Trộm Sói

Chương 11



Nàng thầm nghĩ muốn chế phục hắn, cũng không có chủ ý đẩy hắn vào chỗ chết, thấy hắn ngã xuống, lập tức tiến lên xem xét. Nhưng nàng vừa mới đến gần, đã bị Trộm Sói nhanh như chớp xoay người chế trụ, muốn giãy ra đã không kịp, người của nàng bị hai tay hắn ôm chặt.

Làm sao có thể? Nàng rõ ràng đâm hắn một kiếm a!

"Nương tử đừng hoảng hốt, đây là máu gà, chồng ngươi không có việc gì làm nên thích đem máu gà và ruột heo để ở trong người".

"Ngươi! Chẳng những hạ lưu vô sỉ, hơn nữa lại gian trá giảo hoạt!"

"Cám ơn quá khen".

Nam nhân chết tiệt này! Nàng tức giận dùng sức nhưng trước sua vẫn không thoát được ra khỏi hai cánh tay mạnh mẽ của hắn, càng dùng sức, hắn càng kẹp chặt, đem thân thể hai người dính sát vào nhau. Bàn tay hắn sờ lên ngực của nàng lần nữa khiến cho sắc mặt bình tĩnh chợt biến đổi. "Dừng tay!"

Nam nhân này chẳng những da mặt dày ôm lấy nàng, sờ ngực nàng, còn vô sỉ há miệng muốn hôn mặt của nàng.

Mặc kệ nàng tránh né thế nào, hắn chính là có biện pháp hôn lên môi của nàng, bừa bãi cợt nhã, khi môi lưỡi mạnh mẽ trượt vào trong miệng nàng, nàng không chịu yếu thế hung hăng cắn hắn, quả nhiên làm hắn bị đau liền rời khỏi môi của nàng.

Nhưng mà, cái này cũng không dọa được hắn, đối phương thậm chí nở nụ cười tà ác, vẫn chưa thỏa mãn, liếm tia máu nơi khóe miệng, làm cho đáy lòng nàng không khỏi rùng mình một cái. Nếu là nam nhân khác có lẽ đã bỏ cuộc rồi nhưng hắn là Trộm Sói, giữa lúc sống chết dưới lưỡi đao, chạy trốn, vẫn không ngăn chặn được dã tâm của hắn muốn ăn nàng.

"A!"

Nàng cảm giác hai tay bị vặn ngược ra phía sau, tê rần, một bàn tay mạnh mẽ buộc nàng ngẫng mặt lên, chính là muốn nàng hé miệng, tiếp nhận nụ hôn nóng bỏng của hắn.

Dưới Sói hôn, mang theo hơi thở chinh phục mạnh mẽ, hắn muốn hái đóa hoa kiều diễm gai góc này, ngửi được mùi thơm từ người của nàng, hơi thở tươi mát của nàng.

Đây là lần đầu tiên, nàng muốn liều mình giãy giụa, nam nhân này thô bạo, càn rỡ làm cho nàng kinh hãi. Không phải hắn đối với nàng không có hứng thú sao? Thế nào lại một cái đã hiểu rõ được nàng, liền đối với nàng lộ ra vẻ mặt tham lam? Nàng thà bị hắn là nam nhân kia đối với nàng có thái độ ghét bỏ, lạnh lùng mà chống đỡ, dễ chịu còn hơn con sói trước mắt này như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.

Sư gia liệu việc như thần, con sói hoang nhanh nhẹn, dũng mãnh đã thật sự tìm tới.

Đêm nay nhiệm vụ của nàng là trở thành con mồi của hắn, vì muốn đạt mục đích, nàng không tiếc lấy sắc đẹp chính mình đi dụ địch, nhưng gặp được hắn làm cho nàng từ trước tới nay đều có thể kiềm chế rất tốt lại bị rối loạn.

Nàng nổi giận nhưng không cách nào ngăn cản được ngọn lửa của nam nhân này, xâm nhập vào miệng nàng dây dưa cuốn lấy, làm cho đầu óc thanh tĩnh của nàng nhất thời bị hỗn loạn, tim đập rộn lên.

"A!" Nàng gắng sức giãy giụa, nhưng lại càng bị giữ lấy.

Hắn tham lam, hôn một cái không thỏa mãn, bàn tay xấu xa dám thăm dò vào trong áo của nàng, nắm lấy bộ ngực mềm mại, săn chắc của nàng.

Lòng bàn tay thô ráp xoa nắn bộ ngực trắng nõn, mang đến kích thích làm nàng luống cuống chống đở, chưa thu phục được con sói này đã bị chiếm tiện nghi hơn phân nửa, làm nàng buồn bực không thôi nhưng đồng thời nàng cũng cảm thấy trong cơ thể xông ra một luồng nhiệt năng làm cho nàng toàn thân nóng lên.

Ngoài phòng đột ngột nổi lên ánh lửa, làm cho đôi tay Trộm Sói ngừng lại, đột nhiên giật mình cảm thấy không hay. Ngoài cửa sổ bốn phía tất cả đều là ánh lửa, ánh lửa xuyên qua cửa sổ, hắn có thể nhìn thấy rõ vẻ mặt của nữ nhân trong lòng mình.

Nàng bị hôn sưng cánh môi, vẫn nổi lên một chút ý cười, Trộm Sói lúc này mới bừng tỉnh.

Có mai phục, hắn trúng kế !

Ngoài phòng ánh lửa bùng lên, bóng người di chuyển. Trộm Sói mặc dù kinh ngạc, vẫn có thể giữ bình tĩnh, hắn nhìn chằm chằm nữ nhân trong lòng, trong mắt có chút bội phục."Thì ra đây là cạm bẫy."

"Binh mã Tuần phủ đại nhân đã bao vây xung quanh, ngươi trốn không thoát".

"Tuần phủ đại nhân?" Con ngươi đen bắn ra một tia bén nhọn, khi nàng nói ra bốn chữ "Tuần phủ đại nhân" này thì giọng nói dường như rất không tầm thường.

"Trộm Sói, ngươi trốn không thoát, mau thúc thủ chịu trói đi". Ngoài phòng vang lên tiếng nói rõ ràng truyền vào trong nhà.

Trộm Sói cưỡng ép nàng đi tới cửa, quả nhiên nhìn thấy quan binh vây quanh phòng chật nít, ngay cả trên cao cũng đều ẩn nấp rất nhiều cung thủ, tên đã lấp vào dây cung, toàn bộ nhắm ngay hắn.

"Vì nghênh đón ta, lại phái nhiều người đến như vậy, thật quá phô trương". Trên mặt hắn không một chút khẩn trương, ngược lại rất thoải mái cười cợt.

"Ngươi trốn không thoát, vẫn là ngoan ngoãn đầu hàng đại nhân đi". Con ngươi đen hiện lên vẻ khó chịu, hai chữ đại nhân nghe thực chói tai, trong lòng hắn không thích nàng cứ nói hai chữ này.

Ánh mắt sắc bén của hắn rất nhanh nhìn thấy một nam tử đầu đội mũ cánh chuồn, mặc quan phục ở trong đám quan binh, tướng mạo uy nghiêm, hắn cẩn thận đánh giá, hơi thở nóng rực thổi bên tai nàng.

"Ngồi trên lưng ngựa, chính là tuần phủ đại nhân phải không?"

Nàng cảm thấy cánh tay bị đau, không rõ đột nhiên vì sao hắn tức giận?

"Đúng vậy, chính là tuần phủ đại nhân Hạng Thiếu Hoài nổi tiếng khắp thiên hạ". Khi nàng nói ra ba chữ Hạng Thiếu Hoài thì âm thanh mang theo một loại tôn kính đắc ý, làm hắn bỗng dâng lên một cỗ ghen tức.

Ngoài phòng quan binh đi đầu cao giọng nói: "Trộm Sói, ngươi chỉ có hai con đường, một là quy hàng đại nhân, hai là bị vạn tiễn xuyên tâm mà chết, nếu ngươi thông minh, liền ngoan ngoãn đi ra quy hàng!"

Muốn hắn quy hàng? Đừng mơ!

Trộm Sói đem nàng ôm trước ngực, thân mật cười lạnh nói: "Tốt, không thể tưởng được Lão Tử ta xuống hoàng tuyền còn có người đẹp cùng nhau làm bạn, cầu còn không được".

Hắn một tay kiềm chế hai cổ tay của nàng, một tay kia thân mật ôm người của nàng, đôi mắt sắc bén nhìn chăm chú vị Tuần phủ đại nhân kia như có ý khiêu khích.

"Ta không sợ chết, mau bắn tên đi!" Nàng lạnh lùng nói, sớm có chuẩn bị tâm lý nghênh đón ngày này, nàng không hy vọng chính mình trở thành chướng ngại vật cho người khác.

"Ngươi nghĩ muốn chết như vậy? Chỉ tiếc không ai dám thành toàn cho ngươi".

Chỉ cần Mộ Dung Tử ở trong tay Trộm Sói, nếu bắn tên, tuyệt đối sẽ làm bị thương nàng cho nên không ai dám ra tay.

"Đại nhân, làm sao bây giờ?"

Người đứng đầu sai nha không có biện pháp, đành phải xin ý kiến của đại nhân, tất cả mọi người đang chờ đại nhân ra lệnh.

Hạng Thiếu Hoài trầm mặc, trên gương mặt tuấn lãnh hơi động, trước sau vẫn bí hiểm, vững như Thái Sơn.

"Sư gia".

"Có Hạ quan". Bị kêu tên, sư gia cung kính quay về phía đại nhân hành lễ.

"Ngươi xác định Trộm Sói đối với Tử nhi là có tình ý?"

Trên gương mặt nho nhã tuấn dật, thoáng nụ cười, không chút lo lắng trả lời. "Hạ quan khẳng định".

"Tốt!" Tuần phủ đại nhân đột nhiên ra lệnh cho đội cung thủ.

"Đem cung tiễn đến!". Một gã cung thủ mang cung tên dâng lên, chỉ thấy Tuần phủ đại nhân nhanh nhẹn đặt mủi tên trên dây cung, kéo ra nhắm ngay Mộ Dung Tử. Mọi người bên dưới kinh hãi, mủi tên nhọn bay đi. Vốn là mũi tên nhọn bắn trúng Mộ Dung Tử nhưng bị một bàn tay mạnh mẽ nhanh chóng bắt lấy, tất cả sự việc chỉ xãy ra trong nháy mắt.

Không chỉ mọi người kinh ngạc, ngay cả Mộ Dung Tử bị rơi xuống đất cũng kinh ngạc, nàng không thể tin, trừng mắt nhìn Trộm Sói, bởi vì hắn đẩy nàng ra!

Người có thể một tay bắt được mủi tên của hắn cũng không nhiều, mà không tránh né mủi tên còn hung hăng trừng mắt nhìn hắn lại càng không nhiều.

Tuần phủ đại nhân môi mỏng cong lên, nhìn gương mặt lạnh lẽo đầy tức giận, trận so tài này rõ ràng là Tuần phủ đại nhân bản lĩnh cao hơn một bậc.

Đột nhiên Trộm Sói đóng cửa lại, Tuần phủ đại nhân lập tức hạ lệnh.

"Bắt được có thưởng!"

Chúng quan binh vừa nghe, đồng loạt xông lên. Đối phương hiện tại không có con tin cũng không cần sợ, con mồi đã nằm trong rọ, bắt được chính là vấn đề sớm hay muộn thôi.

Mộ Dung Tử được bọn quan binh đỡ dậy, đưa đến bên người đại nhân.

"Ngươi không có sao chứ?" Hạng Thiếu Hoài hỏi.

"Thuộc hạ không có việc gì". Nàng cúi đầu, cung kính trả lời. "Ngẩng đầu lên."

Mộ Dung Tử Y ngẩng đầu, nhìn đại nhân.

"Ngươi oán trách bản quan sao?"

Nàng lắc đầu, lại lần nữa mặt cúi thấp."Mộ Dung Tử sớm không để ý đến sống chết, đại nhân làm chuyện gì, đều có đạo lý, thuộc hạ không dám oán trách cũng sẽ không hỏi nhiều".

Tuần phủ đại nhân ánh mắt sắc bén trở nên ôn nhu. "Bắt được Trộm Sói, công lao ngươi lớn nhất, bản quan luận công ban thưởng".

"Đa tạ đại nhân". Nàng thối lui một bên, trầm tĩnh như lúc ban đầu, khi đôi mắt đẹp trong trẻo, lạnh lùng nhìn về phía căn phòng bị bọn quan binh bao vây thì trong đáy mắt bình tĩnh hiện lên một tia cảm xúc phức tạp.

Hắn đem nàng đẩy ra? Tại sao?

Thật ra hắn có thể không để ý sống chết của nàng, đem nàng trở thành tấm chắn ngăn cản mũi tên nhọn nhưng hắn lựa chọn đẩy nàng ra, tại sao?

Suy nghĩ lung tung làm lòng nàng rối loạn. Nhìn rất nhiều quan binh đánh vào trong nhà, lòng nàng cũng cảm thấy khẩn trương. Nàng vì hắn lo lắng? Không! Nàng hẳn là hy vọng hắn bị bắt mới đúng, nam nhân kia thật đáng giận mà! vừa mới trong phòng làm nhục nàng, nàng hẳn là hận không thể lập tức đem hắn ra công đường xử lý.

Cũng may hiện tại mọi người đang chú ý đến Trộm Sói, không ai chú ý tới vẻ mặt khác lạ của nàng, bởi vì trong lòng nàng hỗn loạn mà nắm tay xiết chặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.