Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Chương 33



Hải Lam sau đó lao đầu vào làm đề án tốt nghiệp. Thỉnh thoảng, Nguyên Kỳ có mang cho cô một ít tài liệu và hướng dẫn thêm cho cô. Hải Lam ban đầu rất ngại, nhưng anh một mực nói là muốn giúp cô, bảo cô cứ coi như anh trai giúp đỡ em gái, làm cô không thể từ chối mãi được. Hạo Thiên trở lại với công việc bận rộn thường ngày. Nói thật, càng ngày cô càng ngưỡng mộ anh. Hai mươi chín tuổi đã lãnh đạo được nguyên một tập đoàn lớn thì cũng không phải bình thường. Anh lại làm rất tốt, công ty ngày càng phát triển đi lên, và còn mở rộng sang các thị trường nước ngoài. Nhiều lúc anh lại giở giọng trẻ con, cứ bảo rằng anh nhiều việc như thế mà còn không bỏ bê cô, trong khi cô chỉ có mỗi cái đề án, mà lơ là anh. Những lúc như thế chỉ cần hôn lên má anh một cái, rồi dựa vào người anh nũng nịu là anh lập tức sẽ hết giận ngay, choàng tay qua ôm lấy cô.

.

Hạo Thiên cũng biết chuyện Nguyên Kỳ giúp đỡ Hải Lam làm đề án, nhưng anh cũng không nói gì, chỉ thỉnh thoảng đề nghị cô để anh giúp đỡ. Những lúc ấy, Hải Lam hoàn toàn có thể đoán ra được anh đang nghĩ gì. Cô nhẹ nhàng bảo nếu anh giúp cô thì còn gì bằng, anh giỏi giang và tài năng như vậy. Chỉ là công việc anh bận rộn quá, khi hai người bên nhau, cô không muốn lãng phí thời gian dành cho chuyện khác. Cứ như vậy, anh lại thôi, không đề cập đến chuyện giúp cô làm đề án nữa. Hải Lam cảm thấy rất vui vì anh có thể hiểu và tin tưởng mình.

۵ ۵ ۵

..

Đề án của Hải Lam sau bao tháng cực khổ cuối cùng cũng đã có kết quả. Tấm bằng loại giỏi làm cho cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Hải Lam vui vẻ mời Phương Cát, Nguyên Kỳ, và cả Tuấn Văn đi ăn một chầu. Đến tối, cô mới trở về thì thấy Hạo Thiên đã đợi trước nhà từ bao giờ.

- Sao anh không vào nhà ngồi?

- Ở ngoài này đợi em.

- Anh… có chuyện gì sao?- Nhìn sắc mặt anh có vẻ gì đó không tốt.

- Em thật là có bạn rồi quên người yêu. Chỉ nhắn tin báo cho anh một cái, rồi im luôn. Trong khi anh lại đợi để ăn mừng với em.- Anh tỏ ra vẻ mặt giận hờn.

- Anh ghen sao?- Hải Lam thích thú xoay người lại nhìn anh, miệng tủm tỉm cười.

- Không có.- Anh hơi bối rối, xoay người đi.

- Thỉnh thoảng trông anh thật giống trẻ con.- Cô lại cười.

Hạo Thiên đột nhiên xoay chuyển đề tài:

- Nhẫn của em đâu? Sao không đeo vào?- Anh cầm lấy tay cô, chỉ vào ngón áp út.

Hải Lam ngây thơ trả lời:

- Hôm ở tiệc sinh nhật anh, em đã trả lại cho anh rồi mà.

- Em còn dám nói.- Anh trừng mắt nhìn cô.- Em còn biết đó là tiệc sinh nhật anh, vậy mà ngay cả quà cũng không mang đến, lại còn đến đó làm anh tức điên lên. Không phải đã dặn em là không được phép tháo chiếc nhẫn đó ra trừ khi anh thay bằng chiếc khác sao?

Hải Lam khẽ rụt người lại, đầu hơi cúi xuống, gương mặt hối lỗi. Đáng lẽ lần đó là cô không nên đến, phá hỏng tiệc sinh nhật của anh như vậy, còn làm cho anh tức giận. Trong lúc cô miên man với đống suy nghĩ thì anh đã đeo nhẫn vào cho cô từ khi nào.

- Anh…- Hải Lam chỉ vào ngón tay mình ngạc nhiên.- Chiếc nhẫn này khác với chiếc lần trước.

- Xem ra đầu óc em cũng không đến nổi.- Hạo Thiên mỉm cười.- Anh nhắc lại lần nữa, chiếc nhẫn này em không bao giờ được phép tháo ra, phải đeo nó suốt đời đấy, nhớ chưa?

Hải Lam gật gật đầu, xoa xoa chiếc nhẫn một lúc rồi mới ngờ ngợ ra:

- Khoan đã, chiếc nhẫn này là…

Hạo Thiên lúc này cười rất tươi, vươn bàn tay xoa đầu Hải Lam:

- Ngoan, sớm gả cho anh đi.

Cái tên này quả là một tên nguy hiểm, cơ hội và vô cùng khó lường. Vậy mà cũng để hắn tranh thủ được. Hải Lam chạm vào ngón tay mình định rút chiếc nhẫn ra, nhưng ánh mắt anh chăm chăm nhìn cô, bàn tay anh bây giờ đã nắm lấy tay cô, biểu ý là không cho phép cô có quyền từ chối.

۵ ۵ ۵

.

Sau khi tốt nghiệp, Hải Lam được nhận vào làm tại một công ty truyền thông và quảng cáo chứ nhất quyết không chịu về công ty anh làm việc. Hạo Thiên cũng hiểu được suy nghĩ và nỗi khó xử của cô nên cũng không ép buộc.

.

Dùng dằng mãi, lấy hết cớ này đến cớ nọ, cuối cùng, đến năm hai mươi ba tuổi, cô cũng đồng ý lấy anh. Không biết anh đã nói thế nào, đã làm gì, mà ba mẹ anh dường như không có ý kiến hay bất kì sự phản đối nào nữa, còn đến nhà cô xin phép cưới hỏi đàng hoàng. Điều này làm cho cô hết sức bất ngờ. Nhưng điều làm Hải Lam ngạc nhiên hơn là ba mẹ cô có thể nhanh chóng chấp nhận cho phép cô kết hôn sớm như thế. Họ chỉ hỏi qua vài câu, đúng tính chất mà ba mẹ nào trước khi con mình kết hôn đều hỏi: “Con có chắc là muốn kết hôn rồi không?”. Khi nhận được câu trả lời “có” với thái độ vui vẻ, không chần chừ của cô thì bậc sinh thành không còn gì để nói. Họ tin vào con gái của họ đủ chín chắn, cũng như tin vào mắt nhìn của mình về chàng rể kia.

Có quá đáng không khi ba mẹ cô giao cô lại cho anh dễ dàng như vậy, còn bảo anh sau này nhớ dạy dỗ và hướng dẫn cô, không được nuông chiều cô quá đáng. Đây là gả con gái, hay là giao một đứa con nít cho cha mẹ mới vậy?

Cô tò mò hỏi ba:

- Ba, ba không ngại anh ấy lớn hơn con nhiều sao?

- Bảy tuổi cũng không quá nhiều, quan trọng là nó chững chạc và chính chắn hơn con, có thể bảo vệ con.

Cô lại mang vấn đề này hỏi mẹ:

- Mẹ, mẹ có thấy anh ấy lớn tuổi hơn con nhiều không?

- Ây, lấy chồng phải lấy như thế, con không biết là phụ nữ mau già hơn đàn ông sao?

Còn có cô em tiểu Lục hay đòi hỏi, được anh tặng cho mấy bộ đầm đắt tiền và xinh xắn, còn có cho phép cô thoải mái mời bạn đến dự đám cưới của chị mình. Cô em sướng rơn, bây giờ chỉ biết có anh rể.

۵ ۵ ۵

.

Hạo Thiên hào hứng đến nổi gác hết mọi công việc sang một bên, ngày nào cũng dắt cô đi ra ngoài mua sắm, chuẩn bị cho đám cưới mà anh đã chờ đợi từ rất lâu. Giường anh cũng đổi, ra trải giường cũng mua hơn chục bộ, hoa văn, họa tiết dù có trẻ con đến đâu nếu cô thích thì anh cũng đồng ý mua hết. Salon cũng chọn bộ lớn, đèn ngủ, tủ quần áo, kệ sách, kệ bếp, chén, dĩa, ly,… cái gì anh cũng muốn mua.

- Anh định đổi hết mọi thứ trong nhà sao?- Cô than thở.

- Uh.- Anh bình thản.- Anh sẽ đổi hết và tất cả sẽ mua theo ý em.

Hạo Thiên nghĩ đến cảnh mọi thứ trong nhà thay đổi, ấm áp hẳn lên thì rất cao hứng.

- Nhà anh có đủ hết mọi thứ rồi, em cũng không thấy có gì không ổn.

- Sao lại là nhà anh?- Anh chỉnh cô.- Sau này phải gọi là nhà của chúng ta.- Anh lại gõ nhẹ vào mũi cô.

Hải Lam lè lưỡi:

- Anh đi cả ngày mà không mệt sao?

- Không mệt.- Anh vẫn vui vẻ.- Chắc em cũng mệt rồi phải không, vậy mai chúng ta sẽ đi tiếp, bây giờ anh đưa em đi ăn.

- Mai còn đi nữa sao? Em thấy mua như vậy là đủ rồi, sau này có cần sẽ mua thêm. Anh như vậy là rất lãng phí ah.

- Ây da, coi bộ bà xã tương lai rất biết tiết kiệm tiền cho chồng nha.- Anh thích chí, ôm lấy vai cô bước đi.- Nhưng không sao, ông xã em rất biết kiếm tiền, em đừng lo việc tiêu xài.

- Được, nếu như vậy em sẽ xài hết tiền của anh luôn, xem anh có còn tự đắc như thế nữa không?- Cô cười lém lỉnh.

Đúng là con người ta có tình yêu đều rất khác. Đôi mắt sáng, khuôn mặt rạng rỡ, nụ cười lúc nào cũng trên môi.

۵ ۵ ۵

.

Ngày trọng đại nhất trong cuộc đời họ rồi cũng tới. Hải Lam chính thức trở thành cô dâu của anh, thành vợ anh. Buổi sáng cô đã được đưa đi trang điểm và làm tóc từ khá sớm. Phương Cát và Hải Lục càng nhiệt tình hơn, lúc nào cũng theo sát và giúp đỡ cô. Hai người đó còn khen cô tốt số, lấy được người vừa giàu có, vừa yêu thương, chiều chuộng cô như vậy, váy cưới được đặt làm riêng cho cô, còn nhẫn cưới cũng đích thân anh thiết kế, đến buổi tiệc ngày hôm nay lại được chuẩn bị tỉ mỉ và long trọng như vậy. Tuy cô cũng nói rằng chỉ nên làm đơn giản thôi, nhưng toàn bộ những thứ dành cho đám cưới này tất cả đều do anh chuẩn bị dựa theo ý thích của cô. Anh bảo đây là ngày đẹp nhất và trọng đại nhất trong cuộc đời bọn họ, tất cả đều không thể qua loa. Hải Lam chỉ cười. Ừ, thì cô cũng tốt số thật.

.

Chị Nhã Linh vừa nghe anh báo tin kết hôn đã vội tử Mỹ bay về ngay. Lúc ở phòng chờ, chị ấy còn dặn dò cho cô một câu:

- Em dâu, chị chỉ có thể nói với em, thằng nhóc này thật ra nguy hiểm lắm, em phải cẩn thận một chút.

Hải Lam còn chưa hiểu rõ là ý gì thì Nhã Linh đã nhún vai một cái rồi bỏ đi. Hải Lục nôn nóng cứ chạy ra chạy vào xem coi khách khứa đến đông đủ chưa. Còn Phương Cát thì vừa ra ngoài kiếm chút nước vào cho cô uống. Hải Lam trang điểm và làm tóc đã xong, đang ngồi buồn chán thì vớ lấy tờ báo gần đó để đọc. Trên trang nhất của tờ báo in rõ hình ảnh của mấy người nhìn rất quen mặt. Trong đó có ghi một người trong số đó họ Tống. Hải Lam vừa ngờ ngợ ra thì nghe có tiếng Hải Lục và Phương Cát hối thúc chuẩn bị ra ngoài làm lễ.

.

Hôm nay trông Hải Lam thật xinh đẹp và lộng lẫy. Cô và anh sánh bước bên nhau thật đẹp đôi. Nhìn thấy gương mặt ngời ngời hạnh phúc của con mình, mẹ cô đầm đìa nước mắt, còn ba cô khẽ quay đi giấu đôi mắt đỏ hoe. Hải Lam cũng không cầm được nước mắt, chạy đến và ôm chầm lấy ba mẹ. Phương Cát đứng gần đó cũng bắt đầu sụt sùi, mừng cho hạnh phúc của cô bạn thân. Duy chỉ có Hải Lục là vui vẻ, cười nói suốt.

- Ba mẹ cứ yên tâm, con nhất định yêu thương tiểu Lam, sẽ không để cho cô ấy vất vả hay phải chịu bất kỳ tổn thương nào.- Hạo Thiên bước đến, ôm chặt vai Hải Lam, kính cẩn nói.

Ba cô không nói gì, chỉ đặt nhẹ bàn tay lên vai anh, vỗ vỗ vài cái. Còn mẹ cô cũng vội vàng lau đi nước mắt. Được rồi, con gái lớn thì cũng phải gả đi, huống chi nó còn tìm được người chồng rất yêu thương, chăm sóc nó, nhất định nó sẽ hạnh phúc.

Hạo Thiên chỉ mỉm cười, cẩn thận giúp cô dâu của anh lau đi những giọt nước trên mặt. Kể từ ngày hôm nay, cô đường đường chính chính là của Lâm Hạo Thiên anh, anh tự hứa với mình sẽ luôn để cô là cô gái hạnh phúc nhất.

.

Đằng xa xa, chàng trai đẩy nhẹ gọng kính khẽ mỉm cười nhìn về phía đông náo nhiệt. Hôm nay, người con gái ấy quả thật vô cùng xinh đẹp. Nhìn cô rạng ngời bên cạnh người mà cô yêu thương khiến cho anh yên tâm và thấy lòng mình như được an ủi. Những thứ không thuộc về mình mãi mãi cũng sẽ không thuộc về mình. Chỉ cần nhìn thấy cô như vậy là đủ, anh chấp nhận buông tay. Lời chúc mừng hạnh phúc tuy khó nói ra nhưng anh cũng đã nói. Hy vọng cô sẽ không còn ngại ngùng, khó xử hay phải giữ khoảng cách với anh, để ít nhất họ còn có thể là bạn của nhau.

۵ ۵ ۵

.

Đám cưới vừa xong là cả hai cùng bay đi hưởng tuần trăng mật. Trên máy bay, Hải Lam thích thú nhìn mây bay bên ngoài cửa sổ. Đột nhiên cô nhớ ra chuyện phải hỏi anh:

- Anh có làm chuyện gì giấu em không?

- Sao em lại hỏi vậy?- Anh vẫn bình thản đọc báo, sắc mặt không thay đổi.

- Nói em nghe đi. Em biết, không tự nhiên mà chị Nhã Linh lại bảo em phải cẩn thận với anh.

- Àh, cũng không có gì.- Anh khẽ nhếch nụ cười.

- Anh nhất định là đã làm chuyện gì rồi nên chị ấy mới nói thế.

- Uh thì… chỉ là chỉnh chị ấy một chút.- Anh vẫn tiếp tục lật lật những trang báo. Ai bảo chuyện của em như thế mà dám giấu anh.

- Ây, anh đúng là…- Hải Lam lắc đầu, ngay cả chị gái mình mà cũng không tha.- Àh còn nữa, trong đám cưới sáng nay, thầy Lý, chị Tư Viện và mấy người bạn học đã kể cho em nghe một vài chuyện.- Ánh mắt cô tỏ ra bí hiểm.- Thành thật sẽ được khoan hồng. Nói đi, rốt cuộc là anh đã chỉnh bao nhiêu người rồi?

- Em thật sự muốn biết?- Anh gấp tờ báo lại, thú vị nhìn cô.

Hải Lam gật đầu, ánh mắt tò mò chờ đợi.

- Sơ sơ chắc tầm mười người. Tính kỹ chắc cũng không quá ba chục.

Nghe anh nói với thái độ nhẹ hẫng như không việc gì nghiêm trọng đột nhiên làm sóng lưng cô cảm thấy lạnh.

- Sáng nay em đọc trên báo, thấy tin tức của Tống thiếu gia. Chuyện đó… là sao?

- Cố phiếu rớt giá dẫn đến phá sản là chuyện bình thường thôi.

- Đừng nói với em là anh có nhúng tay vào việc này nha.

- Anh không nhúng tay.- Anh cười gian tà.- mà là dùng cả hai bàn tay.- Anh nhún vai ra chiều bất đắc dĩ.- Hết cách rồi, ai bảo hắn dám coi thường em.

- Anh thật đáng sợ.- Hải Lam né người ra xa anh ra một chút. Chị Nhã Linh thông minh, sắc sảo như thế mà anh còn chỉnh được, có khi nào sau này cô sẽ bị anh chỉnh thê thảm luôn không?- Xem ra em đúng là phải cẩn thận với anh rồi.

- Ai lại đề phòng với ông xã mình bao giờ?- Anh cười, đưa tay gõ nhẹ mũi cô. Cô bé ngốc này, chẳng lẽ bây giờ còn nghĩ rằng có thể đề phòng được anh sao.

Nghe hai từ “ông xã”, Hải Lam bất giác hai má ửng hồng, dù hôm nay cô đã chính thức trở thành vợ anh, nhưng để gọi hai từ đó, quả thật còn hơi ngượng miệng chưa quen. Nhớ đến chuyện lúc sáng mà mọi người bao gồm thầy Lý, chị Tư Viện và một vài người bạn có kể qua. Hèn gì ngoài anh ra, cũng chẳng có ai dám bắt nạt hay nói gì trước mặt cô, chỉ là nhìn thấy cô, ánh mắt họ có hơi đề phòng và khó chịu một tí. Bây giờ thì cô có thể hoàn toàn hiểu. Thời gian học đại học của cô được bình yên là do anh “chiếu cố” mà có. Cô còn được biết, chức vụ của anh cao như thế, vốn dĩ không cần phụ trách công việc tài trợ cho Thánh Văn, nhưng Hạo Thiên nhất quyết muốn làm việc này, tất cả đều là vì muốn được ở bên cô. Ây da, Hải Lam không biết có thể gọi đây là phúc hay là họa đây. Người đàn ông này vừa đáng yêu lại vừa đáng sợ, tương lai nếu cô mắc lỗi, không biết anh có ra tay chỉnh cô như họ hay không.

Hải Lam chẳng mấy chốc mệt mỏi, dựa đầu vào vai Hạo Thiên ngủ thật say. Nhìn gương mặt yên bình của cô bất giác làm anh mỉm cười. Cuối cùng, cô cũng đường đường chính chính trở thành người của anh. Không biết anh đã bao nhiêu lần mong chờ đến ngày này. Bàn tay anh bất giác chạm vào khuôn mặt trắng hồng, mịn màng của cô, và nhẹ nhàng vuốt ve. Cả ngày hôm nay đã phải dậy sớm, rồi còn phải chờ đợi và đứng tiếp khách rất lâu cho nên Hải Lam ngủ một giấc thẳng đến khi máy bay hạ cánh mới mơ màng tỉnh giấc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.