Trời Sinh Một Đôi

Chương 197: Đậu hũ thối



Edit: Tiểu Mặc Mặc
Beta: Sakura

“Chân Tứ ——” trong đám người, lộ ra một gương mặt tươi đẹp.

Quận chúa Sơ Hà ngoắc ngoắc Chân Diệu, nhảy xuống xe ngựa đi tới, bất mãn mà nói: “Ta muốn ngươi ngồi một chiếc xe ngựa với ta thì ngươi không chịu, đi thôi, đi chỗ ta ngồi một chút.”

Chân Diệu bị Quận chúa Sơ Hà lôi kéo đi.

La Thiên Trình xuống ngựa, bước nhanh đi tới, dặn dò: “Chân Tứ, đừng đi loạn.”

Mặc dù chuyện kia không phải lập tức phát sinh, nhưng mà ai biết có thể có biến hóa hay không.

Quận chúa Sơ Hà lườm hắn một cái: “Yên tâm, ta sẽ không ăn người đâu.”

Nói xong lôi kéo Chân Diệu mà đi.

Hiện tại Quận chúa Sơ Hà xuất hành theo quy cách công chúa, trong thời gian ngắn như vậy, trên mặt đất đã trải thảm màu đỏ tươi, vây quanh lều vải nhiều màu, một cung nga quỳ gối pha trà.

Quận chúa Sơ Hà nâng cằm: “Ngươi đi ra ngoài trước đi.”

“Vâng.” Cung nga kia châm trà lên, khom người lui ra ngoài.

Quận chúa Sơ Hà bưng trà, nhấp một miếng, tiện tay thả xuống bàn trà, thở dài: “Cái đồ bỏ công chúa này, thật sự là không thú vị!”

Chân Diệu cười tủm tỉm dùng trà.

“Còn cười, còn cười!” Quận chúa Sơ Hà duỗi ra ngón tay trắng nõn, đâm đôi má mập như trẻ con của Chân Diệu, “Nhanh nói một chút cho ta, cái gì gì Đại vương tử, rốt cuộc như thế nào?”

“Cái gì Đại vương tử?” Chân Diệu né tránh ma trảo, ra vẻ khó hiểu.

“Ngươi ít giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo, ngươi dám nói, chuyện Nhị vương tử cứu mỹ nhân truyền đến bay lả tả bên ngoài, người đó không phải ngươi?”

“Là ta.” Chân Diệu thừa nhận, “Nhưng người khác lại không nói như vậy, ngươi ngược lại là xác định?”

Quận chúa Sơ Hà cười đắc ý: “Nhị vương tử sẽ vừa gặp đã yêu La Tri Nhã? Một gương mặt giả hắn cũng có thể nhìn ra đẹp sao? Trừ phi đầu bị con ngựa thất kinh nhà ngươi đá đến ngớ ngẩn rồi.”

Chân Diệu yên lặng thắp một ngọn nến vì Nhị vương tử và La Tri Nhã.

“Không nói đến người khác rồi. Cái đại vương tử kia, rốt cuộc lớn lên như thế nào?” Quận chúa Sơ Hà nói đến tùy ý, nhưng khẩn trương nơi đáy mắt vẫn rõ ràng.

Chân Diệu nghĩ nghĩ: “Tướng mạo giống Nhị vương tử, rất cao lớn đấy.”

Cao lớn?

Đúng rồi, mọi người Man Vĩ là lưng hùm vai gấu, bàn tay như quạt hương bồ.

Sắc mặt quận chúa Sơ Hà biến hóa: “Còn gì nữa không?”

“Còn có ——” Chân Diệu nghĩ kỹ, “Uy mãnh.”

Thân thể quận chúa Sơ Hà quơ quơ, duỗi tay vịn chặt chiếc bàn trà.

Không được, trở về nàng nói với Hoàng bá phụ, đem tất cả cung nga trong của hồi môn đổi thành thị vệ và ma ma vạm vỡ cao lớn.

“Công chúa ——” Chân Diệu ấm áp tay khoác lên tay quận chúa Sơ Hà. Chữ chữ rõ ràng, “Dùng ánh mắt của ta. Cảm thấy bọn hắn rất tốt.”

Quận chúa Sơ Hà liền giật mình, thật sâu nhìn Chân Diệu.

Ngay khi Chân Diệu bị tầm nhìn của nàng nhìn đến bắt đầu hoài nghi nhân sinh, một thân thể mềm mại bỗng nhiên nhào tới trong ngực nàng.

Chân Diệu sợ ngây người.

Đây là cái tình huống gì?

Truyền đến âm thanh khóc ròng rầu rĩ của quận chúa Sơ Hà: “Chân Tứ, ngươi cuối cùng nói một câu tiếng người khiến cho ta yên tâm—— ”

Chân Diệu. . .

Cắn răng nói: “Ngươi còn rất tin tưởng ánh mắt của ta.”

“Đương nhiên.” Sơ Hà quận chúa cọ xát nước mắt trên xiêm y của Chân Diệu.”Căn cứ người ngươi qua lại thân thiết, ta đã nhìn ra.”

Chân Diệu suy nghĩ một chút, người nàng qua lại thân thiết, không phải là Quận chúa Sơ Hà cùng với Huyện chủ Trọng Hỉ à.

Ách, Quận chúa Sơ Hà, ngài mèo khen mèo dài đuôi như vậy, thật sự được sao?

“Công chúa ——” Giọng nói sợ hãi truyền đến.

Quận chúa Sơ Hà ngồi xuống, khôi phục tỉnh táo: “Chuyện gì?”

“Hoàng Thượng truyền ngài đi qua.”

“Đã biết.”

Chân Diệu cũng đứng lên, theo Quận chúa Sơ Hà cùng đi ra.

Nơi này cách hành cung Bắc Hà còn một đoạn. Lúc này dừng lại, chỉ là nghỉ ngơi bổ sung một chút đấy.

Ngự trù đi theo chỉ làm cơm canh cho Hoàng Thượng, phi tử cùng chư vị hoàng tử, tôn thất cùng võ tướng bình thường, đều là mỗi người tự giải quyết vấn đề ăn cơm.

Lúc Chân Diệu trở về, Thanh Cáp đã nhóm tiểu bếp lò, bên trên bày một cái chảo, bên trong chiên từng khối đậu hủ xanh ngắt.

Mùi thúi nhàn nhạt phiêu tán ra.

Không ít nữ quyến đi theo ồn ào che miệng mũi.

Vẻ mặt Chân Diệu đen lại.

Nha đầu khờ của nàng ah, loại trường hợp này vậy mà chiên đậu hũ thối rồi!

“Đại nãi nãi, sắp được rồi. Vừa vặn nhân lúc còn nóng ăn đi.” Thanh Cáp vung vẩy cái tay béo, thuần thục dùng cái xẻng cắt vài cái trên mặt đậu hủ, càng bỏ thêm gia vị, sau đó thả một chút hành thái.

Thanh Đại vội vã đưa qua một cái đĩa sứ men xanh sâu.

Thanh Cáp xếp đậu hủ chiên chín chỉnh tề trong đĩa sứ men xanh, vẻ mặt hưng phấn: “Đại nãi nãi, ngài ăn trước, nô tỳ lại chiên thêm.”

Còn muốn chiên!

Tất cả nữ quyến chung quanh thiếu chút nữa té xỉu.

Nữ quyến nhà võ tướng, tính tình cũng đanh đá chút ít, có liền trực tiếp trách móc: “Bây giờ còn để cho người khác ăn cơm hay không, chính mình ăn thối đấy, còn để cho người khác ngửi thấy thối!”

Có người thấp giọng khích lệ: “Được rồi, ai làm cho người ta dòng dõi cao, phu quân lại là tài tuấn đâu, ta lại không thể trêu vào.”

Chân Diệu thật đúng là có chút xấu hổ.

Đậu hũ thối nàng cải tiến qua, kỳ thật ngửi ra chưa có mùi thúi lớn như vậy rồi, nhưng thả tới những nữ quyến ngày thường còn phải huân hương này, có thể chịu được mới là lạ.

“Đừng chiên cái này nữa,chiên lại bánh ngọt kia đi.” Chân Diệu ngăn lại Thanh Cáp làm xằng làm bậy.

Nàng lại không muốn bởi vì ăn đậu hũ thối, lại khiến người khác đến trước mặt Hoàng Đế kiện một trận.

Đáng tiếc trong mùi cơm chín, cái mùi thúi này thật sự quá ngoan cố, truyền rất xa ra ngoài.

Không bao lâu sau một cung nga đi tới: “Quý Phi nương nương muốn hỏi một chút, bên này có chuyện gì, sao lại thúi như vậy?”

Quý Phi trong miệng cung nga, cũng không phải mẹ đẻ của Công chúa Phương Nhu, Tưởng Quý phi rồi.

Tưởng Quý phi từ sau khi xuống làm Chiêu Nghi, đã bắt đầu an phận.

Hiện tại Quý phi là tân sủng của Chiêu Phong Đế, đại mỹ nhân tuổi mới hai mươi, Ngô Quý phi.

“Là chúng ta làm chút đồ ăn.” Chân Diệu trả lời.

Ánh mắt cung nga đi lòng vòng.

Đĩa sứ men xanh, từng khối đậu hủ được chiên vàng óng ánh chỉnh tề bày ra, bên trên vảy hành thái xanh mơn mởn cùng con tôm nhỏ.

Trong lòng oán thầm, có bề ngoài như vậy, sao khó ngửi như thế đây.

Thi lễ đơn giản với Chân Diệu, quay thân đi.

“Đã hỏi chuyện gì xảy ra sao?” Ngón tay sơn màu đỏ tươi nhặt lấy một miếng quýt lười biếng ăn, Ngô Quý phi cảm thấy trong miệng một chút tư vị đều không có.

Lặn lội đường xa, cho dù là ngự trù đi theo, ăn cũng chẳng phải đúng vị. Huống chi còn có mùi vị khác thường truyền đến.

“Hỏi rõ ràng.” Cung nga dịu dàng mà cười, “Là chỗ phu nhân Thế tử Trấn Quốc Công làm đồ ăn. Nương nương ngài nói có kì quái hay không, còn có người ăn đồ vật có mùi đấy.”

Nơi Hoàng thất nghỉ chân đều là kề bên đấy, một nữ tử nghe xong lời cung nga nói…, động tác trên tay dừng lại.

Lục hoàng tử cầm khăn lau khóe miệng, quét nữ tử, giống như cười mà không phải cười hỏi: “Tịnh Nương, nghĩ cái gì đấy?”

Chân Tịnh hoàn hồn, nở ra một nụ cười ôn nhu: “Thiếp không nghĩ cái gì, chỉ là đột nhiên nghe được tin tức của Tứ muội muội, có chút ngoài ý muốn mà thôi.”

Nói xong cúi đầu, khóe miệng lại lặng lẽ vểnh lên.

Nàng làm thiếp thì như thế nào, lần này săn bắn. Còn không phải cùng đi theo rồi. Cho dù là Chân Nghiên, còn không có cái cơ hội này đâu.

“Nàng ấy thực sự là có thể khiến người ta bất ngờ.” Lục hoàng tử quay đầu nói với nội thị hầu hạ một bên, “Đi đến chỗ phu nhân thế tử Trấn Quốc Công, lấy một đĩa đồ ăn kia đến.”

Bên này Chân Diệu sai người tìm La Thiên Trình đến.

“Thế tử, tranh thủ thời gian ăn cơm đi.”

Nói ra thì quá kéo thù hận rồi.

La Thiên Trình sụt sịt cái mũi, vẻ mặt ghét bỏ: “Ai làm vậy?”

“Thanh Cáp. Ách, Thanh Cáp chiên chín rồi, đậu hũ này là ta làm đấy.”

“Ách.” Nghe nói là Chân Diệu làm đấy. La Thiên Trình không hề hỏi nhiều, cầm lấy chiếc đũa gắp một khối để vào trong miệng.

Sau đó cảm thấy chung quanh hình như có chút không đúng, phóng mắt xem xét. Được chứ, hơn mười nữ quyến đều theo dõi hắn.

La Thiên Trình bình tĩnh ăn.

Các nữ quyến gắt gao chằm chằm vào phản ứng của hắn, sợ bỏ qua một cái biểu lộ.

Đáng tiếc người nào đó vẫn là vẻ mặt bình tĩnh, lại gắp lên một khối để vào trong miệng.

Tất cả gia nữ quyến hai mặt nhìn nhau, nghị luận nhao nhao.

Thế tử Trấn Quốc Công này, không phải có tật xấu đấy chứ?

Đây là nghi vấn của phần lớn người.

Còn có rất ít người, vành mắt đều đỏ.

Các ngươi biết cái gì, đây mới là nam nhân tốt tuyệt thế. Dù thê tử rót chính là rượu độc, đều mỉm cười uống một hơi cạn sạch.

“La thế tử, phu nhân Thế tử, Lục hoàng tử mệnh nô tài đến lấy một phần đồ ăn.”

Tất cả mọi người kinh hãi rồi.

Chân Diệu ngược lại rất lưu loát, lấy ra đĩa sứ trắng gắp mấy khối đậu hũ thối vàng óng ánh, nhớ rõ Lục hoàng tử thích ăn cay, lại thả chút tương ớt, cùng giao cho nội thị: “Phải ăn nhân lúc còn nóng.”

Nội thị nín thở mang thứ đó đi.

La Thiên Trình lại gắp lên một khối, bị Chân Diệu đè lại.

La Thiên Trình một đao mắt bay qua, hạ thấp giọng nói: “Sao nào, không cho phép ta ăn, còn giữ lại cho người khác?”

Chân Diệu không nghe ra chua xót trong lời nói, gắp một khối đậu hủ chấm trong đĩa tương ngọt, đưa tới: “Cái này chấm tương ăn rất ngon.”

La Thiên Trình ăn, quả nhiên hương vị so với trước tốt hơn chút ít, sau đó ánh mắt chuyển tới bên tương ớt: “Sao nàng cho Lục hoàng tử tương ớt, ta lại là tương ngọt?”

“Ah, trước kia Lục hoàng tử nói, chàng không thể ăn cay.”

Thật sự là đủ rồi, nữ nhân ngu xuẩn này!

Người nào đó tức giận ném chiếc đũa.

Cảm thấy không ăn đủ, lại hậm hực cầm lên tiếp tục ăn.

Bỗng nhiên nghĩ đến, Chân Tứ ba ngày hai đầu đưa đồ ăn, xác thực không có một lần mang đồ cay, không biết sao, cảm thấy cái tương ngọt kia càng ngọt rồi.

Nội thị vừa mới rời đi vội vã đi tới: “La thế tử, phu nhân Thế tử, cái kia, Quý Phi nương nương nói, ngài ấy cũng muốn một phần!”

Cái gì!

Tất cả mọi người không hẹn mà cùng ngửi ngửi.

Đúng vậy ah, vẫn thúi như vậy!

Chân Diệu cúi đầu, nhìn nhìn mấy khối đậu hũ thối lẻ tẻ trong đĩa, cười nói: “Đã hết rồi.”

“Đã hết rồi?” Sắc mặt nội thị phát khổ, còn thiếu chút quỳ xuống cho Chân Diệu, ” Phu nhân Thế tử, cái này thực không thể không có ah.”

Chân Diệu thu lại vui vẻ: “Cái này thật không có rồi.”

Nội thị tội nghiệp đứng ở đó, không biết nói cái gì cho phải.

Tuy yêu cầu của Quý phi, nhưng người ta đường đường phu nhân Thế tử Trấn Quốc Công, cũng không phải đầu bếp, không thể bắt buộc người ta nấu cơm.

Thấy lúc này tùy tùng chết sống không đi, Chân Diệu chỉ chỉ bánh ngọt chiên đang còn nóng: “Cái này có, có muốn không?”

Nội thị do dự một chút, thấy Chân Diệu không có ý khuyên nữa, vội vàng gật đầu: “Muốn, muốn.”

Bưng bốn khối bánh ngọt chiên hình dáng hoa mai vội vàng đi.

Không ít người là thần sắc xem kịch vui.

Những quý nhân nương nương kia, đều là nói một không hai đấy, lúc này tùy tùng bưng những vật khác trở về, đoán chừng tránh không được một trận quở trách.

Không bao lâu, nội thị lại trở về.

Bởi vì chạy tới chạy lui vài chuyến, trên trán tất cả đều là đổ mồ hôi, cũng bất chấp lau, mặt mũi tràn đầy tươi cười nói: ” Phu nhân Thế tử, bánh ngọt vừa rồi, Hoàng Thượng nói thêm một phần.”

Mọi người. . .


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.