Trời Sinh Một Đôi

Chương 213: Rung động



Edit: Tuyết Y
Beta: Sakura

Cỏ cây đung đưa rơi rụng, lá vàng chồng chất, lúc này năm trước, chính là thời điểm cua chắc cúc đẹp, rượu vàng thuần hương, vào lúc mở tiệc chiêu đãi qua lại đông đúc, mà ngày này năm nay kinh thành lại đặc biệt quạnh quẽ.

Từ lúc trở về từ bãi săn Bắc Hà, tâm tình Thiên tử không dễ chịu cho lắm, những thần tử ranh ma kia đã sớm ước thúc người trong họ thận trọng từ lời nói đến việc làm, thành thành thật thật chui rúc trong phủ.

Thái Tử Phi Thư Nhã lại trở về nhà mẹ đẻ.

Ngày hôm đó trời vẫn luôn âm u, đúng lúc xuống xe ngựa lại đổ mưa phùn, hai cung nữ, một người cẩn thận dìu Thái Tử Phi, một người mở ô che cho nàng.

Bởi vì đi rất gấp, mưa bụi như kim bông tuôn rơi tạt vào mặt, đâm vào má đau nhức.

Thái Tử Phi lại không chú ý nhiều được đến điều này, ngược lại càng đi gấp hơn, giày thêu lụa vàng đế mềm đã bắn đầy bùn đất từ lâu, mép váy dệt đá quý xanh trong phút chốc đã bẩn.

“Thái Tử Phi, ngài chậm một chút.” Cung nữ cầm ô vội vàng nghiêng ô, che làn mưa bụi y hệt kim băng cho nàng.

Thái Tử Phi dứt khoát đẩy ra, bước chân nhanh hơn: “Không cần.”

Đợi vào cửa rồi, nàng bèn đuổi cung nữ đi xuống, nhào tới chân phụ thân, khóc không ra tiếng: “Phụ thân, ngài giúp Thái tử đi.”

Phụ thân Thái Tử Phi là Lại Bộ Tả Thị Lang – Thư Hàn, thực sự quyền cao chức trọng.

Càng hiếm thấy là, tuổi Thư Hàn mới chỉ hơn bốn mươi, tương lai còn một đoạn đường rất dài phải đi, ít nhất trước lúc Thái Tử Phi trở thành Hoàng Hậu nương nương, trên quan trường ông có năng lực lớn, tương lai dựa vào nữ nhi được phong hầu, đó chắc chắn là một miền đất mới.

Thư Hàn là một người thông minh, dĩ nhiên biết làm sao vị trí Thái Tử Phi này lại rơi xuống nhà hắn.

Mẫu tộc Chiêu Phong Đế không thịnh, năm đó đoạt đích đã nếm một trận vô cùng đau khổ. Đến lúc ông lấy vợ lại không muốn một mình thê tộc độc đại, nên chọn một nữ nhi huân quý tầm thường làm Hoàng Hậu.

Nhưng ai biết Hoàng Hậu mất sớm, để lại Thái tử trở thành một đứa trẻ không có mẹ. Lúc này Chiêu Phong Đế lại nhức đầu rồi.

Lấy người thê tộc có lực lại sợ tương lai Thái tử đăng vị bị chèn ép, ngoại thích quyền trọng, lấy người thê tộc tầm thường thì mấy hoàng tử trưởng thành có mẫu tộc cao quý không ít, hiện tại Thái tử liền gặp phiền toái rồi.

Thư Hàn tuổi trẻ tài cao, làm quan tới Lại Bộ Tả Thị Lang. Không dám nói môn sinh trải rộng khắp triều, nhưng khẳng định cũng không phải ít. Khéo nhất chính là, ông chỉ có một nữ nhi độc nhất là Thư Nhã, cho dù sau này muốn ngoại thích lộng quyền, mà không có nhi tử thì làm ra để trưng bày sao?

Chiêu Phong Đế còn trẻ trung khoẻ mạnh. Những vị ngồi lâu ở vị trí Thái tử trong sử sách, dường như cuối cùng kết cục đều không được tốt lắm.

Lúc ấy Chiêu Phong Đế chọn khuê nữ nhà hắn, Thư Hàn cũng biết Chiêu Phong Đế thật tâm che chở Thái tử.

Đã thấy rõ điểm này, đương nhiên hắn vui lòng tương lai lăn lộn ở vị trí Quốc trượng.

Nhưng ai có thể ngờ được, vậy mà còn loại Thái tử thuộc đội ngũ heo  (*) này!

            (*) ý chỉ ngu ngốc

Thư Hàn vừa nghĩ tới người con rể xúi quẩy kia bèn không nhịn được mà đau răng.

Ngươi nói xem nếu như ngươi kéo chân sau của người khác cũng thôi đi, vì ai bảo ngươi là Thái tử chứ, người khác đều vây quanh ngươi. Thế nhưng ngươi lại kéo chính mình, vậy thì không tốt a?

Đều nói lúc hoạn nạn mới thấy chân tình. Thái tử này thì tốt rồi, e rằng cả đời này cũng không gặp được cơ hội gặp hoạn nạn một lần, thế mà lại dẫn thẳng về phía Hoàng Thượng.

Đây chính là hổ a, lại khiến Hoàng Thượng chung hoạn nạn với ngươi, có phải hơi quá sai một chút rồi hay không?

Nghĩ tới việc này, trong lòng Thư Hàn không ngừng rét run.

Thái tử vốn cũng không phải là nhân vật kinh tài tuyệt diễm gì, thậm chí có thể nói là bình thường, chỗ dựa cùng lắm là vị trí đích trưởng mà thôi.

Mấy hoàng tử chậm chạp chưa phong Vương lại lần lượt trưởng thành, không hẳn là không có ý định tôi luyện hoặc thay thế Thái tử.

Đế tâm, đó thực sự là sâu không thể dò.

Thư Hàn tự cho đã phỏng đoán ra một hai phần như thế, nhưng hiện tại cũng không dám khẳng định Chiêu Phong Đế rốt cuộc có ý định gì với Thái tử.

“Phụ thân ——” Thư Nhã thấy Thư Hàn không nói nữa, lại gọi một tiếng.

Thư Hàn phục hồi lại tinh thần, nhìn nữ nhi một cái.

Mới chưa đến một tháng ngắn ngủi, nữ nhi cũng gầy rộc đi, dưới mắt lại có quầng thâm.

Đối với nữ nhi độc nhất này, Thư Hàn nâng niu trong tay nuôi lớn, thấy thế than nhẹ một tiếng, mới nói: “Nhã Nhi, con khóc sướt mướt như vậy, nào có chút phong phạm gì của Thái Tử Phi? Vi phụ đã dạy bảo con như thế sao?”

Thư Nhã nín khóc, nửa ngửa đầu nói: “Phụ thân, ngài có điều không biết, hôm nay Thái tử đi hầu hạ, nhưng ngay cả mặt Phụ hoàng cũng không gặp được, còn ngược lại mấy người Nhị hoàng tử, Tam hoàng tử cả ngày đều canh giữ hầu hạ cạnh Phụ hoàng. Nếu còn tiếp tục như vậy nữa, nữ nhi sợ ——”

Rốt cuộc hôm đó Chiêu Phong Đế bị kinh sợ một chút, hay vì chuyện của Thái tử khiến tâm tích tụ, thì từ sau khi trở về, thân thể đã không còn nhanh nhẹn cho lắm. Đoạn thời gian này, số lần lên triều cũng không nhiều, vẫn luôn tĩnh dưỡng.

Chuyện Thái tử đánh mất thánh tâm, đã là chuyện ai cũng ngầm hiểu.

“Giúp? Con bảo cha làm sao mà giúp?” Thư Hàn thở dài, “Đây là khúc mắc của phụ tử bọn họ, vẫn phải nhìn xem Thái tử làm sao dỗ được Hoàng Thượng hồi tâm chuyển ý. Nếu cha mà nhúng tay vào, chuyện đó sẽ càng phức tạp.”

“Vậy… vậy Thái tử phải làm gì bây giờ?”

Thư Hàn có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Làm tốt chuyện của một hiếu tử nên làm!”

“Chuyện hiếu tử nên làm?” Thư Nhã lẩm bẩm nói.

Thư Hàn nâng nàng dậy: “Nhã nhi, con cũng nên về đi, bây giờ con là Thái Tử Phi, mọi cử động đều có người nhìn chằm chặp. Vào lúc này, trăm triệu lần không thể rối loạn chừng mực nữa.”

“Vâng, vậy nữ nhi trở về.”

Cho đến khi Thư Nhã đi rồi, Thư Hàn vẫn ngồi trên ghế thái sư xuất thần.

Không có mẫu tộc che chở, chỗ Thái tử dựa vào chính là tâm tư không muốn rối loạn trưởng ấu tôn ti, cùng với chút tình phụ tử ít ỏi kia rồi.

Thiên gia không phụ tử.

Nếu như… nếu như không thành ——

Thư Hàn không biết nghĩ tới điều gì, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên tay nắm đàn mộc, ánh sáng âm u, lộ ra khuôn mặt hắn cũng đen tối không rõ.

Đông cung Thái tử, cung nữ bước đi đều phải rón rén, bước chân không dám lớn, váy áo không dám lay động, ngọc bội trâm cài không dám lắc lư, chỉ sợ sinh ra tiếng vang gì thì sẽ gây ra tai họa.

Thái Tử Phi cả quần áo cũng không đổi, vội vã vào trong điện.

Mắt Thái tử sáng lên, một phát bắt được tay Thư Nhã: “Nhạc phụ nói như thế nào?”

Thư Nhã có chút chần chờ: “Phụ thân nói, bảo ngài làm chuyện hiếu tử nên làm. . . . . .”

“Chuyện hiếu tử nên làm?” Thái tử nghe vậy có chút giận, ném một chén trà sứ men xanh xuống đất, “Chẳng lẽ hiếu tâm của Bổn cung ít hơn mấy đệ đệ sao?”

Thật là nhìn không ra a, những đệ đệ tốt kia, bình thường nguyên một đám giả vờ giả vịt, đến lúc này thì lòi cái đuôi hồ ly ra rồi.

Hắn còn chưa bị phế đâu!

Thái tử càng nghĩ đến chuyện hôm đó lại càng bực bội nóng nảy.

Hắn cũng không phải cố ý. Cho dù là ai đối mặt với một con hổ ngoác miệng dính đầy máu thì có thể còn thừa lại bao nhiêu lý trí?

Nếu biết phương hướng mình trốn chạy là hướng lao đến thẳng chỗ Phụ Hoàng, thì hắn tình nguyện bị con hổ cắn một cái rồi.

Nhưng nghĩ đến việc đó, hắn lại có phần kinh hãi.

Bị hổ cắn lên một cái, nặng thì bỏ mạng, nhẹ thì đứt tay đứt chân, bỏ mạng tất nhiên không đề cập đến nữa, nhưng trên sách sử từ trước đến nay chưa có người kế vị nào tàn tật cả!

Lùi một bước là chết, tiến thêm một bước là bại. Chẳng lẽ đây chính là ý trời, là tử cục sao?

Thái tử chán nản ngồi xuống.

“Thái tử ——” Thư Nhã không để ý đống hỗn độn dưới đất. Nửa ngồi xuống, tay đặt lên gối Thái tử , “Ngài đừng nghĩ vậy. Tình cảnh lúc đó, căn bản không phải là điều ngài có thể khống chế . Phụ hoàng anh minh, trong lòng người sẽ hiểu, chỉ là gây khó dễ một chút thôi. Tựa như phụ thân nói, ngài thành tâm hiếu thuận phụ hoàng, phụ hoàng nhất định sẽ không trách ngươi.”

Thái tử nghe xong thì trầm mặc, một lúc lâu mới gật đầu: “Nhã Nhi, hôm nay cực khổ cho nàng, ta sẽ suy nghĩ lại cho thật kỹ.”

Thái tử ra khỏi nội điện, đến ngoại thư phòng, gọi quân sư đến mật đàm.

Ở phủ Trấn Quốc Công, không khí cũng âm u.

Thanh Cáp bị đưa về, thấy đám người Tử Tô, Bạch Thược thì khóc một trận lớn.

Tử Tô bình phục tâm tình hỏi: “Không có chút tin tức gì của Đại nãi nãi sao?”

Thanh Cáp lắc đầu: “Bãi săn đều bị lật tung lên rồi, những thành trấn kia cũng không có bất cứ tin tức gì. Nhị công tử ngại chúng ta ở lại bên kia không tiện nên đưa về đây.”

“Vậy Thanh Đại đâu?” Bạch Thược hỏi.

Nhắc tới Thanh Đại, Thanh Cáp ủy khuất dụi dụi mắt, khóc lớn hơn: “Thanh Đại, Thanh Đại nàng ——”

“Nàng đã xảy ra chuyện?” Đám người Tử Tô sợ hết hồn.

Thanh Đại thường ngày tuy ít nói, nhưng các nàng lại biết nàng ấy là do Thế tử đưa cho Đại nãi nãi, thân thủ không tầm thường.

Bàn về tình cảm, mặc dù so ra kém đám người đã ở cùng nhau lâu như các nàng, nhưng trong lòng đám người Tử Tô cũng hiểu rằng có vài thời điểm Thanh Đại nếu so với các nàng thì được việc hơn một chút.

Mọi người nhìn chăm chú, Thanh Cáp ảo não đấm vào đùi: ” Thanh Đại nghe nói muốn đưa chúng ta về, đêm hôm đó đã bỏ đi rồi. Nàng muốn đi tìm Đại nãi nãi, sao lại không kêu ta cùng đi chứ!”

Tất cả mọi người dở khóc dở cười.

Tuy nói Thanh Cáp có sức lực lớn, nhưng tính tình quá thật thà rồi, nếu một người thật thà mà trộm chạy đi, gặp phải kẻ xấu, thì chỉ sợ bị bán đi cũng không biết.

“Thanh Cáp, ngươi về đây trước cũng tốt, chờ Đại nãi nãi trở về, còn cần ngươi làm một bàn thức ăn ngon đấy.” Dạ Oanh an ủi.

Nhắc tới chuyện này, tất cả mọi người trầm mặc.

Đang lúc ấy thì A Loan cùng với Tiểu Thiền đi đến.

Thấy sắc mặt A Loan không được dễ nhìn, Tử Tô bèn hỏi: “A Loan, không phải đi mua thuốc sao, sao lại về tay không vậy?”

Vì lo cho Chân Diệu, mà mấy ngày nay nha hoàn Thanh Phong Đường sống rất khổ sở, A Loan thân thể yếu đuối, lo lắng nóng nảy đến mức cổ họng sưng đau lên.

Chủ tử xảy ra chuyện còn chưa biết thế nào, một nha hoàn thân thể không thoải mái đương nhiên không tiện nói với trong phủ, nên A Loan đã bảo Tiểu Thiền cùng xuất phủ ra ngoài y quán bốc thuốc.

A Loan nhấp môi không lên tiếng, Tiểu Thiền căm giận nói: “Tử Tô tỷ tỷ, thật là buồn nôn chết người, muội cùng A Loan tỷ tỷ mới ra khỏi cửa hông đã đụng phải một nam bộc, hắn nói mấy lời không đứng đắn với A Loan tỷ tỷ, bọn muội sợ hắn dây dưa, nên trực tiếp đi về đây.”

“Loại người xấu xa đó không cần để ý tới là được.” Tử Tô thản nhiên nói.

Tiểu Thiền bĩu môi: “Tử Tô tỷ tỷ, tỷ không biết đâu, người nọ còn nói, muốn mẹ của hắn đi cầu Nhị phu nhân làm chủ gả A Loan tỷ tỷ cho hắn đấy!”

Bách Linh giận dữ: “Thật là vô sỉ, thừa dịp chủ tử không có ở đây, đã lấn lên đầu chúng ta rồi sao!”

Bạch Thược liếc nhìn nàng một cái, lạnh lùng nói: “Không có chủ tử, chúng ta tính là gì?”

Lời nói này khiến mọi trầm mặc.

Diện mạo A Loan xinh đẹp, ở phủ Quốc Công cũng đứng hàng đầu, không biết bao nhiêu người nhìn chằm chằm, nhưng vì là thiếp thân nha đầu của Chân Diệu nên mới không ai dám đánh chủ ý đến.

Một khi chủ tử xảy ra chuyện, đừng nói là A Loan, dù là những người khác, có thể có nơi nào tốt để đi?

A Loan khàn giọng đã mở miệng: “Các tỷ muội không cần lo lắng thay ta. Thời điểm này dù hắn có muốn nhúng tay vào, Lão phu nhân cũng sẽ không đáp ứng.”

“Nhưng nếu như sau này ——”

“Sau này?” A Loan cười lạnh, “Đại nãi nãi trở về, hắn có thể có sau này gì chứ? Nếu Đại nãi nãi. . . . . . ta lập tức xuống tóc làm ni cô, cũng không còn sau này gì nữa.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.