Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Chương 40: Ngoại truyện 5



Gần đây, Lâm thị vừa mở rộng thêm một số chi nhánh mới, lượng công việc và mức độ làm việc của nhân viên ở tập đoàn này càng nâng cao lên mấy lần. Dĩ nhiên, là người đứng đầu, anh càng phải dốc sức hơn nữa. Hải Lam cũng không nói gì, thỉnh thoảng chỉ xót xa cho chồng mình phải lao tâm khổ tứ nhiều cho công việc mà có phần lơ là đi sức khỏe. Thỉnh thoảng, cô vẫn thường gọi điện thoại nhắc nhở anh ăn uống, nghỉ ngơi, và còn nhờ vả trợ lý Trương quan tâm, chăm sóc anh, vì bụng của cô đã ngày một lớn, không còn tiện đi lại và làm việc. Mức độ quan tâm, chào đón của báo giới đối với tổng giám đốc tài hoa, trẻ tuổi, đẹp trai gần đây lại nồng nhiệt hơn. Tên tuổi, hình ảnh của anh xuất hiện nhiều ở các tạp chí lớn, tạp chí kinh tế nổi tiếng, và là hình mẫu của không biết bao nhiêu cô gái trẻ. Có đôi lần, nhiều tờ báo còn mời vợ chồng anh phỏng vấn, nhưng anh đã từ chối, vì biết cô không thích xuất hiện trước công chúng và nhất là, cả hai đều không muốn phơi bày chuyện đời tư ra ngoài.

Mặc dù anh đã có gia đình, nhưng mấy tờ báo lá cải cũng tranh giành đăng tin về chàng tổng giám đốc là mẫu người chồng lý tưởng của rất nhiều cô gái. Đơn cử gần nhất, là scandal của anh với người mẫu Chu Á Băng, là đại diện cho nhãn hàng mới tung ra thị trường của công ty. Hải Lam không phải là không biết mấy chuyện đó, nhưng cô hoàn toàn tin tưởng anh, chỉ đơn thuần cho rằng đó là những tin đồn nhảm nhí của mấy tờ báo lá cải muốn câu khách, cho nên, cô cũng chưa bao giờ hỏi anh hay nghi ngờ anh bất kỳ chuyện gì. Vì thế mà Hạo Thiên cảm thấy rất yên lòng.

Nhưng đột nhiên hôm nay, Hạo Thiên về nhà mà không thấy bóng dáng vợ mình đâu, gọi điện thoại cho cô lại không có tín hiệu. Mấy ngày nay anh quả thật là có bận rộn công tác, nhưng cô cũng không cần đang mang thai mà chạy đi lung tung, còn không thèm nhắn với anh lời nào, làm anh vô cùng lo lắng như thế. Nhận được điện thoại chất vấn của Phương Cát, anh mới biết chuyện gì đang xảy ra. Phương Cát vừa ở nhà ba mẹ Hải Lam về, và bảo anh nhanh sang đó. Hạo Thiên vội vã lái xe như bay đến chỗ ba mẹ vợ.

Vừa thấy bóng dáng chiếc Ferrari màu vàng là Hải Lam biết ngay có người bán đứng mình.

- Thưa ba mẹ, vợ con, cô ấy…- Hạo Thiên gấp gáp.

- Con bé đang nghỉ trên phòng.- Ba cô chậm rãi.- Đứa nhỏ này, thật là…

Ông biết là chuyện cũng không có gì, do con mình hơi trẻ con, lại thích giận dỗi, làm nũng. Đang mang thai, bụng lớn thế kia mà còn chạy về nhà nữa.

- Dạ không phải tại cô ấy, là lỗi của con.- Hạo Thiên lễ phép.- Con lên phòng gặp cô ấy một chút.

- Uh. Con nhanh đi đi.- Mẹ cô giục.- Chịu khó dỗ dành con bé một chút. Phụ nữ đang mang thai, tính khí có hơi thất thường.

- Dạ, để ba mẹ phiền lòng, con thật có lỗi.

Nói rồi anh xin phép đi lên lầu. Anh gõ cửa đến mấy lần mà không nghe tiếng cô trả lời. Hạo Thiên nhẹ nhàng đẩy cửa vào. Hải Lam đang ngồi bên giường, bàn tay xoa xoa vào chiếc bụng đã khá lớn của mình.

- Bà xã.

Cô không trả lời. Anh kiên nhẫn đến gần giường, ngồi xuống trước mặt cô, ôn nhu nói:

- Bà xã, anh rất nhớ em và bảo bối của chúng ta.

Hải Lam không thèm nhìn anh, chăm chăm vào bụng mình, xoa nhè nhẹ và nói:

- Con àh, chỉ có mẹ con ta yêu thương nhau thôi. Bên cạnh ba còn có người đẹp khác, vì vậy ba con cũng đâu cần người vợ đang mang thai nên xấu xí này nữa.

- Tiểu Lam!- Anh gọi, ánh mắt khổ sở nhìn cô.

- Con biết không, người ta gương mặt vừa đẹp, dáng người lại càng đẹp hơn. Hèn gì cánh đàn ông ai cũng mê mẩn.

Không đợi cho cô nói thêm gì nữa, Hạo Thiên đứng dậy, tay nâng cằm cô lên và hôn môi cô. Nụ hôn vừa thể hiện tình yêu da diết, vừa như muốn răn đe cô. Hải Lam muốn tránh mà không tránh được. Cuối cùng đẩy được anh ra, cô hơi thở hổn hển nói:

- Anh làm gì vậy, coi chừng ảnh hưởng đến con.

- Em cũng sợ ảnh hưởng đến con, sao không chịu nghe anh giải thích mà lại nói ra những lời như vậy?- Anh nghiêm mặt nhìn cô.

Hải Lam không nói gì, quay mặt đi, nước mắt khẽ lăn xuống. Chết tiệt, từ lúc mang thai đến giờ cô lại dễ xúc động đến như vậy. Đầu tiên là gọi đến số máy điện thoại của anh, giọng một người phụ nữ bắt máy, còn tự nhận tên là Chu Á Băng. Sau đó, còn thấy hình cô ta khoác tay anh đi vào khách sạn lớn. Mấy tờ báo, còn có cả chương trình tin giải trí trên TV cũng đăng tin nghi ngờ họ có mối quan hệ mờ ám với nhau, mà cô lại là tình cờ xem được. Dạo gần đây họ thường xuất hiện trong các buổi tiệc, buổi giới thiệu sản phẩm, hình ảnh được ghi chép lại vô cùng thân thiết. Cộng thêm anh mấy ngày nay anh bận bịu, có hôm lại về rất khuya, trên người còn nồng mùi rượu. Tất cả làm cho tâm trạng cô thấy khó chịu. Cô rất tin tưởng ở anh, nhưng chỉ là… chỉ là… người phụ nữ kia quá đẹp, quá quyến rũ. Với sắc đẹp đó, cơ thể đó, nếu là đàn ông thì rất khó cự tuyệt.

Những giọt nước mắt của cô làm anh cảm thấy hơi hoảng. Anh có nói gì nặng lời sao? Hạo Thiên vội vàng đưa tay lau nước mắt cho cô, vuốt ve da mặt hồng hào, mịn màng của cô. Lúc nhận điện thoại Phương Cát có nói qua tình hình, nên anh có thể nắm bắt một chút để giải thích với cô.

Chu Á Băng là ngôi sao đang lên, nên bên đối tác yêu cầu chọn cô ta là người đại diện cho sản phẩm mới cùng hợp tác giữa hai công ty, một phần cũng do công ty quản lý của Chu Á Băng quen biết, chi tiền thêm cho công ty bên kia để hòng lăng xê cô ta. Thật ra Lâm thị vốn dĩ rất mạnh, nên không nhất thiết phải đồng ý, nhưng Chu Á Băng cũng tạm coi là phù hợp với hình ảnh của sản phẩm nên anh cũng cho qua không phản đối. Dù là công ty lớn, nhưng Lâm thị cũng không nên vướng vào những xích mích nhỏ nhặt, không đáng có này.

Mấy ngày nay, anh hay cùng cô đi dự các buổi ra mắt, buổi tiệc vì đối tác lớn mà Lâm thị sắp hợp tác có vẻ thích cô người mẫu này, nhưng đâu phải chỉ có hai người đi như báo chí đăng tin, mà còn có trợ lý Trương, thư ký Nam và người quản lý của cô gái họ Chu kia. Chu Á Băng là một người tự tin, kiêu kỳ, tính tình hiếu thắng, cái gì không có được, cô ta lại càng muốn có. Cô không thích mấy sếp tổng trung niên kia, ngoại hình đã tệ lại còn háo sắc, dĩ nhiên là chỉ có anh vừa trẻ tuổi, anh tuấn, giỏi giang, rất vừa mắt cô. Thế nên nhân lúc mọi người không ai để ý, cô ta đã lén lấy điện thoại của anh, rồi còn tùy tiện nghe điện thoại của anh, rồi còn xóa luôn cả lịch sử cuộc gọi và tin nhắn.

- Về sau em đừng nghe mấy loại tin tức vớ vẩn đó nữa. Em nhìn xem cô ta có phải loại người anh thích đâu.

Hải Lam giương đôi mắt còn hờn dỗi về phía anh.

- Đàn ông các người lúc có nhu cầu, thì ai mà lường được.

- Ý em là anh đói bụng anh quàng?- Anh trừng mắt nhìn cô.

Hải Lam bĩu môi. Cô mang thai cũng đã chín tháng, thì việc sinh hoạt của hai vợ chồng cũng phải tạm ngưng trong khoảng đó thời gian, tất cả vì sự an toàn cho đứa bé. Nhưng nhu cầu sinh lí của đàn ông, đâu thể dễ dàng nhịn đề chờ đợi như vậy.

- Đáng lẽ anh phải là người giận mới đúng.- Anh cười khổ.- Đã không thể giải quyết nhu cầu bình thường. Ở bên cạnh em mỗi ngày như thấy mỡ trước miệng mèo, lại toàn phải cố gắng nhịn. Vậy mà em còn hờn dỗi anh.

Nhìn vẻ mặt của anh như thế Hải Lam chỉ muốn cười lớn. Xem ra tổng giám đốc ngày thường lạnh lùng, cao cao tại thượng như vậy mà giờ đây trông nét mặt khó coi thế này.

Nhìn thấy bà xã nhỏ bé của anh nguôi giận, Hạo Thiên mới khẽ thở phào. Anh biết cô không phải là không tin anh. Bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên bụng cô, xoa xoa mấy cái:

- Anh sẽ xử lý tốt chuyện này. Sẽ không có lần sau, để cho bà xã và tiểu bảo bối phải lo lắng.- Anh ôn nhu nói, lòng thầm nghĩ cách ra tay trừng trị hết những kẻ làm cho những người anh yêu thương nhất trên đời phải lo lắng và rơi lệ như thế. Đã động đến hạnh phúc gia đình anh thì đừng hòng sống yên ổn trong thế giới này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.