Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Chương 26



Lần đầu tiên Hải Lam rủ Phương Cát đi uống rượu. Phương Cát ngạc nhiên, biết chắn chắc là bạn mình có tâm sự gì đó nên đã vội chạy như bay đến. Đến nơi, đã thấy một chai đầy đã bị uống vơi, còn cô bạn thì vẫn ngồi đó một mình.

- Đã xảy ra chuyện gì?- Phương Cát lo lắng, nhìn gương mặt đỏ ửng vì rượu của Hải Lam.

Hải Lam cười, dưới ánh đèn sáng, gương mặt cô càng đáng yêu hơn:

- Không có, chỉ là muốn tìm cậu tán gẫu.- Hải Lam đột ngột vòng tay ôm lấy Phương Cát.- Tiểu Cát, tớ nhớ cậu quá!

Chắc chắn là xảy ra chuyện gì rồi, nhìn Hải Lam khác lạ mà Phương Cát không khỏi tò mò rồi suy đoán.

- Đừng có ngây ngốc ra như thế, uống với tớ một ly nào.- Hải Lam cười cười, rót một ly rồi nhét vào tay Phương Cát.

Phương Cát đành nghe theo, uống một hơi đến cạn ly.

- Rồi, nói tớ nghe xem nào.

Hải Lam lại cười, vỗ vỗ vai Phương Cát:

- Có gì đâu, lâu lâu cao hứng nên tìm bạn hiền uống rượu ấy mà.- Nói xong, cô lại uống cạn một ly nữa.

- Aish, cô nàng này, bình thường có bao giờ uống đâu mà sao tửu lượng lại khá vậy chứ?- Phương Cát giật lại ly từ tay Hải Lam.- Chuyện khó nói sao?

Hải Lam vẫn cười nhẹ, vỗ vỗ vai Phương Cát ra vẻ không có gì. Nhưng Phương Cát lại chộp lấy điện thoại của Hải Lam:

- Để tớ gọi cho cái tên Hạo Thiên đến đưa cậu về.

Hải Lam chưa kịp giật điện thoại về thì đột nhiên điện thoại lại reo. Phương Cát nghĩ là Hạo Thiên gọi nên mở máy nghe luôn, nhân tiện cũng muốn chất vấn anh lý do gì mà khiến cô bạn ngày thường ngoan hiền, giữ phép như thế, nay lại tìm cô uống rượu. Nhưng bất ngờ là đầu dây bên kia là một giọng nói quen thuộc.

- Anh anh… Nguyên Kỳ?- Sao khi nói một tràng, Phương Cát mới nhận ra đối phương.

- Tiểu Cát, nói nhanh, em và tiểu Lam đang ở chỗ nào?- Nguyên Kỳ thúc giục.

Dù Hải Lam ra sức ngăn cản nhưng Phương Cát vẫn nói địa chỉ nơi hai người đang ngồi cho Nguyên Kỳ biết. Thật ra, Hải Lam đã bắt đầu say rồi, dù lý trí cô biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng lại không cảm thấy trong người còn tí sức lực nào.

۵ ۵ ۵

.

Nguyên Kỳ nhận được điện thoại của anh họ, mới biết chiều nay có một chiếc xe sang trọng đến công ty đón Hải Lam, anh còn được bảo rằng đó là người của Lâm thị. Tình cờ lúc đó, anh họ anh có việc ra ngoài, nên nhìn thấy được sắc mặt khá căng thẳng của Hải Lam khi bước lên xe. Nghe vậy, Nguyên Kỳ rất lo lắng, không biết đã có chuyện gì xảy ra cho cô, nên vừa nói chuyện với anh họ xong đã gọi ngay cho cô. Khi biết Hải Lam đi tìm Phương Cát uống rượu thì anh gấp rút chạy ngay đến đó. Đến nơi, anh đã nhìn thấy cô thì cô đã say, nhưng vẫn cười nói gì đó với Phương Cát, anh không nhịn được, chỉ muốn ôm cô vào lòng, hôn đến khi cả hai cùng ngạt thở để cô có thể dừng ngay cái nụ cười gượng gạo đó. Anh muốn cô biết rằng, anh yêu cô, và sẵn sàng là bờ vai để cô nương tựa bất cứ khi nào cô cần.

.

- Anh Nguyên Kỳ!- Hải Lam biểu lộ sắc thái ngạc nhiên, nhưng liền sau đó cô lại cười nói.- Hay là anh uống với tụi em vài ly đi.

- Tâm trạng không tốt, uống rượu càng làm cho cơ thể mệt mỏi thêm.- Nguyên Kỳ nói và đoạt lấy ly rượu trong tay cô.- Anh đưa em về.

- Cảm ơn anh, em không có chuyện gì. Lát nữa tiểu Cát sẽ đưa em về.- Hải Lam vỗ vỗ vai Nguyên Kỳ.

Chết tiệt, đến say mà cô vẫn còn giữ ý với anh, vẫn từ chối lòng tốt của anh sao. Nguyên Kỳ không đáp lời Hải Lam, anh quay sang bảo Phương Cát đưa Hải Lam ra ngoài, anh thanh toán tiền rồi sẽ lái xe đưa hai người về. Nhận thấy thái độ ân cần, ánh mắt ôn nhu của Nguyên Kỳ dành cho Hải Lam, Phương Cát cảm thấy rất thương tâm cho anh. Phương Cát nhận thấy nếu cô đi cùng như thế này cũng không thích hợp lắm, cho nên đề nghị tự mình đi trước, và nhờ Nguyên Kỳ đưa Hải Lam về tận nhà. Nguyên Kỳ hiểu được nhã ý của Phương Cát nên ánh mắt biểu lộ một chút cảm kích. Anh cẩn thận ôm lấy Hải Lam và đi về phía xe của mình.

.

Dưới ánh đèn trong chiếc BMW sang trọng, cô gái nhỏ đang ngủ say, hàng lông mi dài cong, đôi má ửng hồng vì rượu trông càng đáng yêu, đôi mày cô thỉnh thoảng có hơi nhíu lại rồi dãn ra, cứ như thế. Chàng trai vừa lái xe, nhưng thỉnh thoảng vẫn quan sát của cô gái ngồi cạnh. Nhìn cô như thế, anh biết chắc rằng trong lòng cô đang mang một tâm sự gì đó khó nói ra. Anh lại thở dài. Phải chi anh có thể làm gì đó cho cô. Đây là lần đầu tiên anh như thế này. Anh đã lái xe chạy vòng mấy vòng, cảm giác được ở bên cô, chăm sóc cô, ngắm nhìn cô ngủ say cũng thật tuyệt. Lâu rồi anh không có nhiều thời gian bên cô đến như vậy.

Khi anh lái xe về đến nhà thì Hải Lam vẫn chưa tỉnh. Dù không muốn đánh thức cô, nhưng anh không thể làm khác được.

- Đến rồi sao?- Hải Lam hơi mơ màng.

- Đến rồi.- Nguyên Kỳ dùng tay nhẹ nhàng vén tóc cho cô.- Em cảm thấy thế nào? Vẫn ổn chứ?

Hải Lam sau khi ngủ một chút thì đã thấy tỉnh táo hơn, nhìn thấy Nguyên Kỳ cô có chút ngại ngùng, bối rối:

- Anh… cám ơn anh đã đưa em về.

- Đừng khách sáo. Để anh đưa em vào nhà.

- Không, không cần đâu, em có thể tự đi được.

- Đừng từ chối anh nữa có được không?

Vẻ mặt của Nguyên Kỳ thoáng chút buồn, nhưng anh cũng không nói gì thêm chỉ nhanh chóng xuống xe, và sang đầu bên kia mở cửa xe đỡ cô xuống.

- Nguyên Kỳ, em có thể đi được, anh không cần…

Hải Lam nói chưa hết lời thì Nguyên Kỳ đã ôm chầm lấy cô. Hải Lam sức lực không đủ để đẩy anh ra. Cô bất lực định mở miệng nói gì đó, nhưng anh đã lên tiếng trước:

- Tiểu Lam, đừng từ chối sự quan tâm của anh nữa được không? Anh không thể chịu nổi khi thấy em càng ngày càng xa cách anh như vậy.- Giọng nói anh trầm ấm, mang một chút buồn bã.- Cho dù hiện tại em đã có bạn trai, nhưng cũng đừng tước đoạt đi quyền theo đuổi em của anh chứ. Ít nhất hãy cho anh một cơ hội. Nếu anh ta có làm cho em đau khổ, thì hãy quay đầu nhìn lại, phía sau em vẫn còn một người luôn bên cạnh và chở che cho em.

Nghe những lời này của anh càng khiến cô đau lòng. Đôi lúc, cô cảm thấy mình thật xấu xa. Anh là người tốt, thậm chí là quá tốt, vậy mà, cô lại đi làm tổn thương một người như vậy.

- Trước giờ em luôn ao ước có anh trai để yêu thương, chăm sóc, chiều chuộng mình. Anh thật sự là người anh trai tốt nhất của em. Em luôn hy vọng anh sẽ gặp được một cô gái thật xứng với anh.

Nói những lời này, cô biết anh sẽ rất đau, nhưng thà đau một lần, cô không muốn anh tiếp tục chịu đựng, giày vò bản thân thêm nữa. Cô tình nguyện là người xấu. Lời nói của Hải Lam vừa dứt, thì vài giây sau cánh tay của Nguyên Kỳ đã nới dần rồi buông ra, ánh mắt anh nhìn cô vừa thất vọng, vừa không cam lòng.

Hải Lam vẻ ra một nụ cười, kèm theo câu “lái xe cẩn thận” rồi quay lưng bước vào nhà. Nếu người ngoài nhìn vào, có thể nói Hải Lam là một cô gái cứng rắn, lạnh lùng. Nhưng thật ra nội tâm cô gái này lại rất mềm yếu. Khi xoay lưng đi, cô biết anh sẽ có cảm giác hụt hẫng, mất mát, nhưng vì cả ba người, nhất là vì anh, Trần Nguyên Kỳ, cô không cho phép mình nhu nhược.

۵ ۵ ۵

.

Nết uống rượu của Hải Lam cũng khá quá tệ. Khi uống say, cô chỉ có muốn đi ngủ chứ không hay lảm nhảm, vì vậy cô nghĩ chuyện xảy ra lúc chiều cô cũng chưa có nói cho ai. Đặt mình lên giường là cô ngủ luôn một giấc thật say cho tới sáng hôm sau. Khi tỉnh dậy, đầu cô có hơi đau một chút, nhưng chợt nhớ ra là còn phải đi làm nên cấp tốc đánh răng, rửa mặt, thay quần áo rồi ra ngoài gọi taxi. Hôm nay đi trễ như thế, không có thời gian chờ xe bus. Còn vài ngày nữa là hết hạn thực tập để có thể chuyển sang viết đề án tốt nghiệp, nhất định cô không thể làm ảnh hưởng đến hình ảnh tốt đẹp mà cô đã cố gắng gầy dựng trong lòng các anh chị trong công ty được.

.

Sau khi làm vài công việc lặt vặt được giao, Hải Lam được rảnh rang, cô bắt đầu giở được thoại ra thì phát hiện có mười mấy cuộc gọi và tin nhắn gửi đến mà cô chưa xem qua. Tất cả đều là của Hạo Thiên. Chắc chắn là anh rất tức giận vì ngày hôm qua cô đã không nghe máy và trả lời tin nhắn của anh. Nghĩ vậy, Hải Lam vội vàng ra phòng chờ, bấm số gọi cho anh.

- Chịu gọi cho anh rồi sao?- Giọng anh đầy vẻ lạnh lùng, trách móc.

- Em xin lỗi.

- Còn gì nữa không?

- Em… – Cô nhận thấy từ trong giọng nói và thái độ của anh đều kỳ lạ.

- Hôm qua em đã làm gì, đi đâu, với ai?- Anh hơi lớn giọng.

- Em… – Hải Lam ấp úng, không biết phải nói như thế nào, bắt đầu từ đâu.

- Nói đi chứ?- Anh bắt đầu hết kiên nhẫn.

- Em hôm qua có gọi cho anh mấy lần, nhưng anh không nghe máy.- Cô nhỏ nhẹ

- Chả lẽ anh bận họp thì em lại chạy đi tìm người đàn ông khác để tâm sự sao?- Anh quát lớn.

- Chúng ta hiện là người yêu của nhau, chẳng phải anh cũng nên tin tưởng em đi.- Anh làm cô cuống, nên cũng lớn tiếng theo.- Lẽ nào trong lòng anh, em lại là người như vậy? Đối với em, một chút lòng tin cũng không có, hay là bây giờ anh đã chán em rồi?

Những lời nói của ba mẹ anh hôm qua lại lảng vảng bên tai cô, làm cô trở nên mất bình tĩnh.

- Em nói cái gì? Nói lại xem.- Anh càng trở nên giận dữ hơn.

Cô bây giờ đã trấn tĩnh lại, định nói vài câu xoa dịu tình hình nhưng rồi phát hiện điện thoại hết pin nên đã tự động tắt nguồn. Chết tiệt. Hôm qua nằm lăn ra ngủ mà chả để ý đến điện thoại còn lại bao nhiêu pin, sáng ra thì vội vội vàng vàng chỉ biết bỏ điện thoại vào túi xách và phi thẳng đến chỗ làm. Cô khóc không ra nước mắt. Thật trớ trêu là điện thoại lại tắt máy ngay khi anh vẫn còn đang hiểu lầm cô như vậy.

۵ ۵ ۵

.

Một ngày không làm gì nên hồn, nhưng do trước giờ Hải Lam vẫn giao thiệp tốt với các anh chị trong công ty, nên họ cũng dễ dãi bỏ qua cho cô. Buổi chiều lê bước về nhà mà trong lòng nặng trĩu, cô không biết hiện tại mình nên làm thế nào. Thấy cô ngồi trong phòng cả buổi, cơm chiều cũng không buồn động đến thì Hải Lục nói cho cô biết một tin là ngày hôm qua không gọi được cho cô, Hạo Thiên đã gọi cho Hải Lục và biết cô không có ở nhà. Anh chạy khắp nơi tìm kiếm, đến cuối cùng đành chờ ở trước nhà cô. Anh còn dặn dò Hải Lục đừng cho ba mẹ cô biết, sợ họ sẽ lo lắng hoặc sẽ mắng cô. Nghe xong, Hải Lam có phần hốt hoảng. Nếu hôm qua anh ấy đứng chờ ở gần nhà cô, thì chẳng phải đã thấy cảnh Nguyên Kỳ ôm chầm lấy cô không buông sao. Mà lúc đó vì không còn nhiều sức lực nên cô cũng không thể vùng vẫy. Nói vậy là anh vì như thế mà hiểu lầm cô sao. Không được, cô phải gặp anh để nói cho rõ ràng.

.

Hải Lam nhanh chóng thay quần áo, chỉnh trang lại mình rồi xin phép ra ngoài. Cô gọi taxi đến thẳng nhà anh. Nhưng khi đến nơi, thì đèn không sáng, trong nhà tối om, nên cô đã ghé qua công ty xem thử. Cảnh tưởng đập vào mắt cô là anh ra khỏi công ty cùng một cô gái trẻ. Cô gái ấy vận một chiếc đầm dạ hội quyến rũ màu đen, một tay xách túi lông, còn tay còn lại khoác tay anh, rồi cả hai cùng đi vào xe. Không kịp nghĩ ngợi nhiều, cô liền yêu cầu tài xế taxi bám theo chiếc xe ấy. Xe chạy được độ mười lăm phút thì dừng ngay tại một khách sạn năm sao cao cấp. Người đàn ông điển trai, cùng người phụ nữ quyến rũ kia cùng bước vào trong. Hải Lam không tin vào mắt mình nữa, trong lòng rối bối những suy nghĩ. Cô gái này là ai, tại sao lại tỏ thái độ thân thiết với anh đến như vậy. Cả hai người lại đi vào khách sạn. Có phải, đây lại cuộc sống của những người giàu có mà người ta thường nói. Cô lại lắc đầu, không phải tất cả những người đi vào khách sạn đều là có quan hệ mờ ám. Biết đâu là đi dự tiệc, tiếp khách, biết đâu cô gái đó là họ hàng, àh, còn có thể là chị gái của anh. Cô dùng tất cả mọi lí lẽ có thể để trấn an mình, nhưng thực chất nội tâm lại có phần mâu thuẫn. Trời ơi, cô đang ghen đây sao? Thấy anh đi với người phụ nữ khác mà trong lòng cô lại nóng lên như thế này.

.

Suốt cả đêm cô nằm trên giường lăn qua lăn lại mà không ngủ được. Hình ảnh cô gái trẻ kia khoác tay chàng trai của cô bước vào khách sạn cứ lởn vởn trước mắt cô, nhắm mắt cũng có thể tưởng tượng ra được. Mấy ngày rồi không được gần bên anh, ngắm kĩ khuôn mặt anh, tựa đầu vào ngực anh, nghe tiếng tim anh đập, cảm giác thật trống vắng, nhớ nhung. Cô tự trách nhiều khi còn không hiểu nổi mình nữa. Rõ ràng là cô đã nói với anh là hai người yêu nhau nên tin tưởng nhau, vậy mà cô lại nghi ngờ anh. Ngày mai, cô nhất định phải tìm anh để nghe anh giải thích. Cô muốn cho anh một cơ hội, cũng như cho mình một cơ hội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.