Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Chương 10



Ngày lễ kỷ niệm trường cũng đã đến. Mới sáng sớm mà trường Thánh Văn đã tất bật, rộn ràng. Băng rôn chào mừng kỷ niệm năm mươi lăm năm thành lập trường cũng đã được treo trước cổng lớn, đội tiếp viên của trường mặc trang phục váy đen, áo trắng, cổ áo thắt nơ, tóc búi cao, đứng dọc từ cổng vào đến hội trường, vừa để chào mừng, vừa để hướng dẫn các khách mời vào địa điểm và giúp đỡ họ khi được yêu cầu. Bong bóng từng chùm đủ màu sắc được treo khắp nơi. Còn ở trong hội trường, đèn đuốc đã được thắp sáng choang, sân khấu chính rực rỡ, nổi bật các dòng chữ treo trên đó, máy chiếu, âm thanh, dàn nhạc đã được chuẩn bị sẵn sàng từ trước. Khách đến dần dần, và lấp đầy hội trường.

.

Hội trường của Thánh Văn được biết đến như một trong những hội trường có sức chứa lớn, khoảng 1000 người. Hàng đầu là dành cho khách mời danh dự, các đơn vị tài trợ, lãnh đạo của tỉnh, thành phố, ban giám hiệu nhà trường, và các trường có mối quan hệ. Hàng ghế tiếp theo là dành cho các giáo viên của nhà trường. Hàng thứ ba là dành cho ban lãnh đạo của hội sinh viên, các trưởng nhóm, trưởng câu lạc bộ. Còn lại là phân chia khu vực dành cho các lớp, các khoa. Ngoài sinh viên năm nhất chỉ chọn ra một số đại diện tham gia, còn lại, sinh viên năm hai, năm ba, năm tư đều được mời đi dự.

.

Lâm thị là một tập đoàn lớn, hơn nữa, còn là nhà tài trợ chính cho Thánh Văn, nên khi Lâm Hạo Thiên tới, mọi người đều tích cực chào hỏi, bắt tay và đón tiếp rất nồng hậu. Chàng thanh niên cũng nở một nụ cười ngụy trang đáp lễ, nhưng ánh mắt thì lại kín đáo nhìn xung quanh tìm kiếm một dáng người. Từ lúc vào đến hội trường này anh không hề thấy cô, chẳng biết là do công việc bận rộn hay là do cô cố tình trốn anh nữa. Khi Hạo Thiên yên vị vào chỗ, thì cũng chính là lúc buổi lễ bắt đầu.

.

Lịch sử của trường được phát trên máy chiếu cho mọi người theo dõi, bài đọc của hiệu trưởng để tuyên bố lí do cũng rất ngắn gọn, thêm vào đó cũng không quên cảm ơn những người đã giúp đỡ, gầy dựng nên Thánh Văn, và lời cảm ơn sâu sắc nhất dĩ nhiên là gửi đến tập đoàn Lâm thị. Hạo Thiên vẫn lạnh lùng ngồi đó, không nói gì. Hải Lam thì nghe đến Lâm thị, rồi còn nhìn thấy ánh sáng chiếu vào bóng người cao to ngồi ở hàng đầu thì bất giác dự đoán sắp có việc gì đó không hay xảy ra làm cô hơi thụt người lại, dựa sâu vào trong ghế không dám nhìn nữa. Các tiết mục biểu diễn đã được chuẩn bị khá công phu và tập luyện cũng khá kỹ lưỡng, làm ai cũng chăm chú theo dõi. Chỉ riêng Lâm Hạo Thiên là cảm thấy nhàm chán. Anh đến đây đâu phải để ngồi không như thế này, thật là không có mục đích. Anh định đứng dậy bước ra ngoài thì nghe có tiếng hiệu trưởng nói rất nhẹ:

- Có thể phiền phó tổng Lâm nán lại một chút để trao học bổng cho các sinh viên và kinh phí tài trợ cho trường được không?

- Tôi thấy không khỏe, việc này cứ để trợ lý Trương làm thay.

Thật may là hôm nay có trợ lý Trương đi cùng, nên khi cảm thấy ngồi một chỗ nhàm chán, thì có thể đứng dậy bỏ đi, để anh ta làm nốt những việc còn lại. Thấy Hạo Thiên nói như vậy hiệu trưởng cũng không dám giữ lại, dù gì người ta cũng là phó tổng giám đốc của tập đoàn lớn, đến dự cũng là vinh hạnh lắm rồi. Để người trợ lý phó tổng trao học bổng và kinh phí tài trợ cũng đã là quá tốt.

Nói rồi Hạo Thiên một tay bỏ vào túi quần, lạnh lùng quay đi, khi đi qua hàng ghế thứ tư, anh chợt dừng lại một chút. Phát hiện có dáng người quen thuộc đang ngồi đó, ánh mắt sắc lạnh của anh nhắm thẳng vào cô. Hải Lam sợ hãi quay đi, không dám nhìn lại lần nào. Sau vài giây, Hạo Thiên lại tiếp tục bước đi, hướng ra phía ngoài, bước chân có vẻ mạnh và giận dữ hơn.

.

Hải Lam vừa thở phào nhẹ nhõm thì đã nhanh chóng nhận được tin nhắn. Hắn bảo cô ra đài phun nước gặp hắn ngay lập tức, sau ba mươi giây mà không thấy cô, hắn trực tiếp bảo người lôi cô ra. Hải Lam không chần chừ suy nghĩ thêm, vội ôm giỏ nhanh chóng ra ngoài.

.

Nguyên Kỳ nãy giờ vẫn chú ý đến thái độ và sắc mặt của Hải Lam có vẻ hơi khó coi một chút, rồi khi cô ngại ngùng chào anh và chạy ra ngoài, anh nhìn theo bóng cô, chỉ muốn đuổi theo ngay để giữ cô lại, nhưng bản thân mình là hội trưởng hội sinh viên, anh không thể làm vậy được, huống chi, anh còn phải lên phát biểu và đọc báo cáo.

۵ ۵ ۵

.

Anh nhìn cô thở hồng hộc, nhưng vẫn tức giận nói:

- Em muốn bị phạt thế nào đây?

Cố gắng lấy lại hơi thở bình thường, Hải Lam cong môi lên nói:

- Gì chứ? Tôi đã chạy rất nhanh, đảm bảo chưa quá ba mươi giây nha.

- Không tính chuyện đó.- Hạo Thiên quay lại đứng đối diện với Hải Lam.- Nhắn tin không trả lời, điện thoại không bắt máy, cũng không thèm gọi lại cho tôi lấy một lần, em rốt cuộc là không nhớ những gì đã hứa?

Cô hơi ngạc nhiên một chút, thì ra, anh ta giận là vì việc đó.

- Tôi… tôi xin lỗi. Nhưng cũng không phải là tôi cố ý đâu.

Mấy bữa nay hơi mệt nên có chút lười biếng. Anh gọi thì ngại bắt máy vì sợ phải nghe giọng anh, với lại thật cũng không biết nói gì. Anh nhắn tin thì vì đang đọc truyện nên cũng không có xem ngay, một lát sau thì quên. Lúc nhớ ra thì lại chần chừ, suy nghĩ không biết nhắn lại cái gì.

- Em muốn tránh mặt tôi? Em ghét tôi đến thế sao?

Hải Lam lại càng ngạc nhiên hơn vì những câu hỏi tiếp theo. Sao lúc này, nhìn ánh mắt anh có vẻ chân thành xen lẫn tia đau thương, làm cho cô tự dưng có một chút yếu mềm, một chút thương cảm. Hải Lam quay đi, không dám nhìn vào mắt anh ta thêm nữa, cô ấp úng không biết phải trả lời như thế nào.

- Em không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.- Hạo Thiên quan sát.- Hay em sợ tôi nhận ra rằng em đã động lòng vì tôi.

Ách, cái tên này hình như đã nói trúng tâm ý của cô, làm cô bất giác đỏ mặt. Thật đáng sợ, hắn có thể nhìn ra trước cô, có thể đoán được suy nghĩ của cô nữa.

- Ai… ai thèm động lòng vì anh.- Cố gắng lấy lại bình tĩnh, cô nói.- Anh đừng có tự tin quá. Có một chút nhan sắc, một chút tiền của mà đã ngang tàn.

- Một chút?- Hạo Thiên có vẻ bực, trừng mắt nhìn cô. Anh đường đường đẹp trai như vậy, biết bao cô gái theo đuổi, tiền của, gia sản cũng không ít, vậy mà cô bảo anh chỉ có một chút.

- Uh thì thêm một chút nữa.- Cô cũng nhận biết là hắn thật sự rất đẹp trai, lại là người thừa kế của nguyên cả tập đoàn hùng mạnh, nhưng bất quá không thèm thừa nhận trước mặt hắn.

Lần đầu tiên có người dám nói hắn như thế. Cô gái trước mặt thật là giảo hoạt, nhưng cũng thật đáng yêu, chỉ cần trừng mắt một cái là cô đã bắt đầu sợ hãi rồi, kiểu này thì cô chẳng thể nói dối anh thứ gì được đâu. Coi như tạm cho qua, anh lại hỏi tiếp vấn đề khác:

- Khi nào thì em bắt đầu thực hiện những thứ em đã hứa?

Ách, cô lại quên mất chuyện này. Hải Lam lại bắt đầu giã lã, nịnh nọt:

- Àh, anh cũng biết đó, vì anh mà tôi bây giờ ở trường đã trở nên rất là hot nha. Chắc anh cũng không thích bị người ta dòm ngó hay bình luận đúng không. Tôi cũng vậy đó. Cho nên chuyện này… có thể không cần tính được không?

Hạo Thiên nhíu mày:

- Ý em là cho qua việc này?

- Phải phải, chính là ý đó.- Hải Lam gật đầu lia lịa.

Cái cô gái này, bây giờ còn dám lật lọng. Thật không thể chấp nhận được mà. Hạo Thiên nhanh chóng tiến đến gần cô hơn, một tay ôm eo cô, một tay giữ gáy cô và đặt vào đó một nụ hôn. Hải Lam bị bất ngờ về hành động của anh, liền muốn lui về sau, nhưng tay anh đang giữ lấy cô chặt quá, nên cả người cô dính vào anh, không thể động đậy được. Nụ hôn kéo dài, làm cô choáng ngợp cảm thấy khó thở, nên khẽ mở miệng ra để lấy chút không khí. Anh lợi dụng điểm đó, thừa cô hội đưa lưỡi tiến sâu vào trong miệng cô mà đảo qua một lượt, đùa giỡn với lưỡi cô. Hải Lam bất ngờ, cộng thêm tức giận cô định dùng răng cắn lấy lưỡi anh thật mạnh, nhưng Hạo Thiên đã đoán được nên nhanh chóng dưa lưỡi về, làm cô mém chút nữa làm bị thương lưỡi của mình. Cô oán hận trừng to hai mắt nhìn anh, còn anh thì lưu luyến ở môi cô thêm chút nữa rồi mới buông ra. Hạo Thiên cười tủm tỉm khi thấy cô gái nhỏ bị anh làm cho nổi nóng.

- Anh anh anh.- Hải Lam dùng hai tay đánh liên tục vào người anh.- Đồ háo sắc, đồ bá đạo, đồ đáng ghét!

Hạo Thiên vẫn đứng yên đó để cho cô trút giận. Sau một hồi, Hải Lam ngồi phịch xuống trên thành của đài phun nước, ôm mặt lẩm bẩm:

- Giữ gìn suốt bao nhiêu năm, vậy mà nụ hôn đầu tiên lại trở thành như thế này.

Hải Lam đôi mắt hình như có ngấn nước, ngước lên nhìn Hạo Thiên với ánh mắt thật sắc, rồi không nói thêm lời nào nữa mà nhanh chóng chạy đi.

Hạo Thiên nhìn thái độ từ nãy đến giờ của cô gái có một chút ngạc nhiên. Biểu hiện của cô quả thật là anh không thể đoán ra. Đôi mắt long lanh kìa, hình như là muốn khóc. Nhưng nếu anh nghe không lầm, đây chính là nụ hôn đầu tiên của cô. Nếu vậy thì… nghĩ đến đây, anh chợt không thể che giấu được nụ cười và niềm vui đang lan tỏa. Càng ngày, anh càng muốn hiểu rõ hơn về người con gái đáng yêu này.

۵ ۵ ۵

.

Phương Cát gọi điện thoại cho Hải Lam, giọng nói có chút lo lắng cho cô bạn khi gần suốt buổi lễ không thấy cô trở vào. Hải Lam tâm trạng đang rất lộn xộn nên muốn nhờ Phương Cát đưa mình về nhà. Nghe giọng nói của Hải Lam trong điện thoại có chút gì đó kỳ lạ, nên Phương Cát nhanh chóng nhận lời và bảo rằng sẽ sang chỗ cô ngay.

Nguyên Kỳ đứng sau lưng Phương Cát nãy giờ, vốn định chờ cô nghe điện thoại xong thì hỏi thăm Hải Lam, nhưng vô tình nghe được đó là cuộc gọi cho Hải Lam thì anh đã nhanh chóng đề nghị đưa Hải Lam về nhà.

- Anh Nguyên Kỳ, chuyện này…- Phương Cát có một chút ái ngại thay cô bạn.

- Anh mua xe cũng là vì để đưa đón tiểu Lam mà. Chắc hẳn là em có nghe qua Tuấn Văn nói, hoặc cũng có thể đoán ra.- Nguyên Kỳ mỉm cười.

- Kỳ thực, có một chút.- Phương Cát mặc dù đã nhận biết được, nhưng không ngờ Nguyên Kỳ lại thẳng thắn như thế.- Vậy tiểu Lam, nhờ anh đưa về.

Nguyên Kỳ gật đầu, rồi nhanh chóng đi tìm Hải Lam.

۵ ۵ ۵

.

- Tiểu Lam, sao ngồi đây có một mình?

- Anh Nguyên Kỳ?- Hải Lam ngạc nhiên khi nhìn thấy Nguyên Kỳ đến, cô cứ tưởng là Phương Cát.

- Anh đến đưa em về.- Nguyên Kỳ nhẹ nhàng, ngồi xuống bên cạnh cô.

- Nhưng…

- Anh thay Phương Cát đưa em về.

- Tiểu Cát nhờ anh sao?

- Không, là anh năn nỉ cô ấy để anh làm việc này.

Không để Hải Lam hỏi thêm câu nào nữa, Nguyên Kỳ đã nhanh chóng đứng dậy, nắm tay Hải Lam và lôi cô đi.

.

Chủ nhân chiếc Ferrari vàng đứng trước cổng nãy giờ đã nhận thấy chiếc BMW màu xanh dương đậm chạy ngang qua, nhất là bên trong chiếc xe ấy có cô gái của anh. Định để cho cô ấy yên tĩnh một chút để bình tâm lại, nhưng không ngờ cô ấy có thể ngồi xe chàng trai khác mà đi về. Trong lòng anh lại dấy lên cơn giận. Chết tiệt, gần đây tâm trạng cứ vui buồn, tức giận thất thường như thế này, nhiều lúc thật không thể điều khiển được cảm xúc. Trước đây, anh vốn dĩ đâu có như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.