Trời Sinh Một Đôi

Chương 210: Khách điếm bình dân



La Thiên Trình che Chân Diệu ở phía sau, không để nàng nhìn, A Hổ lại nhìn thoáng qua, sau đó chống tay lên gốc đại thụ nôn điên cuồng, sau đó lung lay trở về tiếc nuối nói: “Đáng tiếc.”

Mặt trẻ con và đồng bạn liếc nhau.

Dù sao tuổi cũng còn nhỏ, có chút nhẹ dạ.

Chỉ thấy A Hổ thận trọng hỏi Chân Diệu: “A tỷ, hôm nay còn có thịt nướng ăn không? Vừa rồi đều nôn ra hết, quá đáng tiếc……”

Ta ngã!

Mặt trẻ con và đồng bạn yên lặng nuốt xuống một búng máu.

La Thiên Trình tiến lên một bước.

Hai người đang kiêng kỵ thấy thế không tự chủ lùi về sau một bước, sau đó cố cười nói: “Ha ha, huynh đài, huynh đệ chúng ta có chút việc gấp, đi trước một bước.”

Nói như vậy nhưng cũng không dám xoay người rời đi, chỉ lui về sau.

Ai biết người này có thể đột nhiên hạ sát thủ hay không a, sói tới hắn đến hô một tiếng cũng không, trực tiếp ôm vợ nhảy lên cây hắn còn làm được nữa là.

“Chờ một chút.” La Thiên Trình hô một tiếng.

Mặt trẻ con giận tái mặt: “Huynh đài, đuổi tận giết tuyệt có hơi quá đáng đi?”

La Thiên Trình giật mình, sau đó sờ sờ cằm: “Ách, tại hạ chỉ hỏi đường thôi.”

“Hỏi đường?” Mặt trẻ con nhất thời không phản ứng kịp.

Người lớn tuổi hơn vẻ mặt cảnh giác, hiển nhiên không tin sát tinh này không cho bọn họ đi chỉ để hỏi đường.

Chân Diệu thấy hình tượng thủ đoạn độc ác của La Thiên Trình đã thâm nhập lòng người, sợ hai người áp lực quá lớn không nói ra lời liền mím môi cười nói: “Chúng ta thật là hỏi đường, nói vậy nhị vị đại ca cũng nhìn ra được, chúng ta là từ trong núi đi ra, chưa trải việc đời…….”

Chúng ta thực sự đoán không ra!

Hai người đồng thời điên cuồng gào thét trong lòng.

“Đi đến thị trấn gần đây như thế nào?” La Thiên Trình lười phí thời gian.

Trong ngôi miếu đổ nát còn có chừng mười thi thể không trọn vẹn, ở đây không phải chỗ ở lâu.

Dọc theo con đường trước miếu, đến ngã tư quẹo phải là được.” Người hơi lớn tuổi nói xong, nhìn về phía La Thiên Trình: “Nếu như không có chuyện gì nữa, chúng ta cáo từ.”

Thấy đối phương không nói, hai người dẫn ngựa đi, trong lòng thầm hô may mắn, vì mùi máu tươi nồng nặc dẫn sói tới, nhưng hai con ngựa này lại không bị sói ăn.

Mắt thấy hai người sắp nhảy lên lưng ngựa, La Thiên Trình đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội hỏi: “Chờ một chút!”

Thân thể hai người cứng đờ, sau đó đưa tay về chỗ đặt vũ khí, sắc mặt khó coi xoay người lại.

Làm người không thể quá phận, muốn giết người diệt khẩu thì cũng thôi đi, còn qua sông đoạn cầu sau đó mới giết người diệt khẩu, bọn họ có yếu đuối đi nữa, cũng biết phản kháng!

Hai người hung hăng xoay người, chỉ thấy nam tử tuấn tú bình tĩnh vươn tay, lòng bàn tay là một thỏi bạc vụn.

“Nhị vị huynh đài, nội tử thân thể kiều nhược, không đi đường xa được, có thể bỏ thứ yêu thích, bán cho ta một con ngựa không?”

Hai người liếc mắt nhìn Chân Diệu thân thể kiều nhược, thầm hít một hơi.

Sau đó người lớn tuổi cấp tốc cầm dây cương đặt vào tay La Thiên Trình, bạc cũng không cầm liền nhảy lên con ngựa còn lại.

Mặt trẻ con theo sát nhảy lên, hai người ôm quyền, đến một chữ cũng không nói thêm, liền chạy nhanh như một làn khói.

Chân Diệu trợn mắt há mồm: “Không lấy bạc, tặng không?”

“Đại khái là không thiếu tiền đi.” La Thiên Trình cất bạc đi, sau đó ôm Chân Diệu lập tức đi.

Chân Diệu có chút không tự nhiên.

Tự nàng cũng có thể nhảy lên lưng ngựa, căn bản không cần ôm, làm sao ở cùng A Hổ một thời gian người này ngày càng có nhiều động tác thân mật.

La Thiên Trình dắt ngựa đi hai bước liền dừng lại: “A Hổ, ngươi trước dắt ngựa đi trước, ta còn chút việc phải giải quyết.”

A Hổ là một đứa bé thành thật, nghe vậy gật đầu.

Chân Diệu nghĩ đến khả năng nhân gia phải giải quyết chút vấn đề sinh lý cũng không hỏi nhiều.

La Thiên Trình thu hồi ánh mắt đi về phía ngôi miếu đổ.

Trong ngôi miêu đổ nát, phía bức tượng phật bị sập, có một tảng đá ngay ngắn tựa vào tượng phật có một hốc hẹp.

Tảng đá khẽ động, chậm rãi dời đi, một người chật vật đi ra, sau đó ngồi dưới đất thở hồng hộc.

Ánh mắt đảo qua tháy cảnh tượng nhân gian luyện ngục, cả người run lên, hai mắt đỏ đậm cắn răng nói: “Các huynh đệ, ta Hồ Tam nhất định sẽ báo thù cho các ngươi, chờ quay về gặp lão bản, nhất định phải đào ba thước đất tìm cho ra hai nam một nữa kia, khiến bọn họ thiên đao vạn quả!”

“Khụ.” Một âm thanh truyền đến.

Người nọ đột nhiên quay đầu nhìn về phía cửa miếu.

Lúc đó nắng sớm rực rỡ, chim cất tiếng hót, nam tử mặc bố ý lay động trong gió, tùy ý phong lưu đứng trước cửa, đẹp như là mộng ảo.

Người nọ lại như thấy quỷ, liên tiếp lui về sau, kinh hãi gần chết.

Chuyện gì vậy?

Hắn không phải nên đại nạn không chết tất có phúc về sau, từ nay mở ra một hồi oanh oanh liệt liệt, thiên hồi bách chuyển bắt đầu cuộc hành trình trả thù sao?

Người đàn ông này sao lại quay lại chứ?

Nam tử nở nụ cười rực rỡ: “Xin lỗi, trước sợ làm nội tử kinh hãi không dám tra xét tỉ mỉ, ta trở về kiểm tra lại.”

Người nọ……

Không lâu sau La Thiên Trình liền đuổi kịp.

Có ngựa cưỡi, Chân Diệu quả thực thấy thoải mái hơn nhiều, La Thiên Trình và A Hổ một người công phu tốt, một người thể lực tốt, tốc độ di chuyển rất nhanh, vừa vặn đến trước giờ đóng cổng thành, bỏ ra một chút bạc vụn là thuận lợi vào thành.

Cuối thu, trời sớm tối, cây cối bên đường tiêu điều, lác đác vài người đi lại, rất nhiều nhà đã lên đèn, nhìn qua xong cửa mông lung có thể thấy những ánh đèn, không thể so với kinh thành ồn ào náo nhiệt, nhưng lại có cảm giác yên bình khó có được.

La Thiên Trình nhíu mày.

Thành trấn như vậy, người ngoài tới hình như có chút chói mắt.

Nhưng đây cũng là chuyện không thể tránh được, gia đình mẹ A Hổ nhắc tới ở thị trấn này, cứ tới tra xét một phen.

Hơn nữa cái này cũng không có gì đáng sợ, những kẻ núp trong bóng tối tùy thời hạ thủ cũng ít, chẳng biết phân tán đi những chỗ nào tìm bọn họ, khẳng định số lượng bắt gặp cũng không nhiều, đến lúc đó ai thu thập ai còn chưa biết được.

Thời tiết luôn thất thường, mới đó mà đã tí tách đổ mưa, gió thổi vào người cảm giác mát mẻ.

Chân Diệu nắm chặt cổ áo.

La Thiên Trình rút ra một bộ xiêm y từ trong bọc hành lý phủ lên cho nàng, chặn một người đi đường hỏi, cuối cùng cũng tìm được vị trí của nhà trọ.

Tiểu nhị nhìn ba người một chút, hơi khó xử: “Khách quan, chỉ còn một gian, mọi người xem…..”

Trong lòng có chút buồn bực, sao gần đây sinh ý lại tốt hơn đây?

“Một gian?” La Thiên Trình bất mãn nhìn A Hổ.

Quả nhiên mang theo tiểu tử này rất phiền phức.

A Hổ tỏ ra vô tội: “Tỷ phu, không thì yêm nằm đất, yêm không sợ lạnh.”

Răng rắc, người nào đó tên là lý trí đã bị đứt, nắm tay kêu răng rắc.

Tiểu tử ngu ngốc kia muốn ở cùng phòng với vợ chồng hắn?

Tiểu nhị ở nơi nhỏ bé này cũng rất cơ trí, vừa nghĩ đến khả năng này, liên tục gật đầu: “Đợi lát nữa tiểu nhân sẽ ôm chăn đệm qua, nhưng cái này sẽ thêm tiền.”

A Hổ bất mãn: “Cái gì, cũng không có chiếm thêm một gian phòng, chỉ đắp thêm một cái chăn mà lại lấy thêm tiền? Cái này không được!”

La Thiên Trình đen mặt, nói với A Hổ: “Cái này không phải trọng điểm!”

Sau đó lạnh lùng nhìn hỏa kế: “Ngươi nói để ba chúng ta ở một gian?”

Tiểu nhị giật mình, lấy dũng khí nói: “Tiểu ca nhi này không phải đệ đệ của thái thái ngài sao, chúng tiểu nhân lại chỉ còn một gian, thực sự không có cách nào khác mới đưa ra chủ ý như vậy, nói thật với ngài, các phòng hôm nay đều có người.”

La Thiên Trình hung hăng trừng A Hổ.

Rất tốt, hắn nói sao tiểu tử này trước giờ đều gọi Chân Tứ là A tỷ, gọi hắn là tỷ phu!

A Hổ thấy La Thiên Trình trừng hắn, cười ngây ngô gãi đầu: “Tỷ phu, yêm thực sự không ngại ngủ dưới đất, nếu sợ tốn tiền, đệm chăn yêm cũng không cần.”

La Thiên Trình đang chuẩn bị nắm tay tiện thể đánh vào mặt A hổ và tiểu nhị, chợt nghe phía sau cửa được mở ra.

Một giọng nói vang lên: “Tiểu nhị, an bài năm phòng ngủ hảo hạng.”

Mọi người nghe tiếng đều nhìn lại, chỉ thấy sáu bảy người vây quanh một thiếu niên tiến đến.

Thiếu niên kia một thân cẩm y, mi thanh mục tú, chỉ là ánh mắt có vài phần lệ khí.

“Nghe thấy không?” Hán tử đứng cạnh thiếu niên trừng mắt nhìn tiểu nhị.

“Chỉ, chỉ còn một gian.” Tiểu nhị có chút nói lắp.

“Một gian hảo hạng?” Thiếu niên mở miệng, giọng nói có chút âm nhu: “Một gian cũng được.”

Thấy tiểu nhị đứng ngây ngốc không động, hán tử kia nói: “Nghe không, trước chuẩn bị phòng hảo hạng cho công tử của chúng ta, mở cửa bốn phía cho thông thoáng một chút, nhớ kỹ chăn đệm phải được đổi mới hết!”

“Không, không phải một gian hảo hạng, chỉ còn một gian.”

“Cái gì!” Người đi sau thiếu niên sắc mặt trầm xuống.

Thiếu niên nhíu mi.

Hán tử kia nhìn sắc mặt thiếu niên, vỗ bàn một cái: “Kêu người trọ trong nhà trọ này đi ra, cho chúng ta bốn phòng!”

“Cái này, cái này không được a……” Tiểu nhị sắp phát khóc.

“Được rồi, Kim Đại, đừng làm khó người ta.” Thiếu niên không nhịn được mở miệng.

Hán tử hiểu ý, rầm một tiếng đập bàn một cái quát: “Tất cả mọi người ở trọ đều đi ra, dọn khỏi phòng!”

Chân Diệu bị chen ra một góc hăng hái nhìn.

Đây quả là cậu ấm trong truyền thuyết đi? Quả nhiên mang theo đều là cẩu nô tài!

Rất nhanh có tiếng động từ cầu thang truyền xuống, một đại hán râu quai nón đi xuống, liếc mắt nhìn xung quanh, hỏi: “Để phòng cho ai?”

Thấy rõ trên trán đại hán kia có một vết dữ tợn, Kim Đại khó khỏi do dự một chút.

Xu cát tị hung là thiên tính, đại hán này vừa nhìn là biết không dễ chọc, bọn họ mặc dù không sợ nhưng có thể không khởi tranh xung đột đương nhiên là hay nhất.

Lúc này liền lục tục có người xuống.

“Nghe nói có người muốn tại hại rời phòng?” Một thanh niên vịn cầu thang mỉm cười nhìn lại.

Răng rắc một tiếng, tay vịn cầu thang bị đứt một đoạn.

Tiểu nhị vừa đau lòng vừa sợ, sắp phát khóc.

Thanh niên phủi vụn gỗ trên tay: “Hiện tại có ai nói cho tại hạ một chút rốt cuộc là rời căn phòng nào?”

Kim Đại không tự chủ được nhìn về phía thiếu niên.

Làm cẩu nô tài, bọn hắn chỉ ương ngạnh nhưng không phải ngốc!

Sao một nhà trọ bình dân trong tiểu trấn lại có những người nào a!

“Tiểu nhị, ồn ào gì vậy, có để người ta nghỉ ngơi không?” Một nữ tử ăn mặc bó sát đứng ở cầu thang, chống nạnh hỏi, sau đó tay vung lên quất một roi, quấn lấy băng ghế, sau đó thản nhiên ngồi xuống.

Lúc này lại có hai người chạy xuống, một người cầm phi đao, một người dắt trường côn.

Thiếu niên bắt đầu trầm tư.

Tiểu điếm này là điểm mở đại hội võ lâm sao?

Hai người kia ánh mắt đảo qua một vòng, bỗng nhiên cứng đờ.

La Thiên Trình nhìn thấy người quen cười cười.

Mặt trẻ con kiên trì đi tới: “Lại gặp mặt ha ha.”

“Đến chậm một bước, chỉ còn một gian, huynh đại có thể nhường một gian không?”

“Được.” Mặt trẻ con chửi má nó, vẻ mặt thống khoái đáp ứng, lại kéo đồng bạn hỏa tốc lên lầu.

Những người khác thấy một hồi náo nhiệt nhiệt đáng xem liền đi theo.

La Thiên Trình vỗ vỗ tiểu nhị đang ngẩn người: “Được rồi, hiện tại có hai phòng, dẫn chúng ta đi thôi.”

Tiểu nhị chóng mặt dẫn người đi, Kim Đại quát một tiếng: “Chờ đã, rõ ràng chúng ta kêu ngươi nhường phòng, bọn họ là sao?”

“Nhớ mang một thùng nước tắm đến, nội tử muốn tắm rửa.” La Thiên Trình không để ý, kéo Chân Diệu ôm lên tránh những mảnh vụn.

Phía trước xuất hiện một thanh trường đao: “Huynh đệ quá không hiểu chuyện đi?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.