Trời Sinh Một Đôi

Chương 201: Kiểu Kiểu




Edit: Trần Phương
Beta: Sakura

Khi Chân Diệu tỉnh lại, chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, căn bản không có sức để mở mắt.

Dùng hết sức cắn lưỡi, truyền đến một chút thanh tỉnh, mới miễn cưỡng mở mắt.

Đập vào mắt là bầu trời rộng lớn, thâm thúy vô ngần, trăng sáng sao thưa.

Trong lúc nhất thời Chân Diệu có cảm giác không biết là xưa hay nay, đây là chỗ nào.

Một lát sau, đầu óc mới hoạt động trở lại, bắt đầu nhớ lại.

Khi đó nàng nghe lời nhắm mắt, bỏ dao, bị La Thiên Trình ôm nhảy xuống khỏi lưng ngựa, sau đó cũng không biết bị lăn đi đâu.

Đúng rồi, La Thiên Trình!

Chân Diệu kinh hoảng, vội đi tìm xung quanh.

Một người mặc đồ màu xanh đậm nằm cách đó không xa, vẫn không nhúc nhích.

Trời tối như vậy nếu không phải ánh trăng rất sáng sợ rằng sẽ không nhận ra được.

Chân Diệu ngã lăn đến.

“Thế tử?” Thấy rõ áo sau lưng người nọ đã bị rách nát không chịu nổi, bên trên là vô số vết xước nông sâu, tim Chân Diệu nhói lên, cố nén sợ hãi kiểm tra hơi thở của hắn.

Gần như là được cứu rỗi, thở phào nhẹ nhõm, Chân Diệu khẽ lật người La Thiên Trình lại, tỉ mỉ kiểm tra nửa ngày.

Ngoại trừ vết thương chằng chịt sau lưng, nghiêm trọng nhất là bên chân trái bị cành cây sắc nhọn đâm vào gần một nửa, máu đông lại từ lâu, cành cây còn xuyên thẳng tắp ở phía trên, nhìn mà giật mình.

Chân Diệu đứng lên, tìm kiếm khắp khe thảo mộc tươi tốt này.

Trời quá tối, nương theo ánh trăng mông lung, chỉ có đến gần mới có thể miễn cưỡng thấy rõ là vật gì.

Cứ như vậy khom người tìm kiếm hơn một khắc, rốt cuộc thấy một loại hoa nhỏ màu tím, lá lông. Cây cúc gai (hay còn gọi là cây kế sữa có tác dụng cầm máu).

Cây cúc gai này tuy mọc khắp núi đồi thông thường nhưng cũng là thứ tốt khó có được.

Có một lần nàng một mình leo núi, không cẩn thận ngã bị thương. Một cụ già đi ngang qua chỉ nàng dùng cái này cầm máu.

Cẩn thận hái cả rễ một bó lớn, mới trở lại bên cạnh La Thiên Trình.

Chân Diệu hít sâu một hơi trấn định tinh thần, sau đó xé một mảnh vải trên người, đặt bên cạnh vết thương, cắn môi, nhắm mắt rồi đột nhiên rút cành cây ra, nhanh chóng dùng vải ấn lên miệng vết thương.

Kêu đau một tiếng, La Thiên Trình đột nhiên mở mắt. Hơi thở mong manh nói: “Chân Tứ, nàng mưu sát chồng đó!”

Máu xuyên qua lớp vải phun ra. Nhanh chóng nhiễm đỏ ngón tay như bạch ngọc.

Chân Diệu bất chấp người kia vừa mới tỉnh lại, cầm tay hắn đặt lên vết thương: “Ấn xuống.”

Sắc mặt La Thiên Trình tái nhợt, ánh mắt lại phá lệ sáng rỡ, dừng trên người trước mắt.

Chân Diệu cầm cúc gai mới hái nhét cả gốc vào miệng. Thấy La Thiên Trình sửng sốt.

Thực đắng.

Chân Diệu quen ăn mĩ thực, nước mắt đều muốn rớt, miệng vẫn không ngừng, rất nhanh nhai nát thảo dược đắp lên miệng vết thương.

Nhãn thần La Thiên Trình chợt thâm trầm: “Chân Tứ, nàng đang làm gì?”

“Cầm máu cho ngài đó.”

“Nàng biết cái này có thể cầm máu?”

Kiếp trước chinh chiến vài năm, dạng khốn cảnh gì cũng từng gặp, tất nhiên biết cây cỏ dại này có công hiệu cầm máu đáng kinh ngạc.

Nhưng ai có thể nói cho hắn biết vì sao một nữ tử sống trong khuê phòng cũng biết!

Hắn muốn biết nàng sẽ trả lời vấn đề này như thế nào.

Chân Diệu ngẩng đầu. Kỳ quái nhìn thoáng qua: “Đây không phải lời vô ích sao, nếu không biết, sao ta lại nhai nát nó mang ra cầm máu?”

Khóe miệng La Thiên Trình giật một cái.

Loại cảm giác bị cho là kẻ ngốc này có chuyện gì xảy ra hả?

Không đúng. Nữ nhân ngu ngốc này, nói luôn không bắt được trọng điểm, hắn hỏi là ý này sao!

Muốn ngồi dậy lý luận, lập tức một cơn đau truyền đến khiến hắn hít một ngụm lãnh khí.

“Đừng có lộn xộn.” Một bàn tay ấm áp đè hắn lại.

Chân Diệu cúi thấp đầu, rút ra một cái khăn tay sạch băng bó miệng vết thương, sau đó không nhịn được nhìn chăm chú.

Ách, còn chỗ nào cần phải kiểm tra không?

Lăn xuống như vậy bản thân trừ cả người đau nhức không có vết thương gì, có thể thấy được hắn bảo hộ nàng rất tốt, vậy nên không thể vì ngượng ngùng mà không kiểm tra vết thương của hắn cẩn thận.

Trong nháy mắt đó, Chân Diệu cảm giác bản thân như thăng hoa, thản nhiên kéo, tụt quần người nào đó xuống.

“Chân Tứ, nàng đang làm cái gì vậy!” La Thiên Trình khí huyết cuồn cuộn.

Chân Diệu vỗ bành bạch vào cái mông cao vút: “May quá ở đây không bị thương.”

Trước mắt La Thiên Trình biến thành màu đen, cảm giác mình có lẽ bất tỉnh được rồi.

Hắn bị một nữ nhân sờ mông!

“Chân… Chân Tứ, nàng còn biết cái gì gọi là rụt rè không?”

Thấy người nào đó còn chửi người đến sinh long hoạt hổ, Chân Diệu vốn không có tâm tình nhu hòa gì, nhếch môi, vỗ vào chỗ đó một cái: “Đừng làm rộn, ta còn muốn bôi thuốc cho ngài.”

“Chỗ đó của ta không bị thương!”

Chân Diệu cũng không ngẩng đầu, bắt đầu nhẹ nhàng gỡ xiêm y dính máu sau lưng ra.

“Không phải là nhìn mới biết sao.”

La Thiên Trình cắn răng: “Nàng có thể hỏi ta!”

Chân Diệu có chút ủy khuất: “Trước đây không phải đã xem rồi sao?”

Là ai hả, ôm nàng lăn qua lăn lại phản kháng thế nào cũng vô dụng, tuy chỉ có một lần nhưng nên thấy đều đã thấy.

Sao đến lúc bị thương lại nhăn nhó?

Tâm tư nam nhân thực khó lường.

La Thiên Trình trừng Chân Diệu, từ gương mặt dính bụi và máu chỉ thấy được sự bằng phẳng không khỏi nhụt chí.

Một lúc sau mới buồn bực hỏi: “Chân Tứ, nàng có hiểu cái gì là tình yêu nam nữ không?”

Chân Diệu đã kéo toàn bộ xiêm y sau lưng hắn xuống, nhìn vết thương chằng chịt cắn môi: “Thế tử, chuyện này về sau lại bàn, ta trước xử lý miệng vết thương cho ngài đã.”

Tay dời xuống, kéo khố cho hắn sau đó đứng dậy đi tìm cúc gai.

La Thiên Trình cảm thấy mặt mũi đời này của hắn đều bị ném sạch rồi.

Hắn cư nhiên quên quần còn chưa kéo lên, phơi mông nói thảo luận chuyện tình yêu nam nữ với một nữ tử.

Yên lặng vùi đầu vào cánh tay.

Đời này cũng không muốn nhìn thấy nàng nữa, làm sao bây giờ?

Chân Diệu ôm một đống cúc gai về, nhai nát rồi đắp lên miệng vết thương, cuối cùng đầu lưỡi cũng chết lặng, chỉ còn cảm thấy ngập tràn đắng chát.

Sờ sờ, tìm tìm nửa ngày, sắc mặt vui vẻ: “Tìm được túi nước rồi!”

La Thiên Trình vẫn không lên tiếng lúc này mới mở mắt ra, thấy Chân Diệu giơ một túi nước sừng trâu lên. Không khỏi kinh ngạc: “Ở đâu vậy?”

Chân Diệu lộ vẻ đương nhiên: “Ta mang nha, may mà không bị văng đi chỗ khác.”

Khóe miệng La Thiên Trình giật một cái.

Chỉ là đi săn thôi, nửa ngày liền về. Nàng không chỉ mang theo dao mà còn mang theo túi nước?

Là hắn không hiểu nữ nhân trên thế giới này hay nữ nhân của hắn không thuộc về thế giới này?

Chân Diệu căn bản không biết phu quân đại nhân của nàng đang điên cuồng đậu đen rau muống, rút nút túi nước ra, đưa đến bên môi hắn cười khanh khách nói: “Thế tử, uống nước.”

Đôi tay trắng đưa đến, La Thiên Trình nhấp một ngụm.

Vị ngọt nháy mắt tràn trong khoang miệng.

Muốn quỳ rồi (bày tỏ lòng ngưỡng mộ), lại là nước mật ong!

Ánh mắt La Thiên Trình nhìn Chân Diệu tràn đầy bất khả tư nghị: “Chân Tứ, có thể nói cho ta biết nàng còn mang theo những gì không?”

Chân Diệu xốc váy lên, treo bên thắt lưng tinh tế là một chuỗi tiểu hà bao.

Mắt La Thiên Trình mở lớn.

Hắn vẫn buồn bực. Hai ngày nay sao lại cảm giác eo Chân Tứ như thô hơn không ít!

“Cái này đựng muối, cái này có một bình mật, cái này là bột ớt…” Chân Diệu lần lượt giới thiệu.

Cho nên mang dao theo quả nhiên là mang ra ngoài tìm cơ hội thái sao?

La Thiên Trình đã vô lực nói chuyện.

“Lại uống thêm một ngụm.” Chân Diệu đỡ hắn lên, cẩn thận rót nước.

Miệng đầy nước, đã nuốt vào bụng vị ngọt vẫn quanh quẩn không tan, giống như một cọng lông khẽ lướt qua tim.

Vẻ mặt Chân Diệu tiếc nuối: “Vốn có thể ăn thịt nướng dã ngoại. Mới mang theo những gia vị này, đáng tiếc dao đã mất, khinh xảo (nhẹ nhàng linh hoạt) như vậy, có thể phòng thân cũng có thể thái.”

Tâm La Thiên Trình bỗng mềm lại, không nhịn được nhéo má nàng, lại không có khí lực giơ tay lên. Vì vậy mềm giọng nói: “Chờ trở về, mua cái khác cho nàng.”

“Ừ.”

“Chân Tứ, cầm chủy thủ bên hông ta. Đồng dạng có thể phòng thân, cũng có thể thái.” La Thiên Trình hơi cười, lại thấy bản thân dần dần phát lạnh, mệt mỏi muốn ngủ.

Chân Diệu gỡ chủy thủ bên hông La Thiên Trình cho vào tay áo, sau đó lấy ra một miếng bạc hà cao trong túi ra: “Thế tử, đừng ngủ, ăn một chút đã.”

“Nàng ăn đi.” La Thiên Trình thở dài một tiếng.

Vận khí của hắn đúng là nát bét, mưu tính mọi đường lại vẫn bị rơi vào hoàn cảnh này.

Mũi tên bắn lén đó kiếp trước chưa hề xuất hiện.

Rốt cuộc hướng về quận chúa Sơ Hà hay hướng về Chân Tứ?

Do hắn sơ suất, nếu hắn đã thay đổi thì có gì là bất biến đây?

Chỉ tiếc còn liên lụy nàng…

Một bàn tay giãn lông mày hắn.

“Thế tử, nhíu mày cũng hao tốn tâm sức đó, lúc này ngài phải dưỡng đủ tinh thần, nói không chừng sáng mai người cứu viện đã tới rồi.”

“Nàng nghĩ như vậy?”

Chân Diệu gật đầu.

Vạn nhất không được được đây? Hoặc tìm được không phải là người cứu viện thì sao?

La Thiên Trình không nói lời này ra.

Việc gì phải khiến nàng lo lắng, hắn còn một hơi thở sẽ tận lực bảo hộ nàng chu toàn.

Nếu không qua được cửa ải này, vậy kiếp sau sẽ bồi tội với nàng.

“Thế tử.” Chân Diệu đột nhiên ghé sát vào: “Sao ngài lại có bộ dạng như sinh ly tử biệt vậy?”

Tim La Thiên Trình nảy lên.

Hắn cho là nàng ngây thơ không biết buồn nhưng không ngờ lại nhạy cảm như vậy.

“Yên tâm đi, ta không bị thương, có ta ở đây, sẽ tận lực bảo hộ ngài chu toàn.” Người bị thương phá lệ yếu đuối, nàng cho một sự đảm bảo là được rồi.

La Thiên Trình nghẹn một khẩu khí trong ngực.

Nàng còn cướp lời kịch!

Trầm mặc một lúc lâu, trong lòng không hiểu sao khẽ động, thốt ra một câu: “Chân Tứ, nàng tin tưởng kiếp trước kiếp này không?”

Chân Diệu nhìn La Thiên Trình đầy thâm ý: “Tin.”

Sau đó giọng điệu thay đổi: “Nhưng ta nghĩ nếu không có kí ức, vậy người kiếp trước và kiếp này hoàn toàn là hai người, có kiếp sau hay không có gì khác biệt đâu?”

Một tiếng trống vang lên.

Như một chiếc dùi gỗ đâm thẳng vào tim hắn.

Lớp vỏ cứng bị xói mòn, vỡ nát thành từng mảnh.

Sự băn khoăn suốt hơn một năm của La Thiên Trình hoàn toàn thông suốt.

Hắn từng nhất tử nhất sinh, gặp lại thật ra là người bất đồng đúng không?

Tựa như công chúa Phương Nhu được cứu, nếu khi đó không chờ ở chân tường hoàng cung, ai biết nàng sẽ là bộ dáng như bây giờ?

Hắn không nghĩ đến kiếp sau nữa, kiếp sau mặc dù gặp lại nhìn thấy cũng không phải Chân Tứ trước mắt.

Hắn thầm muốn là Chân Tứ trước mắt.

Cho nên vô luận thế nào cũng phải sống!

Lúc này không từ chối nữa, ăn bạc hà cao sau đó hỏi: “Chân Tứ, nhũ danh của nàng là gì?”

Chân Diệu mỉm cười: “Kiểu Kiểu.”