Trời Sinh Một Đôi

Chương 256: Gây khó khăn



Chân Diệu nở nụ cười: “Trước kia còn thường đọc, về sau lại phát hiện mình không có thiên phú ngâm thi tác đối, nên thôi. Sao, chàng cũng thích thơ của Hạ Nguyên Nhược sao?”

La Thiên Trình thuận theo mà cười một tiếng: “Từng thích, về sau lại cảm thấy ngâm thi tác đối vô dụng, nên thôi.”

“Hai ta cũng như nhau.” Chân Diệu thuận miệng nói, sau đó lấy giỏ kim chỉ trong ngăn kéo nhỏ trên vách xe ra, lấy cái túi lưới mới đan được một nửa tiếp tục đan.

La Thiên Trình yên lặng nhìn nàng đan trong chốc lát, không nhịn được hỏi: “Đan cho ai?”

“Hả?” Chân Diệu ngừng động tác, có chút buồn bực, “Chính là tiện tay đan đồ chơi nhỏ thôi, không phải là cố ý đan cho ai, sao hôm nay chàng hỏi nhiều vấn đề thế?”

Nói xong lại thấp đầu, tiếp tục đan.

Loại giống như nữ hồng này một khi biết thì không cần bao nhiêu linh khí cũng có thể dùng tới kỹ năng, Chân Diệu làm khá tốt, cứ như vậy một lát sau, túi lưới kia đã có thể nhìn ra dáng rồi, là dáng con bươm bướm.

La Thiên Trình nhếch môi, lại nhìn chằm chằm Chân Diệu một lúc lâu, bỗng nhiên dấn tới.

Hơi thở mát lạnh trong nháy mắt vây quanh nàng, Chân Diệu lại ngẩng đầu lên: “Thế tử?”

La Thiên Trình khó chịu.

Hình như bắt đầu từ ngày đó, nàng không còn gọi hắn là “Cẩn Minh” nữa.

“Rốt cuộc chàng làm sao vậy?” Chân Diệu đẩy hắn.

La Thiên Trình trở tay bắt được tay nàng, nói vào tai nàng: “Bài thơ của công chúa Sơ Hà thực sự viết vì Hạ Nguyên Nhược?”

Chân Diệu Tâm giật thót, rời mắt, cười khan nói: “Dĩ nhiên, nhân vật như Hạ Nguyên Nhược có ai mà không yêu mến chứ? Ha hả.”

La Thiên Trình nụ cười cứng đờ. Bỗng nhiên vươn hai tay nâng cằm Chân Diệu, để mặt nàng chính diện, giọng nói thì có mấy phần buồn bực: “Nàng vừa nói không thích?”

Chân Diệu nháy mắt mấy cái: “Ta chưa nói không thích, chỉ nói là mình không có thiên phú, sẽ miễn cưỡng mình.”

“Nói như vậy, nếu Hạ Nguyên Nhược thật sự đứng ở trước mặt nàng, nàng cũng sẽ yêu mến hắn?”

Chân Diệu hé miệng, mới nói: “Thế tử, chàng cố tình gây sự như vậy, có phải không tốt lắm không?”

Răng rắc một tiếng, dây cung lý trí của người nào đó đứt phựt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Kiểu Kiểu, nàng có năng lực phân biệt được không, loại hành vi này không gọi là cố tình gây sự, gọi là ghen!”

Nói xong thì cả người cứng lại.

Hỏng bét, nhất định là hắn đã bất cẩn nói ra điều gì đó quái lạ rồi.

Cái kia sao có thể là ghen, chẳng qua là, chẳng qua là ——

Được rồi, hắn thừa nhận. Đó chính là ghen!

Nếu đã khóc trước mặt nàng rồi, những thứ mất tự nhiên này cũng khó mà duy trì, sau chốc lát cự nự, La Thiên Trình đã khôi phục thản nhiên, cứ nhìn chăm chú vào Chân Diệu như thế.

Ngược lại trong ánh nhìn kỹ này Chân Diệu lại mất tự nhiên rồi, nói lắp bắp: “Chàng, chàng ăn ghen với một người qua đời làm gì?”

La Thiên Trình dứt khoát ôm chặt nàng, thấp giọng nói: “Ta đây ghen với nàng được không?”

Không đợi Chân Diệu trả lời, các nụ hôn mềm nhẹ đã rơi xuống.

Chân Diệu đột nhiên cứng đờ, vô thức đẩy hắn ra.

Nhìn ánh mắt La Thiên Trình thoáng chốc nặng nề, nàng vuốt tóc mai, cắn môi nói: “Ở trên xe đây.”

La Thiên Trình không tiếng động  thở dài.

Quả nhiên là hắn bê đá đập chân mình. Nếu, nếu Kiểu Kiểu vẫn không thể tiếp nhận mình gần gũi với nàng thì làm sao bây giờ?

Nghĩ đến chuyện mình làm với nàng đêm đó, La Thiên Trình lại ảo não.

Chân Diệu nhặt túi lưới lên, tiếp tục đan, chờ đến lúc đan đuôi cho túi lưới xong thì bỗng có một cái tay lấy túi lưới đi.

La Thiên Trình cúi đầu thắt túi lưới ở bên hông, cười nói: “Còn rất thích hợp.”

Chân Diệu cũng chỉ mím môi không lên tiếng, vén rèm xe lên nhìn ngoài cửa sổ.

La Thiên Trình lại sững sờ nhìn nửa bên gương mặt đẹp đẽ của nàng, có cảm giác bất đắc dĩ nhàn nhạt xen lẫn đau lòng dâng lên.

Hắn nghĩ thông suốt tình cảm của mình, cho nên nhìn đối phương cũng càng rõ ràng hơn.

Hắn có thể cảm giác được, nàng một lòng muốn sống tốt cùng mình, nhưng, dường như nàng chỉ muốn sống tốt với hắn mà thôi, nhưng không hề thực sự động tình giống hắn đối với nàng.

Có lẽ, vợ chồng trên đời này, có thể cử án tề mi sống tốt đã tốt lắm rồi, nhưng hắn lại cứ chưa cam tâm.

Nhìn nàng như thế cứ có loại cảm giác không chân thật, nàng còn chưa hoàn toàn thuộc về hắn.

Nếu nàng vẫn không hiểu tình yêu cũng thôi, chỉ sợ có một ngày nàng động lòng, nhưng người có thể khiến nàng động lòng không phải là hắn.

Là khởi đầu quá hỏng bét, ở chung về sau quá thất thường, mới khiến cơ hội lần lượt trôi đi?

La Thiên Trình im lặng trong chán nản.

Bên trong xe yên tĩnh đến chỉ nghe thấy tiếng hít thở lẫn nhau, Chân Diệu buông rèm cửa sổ quay đầu lại thì bắt được tia đau đớn trong mắt đối phương, không khỏi sợ run, suy nghĩ một chút vươn tay lôi kéo ống tay áo của hắn, giọng mềm mại đi: “Gần đây có phải chàng quá mệt mỏi không?”

La Thiên Trình hoàn hồn, nở nụ cười nhợt nhạt: “Đúng là quá mệt mỏi, chờ thêm mấy ngày nữa, là ở bên nàng suốt được không?”

Không khí khôi phục bình thường, Chân Diệu cũng thả lỏng ra, vỗ tay nói: “Được, đến lúc đó ta lấy nồi lẩu ba tầng ra, chiên thịt nai cho chàng ăn.”

Lại yên lặng một lúc lâu, La Thiên Trình vẫn không nhịn được nói: “Chiên thịt nai rất ngon, không cần nồi ba tầng.”

Nói xong lời này lại ảo não muốn tát cho mình một cái, nói hùa theo nàng, dỗ nàng vui vẻ sẽ chết à! Sao hắn lại không nhịn được!

Nhưng, nồi gì đó mà biểu ca tặng, không thể nhịn!

Thấy Chân Diệu trong mắt hiện lên thất vọng, La Thiên Trình mặt dày nói: “Lần đó chẳng phải bảo La Báo đưa một cái chảo về còn gì?”

Chân Diệu ngẫm nghĩ, chợt hiểu ra: “Chàng nói là cái chảo bằng chỉ gắng để được một quả trứng gà?”

La Thiên Trình run rẩy khóe miệng: “Trứng gà?”

“Đúng vậy.” Chân Diệu khua tay múa chân một chút, “To từng này, đập một quả trứng gà để rán là vừa.”

Phút chốc mặt La Thiên Trình đen lại, trong lòng quất La Báo một vạn roi.

Chẳng qua hôm đó hắn thật sự bận quá, mới để cho tên khốn kia mua về, thì ra là hãm hại hắn như thế sao?

Trở về phải đuổi hắn đi quét nhà vệ sinh!

Rốt cuộc xe ngựa dừng lại, La Thiên Trình xuống trước, sau đó đỡ Chân Diệu xuống.

Lần này thân phận của Chân Diệu khác rồi, tất nhiên theo La Thiên Trình đi bái kiến Chiêu Phong Đế trước.

Chiêu Phong Đế thoạt nhìn lại gầy hơn, tinh thần không tốt lắm, thái độ đối với hai người lại ôn hòa.

Về sau thì bảo Chân Diệu đi chỗ Hoàng hậu, giữ mình La Thiên Trình lại.

Chân Diệu vừa đi, Chiêu Phong Đế thu luôn nụ cười, thản nhiên nói: “Chuyện ở phủ Vĩnh Vương hôm qua, người phía sau màn đã điều tra xong chưa?”

“Còn chưa, nhưng đã có ít đầu mối.”

Chiêu Phong Đế cười lạnh một tiếng: “Trẫm biết. Chuyện này ** phần mười là Lệ vương gây ra, hắn chính là muốn xem thiên hạ đại loạn, sau đó thừa dịp trống mà vào.”

La Thiên Trình cúi đầu không nói.

Chuyện lần này, tuy chỉ có mấy đầu mối. Nhưng mơ hồ chỉ hướng tiền phế thái tử. Chẳng qua là bây giờ còn chưa tra ra manh mối, chưa cần nhiều lời.

“La khanh, ngươi phái một đội cẩm lân vệ, chuyên môn nhìn chằm chằm chuyện này, nếu trong kinh ai dám nghị luận lung tung, quyết không dễ dãi.” Chiêu Phong Đế hiếm khi sẵng giọng.

Thái tử không ra sao, sức khỏe của ông cũng dần dần không được. Lúc này, Đại Chu không thể trải qua mưa gió.

Nếu ai lợi dụng chuyện hòa thân này, dù bị đám Ngôn Quan mắng một câu bạo quân, ông cũng bất chấp.

“Vi thần nghĩ, trong kinh sẽ không có người nhàm chán như vậy. Chẳng qua là một bài thơ cảm hoài công chúa viết tùy tính thôi.”

Nghe lời La Thiên Trình nói có chuyện, Chiêu Phong Đế nhíu mày: “Hử? Viết tùy tính?”

“Vâng, vi thần nghe nội tử nói, công chúa kính ngưỡng nhà thơ Hạ Nguyên Nhược tiền triều, mới viết bài thơ kia. Kết quả chẳng biết tại sao lại xuất hiện ở hội thi thơ.”

Chiêu Phong Đế im lặng một lúc lâu, cười: “Giai Minh thật nói như vậy?”

La Thiên Trình gật đầu: “Đúng vậy. Nội tử và công chúa Sơ Hà trước giờ thân thiết, nghĩ đến là công chúa thổ lộ tình hình với nội tử.”

“Ha ha ha ——” Chiêu Phong Đế nở nụ cười.

Có thể ngồi vững vàng long ỷ nhiều năm như vậy, Chiêu Phong Đế sao lại là đứa ngốc, lập tức hiểu ám chỉ của La Thiên Trình.

Một mặt cảm thán dụng tâm lương khổ của hắn, rất nghiêm túc tranh công cho cô dâu nhỏ của hắn, một mặt thầm khen Chân Diệu một tiếng.

Ông không nhìn lầm mà, cô gái nhỏ kia lù khù mà vác cái lu chạy, rốt cuộc là cháu gái của Chân Thái phi.

Chiêu Phong Đế nghĩ đến Chân Thái phi thì lại nổi lòng nghi ngờ.

Chân Thái phi rõ ràng thân thiết với mẫu hậu, nhưng vì sao ông mơ hồ cảm thấy, mẫu hậu không thích Giai Minh chứ?

Ông cảm thấy, không đơn giản là vì ban đầu Giai Minh đắc tội Phương Nhu.

Tia nghi vấn này chỉ lòng vòng rồi bị Chiêu Phong Đế gác lại, dù sao vua của một nước phải quan tâm quá nhiều chuyện, vào lúc không còn nhiều tinh lực, ông cũng không quan tâm được chuyện hậu cung nữa.

“La khanh à, đối xử tốt với Giai Minh vào, tương lai nếu khanh phụ bạc nàng, trẫm sẽ không bỏ qua đâu.”

La Thiên Trình ngẩn ra, sau đó cười: “Vi thần tuân lệnh.”

Lúc này hai quân thần mới nói đến chuyện khác.

Chân Diệu đi chỗ Thái hậu, có mấy nữ đồng quây quanh Thái hậu, nhỏ nhất có bốn năm tuổi, lớn thì không quá bảy tám tuổi, không khỏi nhìn thêm mấy lần.

Thái hậu cười nói: “Ai gia lớn tuổi, thích náo nhiệt, các nàng là con gái của mấy vị hoàng huynh của cháu.”

Dứt lời thì nói với mấy nữ đồng: “Còn không làm lễ ra mắt Giai Minh cô cô?”

Mấy nữ đồng đứng lên làm lễ ra mắt với Chân Diệu, Chân Diệu nghiêng người tránh.

Thì một nữ đồng cười nói: “Giai Minh cô cô, có quà ra mắt không ạ?”

Nữ đồng kia khoảng năm sáu tuổi, khẽ nghiêng đầu nhìn Chân Diệu, hồn nhiên khó tả.

Trong lòng Chân Diệu chùng xuống, cảm thấy chuyện gặp phải mấy vị tiểu quận chúa là lạ.

Nếu hôm nay Thái hậu gọi mấy vị tiểu quận chúa vào cung làm bạn, lại không người nào nhắc nhở nàng. Không chuẩn bị quà ra mắt, đây không phải là nhìn thấy nàng mất mặt sao?

Chân Diệu chỉ do dự chốc lát, ánh mắt rơi vào đĩa ngọc lưu ly đựng trái cây trên bàn gỗ hoa lê, rồi cười: “Đương nhiên là có, chẳng qua quà này phải làm hiện tại mới đẹp.”

Dứt lời lại mỉm cười cúi chào Thái hậu: “Thái hậu, Giai Minh muốn mượn dùng một thanh dao khắc.”

Không đợi Thái hậu nói chuyện, ma ma đứng ở phía sau liền nói: “Thái hậu, xin thứ cho lão nô thất lễ, những thứ sắc bén kia không thể để trước mặt ngài ——”

“Câm mồm !” Thái hậu uy nghiêm trừng ma ma một cái.

Vị ma ma kia không dám nói tiếp nữa, nhưng nhìn Chân Diệu như cảnh cáo.

Tình hình như vậy, tất nhiên Chân Diệu không tiện yêu cầu nữa, xoay chuyển suy nghĩ rồi cười nói: “Giai Minh suy nghĩ không chu đáo rồi.”

“Giai Minh muốn hoa qua đúng không, nếu không có dao khắc ——”

“Không sao, Thái hậu yên tâm, không cần dao khắc cũng được.” Chân Diệu cười híp mắt nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.