hành.

Thanh thế Thiên tử xuất hành mênh mông cuồn cuộn, sau khi đi bảy tám ngày, cuối cùng đạt tới bãi săn Bắc Hà.

Tại mùa thu này, đặc biệt mát chút ít, nhìn qua Tiêu Hoàng trước mắt, La Thiên Trình nắm chặt dây cương.

Trời, nên thay đổi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.